talawas blog

Chuyên mục:

Lê Diễn Đức – Nhân chuyện Đàm Vĩnh Hưng: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng

24/07/2010 | 7:00 sáng | 95 Comments

Tác giả: Lê Diễn Đức

Category: Chính trị - Xã hội, Hòa giải hòa hợp dân tộc
Thẻ: >

Năm 1995, kỷ niệm lần thứ 50 Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam, dưới sự hỗ trợ của Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan, Hội Doanh nghiệp Việt Nam tại Ba Lan tổ chức một cuộc biểu diễn lớn phục vụ cộng đồng tại Cung Văn hóa và Khoa học ở thủ đô Warszawa, Ba Lan.

Lúc bấy giờ, là phó chủ tịch Hội Doanh nghiệp, tôi nằm trong ban tổ chức lo toan các thủ tục ăn ở, đi lại cho đoàn trong nước qua Ba Lan biểu diễn. Ngoài MC là hoa hậu Hà Kiều Anh còn có các nghệ sĩ, ca sĩ Trần Bình, Trần Tiến, Mỹ Linh, Thanh Lam, Thu Hiền, Trung Đức, Quốc Trung…

Sau khi tiễn đoàn nghệ thuật đi, ngồi quyết toán thu chi với nhau, chúng tôi bị lỗ chỏng vó khoảng 7 ngàn đô la (không kể tiền quà cáp, tiền shopping – ai ham phục vụ người đẹp thì ráng chịu), và chia đều lỗ ra cho từng người trong… ban tổ chức! Tất nhiên, chúng tôi vẫn vui vẻ và dặn nhau cương quyết không tiết lộ cho các… bà xã biết!

Buổi biểu diễn này được nhiều người trong Đại sứ quán Việt Nam và những người ủng hộ Tòa đại sứ phấn khích xem như một động tác đáp trả lại buổi biểu diễn nghệ thuật trước đó, cũng tại thủ đô Warszawa, cách thời điểm này không lâu, của đoàn các ca sĩ hải ngoại, do một số doanh nhân người Việt ở Ba Lan và Đức phối hợp mời.

Nhạc hội được tổ chức tại Phòng Nghị hội của Cung Văn hóa và Khoa học.

Cung Văn hóa và Khoa học nằm ngay giữa trái tim của Thủ đô Ba Lan – nói theo ngôn ngữ thời cộng sản – là món quà của nhân dân Liên Xô tặng nhân dân Ba Lan. Chính vì thế, sau 3 năm xây dựng, ngày 22/07/1955 khi đưa vào sử dụng, người ta gọi đầy đủ là “Cung Văn hóa và Khoa học mang tên Stalin”.

“Cung Văn hóa và Khoa học” là một khối kiến trúc đồ sộ cao 230,68 mét, 42 tầng, dung tích 817 ngàn mét khối, tiêu thụ lượng điện bằng một thành phố 30 ngàn dân, với 3.288 phòng ốc, trong đó có nhiều nhà hát, rạp chiếu phim, phòng triển lãm…

Sau khi Ba Lan giành được tự do dân chủ, tên Stalin bị xóa, chỉ giữ lại phần đầu – Cung Văn hóa và Khoa học – trở thành đề tài gây xung đột trong ý thức của xã hội Ba Lan. Ngang ngửa nhau. Một bên đòi đập bỏ biểu tượng của cộng sản tai chướng trong lịch sử Ba Lan. Một bên khác cương quyết giữ lại vì nó vừa mang lại lợi ích kinh tế cho thủ đô, vừa là một công trình lớn.

Sau hơn một thập kỷ, tranh cãi dường như được chấm dứt vào năm 2006, khi Ủy ban Bảo vệ Di tích Cổ ghi Cung Văn hóa và Khoa Học vào danh sách di tích lịch sử.

Bây giờ thì người ta chỉ còn tìm cách xây dựng các công trình bao quanh nó. Giống như kiến trúc của chủ nghĩa tư bản sẽ bao vây và lấn lướt tòa nhà của chủ nghĩa cộng sản, các công trình lớn dần dần mọc lên trên quảng trường rộng lớn này như các khách sạn Mariotte, Intercontinetal, tổ hợp văn phòng-dịch vụ kềnh càng của ING Hà Lan, trụ sở Bank Austria Creditanstalt, và sắp tới đây là Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại, cùng với nhiều dự án khác trong tương lai.

Phòng Nghị hội của Cung Văn hóa và Khoa học là nơi tổ chức các hội nghị, các buổi biểu diễn nghệ thuật, thi Hoa hậu Ba Lan… Thời cộng sản thường được sử dụng cho các Đại hội Đảng Cộng sản Ba Lan. Nơi đây, nếu tính cả chỗ ngồi trên ban-công, các lô riêng dành cho VIP, có thể chứa tới gần 3 ngàn người, với trang thiết bị ánh sáng và âm thanh chuyên dụng hoàn hảo.

