talawas blog

Chuyên mục:

Lê Diễn Đức – Nhân chuyện Đàm Vĩnh Hưng: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng

24/07/2010 | 7:00 sáng | 95 Comments

Tác giả: Lê Diễn Đức

Category: Chính trị - Xã hội, Hòa giải hòa hợp dân tộc
Thẻ: >

Năm 1995, kỷ niệm lần thứ 50 Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam, dưới sự hỗ trợ của Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan, Hội Doanh nghiệp Việt Nam tại Ba Lan tổ chức một cuộc biểu diễn lớn phục vụ cộng đồng tại Cung Văn hóa và Khoa học ở thủ đô Warszawa, Ba Lan.

Lúc bấy giờ, là phó chủ tịch Hội Doanh nghiệp, tôi nằm trong ban tổ chức lo toan các thủ tục ăn ở, đi lại cho đoàn trong nước qua Ba Lan biểu diễn. Ngoài MC là hoa hậu Hà Kiều Anh còn có các nghệ sĩ, ca sĩ Trần Bình, Trần Tiến, Mỹ Linh, Thanh Lam, Thu Hiền, Trung Đức, Quốc Trung…

Sau khi tiễn đoàn nghệ thuật đi, ngồi quyết toán thu chi với nhau, chúng tôi bị lỗ chỏng vó khoảng 7 ngàn đô la (không kể tiền quà cáp, tiền shopping – ai ham phục vụ người đẹp thì ráng chịu), và chia đều lỗ ra cho từng người trong… ban tổ chức! Tất nhiên, chúng tôi vẫn vui vẻ và dặn nhau cương quyết không tiết lộ cho các… bà xã biết!

Buổi biểu diễn này được nhiều người trong Đại sứ quán Việt Nam và những người ủng hộ Tòa đại sứ phấn khích xem như một động tác đáp trả lại buổi biểu diễn nghệ thuật trước đó, cũng tại thủ đô Warszawa, cách thời điểm này không lâu, của đoàn các ca sĩ hải ngoại, do một số doanh nhân người Việt ở Ba Lan và Đức phối hợp mời.

Nhạc hội được tổ chức tại Phòng Nghị hội của Cung Văn hóa và Khoa học.

Cung Văn hóa và Khoa học nằm ngay giữa trái tim của Thủ đô Ba Lan – nói theo ngôn ngữ thời cộng sản – là món quà của nhân dân Liên Xô tặng nhân dân Ba Lan. Chính vì thế, sau 3 năm xây dựng, ngày 22/07/1955 khi đưa vào sử dụng, người ta gọi đầy đủ là “Cung Văn hóa và Khoa học mang tên Stalin”.

“Cung Văn hóa và Khoa học” là một khối kiến trúc đồ sộ cao 230,68 mét, 42 tầng, dung tích 817 ngàn mét khối, tiêu thụ lượng điện bằng một thành phố 30 ngàn dân, với 3.288 phòng ốc, trong đó có nhiều nhà hát, rạp chiếu phim, phòng triển lãm…

Sau khi Ba Lan giành được tự do dân chủ, tên Stalin bị xóa, chỉ giữ lại phần đầu – Cung Văn hóa và Khoa học – trở thành đề tài gây xung đột trong ý thức của xã hội Ba Lan. Ngang ngửa nhau. Một bên đòi đập bỏ biểu tượng của cộng sản tai chướng trong lịch sử Ba Lan. Một bên khác cương quyết giữ lại vì nó vừa mang lại lợi ích kinh tế cho thủ đô, vừa là một công trình lớn.

Sau hơn một thập kỷ, tranh cãi dường như được chấm dứt vào năm 2006, khi Ủy ban Bảo vệ Di tích Cổ ghi Cung Văn hóa và Khoa Học vào danh sách di tích lịch sử.

Bây giờ thì người ta chỉ còn tìm cách xây dựng các công trình bao quanh nó. Giống như kiến trúc của chủ nghĩa tư bản sẽ bao vây và lấn lướt tòa nhà của chủ nghĩa cộng sản, các công trình lớn dần dần mọc lên trên quảng trường rộng lớn này như các khách sạn Mariotte, Intercontinetal, tổ hợp văn phòng-dịch vụ kềnh càng của ING Hà Lan, trụ sở Bank Austria Creditanstalt, và sắp tới đây là Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại, cùng với nhiều dự án khác trong tương lai.

Phòng Nghị hội của Cung Văn hóa và Khoa học là nơi tổ chức các hội nghị, các buổi biểu diễn nghệ thuật, thi Hoa hậu Ba Lan… Thời cộng sản thường được sử dụng cho các Đại hội Đảng Cộng sản Ba Lan. Nơi đây, nếu tính cả chỗ ngồi trên ban-công, các lô riêng dành cho VIP, có thể chứa tới gần 3 ngàn người, với trang thiết bị ánh sáng và âm thanh chuyên dụng hoàn hảo.

