Lê Diễn Đức – Nhân chuyện Đàm Vĩnh Hưng: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng
24/07/2010 | 7:00 sáng | 95 Comments
Category: Chính trị - Xã hội, Hòa giải hòa hợp dân tộc
Thẻ: Đàm Vĩnh Hưng > Lý Tống
Năm 1995, kỷ niệm lần thứ 50 Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam, dưới sự hỗ trợ của Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan, Hội Doanh nghiệp Việt Nam tại Ba Lan tổ chức một cuộc biểu diễn lớn phục vụ cộng đồng tại Cung Văn hóa và Khoa học ở thủ đô Warszawa, Ba Lan.
Lúc bấy giờ, là phó chủ tịch Hội Doanh nghiệp, tôi nằm trong ban tổ chức lo toan các thủ tục ăn ở, đi lại cho đoàn trong nước qua Ba Lan biểu diễn. Ngoài MC là hoa hậu Hà Kiều Anh còn có các nghệ sĩ, ca sĩ Trần Bình, Trần Tiến, Mỹ Linh, Thanh Lam, Thu Hiền, Trung Đức, Quốc Trung…
Sau khi tiễn đoàn nghệ thuật đi, ngồi quyết toán thu chi với nhau, chúng tôi bị lỗ chỏng vó khoảng 7 ngàn đô la (không kể tiền quà cáp, tiền shopping – ai ham phục vụ người đẹp thì ráng chịu), và chia đều lỗ ra cho từng người trong… ban tổ chức! Tất nhiên, chúng tôi vẫn vui vẻ và dặn nhau cương quyết không tiết lộ cho các… bà xã biết!
Buổi biểu diễn này được nhiều người trong Đại sứ quán Việt Nam và những người ủng hộ Tòa đại sứ phấn khích xem như một động tác đáp trả lại buổi biểu diễn nghệ thuật trước đó, cũng tại thủ đô Warszawa, cách thời điểm này không lâu, của đoàn các ca sĩ hải ngoại, do một số doanh nhân người Việt ở Ba Lan và Đức phối hợp mời.
Nhạc hội được tổ chức tại Phòng Nghị hội của Cung Văn hóa và Khoa học.
Cung Văn hóa và Khoa học nằm ngay giữa trái tim của Thủ đô Ba Lan – nói theo ngôn ngữ thời cộng sản – là món quà của nhân dân Liên Xô tặng nhân dân Ba Lan. Chính vì thế, sau 3 năm xây dựng, ngày 22/07/1955 khi đưa vào sử dụng, người ta gọi đầy đủ là “Cung Văn hóa và Khoa học mang tên Stalin”.
“Cung Văn hóa và Khoa học” là một khối kiến trúc đồ sộ cao 230,68 mét, 42 tầng, dung tích 817 ngàn mét khối, tiêu thụ lượng điện bằng một thành phố 30 ngàn dân, với 3.288 phòng ốc, trong đó có nhiều nhà hát, rạp chiếu phim, phòng triển lãm…
Sau khi Ba Lan giành được tự do dân chủ, tên Stalin bị xóa, chỉ giữ lại phần đầu – Cung Văn hóa và Khoa học – trở thành đề tài gây xung đột trong ý thức của xã hội Ba Lan. Ngang ngửa nhau. Một bên đòi đập bỏ biểu tượng của cộng sản tai chướng trong lịch sử Ba Lan. Một bên khác cương quyết giữ lại vì nó vừa mang lại lợi ích kinh tế cho thủ đô, vừa là một công trình lớn.
Sau hơn một thập kỷ, tranh cãi dường như được chấm dứt vào năm 2006, khi Ủy ban Bảo vệ Di tích Cổ ghi Cung Văn hóa và Khoa Học vào danh sách di tích lịch sử.
Bây giờ thì người ta chỉ còn tìm cách xây dựng các công trình bao quanh nó. Giống như kiến trúc của chủ nghĩa tư bản sẽ bao vây và lấn lướt tòa nhà của chủ nghĩa cộng sản, các công trình lớn dần dần mọc lên trên quảng trường rộng lớn này như các khách sạn Mariotte, Intercontinetal, tổ hợp văn phòng-dịch vụ kềnh càng của ING Hà Lan, trụ sở Bank Austria Creditanstalt, và sắp tới đây là Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại, cùng với nhiều dự án khác trong tương lai.
Phòng Nghị hội của Cung Văn hóa và Khoa học là nơi tổ chức các hội nghị, các buổi biểu diễn nghệ thuật, thi Hoa hậu Ba Lan… Thời cộng sản thường được sử dụng cho các Đại hội Đảng Cộng sản Ba Lan. Nơi đây, nếu tính cả chỗ ngồi trên ban-công, các lô riêng dành cho VIP, có thể chứa tới gần 3 ngàn người, với trang thiết bị ánh sáng và âm thanh chuyên dụng hoàn hảo.
Trong buổi diễn hôm ấy, ca sĩ Khánh Ly đã xúc động phát biểu trước khán giả người Việt ngồi chật cứng phòng diễn rằng, trong cuộc đời biểu diễn nghệ thuật của mình, chưa bao giớ Khánh Ly được hát trên một sân khấu bề thế và sang trọng như ở Ba Lan.
