talawas blog

Chuyên mục:

Lê Diễn Đức – Nhân chuyện Đàm Vĩnh Hưng: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng

24/07/2010 | 7:00 sáng | 95 Comments

Tác giả: Lê Diễn Đức

Category: Chính trị - Xã hội, Hòa giải hòa hợp dân tộc
Thẻ: >

Năm 1995, kỷ niệm lần thứ 50 Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam, dưới sự hỗ trợ của Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan, Hội Doanh nghiệp Việt Nam tại Ba Lan tổ chức một cuộc biểu diễn lớn phục vụ cộng đồng tại Cung Văn hóa và Khoa học ở thủ đô Warszawa, Ba Lan.

Lúc bấy giờ, là phó chủ tịch Hội Doanh nghiệp, tôi nằm trong ban tổ chức lo toan các thủ tục ăn ở, đi lại cho đoàn trong nước qua Ba Lan biểu diễn. Ngoài MC là hoa hậu Hà Kiều Anh còn có các nghệ sĩ, ca sĩ Trần Bình, Trần Tiến, Mỹ Linh, Thanh Lam, Thu Hiền, Trung Đức, Quốc Trung…

Sau khi tiễn đoàn nghệ thuật đi, ngồi quyết toán thu chi với nhau, chúng tôi bị lỗ chỏng vó khoảng 7 ngàn đô la (không kể tiền quà cáp, tiền shopping – ai ham phục vụ người đẹp thì ráng chịu), và chia đều lỗ ra cho từng người trong… ban tổ chức! Tất nhiên, chúng tôi vẫn vui vẻ và dặn nhau cương quyết không tiết lộ cho các… bà xã biết!

Buổi biểu diễn này được nhiều người trong Đại sứ quán Việt Nam và những người ủng hộ Tòa đại sứ phấn khích xem như một động tác đáp trả lại buổi biểu diễn nghệ thuật trước đó, cũng tại thủ đô Warszawa, cách thời điểm này không lâu, của đoàn các ca sĩ hải ngoại, do một số doanh nhân người Việt ở Ba Lan và Đức phối hợp mời.

Nhạc hội được tổ chức tại Phòng Nghị hội của Cung Văn hóa và Khoa học.

Cung Văn hóa và Khoa học nằm ngay giữa trái tim của Thủ đô Ba Lan – nói theo ngôn ngữ thời cộng sản – là món quà của nhân dân Liên Xô tặng nhân dân Ba Lan. Chính vì thế, sau 3 năm xây dựng, ngày 22/07/1955 khi đưa vào sử dụng, người ta gọi đầy đủ là “Cung Văn hóa và Khoa học mang tên Stalin”.

“Cung Văn hóa và Khoa học” là một khối kiến trúc đồ sộ cao 230,68 mét, 42 tầng, dung tích 817 ngàn mét khối, tiêu thụ lượng điện bằng một thành phố 30 ngàn dân, với 3.288 phòng ốc, trong đó có nhiều nhà hát, rạp chiếu phim, phòng triển lãm…

Sau khi Ba Lan giành được tự do dân chủ, tên Stalin bị xóa, chỉ giữ lại phần đầu – Cung Văn hóa và Khoa học – trở thành đề tài gây xung đột trong ý thức của xã hội Ba Lan. Ngang ngửa nhau. Một bên đòi đập bỏ biểu tượng của cộng sản tai chướng trong lịch sử Ba Lan. Một bên khác cương quyết giữ lại vì nó vừa mang lại lợi ích kinh tế cho thủ đô, vừa là một công trình lớn.

Sau hơn một thập kỷ, tranh cãi dường như được chấm dứt vào năm 2006, khi Ủy ban Bảo vệ Di tích Cổ ghi Cung Văn hóa và Khoa Học vào danh sách di tích lịch sử.

Bây giờ thì người ta chỉ còn tìm cách xây dựng các công trình bao quanh nó. Giống như kiến trúc của chủ nghĩa tư bản sẽ bao vây và lấn lướt tòa nhà của chủ nghĩa cộng sản, các công trình lớn dần dần mọc lên trên quảng trường rộng lớn này như các khách sạn Mariotte, Intercontinetal, tổ hợp văn phòng-dịch vụ kềnh càng của ING Hà Lan, trụ sở Bank Austria Creditanstalt, và sắp tới đây là Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại, cùng với nhiều dự án khác trong tương lai.