Trong buổi diễn hôm ấy, ca sĩ Khánh Ly đã xúc động phát biểu trước khán giả người Việt ngồi chật cứng phòng diễn rằng, trong cuộc đời biểu diễn nghệ thuật của mình, chưa bao giớ Khánh Ly được hát trên một sân khấu bề thế và sang trọng như ở Ba Lan.

Có rất nhiều các ngôi sao trong làng ca sĩ hải ngoại, nhưng có lẽ gây ấn tượng nhất sau Khánh Ly là Linda Trang Đài với những bài hát, phục trang và khiêu vũ sôi động, bốc lửa, một hình ảnh chưa quen vào giai đoạn ấy trên sân khấu miền Bắc. Thằng con trai tôi bấm máy lia lịa, để sau đó về in thành hình và hãnh diện treo khắp phòng ngủ của nó!

Trước buổi diễn, lúc bấy giờ bà Đại sứ T. họp chi bộ Đảng cấm các đảng viên cộng sản không được mua vé xem diễn và trao (không chính thức) cho họ nhiệm vụ phổ biến, nhắn nhủ mọi người tẩy chay.

Mặc dù có quan hệ khá thân thiết với bà Đại sứ, tôi chẳng phân vân chút nào, mua vé (khá đắt) cho cả gia đình và còn rủ rê nhiều người nữa. Ngoài tôi, lác đác dăm ba người khác cũng không nghe lời Sứ quán, tuy nhiên hầu như đảng viên, nghiên cứu sinh nằm nhà vì ngại liên lụy.

Cái mà Đại sứ quán Việt Nam sợ nhất là các ca sĩ hải ngoại sẽ thông qua tác phẩm của mình, phổ biến tuyên truyền tinh thần chống cộng.

Trong buổi biểu diễn, các nghệ sĩ hải ngoại đã chinh phục khán giả một cách kinh ngạc chỉ bằng các bài hát về quê hương, đất nước, về thân phận con người, về tình yêu, tuổi trẻ… Không một chút chính trị nào! Các bàn hoa ngoài hành lang phòng diễn bán hết sạch. Người ta phải chạy ra ngoài mua thêm. Riêng ca sĩ Khánh Ly ôm cả một rừng hoa hồng và phải hát theo yêu cầu khán giả liên tiếp trong tiếng vỗ tay ầm vang, làm đảo lộn cả chương trình.

Kết quả thành công ngoài tưởng tượng, niềm hân hoan cũng như cái hồn đọng lại trong lòng bà con qua buổi diễn thực sự là cái tát vào những người có suy nghĩ ấu trĩ, hẹp hòi và đầy mặc cảm thù hận về các ca sĩ hải ngoại.

Từ sau cuộc biểu diễn này, hàng năm, các ca sĩ hải ngoại trong các chuyến lưu diễn ở châu Âu thường xuyên ghé Ba Lan và trở thành sinh hoạt văn hóa bình thường của cộng đồng.

Tôi qua Mỹ không còn nhớ bao nhiêu lần nữa và có cơ hội trò chuyện với nhiều người chống cộng nổi tiếng, thứ thiệt ở đây, từ phó thường dân đến cựu sĩ quan cao cấp và cả những người đang ở nằm trong lãnh đạo cộng đồng ở một số tiểu bang.

Tôi tranh cãi với họ về phương pháp. Tôi rất ủng hộ họ (thậm chí tham gia) biểu tình phản đối các lãnh đạo cộng sản Việt Nam qua Mỹ, bởi vì các cuộc biểu tình này hợp pháp và đánh động tích cực lên sự chú ý của nhân dân Mỹ, báo chí truyền thông và chính phủ Mỹ trước những vi phạm nhân quyền và đàn áp các nhà tranh đấu dân chủ của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tôi cũng ủng hộ cộng đồng hải ngoại tẩy chay những cuộc trình diễn văn hóa của các ca sĩ Việt Nam được tổ chức ở nước ngoài bằng ngân sách của nhà nước. Nếu cho rằng, đây là hành động nằm trong Nghị quyết 36 của Đảng Cộng sản Việt Nam thì quá rõ ràng.

Chống cộng, tức là chống chủ nghĩa cộng sản và tập đoàn cộng sản Ba Đình là hoàn toàn đúng, hợp với xu thế của thời đại. Chẳng vậy mà Nghị viện châu Âu – nơi đẻ ra chủ nghĩa quái thai này là châu Âu – , đã ra phán quyết chủ nghĩa cộng sản là tội ác của nhân loại đó sao.

Thế nhưng, chống như thế nào và vào đối tượng nào mới là đáng bàn. Với những buổi biểu diễn riêng lẻ của các ca sĩ từ Việt Nam qua Mỹ, được tổ chức trong khuôn khổ cá nhân, mang mục đích kinh doanh thuần túy, cần sáng suốt đánh giá trước khi có động thái bất xứng.