Trong buổi diễn hôm ấy, ca sĩ Khánh Ly đã xúc động phát biểu trước khán giả người Việt ngồi chật cứng phòng diễn rằng, trong cuộc đời biểu diễn nghệ thuật của mình, chưa bao giớ Khánh Ly được hát trên một sân khấu bề thế và sang trọng như ở Ba Lan.

Có rất nhiều các ngôi sao trong làng ca sĩ hải ngoại, nhưng có lẽ gây ấn tượng nhất sau Khánh Ly là Linda Trang Đài với những bài hát, phục trang và khiêu vũ sôi động, bốc lửa, một hình ảnh chưa quen vào giai đoạn ấy trên sân khấu miền Bắc. Thằng con trai tôi bấm máy lia lịa, để sau đó về in thành hình và hãnh diện treo khắp phòng ngủ của nó!

Trước buổi diễn, lúc bấy giờ bà Đại sứ T. họp chi bộ Đảng cấm các đảng viên cộng sản không được mua vé xem diễn và trao (không chính thức) cho họ nhiệm vụ phổ biến, nhắn nhủ mọi người tẩy chay.

Mặc dù có quan hệ khá thân thiết với bà Đại sứ, tôi chẳng phân vân chút nào, mua vé (khá đắt) cho cả gia đình và còn rủ rê nhiều người nữa. Ngoài tôi, lác đác dăm ba người khác cũng không nghe lời Sứ quán, tuy nhiên hầu như đảng viên, nghiên cứu sinh nằm nhà vì ngại liên lụy.

Cái mà Đại sứ quán Việt Nam sợ nhất là các ca sĩ hải ngoại sẽ thông qua tác phẩm của mình, phổ biến tuyên truyền tinh thần chống cộng.

Trong buổi biểu diễn, các nghệ sĩ hải ngoại đã chinh phục khán giả một cách kinh ngạc chỉ bằng các bài hát về quê hương, đất nước, về thân phận con người, về tình yêu, tuổi trẻ… Không một chút chính trị nào! Các bàn hoa ngoài hành lang phòng diễn bán hết sạch. Người ta phải chạy ra ngoài mua thêm. Riêng ca sĩ Khánh Ly ôm cả một rừng hoa hồng và phải hát theo yêu cầu khán giả liên tiếp trong tiếng vỗ tay ầm vang, làm đảo lộn cả chương trình.

Kết quả thành công ngoài tưởng tượng, niềm hân hoan cũng như cái hồn đọng lại trong lòng bà con qua buổi diễn thực sự là cái tát vào những người có suy nghĩ ấu trĩ, hẹp hòi và đầy mặc cảm thù hận về các ca sĩ hải ngoại.

Từ sau cuộc biểu diễn này, hàng năm, các ca sĩ hải ngoại trong các chuyến lưu diễn ở châu Âu thường xuyên ghé Ba Lan và trở thành sinh hoạt văn hóa bình thường của cộng đồng.

Tôi qua Mỹ không còn nhớ bao nhiêu lần nữa và có cơ hội trò chuyện với nhiều người chống cộng nổi tiếng, thứ thiệt ở đây, từ phó thường dân đến cựu sĩ quan cao cấp và cả những người đang ở nằm trong lãnh đạo cộng đồng ở một số tiểu bang.

Tôi tranh cãi với họ về phương pháp. Tôi rất ủng hộ họ (thậm chí tham gia) biểu tình phản đối các lãnh đạo cộng sản Việt Nam qua Mỹ, bởi vì các cuộc biểu tình này hợp pháp và đánh động tích cực lên sự chú ý của nhân dân Mỹ, báo chí truyền thông và chính phủ Mỹ trước những vi phạm nhân quyền và đàn áp các nhà tranh đấu dân chủ của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tôi cũng ủng hộ cộng đồng hải ngoại tẩy chay những cuộc trình diễn văn hóa của các ca sĩ Việt Nam được tổ chức ở nước ngoài bằng ngân sách của nhà nước. Nếu cho rằng, đây là hành động nằm trong Nghị quyết 36 của Đảng Cộng sản Việt Nam thì quá rõ ràng.

Chống cộng, tức là chống chủ nghĩa cộng sản và tập đoàn cộng sản Ba Đình là hoàn toàn đúng, hợp với xu thế của thời đại. Chẳng vậy mà Nghị viện châu Âu – nơi đẻ ra chủ nghĩa quái thai này là châu Âu – , đã ra phán quyết chủ nghĩa cộng sản là tội ác của nhân loại đó sao.

Thế nhưng, chống như thế nào và vào đối tượng nào mới là đáng bàn. Với những buổi biểu diễn riêng lẻ của các ca sĩ từ Việt Nam qua Mỹ, được tổ chức trong khuôn khổ cá nhân, mang mục đích kinh doanh thuần túy, cần sáng suốt đánh giá trước khi có động thái bất xứng.

