talawas chủ nhật

 
Văn xuôi :: 27.05.2007
Đỗ Phước Tiến Thơ
Tran Nguyen Anh
Trần Nguyễn Anh
Ảnh: Anh Tuấn

Một buổi chiều cuối thu năm 2004, khi tôi đang vội sắp xếp đám giấy tờ lộn xộn ở toà soạn eVăn để về sớm thì có khách đến chơi. Đó là một người lạ. Anh nói, đến không có việc gì, chỉ muốn thăm anh em eVăn… cho biết. Ngán ngẩm, tôi định bụng nói vài câu xã giao cho phải phép rồi tìm cách chuồn cho nhanh. Nhưng ý định ấy đã không thực hiện được. Vị khách lạ mặt đã làm tôi mất đứt cả buổi chiều. Khách là một người có tâm trạng bồn chồn, nhấp nhổm, tay chân luôn động đậy và miệng thì nói liên hồi kì trận. Câu chuyện kéo dài mà không có chủ đề gì, cũng không liên quan trực tiếp đến văn chương, nhưng linh tính mách bảo cho tôi biết, khách là một nhà văn. Và đúng vậy, như một nhà văn, khi được hỏi đang làm gì, anh ta trả lời: làm linh tinh. Nhưng dĩ nhiên nhà văn thì không thể chỉ làm linh tinh, bởi rốt cuộc anh ta cũng phải viết một cái gì đó, và khi đã viết, anh ta không thể cứ để bản thảo mãi trong ngăn kéo: anh ta có nhu cầu công bố tác phẩm. Cũng có thể anh ta đã có tác phẩm xuất bản và nhất định anh ta sẽ nói về nó. Vậy là tôi quyết định sẽ kiên nhẫn chờ, bởi trong mơ tôi cũng không dám tin rằng anh em eVăn có gì hấp dẫn đến mức khách phải đến xem… cho biết. Rốt cuộc, câu chuyện cũng được lái đến cách đích mà nó cần phải đến: Khách nói: “Tôi có một cái hay hay nhưng khó lắm, không biết các ông có giới thiệu được không?”. Tôi hỏi: “Cái gì thế?”. Khách nói: “Thơ, nhưng có lẽ không phải loại thơ như các ông nghĩ, tôi cũng không biết phải gọi nó là cái gì.” Tôi phấn chấn: “Rất hấp dẫn. Vậy ông cứ đưa đây. Mà ông đã gửi đi đâu chưa?”. Khách nghi hoặc: “Ông thấy hấp dẫn thật à?” Tôi biết bị lỡ lời, nhưng cũng đành nói xuôi: “Nghe ông nói… rất hấp dẫn, nhưng giá được đọc trực tiếp thì vẫn hơn”. Khách có vẻ vẫn chưa tin: “Nhưng quan trọng là các ông có đăng được không, khó lắm, tôi đã đi mấy nhà xuất bản rồi, chẳng ai cấp phép cả”. “Thơ ông có gì nhạy cảm không?”, tôi hỏi. “Không, thơ thuần tuý thôi”, khách nói, “họ không cấp phép vì họ bảo đọc không hiểu gì cả. Tôi sợ các ông cũng vậy thôi. Khó lắm”. Khi nghe khách nói vậy, tôi lại bị rơi về trạng thái ngán ngẩm ban đầu. Có tác giả nào không than phiền về việc mình không được hiểu: không được hiểu đúng, không được hiểu đủ. “Tuỳ ông thôi, lúc nào thấy thoải mái, ông cứ cầm bản thảo qua đây hoặc gửi file điện tử là hay nhất”, tôi nói, chẳng hi vọng gì, và cũng không nghĩ sẽ còn gặp lại khách. “Vậy cứ thế nhé!”, tôi đứng dậy chìa tay cho khách, nhìn ra cửa sổ, trời đã sẩm tối và tôi cảm thấy rất sốt ruột. Nhưng khách vẫn chưa đứng dậy. Tôi không biết anh ta còn nấn ná điều gì. Nhìn anh ta có vẻ bối rối, ngượng ngập. Một hồi, anh ta ngập ngừng mở cặp lấy ra một cuốn sách mỏng: “Tôi có cuốn sách muốn tặng ông. Có nhiều chỗ tôi chưa ưng ý đâu, nhưng để tái bản tôi sẽ sửa lại. Ông cứ đọc tạm.” Trời ạ!