Phòng Nghị hội của Cung Văn hóa và Khoa học là nơi tổ chức các hội nghị, các buổi biểu diễn nghệ thuật, thi Hoa hậu Ba Lan… Thời cộng sản thường được sử dụng cho các Đại hội Đảng Cộng sản Ba Lan. Nơi đây, nếu tính cả chỗ ngồi trên ban-công, các lô riêng dành cho VIP, có thể chứa tới gần 3 ngàn người, với trang thiết bị ánh sáng và âm thanh chuyên dụng hoàn hảo.

Trong buổi diễn hôm ấy, ca sĩ Khánh Ly đã xúc động phát biểu trước khán giả người Việt ngồi chật cứng phòng diễn rằng, trong cuộc đời biểu diễn nghệ thuật của mình, chưa bao giớ Khánh Ly được hát trên một sân khấu bề thế và sang trọng như ở Ba Lan.

Có rất nhiều các ngôi sao trong làng ca sĩ hải ngoại, nhưng có lẽ gây ấn tượng nhất sau Khánh Ly là Linda Trang Đài với những bài hát, phục trang và khiêu vũ sôi động, bốc lửa, một hình ảnh chưa quen vào giai đoạn ấy trên sân khấu miền Bắc. Thằng con trai tôi bấm máy lia lịa, để sau đó về in thành hình và hãnh diện treo khắp phòng ngủ của nó!

Trước buổi diễn, lúc bấy giờ bà Đại sứ T. họp chi bộ Đảng cấm các đảng viên cộng sản không được mua vé xem diễn và trao (không chính thức) cho họ nhiệm vụ phổ biến, nhắn nhủ mọi người tẩy chay.

Mặc dù có quan hệ khá thân thiết với bà Đại sứ, tôi chẳng phân vân chút nào, mua vé (khá đắt) cho cả gia đình và còn rủ rê nhiều người nữa. Ngoài tôi, lác đác dăm ba người khác cũng không nghe lời Sứ quán, tuy nhiên hầu như đảng viên, nghiên cứu sinh nằm nhà vì ngại liên lụy.

Cái mà Đại sứ quán Việt Nam sợ nhất là các ca sĩ hải ngoại sẽ thông qua tác phẩm của mình, phổ biến tuyên truyền tinh thần chống cộng.

Trong buổi biểu diễn, các nghệ sĩ hải ngoại đã chinh phục khán giả một cách kinh ngạc chỉ bằng các bài hát về quê hương, đất nước, về thân phận con người, về tình yêu, tuổi trẻ… Không một chút chính trị nào! Các bàn hoa ngoài hành lang phòng diễn bán hết sạch. Người ta phải chạy ra ngoài mua thêm. Riêng ca sĩ Khánh Ly ôm cả một rừng hoa hồng và phải hát theo yêu cầu khán giả liên tiếp trong tiếng vỗ tay ầm vang, làm đảo lộn cả chương trình.

Kết quả thành công ngoài tưởng tượng, niềm hân hoan cũng như cái hồn đọng lại trong lòng bà con qua buổi diễn thực sự là cái tát vào những người có suy nghĩ ấu trĩ, hẹp hòi và đầy mặc cảm thù hận về các ca sĩ hải ngoại.

Từ sau cuộc biểu diễn này, hàng năm, các ca sĩ hải ngoại trong các chuyến lưu diễn ở châu Âu thường xuyên ghé Ba Lan và trở thành sinh hoạt văn hóa bình thường của cộng đồng.

Tôi qua Mỹ không còn nhớ bao nhiêu lần nữa và có cơ hội trò chuyện với nhiều người chống cộng nổi tiếng, thứ thiệt ở đây, từ phó thường dân đến cựu sĩ quan cao cấp và cả những người đang ở nằm trong lãnh đạo cộng đồng ở một số tiểu bang.