Tôi biết khá nhiều người trong giới văn nghệ sĩ ở Việt Nam. Đàm Vĩnh Hưng tôi xem như thứ nhóc con và hoàn toàn có thể liệt cậu ta vào đám ca sĩ có tham vọng, sống hoàn toàn theo chủ nghĩa thực tế và cơ hội. Để yên thân, được lướt đà danh vọng không bị cản trở và có tiền bỏ túi, không chỉ Đàm Vĩnh Hưng, mà nhiều nhân vật “xướng ca vô loài” khác có thể hát các bài ca ngợi Đảng và Hồ Chí Minh ngon lành ở Việt Nam. Thậm chí hát say sưa! Thế nhưng, ra khỏi sân khấu, hỏi Hồ Chí Minh sinh và chết năm nào, đa phần trong họ không biết, mà họ cũng chẳng quan tâm. Nếu tâm đầu ý hợp, uống vài ly là loại này có thể chửi Đảng và Hồ Chí Minh cũng hay như hát. Đây là sự thật.

Đàn ông nam nhi mà phải cải trang làm đàn bà để tặng hoa rồi tấn công một tay ca sĩ sến, trói gà chưa chặt như Đàm Vĩnh Hưng, vừa kỳ cục, non tay, vừa phí công và chẳng mang lại tác động chống cộng nào thiết thực. Ngược lại còn gây phản cảm và bực tức, thậm chí bị mỉa mai bởi dư luận trong nước. Nhà báo Trương Duy Nhất trong bài “Nhân chuyện Mít Đàm” nói câu đầy trách móc: “Chống Cộng sản thì nhè mấy ông Cộng sản mà chống, chứ đi chống chi mấy anh chàng tóc vàng hát nhạc sến như Đàm Vĩnh Hưng – Những cô cậu ca sĩ mà ngay cả cái chữ ‘Cộng sảnlà gì có khi còn không giải nghĩa được?”. Bài này được nhiều trang web, blog, kể cả các trang pro-cộng sản đăng lại, trong đó có cây bút chuyên nghề châm chọc, khiêu khích người Việt hải ngoại là Tổng biên tập tờ Thể thao TP HCM Hồ Thu Hồng.

Nói cho cùng, người Việt hải ngoại (trong đó có tôi) chống cộng giỏi bao nhiêu chăng nữa thì cũng chỉ là yếu tố hỗ trợ. Đất nước có dân chủ hay không là do dân chúng trong nước quyết định. Nếu ai đó nhân danh dân chủ, tự do chân chính cho Việt Nam thì không thể bỏ qua yếu tố này.

Cứ nghĩ ai sống trong chế độ cộng sản thì đều là cộng sản hết, không nhiều thì ít, là nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn. Nhắm mắt tẩy chay tuốt tuột sẽ có lúc bị quê xệ một cục như bà Đại sứ T. ở Ba Lan từng chống ca sĩ hải ngoại.

Cổ nhân có nói: Ném chuột đừng để làm vỡ bình ngọc là thế. Huồng hồ đây là con chuột nhắt, chẳng cần mất công đuổi. Nếu chuột sống dơ, láu cá, mặt trơ trán bóng, sẽ có ngày mèo chén thịt nó.