Có rất nhiều các ngôi sao trong làng ca sĩ hải ngoại, nhưng có lẽ gây ấn tượng nhất sau Khánh Ly là Linda Trang Đài với những bài hát, phục trang và khiêu vũ sôi động, bốc lửa, một hình ảnh chưa quen vào giai đoạn ấy trên sân khấu miền Bắc. Thằng con trai tôi bấm máy lia lịa, để sau đó về in thành hình và hãnh diện treo khắp phòng ngủ của nó!
Trước buổi diễn, lúc bấy giờ bà Đại sứ T. họp chi bộ Đảng cấm các đảng viên cộng sản không được mua vé xem diễn và trao (không chính thức) cho họ nhiệm vụ phổ biến, nhắn nhủ mọi người tẩy chay.
Mặc dù có quan hệ khá thân thiết với bà Đại sứ, tôi chẳng phân vân chút nào, mua vé (khá đắt) cho cả gia đình và còn rủ rê nhiều người nữa. Ngoài tôi, lác đác dăm ba người khác cũng không nghe lời Sứ quán, tuy nhiên hầu như đảng viên, nghiên cứu sinh nằm nhà vì ngại liên lụy.
Cái mà Đại sứ quán Việt Nam sợ nhất là các ca sĩ hải ngoại sẽ thông qua tác phẩm của mình, phổ biến tuyên truyền tinh thần chống cộng.
Trong buổi biểu diễn, các nghệ sĩ hải ngoại đã chinh phục khán giả một cách kinh ngạc chỉ bằng các bài hát về quê hương, đất nước, về thân phận con người, về tình yêu, tuổi trẻ… Không một chút chính trị nào! Các bàn hoa ngoài hành lang phòng diễn bán hết sạch. Người ta phải chạy ra ngoài mua thêm. Riêng ca sĩ Khánh Ly ôm cả một rừng hoa hồng và phải hát theo yêu cầu khán giả liên tiếp trong tiếng vỗ tay ầm vang, làm đảo lộn cả chương trình.
Kết quả thành công ngoài tưởng tượng, niềm hân hoan cũng như cái hồn đọng lại trong lòng bà con qua buổi diễn thực sự là cái tát vào những người có suy nghĩ ấu trĩ, hẹp hòi và đầy mặc cảm thù hận về các ca sĩ hải ngoại.
Từ sau cuộc biểu diễn này, hàng năm, các ca sĩ hải ngoại trong các chuyến lưu diễn ở châu Âu thường xuyên ghé Ba Lan và trở thành sinh hoạt văn hóa bình thường của cộng đồng.
Tôi qua Mỹ không còn nhớ bao nhiêu lần nữa và có cơ hội trò chuyện với nhiều người chống cộng nổi tiếng, thứ thiệt ở đây, từ phó thường dân đến cựu sĩ quan cao cấp và cả những người đang ở nằm trong lãnh đạo cộng đồng ở một số tiểu bang.
Tôi tranh cãi với họ về phương pháp. Tôi rất ủng hộ họ (thậm chí tham gia) biểu tình phản đối các lãnh đạo cộng sản Việt Nam qua Mỹ, bởi vì các cuộc biểu tình này hợp pháp và đánh động tích cực lên sự chú ý của nhân dân Mỹ, báo chí truyền thông và chính phủ Mỹ trước những vi phạm nhân quyền và đàn áp các nhà tranh đấu dân chủ của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Tôi cũng ủng hộ cộng đồng hải ngoại tẩy chay những cuộc trình diễn văn hóa của các ca sĩ Việt Nam được tổ chức ở nước ngoài bằng ngân sách của nhà nước. Nếu cho rằng, đây là hành động nằm trong Nghị quyết 36 của Đảng Cộng sản Việt Nam thì quá rõ ràng.
Chống cộng, tức là chống chủ nghĩa cộng sản và tập đoàn cộng sản Ba Đình là hoàn toàn đúng, hợp với xu thế của thời đại. Chẳng vậy mà Nghị viện châu Âu – nơi đẻ ra chủ nghĩa quái thai này là châu Âu – , đã ra phán quyết chủ nghĩa cộng sản là tội ác của nhân loại đó sao.
Thế nhưng, chống như thế nào và vào đối tượng nào mới là đáng bàn. Với những buổi biểu diễn riêng lẻ của các ca sĩ từ Việt Nam qua Mỹ, được tổ chức trong khuôn khổ cá nhân, mang mục đích kinh doanh thuần túy, cần sáng suốt đánh giá trước khi có động thái bất xứng.
