Lê Diễn Đức – Áo đỏ Thái Lan và trò ngụy biện đa đảng ở Việt Nam là loạn
07/04/2010 | 8:00 sáng | 76 Comments
Category: bình luận, Chính trị - Xã hội, Dân chủ
Thẻ: Áo đỏ Thái Lan > Đa đảng > VIỆT NAM
Bất bình về thảm họa mất nước trước quân bành trướng phương Bắc và thái độ nhu nhược, cam tâm làm thái thú cho Trung Nam Hải để giữ đặc quyền, đặc lợi, tham nhũng, vơ vét túi riêng của lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), một số đảng viên, viên chức ở Việt Nam phê phán nhưng vẫn ảo tưởng kêu gọi, mong muốn ĐCSVN thay đổi. Họ cho rằng, nếu loại bỏ độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN, chấp nhận chuyển sang thể chế đa đảng thì đất nước sẽ loạn, thậm chí nội chiến.
Áo đỏ Thái Lan
Ngày 5/04/2010, những người áo đỏ phản đối chính phủ tại trung tâm thủ đô Bangkok đã đồng ý với Ủy ban bầu cử, và rời khỏi tòa nhà của Ủy ban.
Trước đó, “áo đỏ” – những người ủng hộ cựu Thủ tướng Thaksin Shinawatra – đã phong tỏa tòa nhà của Ủy ban bầu cử. Họ đồng ý rút lui sau khi Ủy ban cam kết sẽ ra quyết định vào ngày 20/04 về cuộc điều tra nhắm vào Đảng Dân chủ.
Những người biểu tình cáo buộc Ủy ban đã ngăn chặn cuộc điều tra về sự thiếu minh bạch trong việc tài trợ chiến dịch bầu cử của đảng Dân Chủ cầm quyền. Trước đây, Ủy ban bầu cử tuyên bố sẽ có quyết định vào ngày 30/04, nay chuyển sang 20/04.
Hãng AP viết rằng đây là sự thỏa hiệp cơ bản đạt được của các bên trong cuộc xung đột. Những người biểu tình ảo đỏ đã xông vào tòa nhà Ủy ban, nhưng không có hành động bạo lực nào xảy ra.
Tuy nhiên, bất chấp khuyến cáo của Phó Thủ tướng Suthep về vi phạm Luật An ninh nội địa (ISA), có thể đối mặt với án tù 1 năm và mức phạt 20.000 baht/người, những người biểu tình vẫn tiếp tục phong tỏa khu thương mại Ratchaprasong, nơi tập trung các cửa hàng và khách sạn sang trọng. Ông Pornsilp – Phó Tổng Giám đốc Phòng Thương mại Thái, cho biết, thiệt hại kinh tế tại đây lên đến 500 triệu baht mỗi ngày.
Ngoài khu vực này “áo đỏ” vẫn bám trụ tại trung tâm lịch sử cũ của Bangkok. Họ thông báo không nhân nhượng cho đến khi Thủ tướng đương nhiệm Abhisit Vejjajiva đồng ý một cuộc bầu cử quốc hội mới. Chính Thủ tướng Abhisit Vejjajiva, từng gọi những người ủng hộ cuộc biểu tình là bất hợp pháp, trong ngày thứ bảy đã đề nghị họ trở lại khu phố cổ, nơi họ lập trại trong những tuần vừa qua.
Tờ Bangkok Post ngày 4/04/2010 đăng tải kết quả thăm dò dư luận của Đại học Suan Dusit cho thấy xã hội Thái Lan bị chia rẽ. Chưa tới một nửa dân số Thái (43%) muốn chính phủ của ông Abhisit tiếp tục cầm quyền cho đến hết nhiệm kỳ; 30% ủng hộ việc giải tán quốc hội, tổ chức bầu cử sớm; 26,5% cho rằng một cuộc bầu cử mới không mang lại thay đổi cho tình hình Thái Lan.
Cuộc thăm dò trên cũng cho hay, có 42% số ý kiến ủng hộ tổ chức vòng đàm phán thứ ba giữa chính phủ và phe áo đỏ, trong lúc đó 38,5% phản đối, 30% bày tỏ chán nản với làn sóng biểu tình.
Cựu thủ tướng Thaksin hiện đang sống lưu vong. Năm 2008 ông bị kết án vắng mặt hai năm tù về tội “xung đột lợi ích và lạm dụng quyền lực”.
Tôi không lựa chọn đứng về bên nào trong cuộc xung đột ở Thái Lan hiện nay. Nhưng tôi thấy ý chí bền bỉ, cương quyết tranh đấu cho tiếng nói của mình của hàng trăm ngàn người áo đỏ đã mang lại hiệu quả. Nó cho ta thấy một điều gì đó tương tự như những cuộc biểu tình của nhân dân Ba Lan chống lại chế độ cộng sản trước năm 1989, của người Nam Tư lật đổ nhà độc tài Milosevich năm 2000, của Ukraine trong cuộc cách mạng Cam năm 2004, và của Georgia (Gruzia) trong cuộc cách mạng Hoa Hồng năm 2005, v.v…
Việt Nam sẽ loạn nếu đa đảng?
Lấy tình hình Thái Lan, nhiều người Việt trong nước so sánh, bao biện cho việc đa đảng tại Việt Nam nếu có, sẽ gây rối loạn xã hội, thậm chí nội chiến.