Ngày 23/07/2010

© 2010 Lê Diễn Đức

© 2010 talawas blog


Bình luận

95 Comments (bài “Lê Diễn Đức – Nhân chuyện Đàm Vĩnh Hưng: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng”)

  1. Hoà Nguyễn viết:

    Chỉ góp ý riêng về chuyện vừa là “ki-tô hữu” vừa là đảng viên CS, hay hoạt động cho CS, có lợi cho CS, mà ông Nguyễn Mai Sơn nêu lên (và bị phản bác).
    Ở miền Nam trước kia có nhiều trường hợp như thế . Đức cha Ngô Đình Thục biết rõ để giới thiệu lên ông Diệm là gia đình Phạm Ngọc Thảo theo đạo dòng, hết lòng yêu mến Chúa, và đương nhiên tốt, đáng tin cậy về mặt chống Cộng, dù ông Thảo trước theo kháng chiến (và xin hồi chánh). Nhưng PNT từ là đại úy lên trung tá sau này “quậy” nát miền Nam bằng âm mưu và tham dự nhiều lần đảo chính, ngay từ lần đầu lật đổ ông Diệm. Ở miền Nam chưa thấy ai xúi giục và dự vào nhiều cuộc đảo chính bằng ông Thảo, thành công hai lần khi theo ông DV Minh, ông N Khánh, những lần khác thất bại, sau cùng bị giết. Bây giờ ông Thảo được công nhận là liệt sĩ. Cũng nghe nói anh ông Thảo là Phạm Ngọc Thuần, kháng chiến, tập kết ra Bắc, và làm đại sứ ở một nước châu Âu. Các điệp viên thành công nhất của miền Bắc là Huỳnh Văn Trọng, Vũ Ngọc Nhạ đều dược các linh mục chống Cộng mạnh nhất từ miến Bắc di cư vào giới thiệu, và được tin dùng, đền mức trở thành cố vấn thân tín cho TT Thiệu. Dễ hiểu họ nhờđược cái mác công giáo chống cộng che chắn, làm mờ mắt cơ quan an ninh. Các trí thức Ki-tô hữu như Nguyễn Văn Trung, Lý Chánh Trung, các linh mục như Nguyễn Ngọc Lan, Trần Hữu Thanh trước 1975 chỉ chống Mỹ, chống ông Thiệu, nhưng không chống Mặt Trận GP hay miến Bắc trong cuộc chiến. Và họ đã chống ông Thiệu cho tới ngày ông Thiệu từ chức, tức khi nhiều sư đoàn “Cộng quân” vào tới Long Khánh. Linh mục Thanh Lãng (một ông thầy của tôi) mấy lần bảo lãnh cho Vũ Hạnh ra khỏi tù, trong khi người chỉ dọc Bách Khoa cũng biết VH thế nào. Gần tới ngày tàn của miền Nam, lm TL còn dẫn đầu đoàn biểu tình chống chính phủ, với lý do các nhà văn nhà báo không kiếm đủ tiền sống, trong khi đó quân đội VNCH vì bị cắt viện trợ phải giới hạn số đạn băn ra, số xăng dùng cho xe, mày bay và ông Thiệu nghĩ tới chuyện bán vàng trong ngân khố để mua xăng đạn (theo “Tâm Tư TT Thiệu” của Nguyễn Tiến Hưng). Phật giáo chống chính quyền miền Nam khi chính quyền đó còn rất mạnh (như vụ Biến động miền Trung), Công giáo chống lúc chính quyền miền Nam nguy ngập, có cơ sụp dổ. Sau này còn nghe lm Trương Bá Cần là đảng viên, nhưng tôi không chắc ông này là linh mục, hay là đảng viên (trá hình), hoặc vừa là linh mục vừa là đảng viên, vì thật ra tôi không quan tâm tới những nhân vật như thế trong giai đoạn “cháy nhà ra mặt chuột” ở miền Nam. Dù sao, chuyện bán Chúa đã có từ thời Chúa còn sống (tôi dọc thấy trong kinh Thánh), nên đừng nghe ai nói là mính, hay bạn mình ki-tô hữu (ngoan đạo) nên không thể làm việc cho CS vô thần, mà hãy nhìn kỹ những gì họ làm (lời của TT Thiệu, công giáo tân tòng theo đạo vợ).

    Chuyện mới đây trong nước. Theo các bản tin của trang mạng công giáo nuvuongcongly, thì dường như giáo dân ở Thái Hà nghĩ rằng GM Ngô Quang Kiệt “chống Cộng” và đã đứng về phía họ, còn GM Nhơn thay thế là “thân Cộng”, đứng về phía chính quyền CS nên bị họ “tẩy chay” trong các thánh lễ.

  2. USing viết:

    Đây là ghi nhận tại chỗ của một người đi biểu tình tại Anaheim, CA vào ngày thứ bảy tuần vừa qua: Có 3 xe buýt lớn 60 chỗ ngồi và hai xe mini van 15 chỗ ngồi chở những người tham gia biểu tình đến thính đường Anaheim Arena, và có tổng cộng hai lượt đưa đi. Làm một bài toán đơn giản, tổng số người được đưa đi biểu tình là: 2*{(60*3)+(15*2)} = 420 người. Đó chưa kể còn một chuyến xe buýt lớn chở người biểu tình đến sau vào lúc bảy giờ đêm. Sơ sơ ước tính cũng là 450 người. Cần phải kể thêm những người tham gia biểu tình đi đến rạp hát bằng phương tiện di chuyển riêng… Không hiểu người tường thuật tại chỗ của đài BBC Việt ước đoán ra làm sao con số vài ba trăm? “Tài” thật!

  3. Nguyễn Đăng Thường viết:

    THẬP GIÁ & ẨN DỤ

    – Đàm Vĩnh Hưng ơi, ráng mà ở trên thập giá gánh hết tội trần gian của người Cộng sản cũng như người chống Cộng Việt Nam nhé. (Lê Anh Dũng)

    Xin thựa: Chúa Giê-su khoác một chiếc áo đơn sơ, có khi đi chân không (?) ngủ màn trời chiếu đất, chu du khắp nơi để tìm gặp, tiêp xúc với những kẻ nghèo, những người bệnh tật, làm phép lạ để cứu khổ, nhân một mẩu bánh, một con cá lên trăm ngàn lần cho những kẻ đói khát có thức ăn.

    Xin thưa: Ca sĩ họ Đàm mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao thời trang, giày da bóng, khăn quàng cổ, tay đeo nhẫn kim cương bạc tỷ, di chuyển bằng ôtô phi cơ, ngủ khách sạn đắt tiền, có vệ sĩ trông nom, ra hải ngoại như đi chợ, chỉ ca hát nhún nhảy cho đại gia trong ngoài mua vui để hốt bạc.

    Xin hỏi: Họ giống nhau ở chỗ nào?