Tôi tranh cãi với họ về phương pháp. Tôi rất ủng hộ họ (thậm chí tham gia) biểu tình phản đối các lãnh đạo cộng sản Việt Nam qua Mỹ, bởi vì các cuộc biểu tình này hợp pháp và đánh động tích cực lên sự chú ý của nhân dân Mỹ, báo chí truyền thông và chính phủ Mỹ trước những vi phạm nhân quyền và đàn áp các nhà tranh đấu dân chủ của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tôi cũng ủng hộ cộng đồng hải ngoại tẩy chay những cuộc trình diễn văn hóa của các ca sĩ Việt Nam được tổ chức ở nước ngoài bằng ngân sách của nhà nước. Nếu cho rằng, đây là hành động nằm trong Nghị quyết 36 của Đảng Cộng sản Việt Nam thì quá rõ ràng.

Chống cộng, tức là chống chủ nghĩa cộng sản và tập đoàn cộng sản Ba Đình là hoàn toàn đúng, hợp với xu thế của thời đại. Chẳng vậy mà Nghị viện châu Âu – nơi đẻ ra chủ nghĩa quái thai này là châu Âu – , đã ra phán quyết chủ nghĩa cộng sản là tội ác của nhân loại đó sao.

Thế nhưng, chống như thế nào và vào đối tượng nào mới là đáng bàn. Với những buổi biểu diễn riêng lẻ của các ca sĩ từ Việt Nam qua Mỹ, được tổ chức trong khuôn khổ cá nhân, mang mục đích kinh doanh thuần túy, cần sáng suốt đánh giá trước khi có động thái bất xứng.

Tôi biết khá nhiều người trong giới văn nghệ sĩ ở Việt Nam. Đàm Vĩnh Hưng tôi xem như thứ nhóc con và hoàn toàn có thể liệt cậu ta vào đám ca sĩ có tham vọng, sống hoàn toàn theo chủ nghĩa thực tế và cơ hội. Để yên thân, được lướt đà danh vọng không bị cản trở và có tiền bỏ túi, không chỉ Đàm Vĩnh Hưng, mà nhiều nhân vật “xướng ca vô loài” khác có thể hát các bài ca ngợi Đảng và Hồ Chí Minh ngon lành ở Việt Nam. Thậm chí hát say sưa! Thế nhưng, ra khỏi sân khấu, hỏi Hồ Chí Minh sinh và chết năm nào, đa phần trong họ không biết, mà họ cũng chẳng quan tâm. Nếu tâm đầu ý hợp, uống vài ly là loại này có thể chửi Đảng và Hồ Chí Minh cũng hay như hát. Đây là sự thật.

Đàn ông nam nhi mà phải cải trang làm đàn bà để tặng hoa rồi tấn công một tay ca sĩ sến, trói gà chưa chặt như Đàm Vĩnh Hưng, vừa kỳ cục, non tay, vừa phí công và chẳng mang lại tác động chống cộng nào thiết thực. Ngược lại còn gây phản cảm và bực tức, thậm chí bị mỉa mai bởi dư luận trong nước. Nhà báo Trương Duy Nhất trong bài “Nhân chuyện Mít Đàm” nói câu đầy trách móc: “Chống Cộng sản thì nhè mấy ông Cộng sản mà chống, chứ đi chống chi mấy anh chàng tóc vàng hát nhạc sến như Đàm Vĩnh Hưng – Những cô cậu ca sĩ mà ngay cả cái chữ ‘Cộng sảnlà gì có khi còn không giải nghĩa được?”. Bài này được nhiều trang web, blog, kể cả các trang pro-cộng sản đăng lại, trong đó có cây bút chuyên nghề châm chọc, khiêu khích người Việt hải ngoại là Tổng biên tập tờ Thể thao TP HCM Hồ Thu Hồng.

Nói cho cùng, người Việt hải ngoại (trong đó có tôi) chống cộng giỏi bao nhiêu chăng nữa thì cũng chỉ là yếu tố hỗ trợ. Đất nước có dân chủ hay không là do dân chúng trong nước quyết định. Nếu ai đó nhân danh dân chủ, tự do chân chính cho Việt Nam thì không thể bỏ qua yếu tố này.