Tôi biết khá nhiều người trong giới văn nghệ sĩ ở Việt Nam. Đàm Vĩnh Hưng tôi xem như thứ nhóc con và hoàn toàn có thể liệt cậu ta vào đám ca sĩ có tham vọng, sống hoàn toàn theo chủ nghĩa thực tế và cơ hội. Để yên thân, được lướt đà danh vọng không bị cản trở và có tiền bỏ túi, không chỉ Đàm Vĩnh Hưng, mà nhiều nhân vật “xướng ca vô loài” khác có thể hát các bài ca ngợi Đảng và Hồ Chí Minh ngon lành ở Việt Nam. Thậm chí hát say sưa! Thế nhưng, ra khỏi sân khấu, hỏi Hồ Chí Minh sinh và chết năm nào, đa phần trong họ không biết, mà họ cũng chẳng quan tâm. Nếu tâm đầu ý hợp, uống vài ly là loại này có thể chửi Đảng và Hồ Chí Minh cũng hay như hát. Đây là sự thật.
Đàn ông nam nhi mà phải cải trang làm đàn bà để tặng hoa rồi tấn công một tay ca sĩ sến, trói gà chưa chặt như Đàm Vĩnh Hưng, vừa kỳ cục, non tay, vừa phí công và chẳng mang lại tác động chống cộng nào thiết thực. Ngược lại còn gây phản cảm và bực tức, thậm chí bị mỉa mai bởi dư luận trong nước. Nhà báo Trương Duy Nhất trong bài “Nhân chuyện Mít Đàm” nói câu đầy trách móc: “Chống Cộng sản thì nhè mấy ông Cộng sản mà chống, chứ đi chống chi mấy anh chàng tóc vàng hát nhạc sến như Đàm Vĩnh Hưng – Những cô cậu ca sĩ mà ngay cả cái chữ ‘Cộng sản’ là gì có khi còn không giải nghĩa được?”. Bài này được nhiều trang web, blog, kể cả các trang pro-cộng sản đăng lại, trong đó có cây bút chuyên nghề châm chọc, khiêu khích người Việt hải ngoại là Tổng biên tập tờ Thể thao TP HCM Hồ Thu Hồng.
Nói cho cùng, người Việt hải ngoại (trong đó có tôi) chống cộng giỏi bao nhiêu chăng nữa thì cũng chỉ là yếu tố hỗ trợ. Đất nước có dân chủ hay không là do dân chúng trong nước quyết định. Nếu ai đó nhân danh dân chủ, tự do chân chính cho Việt Nam thì không thể bỏ qua yếu tố này.
Cứ nghĩ ai sống trong chế độ cộng sản thì đều là cộng sản hết, không nhiều thì ít, là nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn. Nhắm mắt tẩy chay tuốt tuột sẽ có lúc bị quê xệ một cục như bà Đại sứ T. ở Ba Lan từng chống ca sĩ hải ngoại.
Cổ nhân có nói: Ném chuột đừng để làm vỡ bình ngọc là thế. Huồng hồ đây là con chuột nhắt, chẳng cần mất công đuổi. Nếu chuột sống dơ, láu cá, mặt trơ trán bóng, sẽ có ngày mèo chén thịt nó.
Ngày 23/07/2010
© 2010 Lê Diễn Đức
© 2010 talawas blog
Bình luận
95 Comments (bài “Lê Diễn Đức – Nhân chuyện Đàm Vĩnh Hưng: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng”)
« Trang trước 1 2 3 4 5 … 7 Trang sau »
Những ví dụ của bác Nguyễn Đăng Thường đưa ra gồm:
1. Đổ rượu lên ngực
2. Ném trứng
3. Xịt sơn trắng [không biết vào mặt hay vào đâu]
4. Nhổ nước miếng
5. Ném bánh kem
So với xịt hơi cay [theo tôi biết là pepper spray – nếu có sai xin được sửa lại cho đúng] thì về tác hại sức khỏe chẳng là cái gì cả. Gần nhất với xịt hơi cay là xịt sơn trắng, vì cũng là hóa chất, vô mắt chắc cũng mệt, còn xịt vô người thì cũng chẳng có gì. Tôi không tìm ra bài viết nào nói về vụ xịt sơn trắng này để kiểm chứng.
Vì vậy dùng hơi cay để tỏ thái độ chống đối chắc chắn sẽ bị phạt nặng hơn làm những việc trên, bởi nó gây nguy hiểm tới sức khỏe/thân thể của người bị chống đối với lý do chính trị, phải coi là hành vi bạo lực chứ không chỉ còn tính biểu tượng cho thái độ chính trị.
Muốn xem tác dụng của pepper spray có thể đọc từ Wikipedia.
Kính gửi bác Thanh Nguyễn:
Ít nhất là 2 lần bác Thanh không hiểu tôi muốn nói gì, xin thưa lại một lần cuối:
1. Trong phản hồi của tôi không hề đề cập tới việc ai kẹt, đến khi bác hỏi lại là tôi hay ĐVH kẹt, tôi đã trả lời thiển nghĩ cũng rõ ràng suy nghĩ của mình, nhưng bác lại còn không chịu mà bắt phải trả lời trong cái multiple choice của bác. Thiệt là kẹt!