    Xin hỏi: Người Cộng sản VN thì dĩ nhiên có tội tày trời nhưng người Việt Nam chống Cộng thì có tội tình gì, và với ai?

    Ôi cải lương. Ca sĩ họ Đàm vẫn còn tự do đi lại, chưa bị ai đóng đinh cả. Mà có muốn đóng “đanh” thì chắc chả có cây thập tự nào dám nhận đâu, vì cái danh dự được đón tiếp một “sao” kiểu này quá to tát, e ko kham nổi!

  4. Nguyễn Đăng Thường viết:

    BUỒN [NÔN] ƠI, BẰT TAY!

    – Trong phản hồi này thấy bác Thường rất nhẹ nhàng chứ không chanh chua như thường thấy bác trên “sân nhà” tienve. Hay là bọn tin tặc của ông “tóc bạc” (grey hair general) bẻ khóa viết thư giả như vụ mấy bác bên boxitvn bị. (Hà Minh)

    Lạ lùng? Buồn cười?

    Một cách gián tiếp “vu khống”, gián tiếp “chụp mũ”? (Tôi ko ưa cái từ “chụp mũ” này vì bảo người khác “chụp mũ” cũng là một cách “chụp mũ” nhưng xin mạn phép được sử dụng nó ở đây chỉ vì ko có chữ nào khác thich hợp hơn để thay thế).

    Xin thưa: Tôi ko theo dõi vụ bauxit nên ko hiểu rõ câu ” Hay là bọn tin tặc của ông “tóc bạc” (grey hair general) bẻ khóa viết thư giả như vụ mấy bác bên boxitvn bị.”

    Tuy nhiên.

    Xin thưa: Tôi ko là “general”. Tóc tôi khi nhuộm xanh khi nhuộm đỏ nên không bao giờ xám hay trắng. Thày bói mù đoán sai bét. Tôi ko có “tin tặc” dưới tay/dưới quyền để sai khiến chúng làm những chuyện “bất lương”.

    Lạ lùng, buồn cười, vì khi một người muốn ôn hòa với đối tượng thì lại bị nghi ngờ là có chuyện ám muội, có hành vi mờ ám. Tư duy đã bị thời đại HCM ảnh hưởng trầm trọng?

    Nếu vậy thì rất đáng thương nhưng ko tội nghiệp.

    Buồn [nôn] ơi, bắt tay!

  5. Nam Phan viết:

    Thăm bác Mai Sơn,

    “Chẳng lẽ Mr. “Sít” vừa là cựu chủng sinh trường dòng lại có thể nhanh chóng biến thành Mr. Đồ tể? Mà cả hai cùng tồn tại trong Mr.”Sit” hay Mr…gì đó thì có sao không nhỉ?”

    Đó là chuyện hồi xửa hồi xưa, hồi xả hồi xa, chứ trước mắt bác chừ thì cũng…ối, bác ạ!

    Vừa là chủ vừa là đầy tớ
    Vừa “yêu” nước lại vừa bán nước
    Vừa dân tộc chủ nghiã lại vừa Cộng Sản Trùm

    Sơn biến thành hải kể cũng chưa hết, bác nhỉ!

    Có lẽ phải viện ra thuyết nhà Phật:” bỏ dao thành Phật”, thì mới dứt được cái vụ vừa này vừa kia!

  6. Anh Dũng viết:

    Lần trước, ông Đức đi tiếp thị cho “dân chủ ở Thái Lan”. Còn lần này, nhân cơ hội Lý Tống đang gặp rắc rối với chính quyền, ông Đức lại PR cho “phương cách chống Cộng” của mình.

    Ông Đức oang oang: Chống cộng, tức là chống chủ nghĩa cộng sản và tập đoàn cộng sản Ba Đình là hoàn toàn đúng, HỢP VỚI XU THẾ THỜI ĐẠI. Chẳng vậy mà Nghị viện châu Âu – nơi đẻ ra chủ nghĩa quái thai này là châu Âu – , đã ra PHÁN QUYẾT chủ nghĩa cộng sản là tội ác của NHÂN LOẠI đó sao.

    Nhưng ông Đức lại quên hoặc cố tình lờ đi một thực tế là: Cái nghị viện châu Âu của ông chẳng có quyền hành gì mà ra PHÁN QUYẾT cho toàn NHÂN LOẠI cả. Châu Âu chỉ là một phần nhân loại, dân số của cả châu Âu vẫn thua xa dân số TRUNG QUỐC.

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Ngh%E1%BB%8B_quy%E1%BA%BFt_1481_c%E1%BB%A7a_H%E1%BB%99i_%C4%91%E1%BB%93ng_ch%C3%A2u_%C3%82u
    Trong số 317 thành viên chỉ có 153 thành viên bỏ phiếu: 99 thuận, 42 chống và 12 phiếu trắng; không đạt được đa số 2/3 cần thiết của Hội đồng để thông qua bản nghị quyết cứng rắn hơn là yêu cầu các nước cựu cộng sản đưa vào giảng dạy về các chính thể cộng sản cũ và thành lập ngày tưởng nhớ.