Rõ ràng, không được sống và trải nghiệm trong một xã hội tự do, dân chủ và pháp trị thực sự, những người này đã không nắm rõ thực chất của dân chủ đa đảng là gì.
Cũng không có gì khó hiểu. Trước hết, từ nhận thức sai lệnh về nhà nước dân chủ. Sau đó cộng thêm bối cảnh lịch sử đặc thù của Việt Nam. Bàn tay của ĐCSVN gây nên hận thù, chia rẽ dân tộc sâu sắc là nguyên do cho nhiều người đang nằm trong bộ máy cầm quyền lo lắng. ĐCSVN đã nhuốm máu qua cuộc chiến đỏ hóa miền Nam, hàng triệu người cả hai phía bị chết, hàng trăm ngàn người cán binh của Việt Nam Cộng Hòa đã bị đưa vào các trại tù cải tạo sau năm 1975 không hề có tòa án xét xử, đẩy hàng triệu người chấp nhận số phận một sống một chết bỏ nước ra đi…
Tuy nhiên, những người ủng hộ chế độ độc đảng không biết hoặc cố tình không biết rằng, một trong những quyền hiến định của các nước dân chủ là quyền được bày tỏ ý kiến trước chính quyền thông qua mọi hình thức, trong đó có biểu tình bất bạo động.
Tất cả các đảng phái được quyền bình đẳng cạnh tranh thông qua chương trình của mình trong vận động tranh cử, tổ chức mít tinh, biểu tình, quảng cáo, thậm chí mị dân, công kích các đảng khác trên các phương tiện truyền thông, v.v… Tất cả chỉ nhằm thu được nhiều sự ủng hộ nhất của dân chúng, tức là lá phiếu khi ra tranh cử. Các định chế dân chủ xác định quyền thành lập chính phủ thuộc về đảng hoặc liên minh các đảng có đa số phiếu trong quốc hội. Các đảng thu được ít phiếu hơn, nếu vượt qua ngưỡng quy định (thường trên 5% số cử tri, tùy theo từng quốc gia) tuy không nằm trong chính phủ, nhưng có số ghế của mình trong quốc hội theo tỷ lệ phiếu được bầu. Các đảng này chính là tiếng nói đối lập, giám sát và tấn công vào các sai sót của đảng cầm quyền trên nghị trường.
Khi đã tôn trọng một thể chế dân chủ đa đảng, mọi người phải ý thức được rằng, vũ khí của các đảng phái chính trị là lá phiếu của người dân, chứ đâu phải súng AK để cướp chính quyền như ĐCSVN mà có tâm lý sợ nội chiến! Lo ngại như thế tức là duy ý chí về một chính quyền trên họng súng, một chính quyền tạo nên bằng bạo lực mà các chế độ độc tài toàn trị, trong đó có Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Cuba vẫn duy trì.
Cuộc biểu tình liên tục của người Thái Lan trong nhiều tháng qua, gây rất khó khăn cho dân chúng trong sinh hoạt, tổn thất về kinh tế, nhưng tôi không tin Thái Lan bị loạn theo đúng nghĩa trong phạm trù trật tự, an ninh xã hội.
Người Thái Lan đang thực thi quyền tự do hiến định, quyền đòi hỏi và phê phán đảng cầm quyền. Họ không cầm súng chống lại chính quyền, không đốt nhà, nổ bom, giết người, cướp của. Đây chính là bản chất của chế độ dân chủ, của thể chế đa nguyên, đa đảng.
Nó cũng giống như các cuộc biểu tình, đình công của công đoàn Pháp do cánh Tả tổ chức, của hãng hàng không British Airline Anh quốc, Lufthansa của Đức… đòi tăng lương, chống các biện pháp cải cách của chính phủ bất lợi cho họ, làm tê liệt mạng lưới giao thông, các chuyến bay bị hủy, gây khó khăn không nhỏ cho hành khách và đời sống bình thường của dân chúng. Nhưng các nước Pháp, Anh, Đức không loạn. Các nước này từ hơn nửa thế kỷ nay vẫn luôn là những cường quốc ổn định, phát triển và thịnh vượng ở châu Âu.
Không một chính phủ nào thích dân chúng biểu tình phản đối mình. Nhưng nhờ những cuộc biểu tình, phản đối này mà nhà nước phải nhân nhượng, thay đổi chính sách. Chỉ có tiếng nói phản kháng công khai của quần chúng thì mới lành mạnh hóa được nhà nước.
Người Ba Lan không chỉ biểu tình chống đối, lật đổ chế độ cộng sản trong thời gian trước năm 1989. Họ tiếp tục thực hiện quyền công dân này trong nhà nước mới. Suốt 20 năm xây dựng chế độ dân chủ đa đảng ở Ba Lan, tôi chứng không biết bao nhiêu cuộc biểu tình lớn nhỏ, đủ màu sắc của các tầng lớp xã hội. Dinh thủ tướng, trụ sở quốc hội hay của các bộ ở Ba Lan thường xuyên bị bao vây, ném trứng, cà chua, đốt lốp xe hơi, gây tắc nghẽn giao thông khủng khiếp. Chưa một nước nào trong Liên hiệp châu Âu mà chính phủ cầm quyền bị lên voi, xuống ngựa nhiều như ở Ba Lan trong hai thập niên qua (với 9 đời thủ tướng!). Nhưng Ba Lan chưa bao giờ loạn.