Tôi biết khá nhiều người trong giới văn nghệ sĩ ở Việt Nam. Đàm Vĩnh Hưng tôi xem như thứ nhóc con và hoàn toàn có thể liệt cậu ta vào đám ca sĩ có tham vọng, sống hoàn toàn theo chủ nghĩa thực tế và cơ hội. Để yên thân, được lướt đà danh vọng không bị cản trở và có tiền bỏ túi, không chỉ Đàm Vĩnh Hưng, mà nhiều nhân vật “xướng ca vô loài” khác có thể hát các bài ca ngợi Đảng và Hồ Chí Minh ngon lành ở Việt Nam. Thậm chí hát say sưa! Thế nhưng, ra khỏi sân khấu, hỏi Hồ Chí Minh sinh và chết năm nào, đa phần trong họ không biết, mà họ cũng chẳng quan tâm. Nếu tâm đầu ý hợp, uống vài ly là loại này có thể chửi Đảng và Hồ Chí Minh cũng hay như hát. Đây là sự thật.

Đàn ông nam nhi mà phải cải trang làm đàn bà để tặng hoa rồi tấn công một tay ca sĩ sến, trói gà chưa chặt như Đàm Vĩnh Hưng, vừa kỳ cục, non tay, vừa phí công và chẳng mang lại tác động chống cộng nào thiết thực. Ngược lại còn gây phản cảm và bực tức, thậm chí bị mỉa mai bởi dư luận trong nước. Nhà báo Trương Duy Nhất trong bài “Nhân chuyện Mít Đàm” nói câu đầy trách móc: “Chống Cộng sản thì nhè mấy ông Cộng sản mà chống, chứ đi chống chi mấy anh chàng tóc vàng hát nhạc sến như Đàm Vĩnh Hưng – Những cô cậu ca sĩ mà ngay cả cái chữ ‘Cộng sảnlà gì có khi còn không giải nghĩa được?”. Bài này được nhiều trang web, blog, kể cả các trang pro-cộng sản đăng lại, trong đó có cây bút chuyên nghề châm chọc, khiêu khích người Việt hải ngoại là Tổng biên tập tờ Thể thao TP HCM Hồ Thu Hồng.

Nói cho cùng, người Việt hải ngoại (trong đó có tôi) chống cộng giỏi bao nhiêu chăng nữa thì cũng chỉ là yếu tố hỗ trợ. Đất nước có dân chủ hay không là do dân chúng trong nước quyết định. Nếu ai đó nhân danh dân chủ, tự do chân chính cho Việt Nam thì không thể bỏ qua yếu tố này.

Cứ nghĩ ai sống trong chế độ cộng sản thì đều là cộng sản hết, không nhiều thì ít, là nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn. Nhắm mắt tẩy chay tuốt tuột sẽ có lúc bị quê xệ một cục như bà Đại sứ T. ở Ba Lan từng chống ca sĩ hải ngoại.

Cổ nhân có nói: Ném chuột đừng để làm vỡ bình ngọc là thế. Huồng hồ đây là con chuột nhắt, chẳng cần mất công đuổi. Nếu chuột sống dơ, láu cá, mặt trơ trán bóng, sẽ có ngày mèo chén thịt nó.

Ngày 23/07/2010

© 2010 Lê Diễn Đức

© 2010 talawas blog


Bình luận

95 Comments (bài “Lê Diễn Đức – Nhân chuyện Đàm Vĩnh Hưng: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng”)

  1. Luong Thuy Chau viết:

    P. nói: “không phải ai hát bài ca nhớ bác thì cũng là văn công, là gián điệp cộng sản.”

    P. nói nghe không xuôi.

    Ca sĩ hát “bài ca nhớ Bác” thì chưa chắc là gián điệp CS nhưng đúng là văn công chớ.

    Văn công ăn lương Nhà nước thì mới hát “bài ca nhớ Bác” – chớ ca sĩ bình thường mà hát “bài ca nhớ Bác” thì ai mà mua vé vô xem.

  2. Camillia Ngo viết:

    Trần Doãn Nho: “Trong buổi biểu diễn, các nghệ sĩ “trong nước” đã chinh phục khán giả một cách kinh ngạc chỉ bằng các bài hát về quê hương, đất nước, về thân phận con người, về tình yêu, tuổi trẻ… Không một chút chính trị nào!”

    Thưa ông Nho, tôi thiển nghĩ nếu người ta tuyên truyền theo tinh thần nghị quyết 36 thì người ta hát về “quê hương, đất nước” cho các “khúc ruột ngàn dặm” nghe bùi ngùi mà sẵn sàng “hòa hợp hòa giải”, chứ người ta ngu gì mà rêu rao chính trị ngay giữa cộng đồng người Việt tỵ nạn?

  3. Trương Sỏi viết:

    @Nguyễn Đăng Thường,
    Trước khi đọc phản hồi của bác tôi cứ nghĩ “vô học, vô đọc” nhiều khi nó còn “hơn” là “có học, có đọc” nhưng lại không “đến nơi đến chốn” (sự phá hoại của loại sau có vẻ như là “nặng” hơn) còn theo bác thì lại là “chí ít thì cũng đã hơn một kẻ “vô học”, “vô đọc”, “vô tâm” nào đó”.