    Cái XU THẾ THỜI ĐẠI của ông Đức bỗng trở thành một lời dọa nạt trẻ con và lố bịch.

    Tiếng “cục tác” của nhân viên tiếp thị Lê Diễn Đức rất to, nhưng “quả trứng” được đẻ ra lại thật là nhỏ, chỉ đủ “hỗ trợ” dù có “chống Cộng giỏi bao nhiêu chăng nữa”.

  7. tracy viết:

    Vai trò của lãnh sự quán?

    Chúng ta chắc chưa quên khi người dân lao động Việt Nam qua Samoa cách đây vài năm và mới gần đây tại Jordan bị đánh đập dã man, nhưng sứ quán Việt Nam đã làm gì cho họ? Nothing, có chắc là còn dạy bảo, la mắng họ, và theo nạn nhân tại Jordan vừa được Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng bảo lãnh qua Mỹ theo diện tị nạn thì muốn trở về lại VN những nạn nhân phải trả một số tiền vài ngàn đô la. Vây ĐVH là ai mà được lãnh sự quán đặc biệt quan tâm hơn những người dân lao động nơi xứ người kia? Phải chăng ĐVH có vai trò đặc biệt trong nghị quyết 36 của họ, tối thiểu là có 2 hạng công dân tại VN, những người lao động xứ người bị đánh đập dã man kia, không được nhà nước VN quan tâm chỉ vì họ là Second Citizen, còn ĐVH là con cưng của chế độ?

  8. Hoàng Linh Vương viết:

    Cám ơn hai bác Dinh Le và Thanh Nguyễn đã cho thông tin.

    Theo đường dẫn của bác Dinh Le, tôi đọc phần được hỏi Khánh Ly có muốn về VN hát không, và hiểu rằng Khánh Ly đã „cố né“ không nhắc đến cái lý do thật nhất trong câu trả lời của mình. Theo tôi biết Khánh Ly là người sống có tình và rất yêu nước, và tôi cho rằng đấy mới là lý do chính tại sao cho tới bây giờ Khánh Ly vẫn chưa về để hát (xin nhấn mạnh: để hát) tại VN.

    Tôi còn nhớ vào khoảng năm 1995, lúc đó Khánh Ly đang lưu diễn ở Âu châu với một đoàn của hải ngoại. Cùng lúc đó, lần đầu tiên một nhóm ca sĩ từ Việt Nam (có Cẩm Vân, Khắc Triệu…) cũng sang lưu diễn ở Âu Châu. Khánh Ly đã từ một nơi rất xa về Frankfurt (trong một ngày thường và không phải trong giờ trình diễn) để gặp gỡ thăm hỏi nhóm ca sĩ từ VN đang bị hoang mang vì có biểu tình chống đối, và bữa cơm tối hôm ấy cho toàn thể ca sĩ VN tại một nhà hàng do Khánh Ly đài thọ.

    Ở đây tôi nghiệm ra đôi điều từ người nghệ sĩ này:

    1. Không về VN hát bằng mọi giá!
    2. Không chống việc lưu diễn ở hải ngoại của các nghệ sĩ từ trong nước!

  9. Nguyễn Đăng Thường viết:

    @Hà Minh
    – Trong phản hồi này thấy bác Thường rất nhẹ nhàng chứ không chanh chua như thường thấy bác trên “sân nhà” tienve. (Hà Minh).

    Xin thưa: Ko hề có “sân nhà” hay “sân người”. Với tôi… bốn bể là nhà.

    Chanh (NĐT) chua thì khế (HM) cũng chua.
    Chanh bán có mùa khế bán tư niên.

    Nói theo bà hàng xóm rất nhân từ của tôi thì… lũ bây chớ nên mừng vội. Hôm nay bà ăn chay nên bà tha cho đó thôi. Đợi tới sáng mai bà sẽ tiếp tục tặng… hoa hồng.