Xã hội Ba Lan ổn định, bình yên, phát triển nhịp nhàng. Từ một nền kinh tế bị phá sản do di họa cộng sản để lại, theo tài liệu của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), năm 2008 Ba Lan đã vươn lên vị trí thứ 18 về GDP trong 180 nước của thế giới với gần 528 tỷ USD trên diện tích nhỏ hơn Việt Nam và dân số chưa bằng một nửa Việt Nam (38,1 triệu người). Trong thời gian khủng hoảng kinh tế vừa qua, năm 2009 Ba Lan là nước duy nhất vẫn duy trì tăng trưởng số dương trong cả châu Âu.
Người Việt ở nước ngoài nói chung khó có thể xóa bỏ được hận thù với ĐCSVN chừng nào ĐCSVN vẫn chưa dám nhìn nhận sự thật về những tội ác do mình gây ra và thành tâm xin lỗi. Thành tâm nhận lỗi không phải là điều xấu, nó sẽ được đánh giá cao về bản lĩnh và được đáp lại bằng sự cảm thông và lòng cao thượng, vị tha của toàn dân.
Nếu công được ghi nhận thì tội cũng phải rõ ràng. Giống như với nhà độc tài Stalin, người Nga không thể phủ nhận công lao của ông trong cuộc chiến tranh vệ quốc, chiến thắng chủ nghĩa phát xít Hitler. Nhưng từng bước, chính quyền nước Nga – người kế tục di sản của Liên Xô, đã bạch hóa dần hồ sơ về tội ác của Stalin. Stalin đã bắt tay với Hitler tấn công sau lưng Ba Lan năm 1939 và ra lệnh thảm sát hơn 20 ngàn sĩ quan Ba Lan tại rừng Katyn năm 1940; vì thanh trừng nội bộ, đàn áp bất đồng quan điểm, Stalin đã giết, thủ tiêu, đày đọa hàng triệu người Nga trong các trại cải tạo, v.v…
Nói ra sự thật lịch sử là trách nhiệm của một nhà nước đối với thế hệ trẻ. Họ được quyền biết sự thật về các thế hệ đi trước.
Những người Việt ở nước ngoài chống chủ nghĩa cộng sản (gọi tắt là chống Cộng) và đòi dân chủ tự do cho Việt Nam, hơn ai hết, được sống và hưởng thành quả của dân chủ, nên ý thức rất rõ về bản chất của nhà nước dân chủ, pháp quyền, về các giá trị dân chủ cao quý và trân trọng nó. Cao nhất là quyền lãnh đạo, quản trị đất nước thuộc về sự lựa chọn của người dân. Bằng lá phiếu của người dân. Không phải bằng súng đạn!
Người trong nước cũng phải ý thức được như vậy. Khi chấp nhận thể chế đa đảng là chấp nhận sự cạnh tranh giữa các đảng và nhân dân là người phán quyết cuối cùng qua bầu cử tự do, chứ không phải cầm súng bắn giết nhau, đè bẹp nhau để giành quyền lực! Hiểu được như thế sẽ không bao giờ loạn hay nội chiến. Nhà nước dân chủ sẽ bảo vệ mỗi công dân trước các quyền lợi do hiến pháp quy định thông qua hệ thống tư pháp độc lập, cho nên sẽ không có vấn đề vu không, bắt bớ, trả thù, trấn áp theo luật rừng, luật maphia của ĐCSVN hiện nay.
Hơn thế, đại đa số người Việt hải ngoại có gia đình, con cái học tập, trưởng thành, đã ổn định lâu dài nơi nước mình nhập cư, đang được hưởng các chế độ chăm sóc phúc lợi hơn hẳn Việt Nam tại các nước dân chủ, giàu có, nên số người có ý định trở về sống hẳn ở Việt Nam rất ít. Họ mong muốn và tranh đấu cho một đất nước Việt Nam tự do, dân chủ, an bình và nhân dân hạnh phúc, không vì bất cứ lý do nào khác ngoài họ là người Việt Nam.
Cho nên phụ họa tuyên truyền của nhà nước cộng sản là nếu có đa nguyên, đa đảng sẽ loạn, sẽ nội chiến, sẽ có trả thù, đầu rơi máu chảy, là hết sức tầm bậy, đúng hơn là ngu xuẩn.
© Lê Diễn Đức 2010
© talawas blog 2010
Bình luận
76 Comments (bài “Lê Diễn Đức – Áo đỏ Thái Lan và trò ngụy biện đa đảng ở Việt Nam là loạn”)
« Trang trước 1 2 3 4 5 6 Trang sau »
1. “Nếu không có những đầu óc PHÁT MINH ra các kỹ thuật cao, chỉ rặt tầng lớp công nhân thợ thuyền thao tác bằng tay chân, làm sao chế tạo ra những sản phẩm hiện đại?”
K.Marx cũng coi “lao động trí óc” là lao động đấy chứ. Trong giai cấp lao động của K.Marx có cả lao động trí óc và lao động tay chân.
Như vậy, đoạn oang oang “bác AD lại sử dụng cơ bắp để mong đuổi theo cho kịp người ta, thảo nào sau 35 năm Hòa Bình và Thống Nhất, VN ta vẫn còn…lẹt đẹt ở vị trí 10 nước nghèo nhất thế giới! Bác không cảm thấy sốt ruột sao?” của ông/bà Nu Hoang là vô nghĩa.
Cả K.Marx và tôi chưa bao giờ nói lao động chỉ là lao động cơ bắp.