2. Tôi không hề bàn luận chuyện chống cộng hay không chống cộng, hay không chống cộng vì sợ kẹt. Lại thiển nghĩ từ đầu tôi đã nói rất rõ rằng tôi không khoái cái trò chống cộng bằng cách bắt chước hành động kiểu… mà cộng sản [hay nói chính xác hơn là chính quyền toàn trị trong nước] đã và vẫn còn làm.
Đây xin phép là phản hồi cuối cùng dành cho bác Thanh Nguyễn trong chủ đề này.
Trân trọng.
@Nguyễn Đăng Thường,
1. Bác “nâng/hạ” diễn đàn lên/xuống thành “tòa án, võ đài để có kẻ thắng người thua” là có phần hơi nặng nề rồi đấy, có ai (hay ít nhất là tôi) nghĩ vậy đâu??
2. Bác nói ý kiến của bác như “giọt nước” mà lại không biết là loại “nước gì” thì thật đáng tiếc cho lắm (bác có vẻ dễ tính quá), vì điều này cực kỳ quan trọng, ví dụ như “nước mưa”, “nước uống”..thì ai cũng muốn, còn “nước thải trên sông Thị Vải”..thì ai cũng phải nhảy lên phản đối. Hay như đi “tây” thì tôi khẳng định rằng người ta thích “nước Anh, nước Pháp..” chứ tuyệt đối không có ai thích mấy cái “nước” như “nước Congo” hay “nước Somalia” “rơi nhằm” đầu mình cả.
3. Sự “giải thích” và trình bày của bác về trường hợp Lý Tống giả đàn bà để nhao lên xịt hơi cay vào nghệ sĩ có liên hệ “đến một đất nước và một dân tộc” là “đàn” và “nước”, bác tự tin quá chăng?
Rất trân trọng.
@P:
1. Tui hỏi P kẹt hay Hưng kẹt, P lấp liếm trả lời bằng cách kéo luôn talawas (nhiều người)vào chung xuồng kẹt với P (hoặc Hưng). Làm vậy hổng những kẹt mà còn kỳ nữa!
2. Chống cộng và phong cách chống là hai thứ nên rạch ròi (trong tranh luận). Muốn chống mà tại vì sợ kẹt nên chụp vào cái phao phong cách để dễ dàng lượn mất tăm hay sao?
Hoặc tại vì cái phao phong cách mà đành quay lưng để mình được sống sót thì nên núp luôn, lên tiếng làm chi rồi bị kẹt giữa hai làn đạn.
HÀNH VI VÔ VĂN HÓA?
Ném rứng thối, cà chua, bánh kem, khạc nhổ, tạt rượu, xịt hơi cay… là một hành động ko những ko “vô văn hóa” mà ngược lại nó rất “văn minh” vì nó chỉ có thể xảy ra trên một đất nước văn minh – văn minh hiểu theo nghĩa có tự do dân chủ.
Xin kể vài thí dụ tôi còn nhớ (không có links nhưng bạn đọc có thể tìm trên mạng):
– Anna Ford một xướng ngôn viên của đài ITN (tivi Anh) đã tạt một ly vang đỏ vào ngực ông dân biểu Jonathan Aiken (Anh). Ông dân biểu không phản ứng vì A. Ford là phụ nữ/mỹ nhân.
– John Prescott dân biểu (Anh) khi đi vận động tranh cử đã bị một thanh niên ném trứng. Ông dân biểu này (rất to con) nổi giận nắm ngực gã con trai (ốm yếu) định hành hung nhưng dân chúng đã can thiệp.
– Ông hoàng Andrew (một hoàng tử nước Anh) đã xịt sơn trắng (spraying white paint) vào các phó nhòm khi tới viếng một xưởng đóng ôtô ở Mỹ hay Canada.
– Jane Fonda đã bị một cựu chiến binh Mỹ khạc nhổ nước thuốc lá (tabacco juice) vào mặt khi cô ký tên tặng sách hồi ký cho độc giả. Siêu sao điện ảnh Hollywood ko phản ứng, ko kiện chàng veteran.
– Bernard-Henri Levy, “triết gia mới” (nouveau philosophe) bị ném bánh kem nhiều lần ở phi cảng bởi cùng một người.
Ngoài ra còn có các trò ném mực lên tranh, lên màn ảnh, v.v…
Lý Tống chỉ copy các bậc tiền bối.
Kính gửi bác Luong Thuy Chau:
Có lẽ định nghĩa về văn công của tôi khác với của bác. Xin bác xem phản hồi với chuha về định nghĩa của tôi.
Trân trọng.
Kính gửi bác chuha:
1. Bác thêm thắt ý tôi như sau “Bác thấy được không phải ai có đoàn cũng phải là “tay chân đắc lực” của cộng sản, thì rất đúng ý tôi. Tương tự như vậy, CA SĨ ĐÀM VĨNH HƯNG hát bài ca nhớ bác thì cũng KHÔNG (hoặc: KHÓ CÓ THỂ) là văn công, là gián điệp cộng sản.”
Diễn giải thêm thắt này của bác không đúng với ý tôi, nên xin không cần phải bàn tiếp về nó.