  10. Nguyễn Mai Sơn viết:

    @ Lê Anh Dũng
    “Làm ơn cho tui biết khi nào đăng tiếp cho “chư vị tham khảo” về chuyện tình cảm, phái tính, tôn giáo hay vô thần của Mr. Đàm (Cộng Sản vô thần mà “theo nhiều nguồn tin” Mr. Đàm cũng vô thần, thế là hết chối nhé)”.
    … Nhưng Mr. Đàm từng trả lời:
    Hỏi: Sao anh lại đeo liền trên cổ cả tràng hạt lẫn cây thánh giá? (Thuha, 19 tuổi, HN).
    – Thời trang là vô chừng không biên giới. Cây thánh giá là báu vật may mắn nhất trong sự nghiệp ca hát của anh.
    Hỏi: Anh có phải là người theo đạo công giáo không? Một lần tình cờ em nhìn thấy anh đi lễ ở nhà thờ Phú Nhuận. Anh có thích tham gia vào ca đoàn của nhà thờ không? Nếu có lời mời anh tham gia sinh hoạt ban nhạc lửa hồng, anh có tham gia không? Để có được vinh quang như ngày hôm nay, có lẽ anh đã trải qua nhiều khó khăn trong cuộc sống. Vậy có bao giờ anh mất lòng tin vào con người, vào cuộc sống không? Nhưng lúc như thế, anh làm thế nào để lấy lại cân bằng? (Ruby, 24 tuổi, Tp.HCM).
    – Trong bất kỳ bản khai lý lịch nào của Hưng ở phần tôn giáo, Hưng cũng đều khai là: Thiên chúa giáo. Hưng đã hát ca đoàn từ bé, Hưng chỉ sợ thời gian của mình làm phiền đến tập thể, nếu như nhận lời tham gia một vài chương trình thì Hưng sẵn sàng với ban nhạc Lửa hồng. Hưng đã gặp rất nhiều sự bạc bẽo, dối trá và cay đắng. Có một lần, Hưng định bỏ hát vì những ganh ghét, đố kỵ và không công bằng nhưng sau đó Hưng thấy đó không phải là mình và Hưng quyết định để tất cả những điều đó ở dưới chân mình và bước qua.
    http://www.damvinhhung.ws/alphacms/vi/tin-tuc/thong-tin-bao-chi/read/283.html
    >> Những suy diễn ngày càng “phong phú” về Mr. Đàm. Chẳng lẽ Mr. Đàm Thiên Chúa giáo lại có thể nhanh chóng biến thành Mr. Đàm “VC”? Mà “cả hai” cùng tồn tại trong một Mr. Đàm hay Mr… gì đó thì có sao không nhỉ?

  11. Hà Minh viết:

    Nguyễn Đăng Thường nói:
    27/07/2010 lúc 2:50 sáng
    @Hà Minh
    Xin thưa tiếp: Khi nói Lý Tống lả “hậu duệ” tôi không “hạ cấp” mà chỉ muốn xin “giảm tội” cho ông ấy như một kẻ đến sau, một “copy cat”.

    Trong phản hồi này thấy bác Thường rất nhẹ nhàng chứ không chanh chua như thường thấy bác trên “sân nhà” tienve. Hay là bọn tin tặc của ông “tóc bạc” (grey hair general)bẻ khóa viết thư giả như vụ mấy bác bên boxitvn bị. Dù sao, cũng mong cho ông Lý Tống được giảm án và về nhà, còn anh chàng ca sỹ Mít Đàm kia cũng biết lựa lời ăn nói khỏi động chạm đến công đồng. Kẻ đáng đánh hơn vẫn còn ngồi đó.

    HM lại xin tường trình tiếp vụ: Đại (náo) nhạc hội: (biểu) Tình vào Hạ 2010 từ Anaheim-California như sau

    Chương trình tiếp tục với ca sỹ Dương (Triệu Vũ) và bài: “Sympathy for the Devil” (Rolling Stone 1969) (Thông cảm cho loài quỷ)
    Dân biểu Cao (Quang Ánh) bắt nhịp bài “People get ready !” (Nhân dân hãy sẵn sàng … (chống cộng) – Impression 1965)
    Thu Phương trình diễn: “Fall on me” …(Ngã vào em) (REM 1986)
    Hoài Linh đơn ca bài: “You’re The Devil in Disguise” (Elvis Presley – 1963) (Anh là con quỷ trá hình ) và “Lady” in Red (Người đàn bà mặc áo đỏ – mũ đen) để tặng nghệ sỹ hóa trang bậc thầy Lý Tống.
    Lý Tống cảm ơn và kêu gọi mọi người: “Stand by me” (Ủng hộ tôi – Ben E. King, 1962.)
    Quang Linh hát bài: “Don’t look back in Anger” (Oasis 1995) dịch ra lời Việt thành: “Giận thì giận mà thương thì thương” ….
    Dân biểu Trần (Thái Văn) cao giọng: “Every body Freeeeeee!” (Whitney Houston) – “Tự do hai tiếng ngọt ngào”…
    Nữ khoa học gia Dương (Nguyệt Ánh) “Bomb Lady” góp tiếng: “I feel the Earth Move!” (Tôi thấy mặt đất rung chuyển … (vì bom) – Carol King)
    Dân biểu gốc Mễ Loretta Sanchez tham gia: “You’re No Good” (Ballard) – Linda Ronstadt, 1974. (Các người (văn công cộng sản) … không tốt )
    Ca Sỹ Hồng Ngọc: “If I Can’t Change Your Mind” (Mould) – Sugar, 1992. (Nếu em không thay đổi được ý anh !) thì em sẽ không hối tiếc … No Regrets – Walker Brothers, 1975”
    Nhạc sỹ Nam Lộc lấp ló ngoài cửa và cao hứng sáng tác: “Anaheim khung cửa mùa Thu” …
    Cảnh sát lắc đầu: “Anarchy In The Anaheim” (Vô chính phủ ở Anaheim – Sex Pistols, 1977)
    Đoàn biểu tình tiếp tục la ó….“Get off my Cloud” – Hãy biến khỏi nơi đây … Rolling Stones, 1965.
    Bầu sô Dũng Taylor than thở: “ Bị kẹt giữa hai làn đạn” Stuck In The Middle With You ( Stealer’s Wheel, 1973).
    Cuối cùng cả 15 ca sỹ đồng ca bài: Love Will Keep Us Together (Tình yêu giữ ta cùng nhau – the Captain and Tennille, 1975.)
    Một người đi biểu tình lẩm nhẩm hát một mình: I Still Haven’t Found What I’m Looking For (Vẫn chưa tìm thấy điều tôi đang kiếm – Bono/Clayton/Edge/Mullen) – U2, 1987