Cứ nghĩ ai sống trong chế độ cộng sản thì đều là cộng sản hết, không nhiều thì ít, là nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn. Nhắm mắt tẩy chay tuốt tuột sẽ có lúc bị quê xệ một cục như bà Đại sứ T. ở Ba Lan từng chống ca sĩ hải ngoại.

Cổ nhân có nói: Ném chuột đừng để làm vỡ bình ngọc là thế. Huồng hồ đây là con chuột nhắt, chẳng cần mất công đuổi. Nếu chuột sống dơ, láu cá, mặt trơ trán bóng, sẽ có ngày mèo chén thịt nó.

Ngày 23/07/2010

© 2010 Lê Diễn Đức

© 2010 talawas blog


Bình luận

95 Comments (bài “Lê Diễn Đức – Nhân chuyện Đàm Vĩnh Hưng: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng”)

  1. Trương Sỏi viết:

    @Nguyễn Đăng Thường:

    “Giọt nước” của bác thì ra là thể loại “cốc-teo”. Tôi có thể hình dung ra công thức là 3 oz Vodka, 2 oz Jim Beam, 5 oz Giấm chuối hột, 7 oz Mắm Phan Thiết, lắc đều, On the Rock recommended), và có thể đặt tên nó là “Gây hơi cay” (tức gay&hơi cay). Không biết bác nghĩ thế nào chứ hiện tại thì tôi cũng chỉ mong là “lá khoai”, mong bác vô cùng thông cảm cho.

  2. tracy viết:

    Tại sao Lý Tống phải giả gái? Người Việt (VC, không VC) hầu như đều biết mặt Lý Tống. Hình ảnh của ông xuất hiện trên báo chí Việt Nam cũng như hải ngoại. Ngay cả khi Lý Tống giả gái, đột nhập vào Sứ quán VN tại San Francisco trong lúc các ca sĩ trình diễn cho “đồng bào” đã bị họ phát hiện và đuổi ra. Một số người người ủng hộ việc làm của Lý Tống, một số khác thì chê bai. Tại sao? Họ cho rằng Đàm Vĩnh Hưng chỉ là 1 chú nhóc con (40 tuổi mà còn là nhóc con hay sao) không đáng để ý. Nhưng cái chính để người khác ủng hộ Lý Tống vì tác phong của ĐVH. Cách đây không lâu (hình như 2 năm về trước), ĐVH đã tổ chức họp báo, hình như cũng tại khách sạn Ramada) để chửi NVHN và không cho các phóng viên có cơ hội phỏng vấn, chỉ mình anh ta nói và tuyên bố sẽ về VN vài năm nữa). Ngay cả bây giờ, một mặt ĐVH tuyên bố về lại VN để chữa bệnh trong vài ngày, sau đó sẽ trở qua lại Mỹ. Không ai tin điều anh ta nói, ai có thể qua lại trong vài ngày, và ĐVH vẫn biết mình nói dối mà vẫn nói. Xịt nước hoa vào ĐVH không phải để chỉ dạy cho anh ta mà đó là cái phản ứng của Lý Tống vào cái nghị quyết 36 của CS. CSVN đang tuyên truyền hành động của LT là vô văn hóa, là khủng bố, có bao giờ họ nghĩ việc bịt miệng LM Nguyễn Văn Lý trước tòa án, ném cứt vào nhà của nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đầy tính văn hóa cao hay sao? Ngoài ra, tại sao ĐVH có thể ra vào Mỹ để ca hát, trong khi các nghệ sĩ như Bảo Yến, Kim Tiểu Long thì bị khiển trách, cấm ca hát tại VN sau khi đến Mỹ hát chỉ một lần.