Dĩ nhiên, tôi nhận cuốn sách: Mùa xuân nghiêng, tập kí của Trần Nguyễn Anh, Nxb. Văn học 2002. Trong thâm tâm tôi tin chắc rằng đó là một cuốn sách cực dở, như hầu hết những cuốn sách mà tôi được tặng trong những dịp như vậy. Và cũng giống như những cuốn sách khác, buổi tối tôi cũng lật qua – thì cũng muốn xem nó dở đến mức nào! Nhưng, trái với sự chờ đợi: cuốn sách không dở. Và còn một ưu điểm khác: cuốn sách không dày, chỉ hơn trăm trang khổ nhỏ nhưng đầy ắp sự kiện, hình ảnh văn học. Tôi đọc liền một mạch và khi đi ngủ, tôi nghĩ lại toàn bộ câu chuyện buổi chiều và mong gặp lại tác giả: nhà báo Trần Nguyễn Anh, cây phóng sự của báo Tiền phong, người đã đi hầu khắp các thành phố và vùng miền Việt Nam, từ cực bắc tới cực nam, từ đỉnh Phan-xi-păng tới đảo Trường Sa và lưu lại dấu ấn trong những bài kí được viết theo một phong cách chủ quan, tinh giản, chỉ tập trung chắt lọc các hình ảnh và lời nói thực sự đọng lại ấn tượng. Thỉnh thoảng, tôi vẫn đọc lại cuốn sách này và vẫn thấy đó là một cuốn kí lạ.

Khoảng một tuần sau, Trần Nguyễn Anh trở lại toà soạn và đưa tôi bản thảo tập thơ in photocopy và một bản đĩa mềm. Tôi đọc, thấy thích, mặc dù phải thừa nhận rằng có nhiều chỗ không thể thâm nhập được. Gần như ngay lập tức, tôi quyết định đăng. Vấn đề là đăng thế nào và đăng vào thời điểm nào. Đấy vẫn là nỗi băn khoăn thường tình của những người làm báo văn nghệ trong nước. Thời gian đó eVăn đã bị “nhắc nhở” nhiều vì đăng một loạt tác giả “hình thức nhố nhăng” như Bùi Chát, Lý Đợi, Khúc Duy, Thanh Xuân, Phương Lan, Nguyễn Thuý Hằng… và đã có yêu cầu nên “hãm” bớt lại. Chính vì vậy chúng tôi phải đợi cho tình hình “nguội” bớt đi, đồng thời chuẩn bị sẵn một bài giới thiệu để “biện hộ” cho tính hữu lí của tập thơ. Rốt cuộc, sau gần hai tháng, ngày 7.12.2005, tập thơ Mặc xanh áo em đã được lên trang. Riêng về mảng thơ, tôi rất đắc ý vì đã đăng được tập thơ này của Trần Nguyễn Anh và nhiều sáng tác của nhóm Mở Miệng và các giả trẻ Sài Gòn trong thời gian làm ở eVăn. Đáng tiếc là sau này, eVăn không giữ được kho dữ liệu cũ của mình và phần lớn những tác phẩm đã đăng đều biết mất. [1]

Trần Nguyễn Anh là người viết nhiều: tản văn, tiểu luận, phóng sự, kí, truyện,… nhưng như có lần anh tâm sự với tôi, niềm đam mê lớn nhất của anh vẫn là thơ. Gần đây anh đã tập hợp lại những sáng tác thơ của mình thành một tập, nếu in thành sách chắc không dưới 400 trang, kể cả phần thơ hình ảnh. [2] Đây là dịp tốt để tôi giới thiệu anh một lần nữa trên talawas chủ nhật.

Đinh Bá Anh

 