    Hạ màn

  12. Nguyễn Đăng Thường viết:

    @ Trương Sỏi

    – “Giọt nước” của bác thì ra là thể loại “cốc-teo”. Tôi có thể hình dung ra công thức là 3 oz Vodka, 2 oz Jim Beam, 5 oz Giấm chuối hột, 7 oz Mắm Phan Thiết, lắc đều, On the Rock recommended), và có thể đặt tên nó là “Gây hơi cay” (tức gay&hơi cay). Không biết bác nghĩ thế nào chứ hiện tại thì tôi cũng chỉ mong là “lá khoai”, mong bác vô cùng thông cảm cho. (Trương Sỏi)

    Xin thưa: Tôi rất thông cảm.
    Ha Ha. Già thì cặc phài teo. Nhưng tôi thích cái lối chơi chữ rất thú vị, quí phái này.
    Cu teo ko sao, vì tôi có viagra và nhiều loại thuốc, dụng cụ trợ dâm khác, cộng thêm một collection dildo đủ cỡ đủ màu. Nếu Trương Sỏi muốn sử dụng cho cá nhân mình hay cho girl/boy friends tôi rất sẵn lòng cho mượn.
    Recipe “Gây hơi cay” có vẻ ko quá xỉn, có dịp tôi sẽ try, thêm chút cat piss, On the Gravel (Sỏi). OK?
    Tôi có vô số ành nude, porno, đen trắng và màu, thời “thanh xuân”. Nhiều tấm chụp chung với các nam siêu sao gay ớ Hollywood, Paris, London, Roma… rất sexy.
    Ảnh Hollywood có một tấm James Dean đang ngậm tôi. Một tấm Monty Clift và tôi nằm ngược đầu trên water bed thổi trompette theo điệu Summertime. Một tấm tôi nằm giữa Tab Hunter và ai… không nhớ.
    Tìm trên web sẽ thấy. Good luck!

    Trân trọng.

  13. Lê Anh Dũng viết:

    Trời đất, các cụ, các ông, các bà, các cô, chú, thím, và các bé talawasien hết lôi chuyện “con chuột trốn thuế đang bị IRS ngửi thấy” lại cho “chư vị tham khảo” tiếp về vụ ĐVH “mất 2 nhẫn kim cương giá gần 4 tỷ”. Làm ơn cho tui biết khi nào đăng tiếp cho “chư vị tham khảo” về chuyện tình cảm, phái tính, tôn giáo hay vô thần của Mr. Đàm (Cộng Sản vô thần mà “theo nhiều nguồn tin” Mr. Đàm cũng vô thần, thế là hết chối nhé) v.v…

    Tội lỗi của DVH ngập đầu như thế thì xin “chư vị tham khảo” cho biết ý kiến nên dùng tanker nào trong cái link này http://www.google.com/images?hl=en&q=air+tanker+photos&um=1&ie=UTF-8&source=univ&ei=Q6NOTJPOHY28sQPuprCWBw&sa=X&oi=image_result_group&ct=title&resnum=1&ved=0CB8QsAQwAA&biw=1255&bih=580
    để bơm hơi cay vào xịt cho Đàm Vĩnh Hưng hết còn trốn thuế (cho IRS hết ngửi), hết còn cơ hội mất 2 nhẫn kim cương giá gần 4 tỷ, tình cảm hết ỡm ờ, phái tính được thành khẩn khai báo, phải có một tôn giáo cho rõ ràng, đâu ra đó…

    Đàm Vĩnh Hưng ơi, ráng mà ở trên thập giá gánh hết tội trần gian của người Cộng sản cũng như người chống Cộng Việt Nam nhé.

  14. Nhỏ Thanh viết:

    http://www.zing.vn/news/nhac-viet-nam/dam-vinh-hung-mat-2-nhan-kim-cuong-gia-gan-4-ty/a62173.html

    Thêm chút thông tin về ĐVH để chư vị tham khảo

  15. P viết:

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/07/100725_damvinhhung_show.shtml

    BBC thì nói cuộc biểu tình gồm khoảng vài trăm người.

1 3 4 5 6 7
  • talawas - Lời tạm biệt

  • Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam… đọc tiếp >>>