  3. Hà Minh viết:

    Tường trình từ Anaheim: “Đại nhạc hội (biểu) Tình vào Hạ”,

    Bên trong vận động trường Anaheim Arena ca sỹ Đàm Vĩnh Hưng kiêm cán bộ Đoàn (cánh tay phải của Đảng), kiêm chủ tịch hội nghệ sỹ, kiêm trưởng ban vận động thực hiện nghị quyết 36 tại hải ngoại, kiêm trưởng ban thanh niên dân chủ, kiêm cán bộ tuyên truyền cao cấp CSVN, ca ba bài: “Yesterday”, “Smoke gets in my eyes” …và “Love is (not) in the air” (Ngày hôm qua Paul McCartney – Khói cay vào mắt tôi Roberta 1934 – Tình yêu trong không trung – John Paul Young 1978)
    bên ngoài dẫn đầu Ủy ban chống Cộng là chiến sỹ Lý Tống Cựu nạn nhân cộng sản, cựu tù nhân chính trị, cựu quân nhân quân lực Việt nam Cộng hòa, thành viên ủy ban chống nghị quyết 36, thành viên ủy ban đấu tranh cho dân chủ tại Việt nam, Cu ba và Bắc Hàn thành viên cộng đồng người Việt tự do California, , thành viên ủy ban chống văn hóa vận cộng sản, cựu tù nhân hình sự Thái lan, hát bài “IRS gets down to your files”… và “Murder on the dance floor”… (Sở thuế vào cuộc với mày – Sát nhân trên sàn nhẩy …của Sophie Bellis Extor)
    bên trong Mỹ Tâm hát bài: “Killing me softly with your … spray” (Giết em nhẹ nhàng với bình xịt của anh – Aretha Franklin)… Bên ngoài nữ luật sư Bùi Kim Thành hát bài: “Đả đảo Việt Cộng (Go to Hell – Alice Cooper) ..và Hello 9-1-1.” (Lionel Richie) và bị cảnh sát lôi đi.
    ….(còn tiếp) …

  4. Thanh Nguyễn viết:

    @Hoàng Linh Vương:
    Cho đến nay ca cĩ Khánh Ly chưa từng một lần về hát lại tại Việt Nam kể từ khi đi tỵ nạn tại Mỹ mặc dầu rất nhiều khán giả mong đợi chị. Các bác (nào) có biết rõ lý do chính xác là tại sao không? (Trích)

    Lý do chắc là nhiều, nhưng có một dạo tôi đọc đâu đó ở trên mạng bài viết (hay phỏng vấn) liên quan đến ca sĩ Khánh Ly. Tôi ấn tượng và nhớ hoài cái ý này: ca sĩ Khánh Ly nhớ và mang ơn những người đã từng giúp mình chén gạo, chai nước mắm, và để không phụ lòng tình đồng hương-những người đồng cảnh ngộ lịch sử với mình- vì vậy, ca sĩ Khánh Ly đã rất khó khăn, không thể bước qua, để nhận lời về hát trên quê hương VN yêu dấu.

    Tôi nghĩ, điều đọng lại cuối cùng trong cuộc đời người nghệ sĩ là gì: Đó là nhân cách!

  5. Dinh Le viết:

    Trả lời bác Hoàng Linh Vương về việc ca sĩ Khánh Ly có về Việt Nam hay không.

    Trên trang web http://www.trinh-cong-son.com có đăng lại bài phỏng vấn của BBC với Khánh Ly (địa chỉ: http://www.trinh-cong-son.com/khly6.html), trong đó Khánh Ly cho biết đã về VN vào năm 1997 và sau đó còn quay về VN hai lần nữa.

    Xin chép lại đây đoạn cuối của bài phỏng vấn để trả lời cho thắc mắc của bác Hoàng Linh Vương :

    BBC: Nhưng bây giờ hỏi là trong cuộc đời chị có những cái lúc nào chị cảm thất thất bại hoặc là chị chịu những cái cay đắng thì đó là những cái điều gì ạ ?