Trần Nguyễn Anh

Thơ

Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4

Phần 2

To

ở ngoài

ở ngoài

ở ngoài suối

ở ngoài

xa

xa

xa lớp

xa

2

3

4

5

6

7

trên

trên núi

trên

núi trên

vòng

vòng

vòng quanh

vòng

cạo

râu

cạo

râu

nứa

chuối

vầu

hoẵng

1

2

3

4

5

6

7

8

9

10

11

12

13

14

15

thày

thày

thày

lầy

thuộc

buộc

luộc

nuộc

chau

sâu

sau

cạu

trâu

đầu

cúng

cheng

rào

xào

nào

cào

mười hai

mười hai

mười

mười hai

dạy

cạy

dạy

nạy

trường

bản

bản

huyện

16

17

18

19

20

21

22

23

24

25

26

27

28

29

30

31

thổi

thổi

nổi

chổi

núi

búi

cúi

chúi

không biết

không

không biết

tao không biết

sang năm nhé

sang năm

sang năm

sang năm

32

33

34

35

36

37

38

39

40

41

hãy thương

hãy yêu

hãy đùm

và hãy

đi

đâu

đi

đâu

đứng

đó

đứng

đó

mọc

rễ

giáo án

móc dê dồi

nở hoa

nở con

nở trứng

đầu nở hoa

42

43

44

45

46

47

48

49

voi

dày

ngựa

xéo

đừng

hừng

đừng

đừng

dầu

gạo

muối

kem đánh răng



theo

dòng

suối

quàn

về

địa

phương

50

51

52

53

54

55

56

57

58

59

60

thứ bảy

thứ sáu

thứ bảy

tắm

pựt

pực

pựt

pực



ninh



ninh

1

2

3

4

5

12

16

17

20

23

26

30

32

35

37

40

41

43

44

45

giầy

nhầy

pin

pin

e hèm

hèm

èm

e hèm

pực

pực

pực

to

to

to

from

10

20

24

26

nhé

nhé



đạo đức nghề nghiệp

đạo đức nghề nghiệp

đạo đức

đạo đức

áo

báo số 1 (cũ)

cháo

bão số 7 (mới)

thu

lu

chu

chu

ai

tao

tao là ai

hừm

ô

ô

ầy

èm

lồng

chông

thông

sồng

chân trời

chân núi

chân bản

chân lý

2

4

bình

minh

vùng

cao

chào chào

chào chào

chào

chào

from

về

to

chưa

from

về

to

sang năm

5

10

15

20

to suối

to sấm

to sét

to muối ớt

from ế

from già

from ốm

from bố mẹ

lai

lai

lai

vì tương lai

mọc

lặn

mọc

bôi

sương

giường

cương

thường

nấm

măng

vắt

phơi

15

30

45

90

120

lương

khô



hộp



phê

đường

phố

from

về không

to

sẽ

xuồng

muồng

luồng

chuồng

ơn thầy

ơn

cám

ơn

1

2

3

4

5

6

7

8

9

10

11

12

quyết

định

quyết

định

ở lại nhé

ở lại nhé

ở lại

nhé

sao Bắc Đẩu

sao Bắc Đẩu

sao

ở lại nhé

1

2

3

zin

zin

zin

zin

bim

bim

bim

80 + 80 rầm

đầm

đẫm

thẫm

chẫm

tuuýt

tuuýt

tuuýt

12/sáng : gây mê mổ bắt vít

1

1

1

1

tuuýt

tuuýt

tuuýt

tuuýt

1

1

1

to

1

1

1

to

01/ 06

+ –

*

1 2 3 4 5 6

7 8 9 10 11 6b 13 14

15 16 17 18 19 14b

 

*

 

12

11

9

8

7

4b

3

0

1

 

*

12

12

34

54

65

56

7

910

 

12g3

46

35

20 20 20

1001001

5005001500

*

0001

1010

2030

2345+

1111

3333

4000

4004

0005

7000

9898

999/9

2

0

0

6%

*

490

531

 

*

111111111(111)1111

99999999999999999~999999999999

000000000TL00000000000000000000

 

***

999999999999999999999999999

99999999999999999999999099999

999999999999999999999999999999

9999999999999999999999T999999999

***

 

0

0

0

0

0

00000000,00000000

000000000000000000000

0000000000000000000000000

000000000000000000000000000000

00000000000000000000000000000000u000000000

 

VII

1 + I

2 + II

3 III

4 + IV

5 + V?

 

***

00000000!00000000000000000000000000000000V

 

**

0 + 0 + 0 + 00 + 0 + 00 + 0 + 0 = VBC#

 

*

 

V# x 5

8 : VIII

IX 9

1234565321

 

*

 

1 người

10 %

10 người

10 %

100 người

10 %

1.000 người

10 %

10.000 người

10 %

 

***

 

0000+0000000000000+000000000000010 + 0

 

 

***

 

 

9-9-9-9>9-9-9-9-9-9-9-9-9-9-9-9-9-9-999,9

 

***

 

 

000000,0

0000000

0000000

0000<0

 

 

***

 

XXXXXXXXXXXXXXXX

 

0,9999 + XX,XXX

 

 

***

 

 

+

+

+

+

+ 1

 

1

 

 

***

 

 

I

II

V

V

VI

VII

VIII

 

________

 

0

 

***

 

 

5M : 5

 

0 (:) 6

 

 

***

 

 

0a0b0c

000

____________

1 2 3

 

 

***

 

 

XXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX

:::::::::::::::::::::

 

006

Bố em là con chuột

Đề ra:

Hãy tả lại người mà em yêu quý nhất.