    Con nít học dốt lắm cũng hiểu rằng “cỏ hoa, thú vật cũng phải cải dạng/ngụy trang để sống còn vì đó là luật của tạo hóa”, bác nhắc đến ở đây hình như hơi thừa. Ấy dưng mà tôi thấy rằng, loài vật cỏ hoa ngụy trang/cải dạng thế nào thì cũng vì những mục đích THIẾT THỰC liên quan đến sự sống còn, chứ chưa thấy có một hình thức ngụy trang/cải dạng nào thừa thãi nào cả (tất nhiên là trừ cartoon), nếu bác thấy trong cỏ hoa, loài vật nào có hình thức cải trang/xịt hơi cay (không hiểu để làm gì) như “người (k)hùng” Lý Tống thì xin đơn cử một vài trường hợp, Sỏi đây xin bái phục “biển học vô bờ”.

    Vậy ra tôi phải xin lỗi bác vì đã “nâng tầm” Lý Tống “lên ngang ngửa” với Ninja, Ulysses, Achilles, Athena. Xin nói lại vậy: hạ tầm Lý Tống xuống ngang ngửa với Ninja, Ulysses, Achilles, Athena. Tuy nhiên tôi thấy vẫn thấy “sàn sạn” thế nào. Nếu bác có thời gian xin phân tích cho tôi xem các nhân vật “huyền thoại” đó có điểm nào giống “người (k)hùng” Lý Tống giả đàn bà lên sân khấu tặng bông rồi xịt hơi cay “dọa ma” ca sĩ.

    Bác nói Lý Tống có “hành động có liên hệ đến một đất nước và một dân tộc.”, xin bác giải thích cho rõ xem hành động của chàng Lý nó “liên hệ đến một đất nước và một dân tộc” nào, và “liên hệ” như thế nào ạ, tôi thì thấy hành động đó thật nhỏ nhen, “vô học”? Nhưng tôi thật lòng muốn hiểu cho rõ, biết đâu tôi lại có cái hiểu nhầm to bằng cái chum ấy chứ.

    @Trương Đức,
    Nhân đây cũng xin ngỏ lời với bác và Hà Minh rằng, đừng băn khoăn “quá” về chuyện trốn thuế của đặc biệt cá nhân ĐVH, người chỉ lưu diễn ở Mỹ, ngay tại Mỹ đây thôi “cộng đồng người Việt” nếu không trốn thuế 80% thì cũng đến 79% (đó là tôi đã khiêm tốn lắm). Nói đến thuế má ở đây thì cũng chỉ là “ghét nhau thì ghét cả đường đi lối về” mà thôi. Cũng xin nói chơi một chuyện “nhỏ”: ngư dân gốc Việt tại Louisiana bị ảnh hưởng vì vụ tràn dầu của BP đến nay BP có chính sách bồi thường cho họ nhưng phải dựa trên bảng thuế, tất nhiên là bà con ta chỉ khai nhiều lắm là đến 20% thì nay cũng chỉ được tí ti bồi thường vậy thôi. Nói chuyện này thì cũng là không nên vì bà con ta vất vả nhọc nhằn đã nhiều thế nên họ chắt bóp, tiết kiệm, thậm chí làm sai luật nhưng họ cũng chẳng mấy lời “lên án chế độ”, chỉ có một bộ phận nhỏ “cực đoan” mà điển hình như Lý Tống “thừa giấy vẽ voi” mà thôi. Bác đọc kỹ phản hồi của Hoàng Trường Sa xem (http://www.talawas.org/?p=22518&cpage=4#comment-15483) , tiêu chí của “Ủy ban”, “Hội đoàn” gì gì đó trước hết là vì “Tố cáo cộng sản Việt Nam với chính sách độc tài đảng trị đã và đang tước đoạt quyền căn bản con người khiến cho trên 3 triệu người phải bỏ nước ra đi tìm tự do” (thế nên tôi mới nói là “ân oán giang hồ”) còn lo cho người dân: “cương quyết chống lại chế độ bạo quyền cộng sản và tay sai cho đến khi đất nước và người dân thật sự được hưởng tự do, dân chủ và nhân quyền” thì đứng hàng “út”, có vẻ như cho thêm vào để thêm phần “chính nghĩa” cho cái “oán hận” cá nhân mà thôi.

  4. P viết:

    Kính gửi bác Trần Kinh Kha:

    Tôi đọc là Lê Diễn Đức gọi hành động của Lý Tống là kỳ cục và non tay, chứ không gọi là nhục [nhã], từ phản hồi của bác.

  5. P viết:

    Kính gửi bác Thanh Nguyễn:

    Bác thấy được không phải ai có đoàn cũng phải là “tay chân đắc lực” của cộng sản, thì rất đúng ý tôi. Tương tự như vậy, không phải ai hát bài ca nhớ bác thì cũng là văn công, là gián điệp cộng sản.