2. “Tư bản được hình thành do sự chung góp vốn của nhiều “cổ đông” trong đó không loại trừ các công nhân của chính hãng xưởng này”
Những người lao động có tiền để góp cổ phần thì đó là công sức của họ. Còn các ông chủ Tư Bản, họ ăn cắp của người lao động rồi lại lấy tiền ăn cắp đó để góp cổ phần thì đó là lố bịch. Thực chất, họ vẫn không phải lao động một chút nào – kể cả tay chân lẫn trí óc ( tất nhiên, trí óc của họ vẫn hoạt động để nghĩ ra đủ trò lừa bịp, và ít nhất đã lừa bịp được ông/bà Nu Hoang ).
3. “Khi nhà phát minh A nghĩ ra được một sáng kiến mới mẻ nào đó, thí dụ máy chụp ảnh có đặc tính vượt trội hơn các loại máy ảnh hiện thời, họ có thể kêu gọi xa gần góp cổ phần để thành lập công ty, mở cơ xưởng sản xuất.”
Với tư cách là nhà phát minh ( lao động trí óc ) thì A vẫn là người lao động. Nhưng kể từ khi bước chân vào làm ông chủ thì A cũng là lúc A trở thành kẻ ăn cắp. Dù ít hay nhiều thì vẫn là ăn cắp lao động thặng dư hay lao động không công của người khác.
4. “công ty cũng phải tính toán GIÁ CẢ hợp lý để bán cho được nhiều sản phẩm chứ!”
Quan hệ giữa nhà Tư Bản với người tiêu dùng như thế nào không quan trọng. Đó chính là lưu thông hàng hóa giản đơn mà K.Marx đã phân tích kỹ, và K.Marx cũng không chê trách việc nhà Tư Bản bán sản phẩm với giá cao. Nhà Tư Bản “bóc lột” người tiêu dùng thế nào cũng không quan trọng, đó chính là thuận mua vừa bán.
Nhưng, giả sử tổng số tiền thu về do bán hàng hóa là X, thì quan hệ TBCN mà K.Marx phân tích là quan hệ “ăn chia” số tiền X này xem “ông chủ” xứng đáng được bao nhiêu % và “người làm thuê” xứng đáng được bao nhiêu %.
Và K.Marx đã chứng minh rằng các ông chủ luôn ăn cướp của người lao động, tức là ông chủ hưởng số % của X mà đáng lẽ thuộc về người lao động.
Đáng lẽ ra, khi quyết định “giá cả hàng hóa” thì người lao động phải được tham gia tính toán để thỏa thuận ăn chia. Nhưng thực tế, sổ sách kế toán, ăn chia thế nào lại hoàn toàn do sự tự quyết của các “ông chủ”.
5. “Yếu tố căn bản khác của TBCN là CẠNH TRANH, được luật lệ bảo đảm sự công bằng để không chèn ép bất chính các công ty khác. Microsoft từng bị phạt ở Âu Châu hàng trăm triệu USD, và đã bị QH Mỹ ngăn chặn không cho mua sản phẩm nào đó (xin lỗi, tôi quên tên) của hãng khác, vì có thể lôi kéo theo sự thao túng, ĐỘC QUYỀN của Microsoft trên thị trường.”
Cạnh tranh là cạnh tranh giữa các “ông chủ”, nó không liên quan gì đến quan hệ ông chủ-người làm thuê.
Sự “cạnh tranh giữa những kẻ cướp” thì chẳng nói lên cái “ưu điểm” gì cả. Và tại sao chúng phải “cạnh tranh” như thế thì K.Marx cũng phân tích kỹ lưỡng rồi.
LUẬT CẠNH TRANH chẳng qua là sự thỏa thuận giữa những kẻ cướp. Nếu giữa những tên cướp mà không có luật để hạn chế nhau thì chúng sẽ giết lẫn nhau ( nhưng vẫn có doanh nghiệp phá sản, bị mua lại, bị thôn tính,…hay những tên cướp bị chết hoặc bị tên cướp khác bắt làm đàn em ).
6. “nhờ nguyên tắc “cạnh tranh công bằng” mà ở các nước TB, kỹ thuật tiến bộ nhanh chóng hơn hẵn các quốc gia XHCN.”
Nhờ sự cạnh tranh giữa những người lao động chứ không phải nhờ nguyên tắc “cạnh tranh giữa những kẻ cướp”.
7. “Bill Gates trước đây chỉ là một sinh viên của Harvard, bỏ ngang chương trình ĐH này, không tài sản… chỉ nhờ ĐẦU ÓC (sự SÁNG TẠO và NHẠY BÉN) của mình một thời gian không dài lắm, đã phất lên thành người giàu nhất hành tinh. Chẳng những riêng ông, mà những người cộng sự của ông ta, nhiều người trở thành tỷ phú…Họ bị Bill Gates bóc lột kiểu như thế đó !”
Nếu ông ta sáng tạo và nhạy bén khi phát minh thì ông chỉ đáng được hưởng cái thành quả của phát minh ấy thôi. Còn khi ông ta bắt đầu “sáng tạo và nhạy bén” khi nghĩ mọi cách để ăn cắp lao động thặng dư của người lao động, để “cạnh tranh” với những kẻ cướp khác thì thật lố bịch.
Các “cộng sự” của ông ta có ai là người lao động làm thuê không vậy ? Hay cũng là một “bộ sậu các ông chủ” ( đàn em, tay chân của đại ca ) ?