Bài làm:

Người mà em yêu quý nhất là bố em.

Bố em có bốn mắt.

Không bao giờ bố em bỏ kính ra nên cả nhà đều gọi bố em là bố Bil bốn mắt cô ạ.

Có lần bố em bị rơi kính thế là không bế được em em, nó tưởng ai mới vào nhà, khóc ầm, tè cả ra quần.

Bố em thường bảo với hàng xóm: “Tôi mà mất kính thì tự nhiên hoá thành mù.” Mẹ bảo bố: “Nên đăng ký sinh hoạt ở hội, mới đúng.”

Bố bảo: “Mình bốn mắt mà không bằng nó một mắt, kể cũng ức thật, nhưng lại được vẻ trí thức, đi ăn cơm bụi cũng tiện, đỡ xấu hổ, mỗi bữa không được quá mười nghìn mà một bát bún giả cầy toàn móng đã mười lăm nghìn. Chúng nó bất lương quá.”

Em ghét người bán hàng ăn lắm cô ạ.

Hôm nào bà bán đậu phụ mắm tôm không đi bán hàng, bố cháu lại chiều về nhà mới ăn.

Mẹ bảo: “Hoan hô Bil bốn mắt.”

Các chú thì gọi bố em là Mọt.

Vì bố em béo trắng, tròn tròn, hiền lành dễ thương.

Tối nào cũng đọc sách đấy.

Mẹ bảo bố và các chú cả đời không tập thể dục dễ bị bê đê.

Bố bảo: “Bố thích nhất gọi bố là con Mọt sách. Con gọi bố là Mọt thôi nhé.”

Nhưng mà em thích gọi bố em là Chuột cơ.

Mỗi lần bố đi mua sách, bữa ấy thịt cá trong mâm giảm hẳn đi.

Mỗi ngày chi ra bao nhiêu, mẹ đều dứt khoát không cho thay đổi.

Mẹ bảo lúc nào nhà mình thêm miệng ăn thì mới thêm đồng hào.

Còn bằng không, đợi đấy.

Nhà em thì chẳng có khách bao giờ.

Nhà em chật quá nên họ hàng chỉ đứng ngoài ngõ hỏi thăm là chính cô ạ.

Hôm nào mời cô đến nhà em chơi ạ.

Mẹ em bảo cuộc đời bố em đầu voi đuôi chuột.

Bố em bảo: “Nom bố có giống con Chuột không.”

Em bảo: “Bố giống Chuột hơn Mọt.”

Bố bảo: “Mọt thì chỉ đục giá sách, bố còn phải đi đục miếng ăn cho thủ trưởng của bố nữa. Ngày nào bố cũng phải đi xa.”

Hàng ngày, bố dắt cái xe đạp từ ngoài ngõ về.

Ngõ nhà em sâu và tối om om xung quanh có vài cái người bán đồng nát thuê ở cả tuần mới tắm mỗi một lần gọi nhau ầm ĩ.

Ngõ lấn chiếm thì thế thôi!

Bố về bố lại cười với em.

Và nói thật to: “Chuột Cống về đến hang rồi.”

Xung quanh ai ai cũng cười.

Các cô bảo: “Mùa mưa năm nay xóm ta trụ được không nhỉ?”

Xung quanh nhà em toàn đống rác.

Sông đen, mùa mưa chuột chạy vào nhà.

Đêm chỉ mỗi mẹ em là ngủ được.

Cứ ngáy khò khò, thỉnh thoảng thở dài như sắp khóc thật là khó coi.

Chuột gặm gặm ngón chân cái của mẹ.

Đuổi, nó chạy, rồi nó lại mò đến.

Mẹ nói mơ, bảo: “Thôi để em ngủ, sáng sớm em chiều mình.”

Cô ơi! Bố cô, chồng cô, có đáng yêu như bố em không?

Em rất yêu bố em.