2. Có lẽ trước khi nói chuyện tiếp, nên thống nhất cách hiểu chữ văn công đã. Tôi hiểu văn công là người đi làm công tác văn hóa vận, được giao nhiệm vụ rõ ràng.
3. Tôi nhớ là chưa bao giờ xác quyết là rằng tôi tin ĐVH không làm văn công. Do vậy với câu hỏi của bác chuha, xin trả lời ngắn gọn thế này:
Khi một người muốn tin ĐVH là văn công thì họ cần chứng minh điều đó. Nếu chứng minh của họ đủ sức thuyết phục thì người nghe sẽ tin. Nếu chứng minh của họ có những lý luận ngụy biện hay đặt điều vu khống thì người nghe sẽ không tin.
Với kinh nghiệm, kiến thức và khả năng tư duy của tôi, những điều mà một số người đang tìm cách sử dụng để chứng minh ĐVH là văn công rất ít thuyết phục.
Đơn giản vậy thôi, chẳng phải vì ĐVH thuyết phục hơn, như bác chuha suy diễn. Tôi chưa cần xét tới việc ĐVH nói gì, dù tất nhiên cũng nên nghe và biết, bởi vì những chứng cớ kết tội đã không thuyết phục được tôi rồi thì cần gì phải xem xét bên biện hộ?
Hi vọng tôi hiểu đúng câu hỏi của bác.
Trân trọng.
Vụ ĐVH-LT vừa xảy ra thì LS Henry Liêm là người đầu tiên kết án LT và những người ủng hộ anh trên báo Mỹ Mercury News. Việc này làm tôi nhớ đến vụ tấn công một ca sĩ khác. Trong bài viết “Cái âm điệu tủi thân, bi đát” đăng trên Talawas mấy năm trước, tác giả Nguyễn Hữu Liêm đã viết về nữ ca sĩ Ý Lan: “Cũng một bản nhạc đó mà khi Ý Lan hát lên thì thành ra tức tưởi, bi ai – và đặt biệt là đĩ tính”. Nếu hỏi rằng vụ tấn công nào nặng nề hơn, tôi cho rằng vụ cuả NHL. Nó vừa vi phạm luật pháp nước Mỹ (verbal abuse), vừa xúc phạm nặng nề đến danh dự người khác. Ý Lan là một ca sĩ mà cộng đồng người Việt ở Mỹ đều biết là người đứng đắn, tuy cuộc sống tình cảm của cô (trước kia) không được may mắn. Tưởng tượng nếu ngày đó cô khởi kiện ông Liêm!
Mời các bạn nghe “Thuở ban đầu”, một trong những bài hát hay nhất cuả tân nhạc để tìm xem có cái đĩ tính nó nằm ở đâu.
[FLASH]http://www.nhaccuatui.com/m/O2q-urWvOR[/FLASH]
Kính gửi bác Thanh Nguyễn:
Nếu cứ chống cộng theo phong cách mà mấy ngày nay tôi đã nhận diện trên diễn đàn Talawas này thì ai cũng kẹt cả, cả mấy người chống đối cho tới nạn nhân của họ.
Trân trọng.
@P&Trương Sỏi
Tôi viết phản hồi và góp ý chỉ mong độc giả suy gẫm thêm. Diễn đàn đối với tôi không là tòa án hay võ đài để có kẻ thắng người thua.
Độc giả – bất cứ ai – đều trọn quyền suy nghĩ, đánh giá cá nhân Lý Tống và Đàm Vĩnh Hưng theo ý mình.
Tranh cãi cù nhây chuyện này bắt sang chuyện nọ, chuyện mới bắt tới chuyện cũ chẳng ích lợi gì.
Ý kiến của tôi như giọt nước – bất cứ nước gì – có thể rơi nhằm đất cát hay lá khoai, lá môn.
Nếu độc giả ko hiểu – hay cố tình ko muốn hiểu – hành động của Lý Tống có liên hệ đến một đất nước và một dân tộc nào thì dù có giải thích cũng chỉ là đàn khảy tai trâu, nước xao đầu vịt.
Trân trọng.
Thưa bác Huy Nam cùng các độc giả,
Quả là tôi có chút sai sót khi nói bà con ta ở Mỹ trốn thuế đến 80% mà quên không đưa ra một điều kiện: đó là những người “có điều kiện trốn thuế”. Ví dụ như các nghề: làm nail, đánh cá, làm construction, cắt cỏ… Chứ còn người nào làm cho công ty của Mỹ thì chuyện trốn thuế nói chung là bất khả.
Sở thuế Mỹ muốn điều tra một doanh nghiệp nhỏ (ví như một tiệm nail, một tàu cá…) thường mất rất nhiều thời gian và cả tiền bạc, thế nên họ luôn mặc định ai cũng… trốn thuế (kể cả các doanh nghiệp khác người Việt), và thường chỉ điều tra một cách ngẫu nhiên và các trường hợp nghi ngờ hoặc có cảnh báo. Bác Huy Nam đừng có ngạc nhiên (ngây thơ?) mà hỏi: “Người Việt ta gian dối nhiều đến thế ư?”. Cũng chẳng cứ người nào, nếu có “điều kiện” thì cũng chẳng khó khăn mấy để “đạt mức”… 80% đó.