8. “Nếu CHỈ có công nhân, người lao động mà không có các nhà bác học, nhà phát minh thì nhân loại đến nay chỉ biết đi cỡi ngựa, đi xe bò, nhiều lắm là đi xe đạp, sẽ không có điện, radio, tivi, vi tính, internet nói chi tới việc khám phá vũ trụ, lên thăm chị Hằng, lên sao Hỏa ??”
Tôi nhắc lại rằng K.Marx và tôi chưa bao giờ nói rằng giai cấp lao động chỉ có lao động tay chân. Giai cấp lao động có nhiều thành phần lao động, cả trí óc và tay chân, cả “cổ xanh” lẫn “cổ trắng”.
Xin phép nói leo tí chút cho bàn nhậu thêm xôm tụ.
Bà con thấy Anh Dũng đang nói tới “những người lao động”, không hiểu sao Trung Nu Hoang lại bẻ quặt sang thành “những người lao động chân tay”?????? Để rồi bắt đầu thuyết tràng giang đại hải!? Lẫn lộn giữa “giai cấp lao động” nói chung và “tầng lớp lao động chân tay” là một lầm lẫn rất phổ biến trong đám những người hăm he bài bác CN Marx. Cái điều sơ đẳng này mà còn không hiểu thì còn nói chuyện gì nữa!
Nói một cách vắn tắt, trong nền sản xuất xã hội thì giai cấp lao động bao gồm nông dân, công nhân, kỹ sư, nhân viên quản lý, giám đốc, bác sĩ, kỹ sư, các nhà khoa học, những người lao động tự do v.v…, túm lại là những người có được thu nhập chủ yếu từ lao động của mình (mặc dù, nói một cách chặt chẽ, thì một số trong họ có thu nhập từ lao động, còn số khác có thu nhập từ bán sức lao động – đây là hai kiểu thu nhập khác nhau về bản chất. Loại thứ hai, cái loại bán sức lao động ấy, là thành phần chủ yếu của giai cấp lao động trong phương thức sản xuất TBCN).
Giai cấp lao động đối lập với giai cấp địa chủ và tư bản, là hai giai cấp có thu nhập chủ yếu từ địa tô và lợi nhuận, chứ không phải từ lao động của bản thân. Những điều này thì chẳng cần tới Marx, mà những nhà kinh tế học tư sản hẳn hoi như Smith, Ricardo… đã chỉ ra từ lâu, nhưng có lẽ Trung Nu Hoang chưa biết đấy thôi.
Giống nhiều người khác, Trung Nu Hoang rất khoái lôi Bill Gates ra làm ví dụ, mà không hiểu rằng: với tư cách CEO của Microsoft thì Bill Gates cũng là người lao động, và nhận lương CEO vào khoảng 600,000 USD/năm, chỉ là mắt muỗi so với phần thu nhập chính của ông ta, vài tỷ USD/năm, có được là do sở hữu trăm triệu cổ phiếu Microsoft – đây chính là thu nhập của tư bản. Ông ta ngừng làm CEO Microsoft thì không còn là người lao động nữa, mất khoản lương kia, nhưng vẫn lĩnh đều đặn vài tỷ đô mỗi năm nếu công ty làm ăn tốt!
A. Smith chẳng hạn đã phân tích rất rõ sự khác biệt giữa lương của nhà tư bản với tư cách giám đốc công ty, và thu nhập của ông ta với tư cách chủ tư bản.
Ngược lại, những người lao động mang tiếng là có nắm tí chút cổ phần này nọ, nhưng liệu mấy ai sống nổi, chứ đừng nói làm giàu, nhờ cổ tức từ số cổ phần đó?! Họ vẫn phải miệt mài bán sức lao động, và mỗi lần thất nghiệp là mất nhà, mất xe, mất tất cả như chơi. Nhập cục hai loại người này với nhau làm một thì đúng là ngây thơ!
Một điều cũng thường xuyên phải nhắc, đó là vấn đề “bóc lột” phải xem xét ở phương diện quan hệ giai cấp, chứ không phải ở tầm vi mô của những nhà tư bản, người lao động cá biệt.
Cái sự kiện rằng càng ngày việc sở hữu tư bản và việc điều hành hoạt động DN càng tách biệt nhau (các cổ đông không trực tiếp vận hành công ty, trong khi người lao động trong công ty – bao gồm cả Ban giám đốc – chủ yếu là người làm thuê) cho thấy cái lý luận rằng không có giai cấp tư bản điều hành thì nền kinh tế đi đứt rõ là luận điệu khá vớ vẩn! Cả điều này nữa cũng đã được các nhà kinh tế học tư sản nhận thấy từ lâu lắm rồi, cách đây hai thế kỷ lận!
“Dù ở XH nào, cũng phải làm việc để có tiền chứ.”
Thế nhưng ở các comment trước đây, ông/bà Nu Hoang lại liên tục đòi hỏi mít, hoa quả ( tiền ) ngay lập tức mà không hề nghĩ tới việc trồng và chăm sóc ( làm việc ).
Ông/bà Nu Hoang có cần tôi trích dẫn lại từng chỗ ông/bà quảng cáo tư tưởng “há miệng chờ…hoa quả” không vậy ?