Thơ gì

Thơ gì

Thơ phú

Phú gì

Phú hộ

Hộ gì

Hộ đê

Đê gì

Đê hèn

Hèn gì

Hèn hạ

Hạ gì

Hạ cám

Cám gì

Cám cảnh

Cảnh gì

Cảnh tỉnh

Tỉnh gì

Tỉnh khô

Khô gì

Khô họng

Họng gì

Họng súng

Súng gì

Súng lục

Lục gì

Lục bình

Bình gì

Bình thuỷ

Thuỷ gì

Thuỷ điện

Điện gì

Điện giật

Giật gì

Giật dây

Dây gì

Dây dưa

Dưa gì

Dưa cà

Cà gì

Cà lưng

Lưng gì

Lưng ong

Ong gì

Ong ong

Ong gì

Ong châm

Châm gì

Châm kim

Kim gì

Kim Trọng

Trọng gì

Trọng tài

Tài gì

Tài vặt

Vặt gì

Vặt lông

Lông gì

Lông khỉ

Khỉ gì

Khỉ ho

Ho gì

Ho Lào

Lào gì

Lào Cai

Cai gì

Cai thầu

Thầu gì

Thầu dầu

Dầu gì

Dầu ăn

Ăn gì

Ăn mảnh

Mảnh gì

Mảnh vải

Vải gì

Vải thiều

Thiều gì

Thiều quang

Quang gì

Quang quác

Quác gì

Quác miệng

Miệng gì

Miệng thúng

Thúng gì

Thúng cát

Cát gì

Cát đen

Đen gì

Đen thui

Thui gì

Thui chột

Chột gì

Chột dạ

Dạ gì

Dạ vâng

Vâng gì

Vâng dạ

Dạ gì

Dạ dạ

Dạ gì

Dạ vâng

Vâng gì

Vâng vâng

Vâng gì

Vâng dạ

Dạ gì

Dạ dày

Dày gì

Dày dép

Dép gì

Dép lê

Lê gì

Lê la

La gì

La hét

Hét gì

Hét vang

Vang gì

Vang xóm

Xóm gì

Xóm liều

Liều gì

Liều lĩnh

Lĩnh gì

Lĩnh nam

Nam gì

Nam giới

Giới gì

Giới chức

Chức gì

Chức vụ

Vụ gì

Vụ án

Án gì

Án mạng

Mạng gì

Mạng lưới

Lưới gì

Lưới cá

Cá gì

Cá độ

Độ gì

Độ hâm

Hâm gì

Hâm hấp

Hấp gì

Hấp cơm

Cơm gì

Cơm rang

Rang gì

Rang lạc

Lạc gì

Lạc đường

Đường gì

Đường đất

Đất gì

Đất đá

Đá gì

Đá bóng

Bóng gì

Bóng loáng

Loáng gì

Loáng thoáng

Thoáng gì

Thoáng qua

Qua gì

Qua đời

Đời gì

Đời sống

Sống gì

Sống sượng

Sượng gì

Sượng mặt

Mặt gì

Mặt đất

Đất gì

Đất công

Công gì

Công đoàn

Đoàn gì

Đoàn kiến

Kiến gì

Kiến đen

Đen gì

Đen bạc

Bạc gì

Bạc vàng

Vàng gì

Vàng vọt

Vọt gì

Vọt lên

Lên gì

Lên giời

Giời gì

Giời ơi

Ơi gì

Ơi hỡi

Hỡi gì

Hỡi em

Em gì

Em ấy

ấy gì

ấy nấy

Nấy gì

Nấy thôi

Thôi gì

Thôi nôi

Nôi gì

Nôi mây

Mây gì

Mây mưa

Mưa gì

Mưa rào

Rào gì

Rào cản

Cản gì

Cản quang

Quang gì

Quang vinh

Vinh gì

Vinh nhục

Nhục gì

Nhục dục

Dục gì

Dục tốc

Tốc gì

Tốc mái

Mái gì

Mái tóc

Tóc gì

Tóc sâu

Sâu gì

Sâu sắc

Sắc gì

Sắc thuốc

Thuốc gì

Thuốc liều

Liều gì

Liều một quả

Quả gì

Quả đất

Đất gì

Đất nung

Nung gì

Nung nấu

Nấu gì

Nấu cháo khoai

Khoai gì

Khoai sùng

Sùng gì

Sùng kính

Kính gì

Kính xe máy

Máy gì

Máy bơm

Bơm gì