Trong các loại tội phạm ở Mỹ thì có vẻ như tội trốn thuế là một tội… “dễ thương” nhất, theo tôi. Nếu như tôi mà có “điều kiện trốn thuế” thì có lẽ tôi cũng không ngại… từ chối (xin được thật lòng, mong các bác bỏ quá cho).
@P:
“… Tương tự như vậy, không phải ai hát bài ca nhớ bác thì cũng là văn công, là gián điệp cộng sản.” (P.)
Ý nghĩ này, theo thiển ý, chắc chắn đúng (nói chung) nếu áp dụng chung chung cho một cá nhân, hay một tập thể bá vơ nào đó.
Nhưng tỷ như, cũng là một ý nghĩ tương tự, nhưng được sửa lại một tý như sau:” Tương tự như vậy, không phải CA SĨ NÀO hát bài ca nhớ bác thì cũng là văn công, là gián điệp cộng sản.” Ý nghĩ này cũng tạm ổn, theo tôi.
Rồi giả dụ toàn bộ đoạn văn chính yếu của ông được sửa lại và thêm thắt ít nhiều như sau:
“Bác thấy được không phải ai có đoàn cũng phải là “tay chân đắc lực” của cộng sản, thì rất đúng ý tôi. Tương tự như vậy, CA SĨ ĐÀM VĨNH HƯNG hát bài ca nhớ bác thì cũng KHÔNG (hoặc: KHÓ CÓ THỂ) là văn công, là gián điệp cộng sản.”
Ý nghĩ/lập luận này, theo tôi, thô thiển và trật lất là cái chắc vì tôi trộm nghĩ ngắn gọn là có ai ở trong bụng người ca sĩ này đâu mà biết.
Cũng vậy, khi nói, cũng giả dụ thôi, “ca sĩ DVH hát tình ca không hà, thì làm sao mà văn công cho được” thì cũng sẽ gặp phải vấn nạn như trên.
Ngoài ra để lượng định mức độ khả tín của một người, người ta có thể tiến hành bằng cách dựa vào nhân cách của người đó ít nhiều. Một cách chung chung, khó ai tin nổi một người một dạ hai lòng, sáng thì hát bài ca nhớ “bác”, tối thì chửi “bác” um sùm, dù cho đó chỉ là vì hoàn cảnh thôi? Thế mà, nếu tôi nhớ đúng, dù là nhớ một cách loáng thoáng, qua các phản hồi của ông, thì ông xác quyết là ông tin (xin lỗi, tôi lười tra lại từng phản hồi một của ông đây đó) là không có chuyện DVH làm văn công.
Đã như vậy rồi thì đương nhiên nói chung ông không tin những ai cho DVH là văn công.
Tới đây tôi xin phép được giả định là cái việc DVH có phải là văn công hay không là UNKNOWN, bởi vì là có ai ở trong bụng người ca sĩ này đâu mà biết chắc như đã nói trên; mà ông thì lại tin DVH hơn là tin phe đối nghịch, nếu tôi không nhầm.
Vậy, vẫn biết rằng ông tin ai là quyền của ông, và hiểu rằng câu hỏi sau đây có thể là quá riêng tư và cá biệt, nhưng vì nội dung câu hỏi mà tôi sắp sửa hỏi ông đây không phải là không liên quan đến đề tài đang bàn thảo, nên tôi cũng cứ xin mạo muội đưa ra: lý do gì mà ông cho rằng DVH thuyết phục hơn dù là có vấn đề unknown factor trong đó?
Lỡ mà có gì thất thố trong việc đặt câu hỏi này thì mong ông nghĩ đó là vô tình và mong ông lượng thứ.
Xin cảm ơn ông trước.
Kính gửi bác Thanh Nguyễn:
Bác thấy được không phải ai có đoàn cũng phải là “tay chân đắc lực” của cộng sản, thì rất đúng ý tôi. Tương tự như vậy, không phải ai hát bài ca nhớ bác thì cũng là văn công, là gián điệp cộng sản.
Trân trọng.
(Trích)
@P:
1. Tui hông thấy, và xin gạch tui ra khỏi cụm “rất đúng ý tôi”(tôi tức là P.-nói cho rõ). P. muốn giống ai thì giống, đừng quơ tui vô (vụ này là kẹt thiệt à nha!).
2. P. có vẻ rất sướng khi xài từ của Lài (bên Tiền Vệ), nên tui hỏi giữa P. và Hưng: Ai kẹt và ai hổng kẹt? Trả lời giùm cho Đoàn chút đi. Làm ơn.