1. Ông Lê Diễn Đức hỏi ngược. Nhưng “vị thế” của ông khác tôi, mặc dù nội dung câu hỏi giống nhau. Cái tôi bảo vệ là một cái đã và đang tồn tại. Còn cái ông quảng cáo là cái chưa tồn tại. Cái quảng cáo bao giờ thì phải tốt hơn cái đã và đang tồn tại thì mới cần và có sự thay đổi ( đổi mới – mới thì đổi, không mới thì thôi ). Cũng như, người đi rao giảng phải tốt hơn người người được/bị rao giảng.
Do đó, câu hỏi ngược của ông Đức là một sự thụt lùi, thậm chí là thất bại.
2. “Ông không cho đứa trẻ xuống nước tập bơi đã vội phán là nó gầy yếu, “dân trí thấp” nên không thể biết bơi à?”
Đứa trẻ đang tập bơi đấy thôi. Chẳng qua ông cứ thích nó sang cái “bể bơi khác” mà ông quảng cáo là tốt hơn cái bể nó đang tập.
Nhưng như những tranh luận trước đây thì cái bể bơi mà ông quảng cáo cũng chỉ là hên-xui đối với tính mạng của nó.
3. “cơ hội, chạy theo lối sống vật chất, chỉ nghĩ đến tiền và chủ nghĩa đớp, xã hội băng hoại đạo đức đến tận cùng”
Những cái này là bản chất của Tư Sản mà. Nhiều nước Tư Bản phát triển hiện nay rất đúng với những lời luận tội của ông Đức.
Ví dụ: ở Nhật, Mỹ, Pháp, Đức, Anh,…người ta đưa cả cha đạo, nữ tu sĩ, sư sãi, cha mẹ-con cái, học trò-thầy cô,…vào phim khiêu dâm; bắt con người phải làm tình với cả chó, ngựa ( ông có thể Search với các từ khóa: Priest Sex, Nun Sex, Forbidden Sex, Family Sex, Office Sex, School Sex, Beast Sex, Animal Sex, Incest Sex, Taboo Sex,…).
Tất cả họ cũng chỉ vì tiền. Và coi việc phụ nữ phải đứng đường bán mình là “nghề hợp pháp”.
Vậy là ông Đức bị lẫn lộn các quốc gia, hay cái bể bơi mà ông quảng cáo thực chất còn tồi tệ hơn cái bể bơi mà đứa bé Việt Nam đang tập ?
4. Ông nói về sự trường tồn và sức sống của Dân tộc. Thế thì cứ an tâm tập bơi trong cái bể Cộng Sản thôi. Cũng hợp lý vì ĐCSVN đã lãnh đạo nhân dân đánh đuổi Pháp, Nhật, Mỹ và đồng minh cơ mà.
5. Những lời kết tội cũ rích suốt mấy chục năm, rồi những lời bày tỏ sự “tin tưởng” của ông Đức không có ý nghĩa gì khi tranh luận cả.
6. Tôi vẫn tôn trọng và hiểu đúng định nghĩa “hoàn thiện” của ông đấy chứ. Ba cái “gạch đầu dòng” của ông chỉ đơn thuần là mô tả chung chung, hình thức bề ngoài. Khi đi sâu vào chi tiết cấu tạo của thể chế thì ông cứ “v.v…”
@ Anh Dũng Viết:”Vậy ông lấy gì bảo đảm Việt Nam nếu đa nguyên-đa đảng sẽ không phải những Thái Lan, Kyrgizstan, Afganistan, Irac, các nước nghèo châu Phi,…thứ hai (cũng đa nguyên-đa đảng cả đấy?” (trích)
Trả lời: Thế lấy gì ông lại bảo đảm rằng, một dân tộc Việt Nam hiện nay khi nhìn nhận ra sự thật lịch sử bi thảm của mình và bộ mặt thật của tập đoàn lãnh đạo thối tha Hà Nội,lại không có thể đoàn kết chọn một hướng đi tốt hơn, hướng tới dân chủ và tự do hơn và dứt khoát không lặp lại vết xe của Thái Lan, Kyrgizstan hay tùm lum một loạt nước khác biệt hằn với Việt Nam mà ông nêu ra?
Ông không cho đứa trẻ xuống nước tập bơi đã vội phán là nó gầy yếu, “dân trí thấp” nên không thể biết bơi à?
Tôi không bao giờ bi quan cho tương lai của dân tộc. Tôi cho rằng, kể cả hơn 80 triệu dân Việt Nam bây giờ, trong đó có ông và tôi, cho dù khiếp nhược trước bạo quyền cộng sản, cơ hội, chạy theo lối sống vật chất, chỉ nghĩ đến tiền và chủ nghĩa đớp, xã hội băng hoại đạo đức đến tận cùng, thì 86 triệu này cũng chưa phải là đại diện cho một cả dân tộc Việt Nam anh hùng. 86 triệu người này rồi cũng chết đi, sẽ có thế hệ khác thay thế. Dân tộc VN trường tồn từ mấy ngàn năm và tiếp tục tồn tại. 1000 năm đô hộ của giặc Tàu cũng chỉ là 1 giai đoạn lịch sử đau thương của dân tộc, nhưng dân tộc lại sinh ra Hai Bà Trưng, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung…
Mỗi người có quyền giữ quan niệm sống của mình, nhưng đừng nghĩ khi chết đi là hết để cố mà sống gấp. Không cần nói cao xa đến Tổ quốc, cái chết để lại di sản cho con cháu, người thân, điều mà khi sống mình muốn những điều tốt đẹp, tử tế cho họ. Miếng ăn qua khẩu thành tàn. Đừng để con cháu mình hổ thẹn vì cha mẹ chúng nó vì miếng ăn, vì danh vọng, khôn quá hóa hèn, nên đã đi ngược lại các giá trị nhân quyền sơ đẳng, bao biện cho một chế độ bất nhân và đầy dối trá như tậo đoàn địa chủ đỏ Ba Đình hiện nay.