    Trân trọng.

  6. P viết:

    Kính gửi bác Nguyễn Đăng Thường:

    Dạ đúng, cải trang là chuyện thường tình, chính quyền Việt Nam cũng dùng cái này nhiều lắm ạ, như trong vụ Bát Nhã Lâm Đồng, hay vụ Trần Khải Thanh Thủy, etc. Trò vu khống đặt điều như của Ủy ban chống kiều vận gì đó, Đảng ta cũng dùng rất nhiều, bác ạ.

    Theo suy nghĩ của bác thì ĐVH bị tấn công, xong rồi ĐVH cần phải đi tìm kẻ tấn công mình để hòa hợp hòa giải. Tôi đề nghị ĐVH đến Làng Mai [vì Bát Nhã đã bị dẹp, hì hì] tu gấp vài khóa để có đủ trình làm theo đề nghị này của bác Thường.

    Tất nhiên ĐVH làm được vậy thì quá tốt, cũng giống như những người đã bị ăn đòn của CS bây giờ có thể bỏ qua thù hận cũ để có thể mặt đối mặt với người CS nói chuyện hòa giải [vàng không sự lửa], thay vì đi xịt hơi cay, thì cũng quá tốt. Nhưng khác với bác Thường, tôi không đòi hỏi họ phải làm vậy.

    Tấn công kẻ thù [có thật hay tưởng tượng] có anh hùng hay không tôi không có ý kiến, nhưng đặt điều vu khống thì tôi gọi là hèn, đặt điều vu khống để tấn công người khác thì quá hèn, và tuyên bố chống CS nhưng có những hành động như hành động của CS thì tôi gọi là đạo đức giả. Tất nhiên cũng không ít nhân vật lừng lẫy văn học là những kẻ từ hèn cho tới đạo đức giả.

    Việc chỉ trích tôi “núp” dưới một chữ hoa hay hai mươi bốn chữ cái để tham gia diễn đàn là một dạng tấn công cá nhân, giống như những tấn công bút danh Nguyễn Tôn Hiệt vậy, mong bác rút kinh nghiệm. P là bút danh của tôi.

  7. Thế Quân viết:

    Để có một cái nhìn khác về “sự biến” Đàm Vĩnh Hưng-Lý Tống, xin phép anh Lê Diễn Đức được “viết lại” một đoạn trong bài viết của anh như sau:

    Trong buổi diễn hôm ấy, ca sĩ “Đàm Vĩnh Hưng” đã xúc động phát biểu trước khán giả người Việt ngồi chật cứng phòng diễn rằng, trong cuộc đời biểu diễn nghệ thuật của mình, chưa bao giờ “Đàm Vĩnh Hưng” được hát trên một sân khấu bề thế và sang trọng như ở “Santa Clara Convention Center”.

    Có rất nhiều các ngôi sao trong làng ca sĩ “trong nước”, nhưng có lẽ gây ấn tượng nhất sau “Đàm Vĩnh Hưng” là “Mỹ Tâm” với những bài hát, phục trang và khiêu vũ sôi động, bốc lửa, một hình ảnh chưa quen vào giai đoạn ấy trên sân khấu “San Jose”. Thằng con trai tôi bấm máy lia lịa, để sau đó về in thành hình và hãnh diện treo khắp phòng ngủ của nó!

    Trước buổi diễn, lúc bấy giờ “các tổ chức Cộng Đồng vận động đồng bào” không “nên” mua vé xem diễn và phổ biến “các lời kêu gọi”, nhắn nhủ mọi người tẩy chay.

    Mặc dù có quan hệ khá thân thiết với “các tổ chức Cộng Đồng”, tôi chẳng phân vân chút nào, mua vé (khá đắt) cho cả gia đình và còn rủ rê nhiều người nữa. Ngoài tôi, “hàng trăm” người khác cũng không nghe lời “các tổ chức Cộng Đồng”, tuy nhiên hầu như “những người có liên hệ đến sinh hoạt cộng đồng” nằm nhà vì ngại “bị chụp mũ Cộng Sản”.

    Cái mà “các tổ chức Cộng Đồng” sợ nhất là các ca sĩ “trong nước” sẽ thông qua tác phẩm của mình, phổ biến tuyên truyền tinh thần “ủng hộ nghị quyết 36”.

    Trong buổi biểu diễn, các nghệ sĩ “trong nước” đã chinh phục khán giả một cách kinh ngạc chỉ bằng các bài hát về quê hương, đất nước, về thân phận con người, về tình yêu, tuổi trẻ… Không một chút chính trị nào! Các bàn hoa ngoài hành lang phòng diễn bán hết sạch. Người ta phải chạy ra ngoài mua thêm. Riêng ca sĩ “Đàm Vĩnh Hưng” ôm cả một rừng hoa hồng và phải hát theo yêu cầu khán giả liên tiếp trong tiếng vỗ tay ầm vang, làm đảo lộn cả chương trình.