Kính các bác,
Đọc một số ý kiến bàn (lọan?) và sáng nay xem được đoạn video Đài Truyền hình CBS 5 phỏng vấn LÝ TỐNG, tôi cảm thấy hồ hởi phấn khởi ! Việc ca ngợi “anh hùng” LT đã chững lại <i (có thế chứ, ai lại đi "nâng bi" ba cái thứ hành vi vô văn hóa chướng tai gai mắt như thế!) và việc đấu tranh đang chuyển hướng qua khai thác chuyện thuế má của hoạt động ca hát ở hải ngoại của ĐVH. Theo tôi, ta sống trong một xã hội văn minh thì ít ra cũng học được chút gì văn minh như thế của người bản xứ chứ. Tuy nhiên, tới thời điểm này, ĐVH vẫn chưa có dấu hiệu nào sai trái trong chuyện thuế má. Wait and see! Khi chưa có bản án của tòa, xin đừng bôi nhọ tên tuổi, danh dự của người ta (cái này cũng thuộc loại… “văn minh”).
Nhân đây, tôi xin phản đối ý kiến của bác Trương Sỏi: “… ngay tại Mỹ đây thôi “cộng đồng người Việt” nếu không trốn thuế 80% thì cũng đến 79% (đó là tôi đã khiêm tốn lắm).” Con số 79-80 % thì quá… mất mặt KBC dân Mỹ gốc Mít (tại Mỹ). Người Việt ta gian dối nhiều đến thế ư? Người Mỹ bản xứ sẽ nhìn chúng ta như thế nào? Trước đây thì ưa lập băng đảng gây rối, giờ lại khoái tụ tập biểu tình và trốn xâu lậu thuế, chỉ có một số ít chịu khó học hành và thành đạt. Theo tôi, ước đoán của bác Trương Sỏi là quá cao, chỉ 65-69% có vẻ gần đúng hơn! (Thiệt ra, chỉ cỡ 20-30% cũng ê mặt lắm rồi!) Tôi nghe đồn là các tiệm nail (đa số là của dân Việt) sắp được mấy ông thuế Mỹ chiếu cố và nếu điều này xảy ra, “nền kinh tế” của NVHN ở Mỹ rất có thể sẽ có nguy cơ… down cách ghê gớm, ảnh hưởng mãnh liệt tới mấy cuộc biểu tình của các bác lãnh đạo công công đồng bày ra.
Có một điều tôi lấy làm lạ là tại sao có nhiều người sợ cái NQ 36 đến thế. Có bác sợ “nó” cài cái “36” trong cả những lời ca tiếng hát ca ngợi quê hương, ca ngợi tình yêu trai gái,… Trong nước thì CS bưng bít thông tin, sợ dân chúng tiếp xúc nhiều với thông tin bên ngoài sẽ làm lung lay tinh thần yêu Đảng, kính bác và lòng tin vào CNXH. Không lý các bác lãnh đạo CĐ cũng bắt chước CS mà tìm cách ngăn chận thông tin từ các hướng khác đến với NVHN? Bản lĩnh NVHN của chúng ta đâu đến nỗi tệ đến thế! Một người bình thường như tôi khi đã quyết không ăn thịt cầy thì ai có dùng lời lẽ hay ho, bay bổng để thuyết phục như rót mật vào tai tôi hoặc có dùng thực tế hấp dẫn, khêu gợi của những dĩa thịt cầy thơm phưn phức… cũng hoài công. (Chuyện này đã diễn ra cả… nửa thế kỷ nay!) Tôi nghĩ rằng, chẳng có một NVHN nào nghe ĐVH hát mà lung lay tinh thần chống cộng vốn có của họ cả. Các cựu sĩ quan VNCH bị CS đưa vào trại cải tạo và dùng lao động khổ sai và các buổi học chính trị, đấu tố,… để tẩy não cả chục năm mà chẳng thu được kết quả gì, ngược lại, còn mài sắc ý chí và tinh thần chống cộng của các cựu sĩ quan ấy. Hình như các bác lãnh đạo cộng đồng thiếu tin tưởng vào bản lĩnh NVHN và lo quá xa. Liệu đến có một ngày nào đó, hết chuyện làm, các bác lãnh đạo cộng đồng lại tổ chức mít-tinh, biểu tình, tuần hành rầm rộ ngày đêm để chống sử dụng… nước mắm, không phải vì chuyện vệ sinh an toàn thực phẩm và chỉ vì các bác ấy sợ CS cài cái “36” vào trong các chai nước mắm!
Các bác cứ lo sợ (một cách bị động) CS “tấn công” NVHN, tại sao có một việc dễ hơn, chủ động hơn, có hiệu quả hơn là ta tìm cách vận động, thuyết phục hàng trăm ngàn người Việt hải ngoại về thăm quê hương hàng năm thành hàng trăm ngàn “chiến sĩ” tuyên truyền, cổ xúy cho dân chủ, tự do? Các “chiến sĩ” này chỉ cần làm những việc đơn giản như không hối lộ, không trốn thuế, tuân thủ luật lệ giao thông, không ăn chơi đàng điếm và siêng năng ngồi tỉ tê kể lại những câu chuyện thực tế xảy ra hàng ngày tại các xứ sở văn minh dân chủ cho bà con trong nước nghe. Tư tưởng bà con trong nước thông rồi thì chỉ cần một mồi lửa nhỏ, chuyện gì đến sẽ đến. Ít ra, việc làm này cũng gây được thiện cảm và sự hỗ trợ của bà con đối với những nhà hoạt động dân chủ trong nước. Tức là, ta chủ động tấn công địch ngay trên đất địch!