Đảng CSVN Việt có thể tồn tại thêm “5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn nữa”, “Hà Nội Hải Phòng và một số thành phố khác có thể bị tàn phá” tan hoang về đạo đức sống của dân tộc Việt bởi chế độ cộng sản, nhưng tôi tin rằng không có chế độ bạo chúa nào tồn tại vĩnh cửu trong lịch sử nhân loại. Đến như Tần Thủy Hoàng cũng tiêu tùng và đến như Nero cũng kết cục thảm hại.
Góp ý thêm: Nếu anh trích dẫn ý của tôi thì nên trong sáng, trích dẫn đầy đủ hoặc phải hiểu toàn bộ nội dung.
Tôi nói rằng, các nước dân chủ phát triển hoàn thiện họ chọn cho mình các định chế thích hợp với hoàn cảnh của từng quốc gia, nhưng họ giữ vững các nguyên tắc cấu trúc với các định chế chặt chẽ như tôi trình bày (ở phần đầu mà anh cho là dài gòng) để có dân chủ, tự do nhưng vẫn có cơ chế kiềm soát được nhau và ngăn ngừa lạm quyền, đặc quyền.
@ Anh Dũng (14/04/2010)
1. …” Nhưng để “mua” được thì phải có tiền. Tức là ông/bà phải lao động hoặc ăn cướp.
Cái tư tưởng “há miệng chờ…hoa quả” mà ông/bà Nu Hoang liên tục quảng cáo thì cho thấy rằng ông/bà sẽ không chọn cách lao động để có tiền…” (AD)
Bác AD nói nghe như người ngoài hành tinh! Dù ở XH nào, cũng phải làm việc để có tiền chứ. Chỉ có những đầu óc đen tối mới nghĩ chuyện đi ĂN CƯỚP! Có lẽ bác AD quen nghĩ theo kiểu VN hiện nay, cán bộ tư bản đỏ chực chờ ăn cướp ĐẤT ĐAI của nông dân để bán lại và làm giàu vô số kể! Tôi không có chức quyền để làm được như thế !!
2. “há miệng chờ…hoa quả” (tư tưởng của ông/bà Nu Hoang) và “xây lâu đài trên cát” có nội dung tương đồng. Trong khi đó ông/bà lại hùng hồn: “Chỉ có những kẻ VIỄN MƠ, MỘNG MỊ hoặc khùng điên mới có ý định “xây nhà lầu trên cát”.”
– Bác AD cho rằng nội dung tương đồng thì câu trả lời của tôi cũng như rứa (câu 1) !
3. Tôi không hiểu ông/bà Nu Hoang định gửi gắm điều gì mà “ới ới” tôi ? Đó là tín hiệu cho người “ngoài hành tinh” hiểu với loài người !
@ Anh Dũng (13/04/2010 lúc 11:27 chiều:
… “Chỉ có những người lao động làm ra thành quả ấy, còn những nhà Tư Bản chỉ là một lũ ăn cắp và không lao động…” (AD)
Ở vào thế kỷ 21 rồi mà bác còn nhai đi nhai lại cái điệp khúc “cổ lỗ sĩ” của tk 18! Xin hỏi bác:
– Nếu không có những đầu óc PHÁT MINH ra các kỹ thuật cao, chỉ rặt tầng lớp công nhân thợ thuyền thao tác bằng tay chân, làm sao chế tạo ra những sản phẩm hiện đại? Hiện nay thế giới người ta đang ở vào thời kỳ của “văn minh tri thức”, trí tuệ sáng tạo được xem là đầu tàu của sự phát triển, mà bác AD lại sử dụng cơ bắp để mong đuổi theo cho kịp người ta, thảo nào sau 35 năm Hòa Bình và Thống Nhất, VN ta vẫn còn…lẹt đẹt ở vị trí 10 nước nghèo nhất thế giới! Bác không cảm thấy sốt ruột sao?