    Kết quả thành công ngoài tưởng tượng, niềm hân hoan cũng như cái hồn đọng lại trong lòng bà con qua buổi diễn thực sự là cái tát vào những người có suy nghĩ ấu trĩ, hẹp hòi và đầy mặc cảm thù hận về các ca sĩ “trong nước”.

    Từ sau cuộc biểu diễn này, hàng năm, các ca sĩ “trong nước” trong các chuyến lưu diễn “thế giới” thường xuyên ghé “Hoa Kỳ” và trở thành sinh hoạt văn hóa bình thường của cộng đồng.

    Thế Quân

  8. TamPhung viết:

    Lý Tống sắp sửa … “melt down” ??

    Hồi đó tôi nể ông ta cái máu lì, không biết sợ công an, cai tù VC nổi tiếng ác độc .

    Nhưng càng ngày ông càng có vẻ muốn biến mình thành ông Lý Toét ngày xưa !

  9. Trương Đức viết:

    “Truyện cổ tích vừa ẩn dụ vừa phản ánh xã hội đương thời (bán khai?) trong đó tất nhiên phải có độc ác (xã hội nào mà không có bạo tàn?), thậm chí ăn thịt người, lúc đó chưa là ta-bu?

    Vì là ẩn dụ nên tất nhiên phải có nhiều diễn giải?”(Nguyễn Đăng Thường)

    Thỉnh thoảng tôi đọc được những lời PH rất hay, chẳng hạn như lời PH của bác NĐT tôi trích trên đây. Tôi ngẫm nghĩ lan man hồi lâu thì thấy, “truyện tân tích” cũng như “truyện cổ tích”, cũng “vừa ẩn dụ vừa phản ánh xã hội đương thời”. Và theo đó, đương nhiên, “truyện tân tích” cũng “phải có nhiều diễn giải”?! Tôi có mấy cảm nghĩ như thế này, xin được chia sẻ với các bác:

    1. Trong những “truyện tân tích” “bé bỏng” gần đây nhất mà tôi biết, như “vụ Nguyễn Trường Tô”, hoặc “vụ Ngô Tự Lập đạo văn”,… hay như “vụ Lý Tống – Đàm Vĩnh Hưng” còn đang “rôm rả” ngoài đời lẫn trên mạng, thì tôi thấy “vụ Lý Tống – Đàm Vĩnh Hưng” là có được nhiều cách “diễn giải” nhất. Mỗi cách diễn giải đều có cái lý cái tình của nó, và đến bây giờ thì vẫn “chưa biết mèo nào cắn mỉu nào”. Mặc dù cách diễn giải “đúc chim cho Bác” của nữ nhà văn Lê Thị Thấm Vân nhân “vụ Đúc tim cho tượng Thánh Gióng”, cũng không kém phần “lí thú (tính)” đấy, nhưng đối với tôi, cái diễn giải “thú(tính) vị” nhất và cho một bài học đích đáng nhất, có lẽ là “…nhưng đặc biệt nhân vụ “Lady in Red” này, cháy nhà ra mặt chuột, con chuột trốn thuế đang bị IRS ngửi thấy.” (trích PH của Hà Minh). Bởi vì nó mang tính “biện chứng” với cái xã hội VN hiện giờ, cái xã hội “đã bị lưu manh hóa” và có rất nhiều thành viên là “những con chuột” như bác Trương Sỏi đã có nêu lên trong một PH nào đó của bác ý (tôi không nhớ rõ là ở bài viết nào).

    2. Những “truyện tân tích” “to tát” mà tôi quan tâm, như là “Cải cách ruộng đất”, “Giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước”, hay “Công cuộc xây dựng CNXH”,… thì cũng có rất nhiều cách diễn giải đấy, nhưng tôi chưa thấy cái diễn giải nào chỉ ra nhiều điều “thú (tính) vị” như cách diễn giải “Khi bộc lộ ý đồ lặn xuống như thế thì hệ thống đã gồng mình như là một loài nhuyễn thể không xương cố đứng thẳng theo mối ám ảnh về sự cứu rỗi của vũ khí.” của bác Nguyễn Hoàng Văn trong bài “Ám ảnh vũ khí và huyền thoại về hiểm hoạ từ bên trong” đăng trên talawas này.

    3. Nói tóm lại, tôi thấy là, những câu chuyện ngụ ngôn thì thường nói “chuyện loài vật” để ẩn dụ “chuyện con người”, còn “truyện tân tích” thì có vẻ như ngược lại, nói “chuyện con người”, nhưng ẩn dụ trong đó biết bao “chuyện con vật” bởi những điều “thú(tính) vị” như tôi vừa nêu.

  10. Trần Kinh Kha viết:

    Trích: “Đàn ông nam nhi mà phải cải trang làm đàn bà để tặng hoa rồi tấn công một tay ca sĩ sến, trói gà chưa chặt như Đàm Vĩnh Hưng, vừa kỳ cục, non tay, vừa phí công và chẳng mang lại tác động chống cộng nào thiết thực.”