Bơm ô xi

Xi gì

Xi đái

Đái gì

Đái đường

Đường gì

Đường mật

Mật gì

Mật gà

Gà gì

Gà mờ

Mờ gì

Mờ ảo

Ảo gì

Ảo não

Não gì

Não gì

Não viêm

Viêm gì

Viêm màng túi

Túi gì

Túi càn khôn

Khôn gì

Khôn người

Người gì

Người máy

Máy gì

Máy ép

Ép gì

Ép xăm

Xăm gì

Xăm trổ

Trổ gì

Trổ bông

Bông gì

Bông hồng

Hồng gì

Hồng hào

Hào gì

Hào sen

Sen gì

Sen hầm

Hầm gì

Hầm hố

Hố gì

Hố bom

Bom gì

Bom thư

Thư gì

Thư thả

Thả gì

Thả chó

Chó gì

Chó hoang

Hoang gì

Hoang dại

Dại gì

Dại cho mười vòng

Vòng vì

Vòng bi

Bi gì

Bi sắt

Sắt gì

Sắt son

Son gì

Son trẻ

Trẻ gì

Trẻ trai

Trai gì

Trai xào

Xào gì

Xào lại

Lại gì

Lại giống

Giống gì

Giống cây

Cây gì

Cây thông

Thông gì

Thông đồng

Đồng gì

Đồng tâm

Tâm gì

Tâm đen

Đen gì

Đen đen

Đen gì

Đen như quạ

Quạ gì

Quạ mổ

Mổ gì

Mổ dạ dày

Dày gì

Dày mặt

Mặt gì

Mặt mo

Mo gì

Mo cau

Cau gì

Cau có

Có gì

Có miếng

Miếng gì

Miếng gương

Gương gì

Gương lồi

Lồi gì

Lồi mắt

Mắt gì

Mắt mắt

Mắt gì

Mắt bão

Bão gì

Bão hoà

Hoà gì

Hoà vốn

Vốn gì

Vốn đã

Đã gì

Đã thèm

Thèm gì

Thèm lem

Lem gì

Lem nhem

Nhem gì

Nhem thèm

Thèm gì

Thèm muốn

Muốn gì

Muốn đi

Đi gì

Đi đứt

Đứt gì

Đứt đôi

Đôi gì

Đôi ta

Ta gì

Ta là

Là gì

Là một

Một gì

Một lũ

Lũ gì

Lũ xoáy

Xoáy gì

Xoáy gien

Gien gì

Gien ốc

Ốc gì

Ốc đảo

Đảo gì

Đảo ngang

Ngang gì

Ngang xương

Xương gì

Xương rồng

Rồng gì

Rồng cuộn

Cuộn gì

Cuộn chiếu

Chiếu gì

Chiếu phim

Phim gì

Phim Hàn Quốc

Quốc gì

Quốc hồn

Hồn gì

Hồn hậu

Hậu gì

Hậu đãi

Đãi gì

Đãi khách

Khách gì

Khách khí

Khí gì

Khí đốt

Đốt gì

Đốt xương

Xương gì

Xương hóc

Hóc gì

Hóc búa

Búa gì

Búa tạ

Tạ gì

Tạ lỗi

Lỗi gì

Lỗi lầm

Lầm gì

Lầm than

Than gì

Than vãn

Vãn gì

Vãn chợ

Chợ gì

Chợ đêm

Đêm gì

Đêm vắng

Vắng gì

Vắng teo

Teo gì

Teo dái

Dái gì

Dái dê

Dê gì

Dê già

Già gì

Già quá

Quá gì

Quá đáng

Đáng gì

Đáng đời

Đời gì

Đời ông

Ông gì

Ông người

Người gì

Người quen

Quen gì

Quen thói

Thói gì

Thói xấu

Xấu gì

Xấu mặt

Mặt gì

Mặt trơ

Trơ gì

Trơ tráo

Tráo gì

Tráo trở

Trở gì

Trở mình

Mình gì

Mình em

Em gì

Em ạ

Ạ gì

Ạ ơi

Ơi gì

Ơi hỡi

Hỡi gì

Hỡi mày

Mày gì

Mày dày

Dày gì

Dày xéo

Xéo gì

Xéo mau

Mau gì

Mau chóng

Chóng gì

Chóng chầy

Chầy gì

Chầy bửa

Bửa gì

Bửa củi

Củi gì

Củi khô

Khô gì

Khô cứng

Cứng gì