Nhiều người nghi ngờ động cơ chính của các cuộc biểu tình chống cộng ở hải ngoại là để trả thù mối hận năm xưa chứ chẳng phải là để cổ xúy dân chủ gì cả cho quê nhà, hẳn cũng có lý do của họ.
Trần Doãn Nho viết :” Kết quả thành công ngoài tưởng tượng, niềm hân hoan cũng như cái hồn đọng lại trong lòng bà con qua buổi diễn thực sự là cái tát vào những người có suy nghĩ ấu trĩ, hẹp hòi và đầy mặc cảm thù hận về các ca sĩ “trong nước”.
Nhửng từ “ấu trĩ, hẹp hòi và đầy mặc cảm thù hận ” nghe tràn đầy thù hận. Nhửng người biều tình chống riêng Đàm Vĩnh Hưng, chứ không phải chống những ca sĩ trong nước, điều này quá rõ, nhưng nhiều người ở đây cố tình không hiểu, dùng tập thể ca sĩ trong nước, cả những người Đoàn Đảng trong nước để cho che chắn nghị quyết, âm mưu gì đó đối với người biểu tình. Vài người khác lấy chuyện LT cải trang làm cớ đả kích chuyện biểu tình chống đối, xét cùng chung tâm thức, và phương cách.
PH của Trần Doãn Nho hay Thế Quân viết có nhiều vẻ ‘tuyên truyền”, nên tôi copy lại một bản tin trên mạng , cũng có vẻ như thế cho cân xứng (tôi không cho cả hai là chính xác):
” ….Đoàn tiếp viện đông đảo đồng hương Bắc California đã có mặt nơi đây vào đúng 6 giờ 2 phút chiều, với sự có mặt của Lý Tống đã đưa khí thế cuộc biểu tình dâng cao . Lý Tống phát biểu với nội dung như sau: Chúng ta phải chống lại cánh tay bạch tuột của đảng CSVN, một phần tử nhỏ đã bị CS ru ngủ, tiếp tay đưa nghị quyết 36 ra hải ngọai, CS đã tấn công chúng ta trên nhiều mặt trận mà trong đó có 2 mặt quan trọng là chính trị và kinh tế . Lý Tống nói thêm về sự kiện đồng bào ta tranh đấu cho cái tên Little Saigon tại San Jose vì cái tên mang nhiều ý nghĩa của một Saigon tự do, nếu chúng ta không chiến đấu ngăn chận sự bành trướng của CS thì một ngày nào đó chúng ta sẽ bị cô lập như một nhà tù lớn nằm dưới sự cai trị của đảng CSVN …
Tiếng Lý Tống vừa dứt thì tiếng hoan hô ,nhiều tiếng la “đả đảo CSVN”, “VC go home!, VC go home!” đã vang dội từ con đường W. Katella Ave tới tận phía bên kia đường S.West St . Hàng cờ Vàng và cờ Hoa Kỳ tràn ngập và đẹp như một rừng hoa nở rộ trong ánh sáng của buổi chiều nắng ấm .
Trong lúc đồng bào biểu tình phía bên kia đường W.Katella, ít người chú ý đến từng đòan xe búyt đưa những Du Sinh đến phía bên kia đường West St . Sứ quán CSVN tại San Francisco đã tốn rất nhiều công sức để huy động, phát vé free cho các Du Sinh muốn tham dự đại nhạc hội Đàm Vĩnh Hưng tại Anaheim sẽ được đưa đón , được ở Khách sạn dưới sự đài thọ của Lãnh Sự quán CSVN .
Một em du sinh cho tôi biết nếu :” Sứ quán nói là ai muốn đi xem thì đi, nhưng không đi thì họ sẽ làm khó dễ, hầu hết các du sinh không ai muốn đi xem buổi văn nghệ nầy nhưng vì tình thế bắt buộc phải đi .” Thật đúng như vậy, số du sinh được xe búyt đổ xuống hằng lọat đi vào xem hát mà nhiều em phải cúi đầu, che mặt khi đi ngang qua đòan người biểu tình . Nếu Lãnh Sự Quán SF không làm vậy thì hình ảnh ế ẩm của buổi ca nhạc tuyên tuyền Đàm Vĩnh Hưng sẽ không có hình để đăng lên báo chí trong nước để tuyên truyền, vì vấn đề nầy mà CSVN phải chịu chi hằng trăm nghìn dollars để đài thọ, để mướn xe búyt, phát vé free và trả tiền khách sạn cho cả nghìn du sinh để tới xem văn nghệ .
Trên 4,000 đồng hương đã tới đây để biểu lộ tinh thần một lòng với các nhà tranh đấu dân chủ trong nước, một lòng quyết tâm ngăn chận sự xâm nhập của cộng sản qua nghị quyết 36 được che dấu dưới lá bài văn nghệ trong buổi trình diễn của Đàm Vĩnh Hưng tại Nam Cali “. (Vietland)