    Xin lỗi ông Lê Diễn Đức,

    Xưa nay, người anh hùng muốn đạt nguyện vọng, chí khí của mình thì việc nếm mật, nằm gai, thiên biến, vạn hóa là chuyện thường tình.

    Tôn Tẫn không giả điên, ăn phân lợn sao qua mặt Bàng Quyên.

    Câu Tiễn phải cúi đầu chịu nhục làm Vương mà án chư hầu để trở về quê cha đất tổ mà người dân không hề khinh bỉ, nhằm mưu đồ đại nghiệp.

    Lưu Bị long đong bốn bể, xưa dưới trướng Công Tôn Toản, nay dưới trướng anh em Viên Thiệu, mai lại dưới trướng Tào Tháo… để dựng cờ cơ nghiệp riêng.

    Và còn hàng loạt ví dụ khác.

    Thì hành động cải trang của Lý Tống có gì mà là nhục.

    Xét nghĩ Talawas hơn hẳn các diễn đàn khác là hàm lượng chất xám bài viết cao. Ông nên xem xét lại chính mình trước khi viết, đừng làm trò hề với lý luận không sánh bằng trẻ con.

    Nói theo kiểu xưa: chuyện luận anh hùng, chỉ dành cho kẻ sĩ, lũ hủ nho không xứng đáng để bàn.

    Kính ông,

  11. Thanh Nguyễn viết:

    @P:
    Khoan vội đắc chí mà hihihi… sớm quá! P có vô Đoàn thâm niên 10 năm, hay 2 chục năm, nhưng Đoàn hông có xài P. Vô ra không ma nào thèm để ý.

    So với ĐVH cho dù mới vô Đoàn cách đây mấy tháng (không có thâm niên bằng P.), nhưng được Đảng xài liền, được giao bài hát “Bài ca nhớ Bác”.

    Vậy là nên chống P. hay biểu tình chống “đồng chí” Hưng đây?

    Ai kẹt thiệt và ai hổng kẹt?

  12. Hà Minh viết:

    Tài nghệ hóa trang của bác Lý Tống “ngang ngửa” Ulysses, Ninja,… như bác Đăng Thường ca ngợi kể cũng chí lý, tôi thì thấy bác Tống ăn đứt danh hài Hoài Linh trong đoạn giả trang thành drag queen, té ra bác Tống ngoài tài xuất quỷ nhập thần, hijack máy bay, như điệp viên 007 còn có thêm tài hóa trang như Jackal …thực ra hành động “khủng bố” bằng hơi cay của bác Tống cũng thuôc loại … nhe nhàng tếu táo chứ không đến mức tàn độc. Bằng chứng là ca sỹ Đàm chỉ bị rát bỏng 20 phút, (chỉ sợ chấn thương tâm lý lâu dài) nhưng đăc biêt nhân vụ “Lady in Red” này, cháy nhà ra mặt chuột, con chuột trốn thuế đang bị IRS ngửi thấy. Từ nay Hoài Linh phải kính chào Lý Tống từ xa và đổi nghệ danh thành … Nhượng Tống (trong khoản play drag queen)

  13. Nguyễn Đăng Thường viết:

    – “Mong bác Lê Anh Dũng phải thật, thật thông cảm với “bà con cộng đồng”, động đến được “cộng sản gộc” (hình như chỉ vì “ân oán giang hồ” vài chục năm cách đây thì phải) gần như là điều không tưởng, thế nên trong khi… “rảnh rang” thì “làm thịt” mấy chú văn nghệ sĩ chơi, vậy thôi. Tất nhiên, để cho thêm phần “rình rang” thì phải “hẩy” các chú văn nghệ sĩ lên cái “level Cộng sản” nào cao cao một chút chớ. Các “fan” của “trò” này cũng “hâm mộ” Lý Tống có khác nào các “fan” của ĐVH đâu, bác cứ thấy người ta “nâng tầm” LT lên ngang ngửa… Ninja, Ulysses, Achilles, Athena thì thấy thôi (thật đúng là “có học, có đọc” có hơn)”. (Trương Sỏi)

    Xin thưa: “[…] người ta ‘có học, có đọc’ có hơn” chí ít thì cũng đã hơn một kẻ “vô học”, “vô đọc”, “vô tâm” nào đó. “Người ta” ko cần khiêm tốn, ko cần đỏ mặt vì những lời châm biếm quá “cao thượng” trong trường hợp này. “Người ta” ko là “fan”, ko “hâm mộ” ai cả. Thấy Lý Tống hành động phải trong trường hợp này nhưng bị cười cợt nên “người ta” lên tiếng thế thôi. Nếu trong tương lai Lý Tống làm bậy thì “người ta” sẽ phê phán.