    Khánh Ly: Em được một cái may mắn là vấn đề nghề ngiệp chưa gặp thất bại cho đến bây giờ em vẫn và một người may mắn được đứng trên sân khấu chung với cái thế hệ sau em, còn nói về cay đắng thì đời của một người, bất cứ một người nào dù ở ngay trên quê hương của mình hay là ở xứ người thì chắc chắn là không thể tránh khỏi cái điều bất như ý hoặc là cay đắng đưa đến bởi cái đời sống xã hội hoặc là bởi đồng nghiệp hoặc ngay chính cả ở trong gia đình nữa thì cũng không thể nào tránh khỏi được và có một cái điều là em biết dù em ở đâu đi chăng nữa thì em vẫn nhớ và em vẫn yêu VN, vì lúc nào em cũng là người VN dù em có đổi đời nhưng mà đời em thì chưa bao giờ đổi cả, em vẫn là người VN nếu mà Chúa thương, trời đất thương thì sẽ có một lần nào đó mà nếu cái may mắn còn ở với em thì em cũng muốn được trở về để hát từ Nam ra đến Bắc và hát để giúp cho những trẻ mồ côi, cho những bệnh nhân bị bệnh cùi và những người thiếu may mắn và không lấy một đồng xu nào cả, nhưng mà lúc đó sẽ là lúc em từ giã cuộc đời đi hát của em, tức là em nói thẳng là lúc đó là lúc em giải nghệ vì em hy vọng là em sẽ có thể em làm một điều gì đó nó có ý nghĩa một chút trước khi em rời xa sân khấu để đúng như lời anh Trịnh Công Sơn nói là “Hãy sống và sống tử tế với nhau bằng một tấm lòng” .

  6. Nguyễn Đăng Thường viết:

    @Hà Minh
    Xin thưa tiếp: Khi nói Lý Tống lả “hậu duệ” tôi không “hạ cấp” mà chỉ muốn xin “giảm tội” cho ông ấy như một kẻ đến sau, một “copy cat”.

    @P
    Bác P ơi, dù đã nói rõ nhưng cũng xin/cũng ráng nói thêm một lần nữa/một lần chót, rằng các thí dụ tui đưa ra ko để so sánh mà chỉ muốn chứng minh hành động “vô văn hóa” (?) của ông Lý Tống đã có những kẻ “văn minh” (?) sử dụng trước. Tất nhiên ai muốn nghĩ sao hề hành động này thì tùy nghi, trả lời các chất vấn hạch hỏi từng li từng ti mãi tui kham không nổi.

    Nói theo Sartre thì hành động của Lý Tống là một hành động dấn thân có sự tự do lựa chọn trong một hoàn cảnh bắt buộc. Vì không thể về VN nên LT phải xuống đường ớ Mỹ. Vì không thể đến gần ĐVH nên LT phải cải trang. Vì có tự do trong sự lựa chọn nên LT phải gánh chịu hoàn toàn trách nhiệm.

    Nhưng thôi, tui xin mạn phép tốp lại ở đây. Thì giờ của mọi người đều rất quý báu, nên để dành để uống bia, đánh bạc.

    Trân trọng.

  7. Hoà Nguyễn viết:

    Xin giới thiệu bài tường thuật sau đây, có lẽ tương đối khách quan, vì đài này không chịu sức ép gì từ “cộng đồng NV”, với kết luận:

    ” Dư luận cho rằng sự có mặt của hàng ngàn người đến để biểu tình tối nay cho thấy thái độ không khoan nhuợng của cộng đồng người Việt tị nạn tại Nam Cali, và những vùng phụ cận trước việc chống những gì mà họ cho là xâm lăng của cộng sản vào thế giới “không cộng sản” của họ.
    Nhưng người muốn hát vẫn đựơc hát, người muốn nghe vẫn được nghe, mọi người đều thực hiện được quyền tự do của mình. Đó là đặc tính của một xã hội dân chủ”.

    ============================

    Người Việt ở California biểu tình chống Đàm Vĩnh Hưng
    Hà Giang, thông tín viên RFA
    2010-07-26

    Hàng ngàn người Việt tị nạn tại Little Saigon và các vùng phụ cận đã biểu tình trước cửa Anaheim Convention Center để phản đối sự hiện diện của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trong một chương trình đại nhạc hội.

    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Vietnamese-in-Southern-Cali-protest-against-singer-Dam-Vinh-Hung-performance%20-07262010061314.html

  8. P viết:

    Kính gửi bác Nguyễn Đăng Thường:

    Tôi không hề nói bác bịa ra. Tôi chỉ nó tôi tìm không được.

    Đồng ý với bác chuyện xịt cái gì thì đã có pháp luật xử.