Cứng đầu

Đầu gì

Đầu đạn

Đạn gì

Đạn bỏ phong bì

Bì gì

Bì thịt

Thịt gì

Thịt nhau

Nhau gì

Nhau cả

Cả gì

Cả họ

Họ gì

Họ hàng

Hàng gì

Hàng Đào

Đào gì

Đào mỏ

Mỏ gì

Mỏ Cày

Cày gì

Cày đường nhựa

Nhựa gì

Nhựa sống

Sống gì

Sống nhăn

Nhăn gì

Nhăn trán

Trán gì

Trán bò liếm

Liếm gì

Liếm nốt

Nốt gì

Nốt nhạc

Nhạc gì

Nhạc mẫu

Mẫu gì

Mẫu đơn

Đơn gì

Đơn thuốc

Thuốc gì

Thuốc chuột

Chuột gì

Chuột cống

Cống gì

Cống Hồ

Hồ gì

Hồ gián

Gián gì

Gián chết

Chết gì

Chết oan

Oan gì

Oan Thị Mầu

Mầu gì

Mầu mè

Mè gì

Mè chép

Chép gì

Chép bài

Bài gì

Bài bạc

Bạc gì

Bạc ghê

Ghê gì

Ghê cơ

Cơ gì

Cơ sở

Sở gì

Sở đoản

Đoản gì

Đoản văn

Văn gì

Văn vẻ

Vẻ gì

Vẻ ta đây

Đây gì

Đây đó

Đó gì

Đó đăng

Đăng gì

Đăng truyện

Truyện gì

Truyện cười

Cười gì

Cười như xe ben đổ đá

Đá gì

Đá đỏ

Đỏ gì

Đỏ lưng

Lưng gì

Lưng chừng

Chừng gì

Chừng mực

Mực gì

Mực nước

Nước gì

Nước mắt

Mắt gì

Mắt lưới

Lưới gì

Lưới căng

Căng gì

Căng thẳng

Thẳng gì

Thẳng thì mất lòng

Lòng gì

Lòng vòng

Vòng gì

Vòng bi

Bi gì

Bi ký

Ký gì

Ký nợ

Nợ gì

Nợ văn chương

Chương gì

Chương cuối

Cuối gì

Cuối sông

Sông gì

Sông cả

Cả gì

Cả tin

Tin gì

Tin tưởng

Tưởng gì

Tưởng bở

Bở gì

Bở thì đào mãi

Mãi gì

Mãi lộ

Lộ gì

Lộ thiên

Thiên gì

Thiên kim

Kim gì

Kim đồng hồ

Hồ gì

Hồ gián

Gián gì

Gián tem

Tem gì

Tem bảo đảm

Đảm gì

Đảm lược

Lược gì

Lược sừng

Sừng gì

Sừng Sao La

La gì

La thành

Thành gì

Thành mẹ

Mẹ gì

Mẹ già

Già gì

Già đơ

Đơ gì

Đơ đỡ

Đỡ gì

Đỡ nhớ

Nhớ gì

Nhớ nhé

Nhé gì

Nhé anh

Anh gì

Anh nhà báo

Báo gì

Báo cáo

Cáo gì

Cáo chết quay đầu về núi

Núi gì

Núi non

Non gì

Non choẹt

Choẹt gì

Choẹt mắt

Mắt gì

Mắt thơ

Thơ gì

Thơ phú

Phú gì

Phú hộ

Hộ gì

Hộ đê

Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4

Trần Nguyễn Anh (các bút danh: Tam Lệ, Nguyên Anh) sinh năm 1971; từng theo học ở Đại học Vinh (Nghệ An), Phân viện Báo chí và Truyên truyền Hà Nội và Viện nghiên cứu Văn hoá Việt Nam. Hiện là nhà báo ở Hà Nội và Sài Gòn.

Tác phẩm Sống với núi lửa (tuyển tập bút kí, phóng sự, Nxb. Văn học 2005), Mặc xanh áo em (thơ, eVăn 2004 – tập thơ này hiện không còn được lưu ở kho dữ liệu của eVăn), Mùa xuân nghiêng (tập bút kí, phóng sự, Nxb. Văn học 2002) và nhiều bài viết và tác phẩm in rải rác trên các tờ báo văn học điện tử và báo giấy.