    Xin thưa: “Người ta” không “nâng tầm” Lý Tống “lên ngang ngửa” với ai cả. Vì “người ta” đã nói cỏ hoa, thú vật cũng phải cải dạng/ngụy trang để sống còn vì đó là luật của tạo hóa. Ngoài ra, “người ta” cũng ko trân trọng các nhân vật hư cấu của những huyền thoại đã xa xưa. Nếu cần xếp hạng trong bối cảnh này thì “người ta” sẽ để Lý Tống trên các nhân vật huyền thoại, chí ít là vì Lý Tống là một nhân vật có thật, còn sống, hành động có liên hệ đến một đất nước và một dân tộc.

  14. Nguyễn Đăng Thường viết:

    – “Không biết trong lịch sử và văn học đã có nhân vật nam giới nào cải trang làm phụ nữ để tấn công một ca sĩ tầm cỡ… Đàm Vĩnh Hưng chưa? Nếu chưa thì cần đưa Lý Tống ngay vào văn học Việt Nam và thế giới, biết đâu lại đoạt giải Nô bên?” (P)

    Xin thưa: Tôi chỉ lấy thí dụ trong lịch sử, văn học để cho thấy cải trang là chuyện thường tình, là một chiến thuật, chẳng xấu mặt nào, từ Achilles, Ulysses, nữ thần Athena, Lê Phong, Tiêu Sơn tráng sĩ (?), đến anh cộng sản nằm vùng.

    Đàm Vĩnh Hưng đúng là một ca sĩ “tầm cỡ”, chí ít là bởi ba yếu tố này: a) có tên tuổi, b) có hậu thuẫn c) có tiền bạc. Trong biến cố này “châu chấu” ko phải là ĐVH và “xe” ko phải là LT, mà ngược lại.

    Lý Tống phải cải trang thì mới đến gần ĐVH được, vì ĐVH có vệ sĩ bảo vệ. Cần gì phải mướn thầy kiện ngoại quốc mà tốn hao sẽ không nhỏ. Số tiền này nên dành vào việc từ thiện trong nước có ích hơn. Sao không sử dụng phương châm “hòa hợp hòa giải”? Vàng thiệt không sợ lửa. ĐVH chỉ cần gặp Lý Tổng và nhóm chống đối mình để “thanh minh thanh nga” là đủ rồi.

    Dù muốn hay không, tên tuổi Lý Tống cũng đã đi vào lịch sử, thậm chí vào huyền thoại rồi. Giải Nobel chỉ khiến bọn mít nhà quê run sợ, lóa mắt mà thôi. Cải trang làm phụ nữ để tấn công Đàm Vĩnh Hưng một văn công cộng sản (xem phản hồi của Dinh Le) dù sao cũng “anh hùng” hơn kẻ ẩn núp dưới một chữ hoa để châm biếm, buôn dưa lê trái mùa.

    Nếu Lý Tống là một nhân vật ko “tầm cỡ” ko “quan trọng” cũng chả sao, cũng đáng được đưa vào văn học Việt Nam lắm lắm. Một nhân vật lớn (như Nguyễn Ái Quốc trong “Búp sen xanh” hay Quang Trung trong một tác phẩm nào đó) ko nhất thiết sẽ cho ra đời một tác phẩm văn học vĩ đại.

    Vĩ đại hay không la do phong cách, bút pháp của tác giả, như “Chí Phèo”, “A Q”, “Hóa thân” (Kafka), “Ông già và biển cả”, “Ulysses” (James Joyce), “Người không phẩm chất” (Robert Musil) đã chứng minh.

    Nếu tôi chưa biết các điều cỏn con này thì tốt hơn tôi đừng nói chuyện văn chương, mà chỉ nên câm miệng hến cho diễn đàn phản hồi bớt… thôm lây!

  15. P viết:

    Hì hì, bác Trương Sỏi kể lể sự tình làm tui nhớ cái thời tui mới vô đoàn năm lớp 9 quá. Thú thiệt là hồi đó vô đoàn chỉ vì 1 lý do đồi bại là… khỏi đeo khăn quàng đỏ, vừa nóng cổ vừa dễ quên. Đeo huy hiệu đoàn dù sao cũng chỉ cần thảy trong cặp vài ba cái, chả bao giờ quên để bị bọn sao đỏ sắt máu ghi tên cả .

    Trong năm học thì thuộc đoàn trường, hè về thì thuộc đoàn phường. Sinh hoạt thì tui chả nhớ là làm cái gì, chỉ nhớ đi họp một đêm nghe phổ biến và ngủ gật, thế thôi. Cuối hè trước khi chuyển về lại đoàn trường thì được phê “sinh hoạt tốt”. Nói chung còn nhớ được một chi tiết là chị đoàn phường [chả biết chức danh gì] nhìn cũng xinh, hehe.

    Nói tóm lại là tới giờ tui vẫn chưa ra khỏi đoàn, nghĩa là vẫn còn nằm chung trong một tổ chức với bác Trương Sỏi và ĐVH, chỉ tôi không biết còn ai là nhớ những lời thề son sắt.

    Nói như Bùi Thị Lài [bên Tiền Vệ], thì: Thiệt là kẹt!

1 2 3 4 7
  • talawas - Lời tạm biệt

  • Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam… đọc tiếp >>>