    Vấn đề tôi muốn nói trong phản hồi trước chỉ là: sự so sánh những hành động trên là có phần khập khiễng. Xuất phát từ việc biểu lộ thái độ chính trị, một người có thể ném trứng thối, xịt hơi cay, hay ném lựu đạn. Những hành vi cụ thể nêu trên không thể xếp chung với nhau được. Trong khi ném trứng thối, nhổ nước miếng, đổ rượu, thảy bánh kem, thì có thể được.

    Tôi nói ý kiến của mình như vậy, cũng không có ý cho rằng bác bảo hành vi của Lý Tống là tương đương với các hành vi kia.

    Trân trọng.

  9. Hoàng Linh Vương viết:

    Em xin được hỏi các bác ở đây một sự việc liên quan (có lẽ cũng là cái mà mọi người muốn bàn đến):

    Cho đến nay ca cĩ Khánh Ly chưa từng một lần về hát lại tại Việt Nam kể từ khi đi tỵ nạn tại Mỹ mặc dầu rất nhiều khán giả mong đợi chị. Các bác (nào) có biết rõ lý do chính xác là tại sao không?

  10. Thanh Nguyễn viết:

    @P:
    Ừ, không thích thì cứ lượn lờ, rồi đứng xa một góc mà nhìn và nói lầm bầm. Đó là phương pháp tốt!

  11. Nguyễn Đăng Thường viết:

    @Trương Sỏi
    Xin thưa: Giọt nước của tôi là nước đái hoa hậu, ko duyên dáng VN da vàng chân dài, mà rất thân phận Barbie nữ quyền da xanh (Avatar) chân cụt. Hành động của Lý Tống có liên hệ tới đất nước Disneyland và dân tộc chuột Mickey.-

    @Hà Minh
    -“Riêng khoản sáng tạo xịt hơi cay tự ông ấy đã xứng đáng là “tiền bối” luôn rồi”. (Hà Minh)
    Xin thưa: Tôi viết “phản hồi” lúc đã quá nửa đêm, mắt nhắm mắt mở. Lẽ ra tôi nên đóng ngoạc kép chữ “tiền bối”. OK anh Hà Minh có thể bắt bẻ tôi vì một chữ, nhưng mục đích của tôi khi đưa ra các thí dụ không phải là để cho thấy ai “anh hùng” hơn ai trong hành động, hay có “sáng kiến” hơn ai trong sự lựa chọn phương tiện (rượu, sơn, bánh, khạc nhổ, hơi cay…) Lý Tống chỉ là “hậu duệ” mà ko “tiền bối” vì “phương tiện” xịt hơi cay đã được phụ nữ sử dụng trước rồi. Chẳng hạn, bây giờ tôi có thể gởi một cái letter bomb cho ai đó với “chất nổ” (?) tàn phá hơn, nhưng khi chọn phương tiện này tôi cũng chỉ là kẻ đến sau.

    @Lê Anh Dũng
    Xin thưa: Tôi không nhớ đã viết những gì trong phản hồi, ngại tìm lại quá, anh ơi. Các “nguồn tin” phỏng đoán của anh rất thú vị nhưng tôi không thể là “tai sai” của ai cả, vì mấy chục năm qua tôi sống cô độc một mình, thân nhân bạn bè không còn gặp lại ai cả. Tôi đã ở tuổi “cổ lai hy” rồi, đã lấy quốc tịch mới, vì buồn thương cho số phận của dân tộc mình nên thỉnh thoảng lên tiếng thé thôi. Tôi có thể “xuôi tay” bất cứ lúc nào nên không cần danh lợi, quyền bính.

    @P
    – “Tôi không tìm ra bài viết nào nói về vụ xịt sơn trắng này để kiểm chứng” (P) –
    Xin thưa: LT sử dụng chất độc có hại sức khoẻ đã có pháp luật, ko là vấn đề tranh cãi ở đây. Xịt sơn vào đầu hay vào chỗ nào cũng ko là vấn đề. Phản hồi ko phải là tòa án cần phải cung cấp đầy đủ mọi chi tiết thật chi1nh xác. Vụ xịt sơn trắng, tôi bịa ra thêm để làm chi, vì đã có các thí dụ khác rồi. Nhưng tôi đã ráng tìm lại, chỉ xin trích dẫn vài câu vì tôi ko biết gởi kèm “link”.

    “Snappers had it made we said. All they had to do was take a few pictures while we had to wrestle with syntax and similes and sub-editors. Listen, they would say, you can make up a story but if we don’t get the picture that’s it. On the other hand if they did get the picture, the definitive picture of say, Fergie getting her toes sucked on the Cote d’Azure, or Prince Andrew spraying the press corps with white paint in America or Princess Anne’s corgi savaging the Queen’s corgi or Prince Edward – well maybe not – they would make a fortune overnight. Their picture would be syndicated around the world, the profit would be split two ways, 40 per cent for the agency, 60 per cent for the snapper who, next time you saw him, would be driving a Ferrari and talking about property prices in St Lucia.”
    (Sue Arnold, “The ups and downs of the paparazzi life”, The Independent, Saturday, 23 October, 2004)

  12. Hà Minh viết:

    Tôi không nghĩ rằng một anh hùng hảo hán như ông Lý Tống (Ó đen đã tạo thành tích vượt ngục còn hơn cả Papillon – Người tù khổ sai) lại muốn được vinh danh là “hậu bối” của các bậc “tiền bối văn minh” ném trứng thối, cà chua, bánh kem, khạc nhổ, tạt rượu vang đỏ, xịt sơn trắng,nhổ nước thuốc lá, ném mực … Riêng khoản sáng tạo xịt hơi cay tự ông ấy đã xứng đáng là “tiền bối” luôn rồi.

  13. chuha viết:

    @P:

    Cám ơn đã trả lời tôi nhanh chóng. Sẽ cho biết ý kiến sau khi có thời giờ xem lại một lượt hết các phản hồi của ông về vấn đề này.

    Cũng xin cám ơn về sự nhã nhặn của ông dành cho tôi khi trả lời.

    Trân trọng.

  14. Nhỏ Thanh viết:

    Chẳng phải tự nhiên mà từ lâu rồi người ta đã nói: “Nói láo như vẹm”

    Vậy mà chẳng hiểu sao nhiều đấng thức giả vẫn cứ tin.

    Thật là đáng ngạc nhiên.

  15. Lê Anh Dũng viết:

    Tôi rất không đồng ý với anh Nguyễn Đăng Thường và ắt hẳn anh Nguyễn Đăng Thường cũng không đồng ý với tôi. “Theo một số nguồn tin” tôi cho anh Thường là tay sai của ai đó, đang thực hiện một cái gì đó, “theo một số nguồn tin” anh Thường cũng cho tôi là chân tay của ai đó, đang thực hiện một cái gì đó.

    Anh Thường bèn ném trứng thối, cà chua, bánh kem, khạc nhổ, tạt rượu vang đỏ, xịt hơi cay, xịt sơn trắng, khạc nhổ nước thuốc lá, ném mực … vào mặt tôi.

    Tôi bèn ném trứng thối + xịt hơi cay, ném cà chua + xịt hơi cay, ném bánh kem + xịt hơi cay, khạc nhổ + xịt hơi cay, tạt rượu vang đỏ + xịt hơi cay, xịt hơi cay + xịt hơi cay, xịt sơn trắng + xịt hơi cay, khạc nhổ nước thuốc lá + xịt hơi cay, ném mực + xịt hơi cay… vào mặt anh Thường vì biết anh Thường thích “hơi cay liệu pháp”.

    Anh Thường vui lòng cho tôi biết ở đâu, khi nào chúng ta sẽ gặp nhau trên đất nước văn minh – văn minh hiểu theo nghĩa có tự do dân chủ – để cùng nhau làm chuyện này?

    Cần nói rõ, dù anh Thường không muốn, thì tôi cũng rất muốn. Dù không muốn, anh Thường thử mời anh Lý Tống dự khán giùm tôi, nhé.

1 2 3 4 5 6 7
  • talawas - Lời tạm biệt

  • Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam… đọc tiếp >>>