– Tư Bản ở các nước Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Nhật… hiện nay không đơn giản chỉ do các nhà giàu bỏ tiền của lập nên cơ xưởng công nghệ. Tư bản được hình thành do sự chung góp vốn của nhiều “cổ đông” trong đó không loại trừ các công nhân của chính hãng xưởng này (họ được khuyến khích, nhất là ở Nhật). Khi nhà phát minh A nghĩ ra được một sáng kiến mới mẻ nào đó, thí dụ máy chụp ảnh có đặc tính vượt trội hơn các loại máy ảnh hiện thời, họ có thể kêu gọi xa gần góp cổ phần để thành lập công ty, mở cơ xưởng sản xuất. Nhà phát minh rất XỨNG ĐÁNG được quyền “bóc lột” các người mua sản phẩm hiện đại này…của công ty ông ta. Tuy vậy, công ty cũng phải tính toán GIÁ CẢ hợp lý để bán cho được nhiều sản phẩm chứ! Ngừoi bị bóc lột ở đây không phải là công nhân mà là người tiêu dùng, mua sản phẩm đó trên nguyên tắc “thuận mua, vừa bán”. Sản phẩm bán được nhiều, công ty làm ăn khấm khá thì công nhân được thêm quyền lợi, bảo đảm cuộc sống của họ và gia đình: “có xe, có nhà, vi vút du lịch” như đã nói trước đây. Yếu tố căn bản khác của TBCN là CẠNH TRANH, được luật lệ bảo đảm sự công bằng để không chèn ép bất chính các công ty khác. Microsoft từng bị phạt ở Âu Châu hàng trăm triệu USD, và đã bị QH Mỹ ngăn chặn không cho mua sản phẩm nào đó (xin lỗi, tôi quên tên) của hãng khác, vì có thể lôi kéo theo sự thao túng, ĐỘC QUYỀN của Microsoft trên thị trường. Rõ ràng là nhờ nguyên tắc “cạnh tranh công bằng” mà ở các nước TB, kỹ thuật tiến bộ nhanh chóng hơn hẵn các quốc gia XHCN. Bác AD chắc cũng biết Bill Gates trước đây chỉ là một sinh viên của Harvard, bỏ ngang chương trình ĐH này, không tài sản… chỉ nhờ ĐẦU ÓC (sự SÁNG TẠO và NHẠY BÉN) của mình một thời gian không dài lắm, đã phất lên thành người giàu nhất hành tinh. Chẳng những riêng ông, mà những người cộng sự của ông ta, nhiều người trở thành tỷ phú…Họ bị Bill Gates bóc lột kiểu như thế đó !
– ..” Nếu ông nói rằng “giai cấp lao động” ở các nước đã tạo ra sự văn minh, đã đóng góp cho sự phát triển thì tôi công nhận.” (AD).
Tôi cũng là ngườilàm công cho công ty, hãng xưởng, tôi không phủ nhận công lao của tầng lớp công nhân, lao động trong việc GÓP PHẦN vào việc kiến tạo nên thế giới tốt đẹp. Nhưng nếu nói CHỈ có họ mà thôi là một lối nói thiếu sót, lệch lạc. Nếu CHỈ có công nhân, người lao động mà không có các nhà bác học, nhà phát minh thì nhân loại đến nay chỉ biết đi cỡi ngựa, đi xe bò, nhiều lắm là đi xe đạp, sẽ không có điện, radio, tivi, vi tính, internet nói chi tới việc khám phá vũ trụ, lên thăm chị Hằng, lên sao Hỏa ??
– ..” Việt Nam cũng đang trên đường hoàn thiện..” (AD).
Hoàn thiện cái nỗi gì mà càng ngày tệ nạn xã hội càng tràn lan, suy sụp trên tất cả mọi lĩnh vực: văn hóa, đạo đức, giáo dục…(báo trong nước đưa tin, chứ không phải nghe đài RFA, BBC, VOA đâu nhé). Xin hỏi, nếu bác mời y sĩ đến nhà chửa bệnh cho thân nhân, bệnh không lành mà ngày càng nặng thêm, thử hỏi bác phải làm gì? Người có đầu óc bình thường tất sẽ nói: “Phải mời y sĩ khác thôi” nếu không muốn người thân bỏ mạng! Còn vị y sĩ kia nếu còn có chút lương tâm và biết…tự sỉ, chắc phải tìm đường rút lui thôi.
Bác AD cứ múa may kiểu 6 anh em họ Đào (xin lỗi, trong đó không có tên Đào Duy Quát) cùng chẵng đã tôi phải “trao đổi” với bác thôi. Xin bác cảm phiền, vì tâm trạng xót xa cho người dân VN đang bị Mafia một tay bóp họng, tay khác trấn lột, mà phải nói lên thôi!
Ông/bà Nu Hoang !
1. “tôi đi tìm mua những trái cây khác (có rất nhiều thứ: xoài, mận, đu đủ, mãng cầu…) để ăn còn hơn và “nhân tính” gấp bội bội bội lần!”
Nhưng để “mua” được thì phải có tiền. Tức là ông/bà phải lao động hoặc ăn cướp.
Cái tư tưởng “há miệng chờ…hoa quả” mà ông/bà Nu Hoang liên tục quảng cáo thì cho thấy rằng ông/bà sẽ không chọn cách lao động để có tiền.
2. “há miệng chờ…hoa quả” ( tư tưởng của ông/bà Nu Hoang ) và “xây lâu đài trên cát” có nội dung tương đồng. Trong khi đó ông/bà lại hùng hồn: “Chỉ có những kẻ VIỄN MƠ, MỘNG MỊ hoặc khùng điên mới có ý định “xây nhà lầu trên cát”.”
Tôi không hiểu ông/bà Nu Hoang định gửi gắm điều gì mà “ới ới” tôi ?
Không đảm bảo được thì đừng có thử, nếu không muốn chịu trách nhiệm, nhể? Nhưng vấn đề là có muốn thử cũng không được thử í chứ.
Hồi nhỏ ba mẹ tui cũng cứ dạy tui vậy đó, mày đừng có lo xen vô chuyện chánh trị, đã có đảng và nhà nước lo.
Tui ghét nhứt là ai cứ ví đất nước tui với thân phận người con gái (ở đây là Kiều), đặt đâu ngồi đấy, số phận nó thế, nước mình nó vậy.
Lên giường với đảng cộng sản tám chục năm nay rồi mà vẫn còn e ấp sợ mất trinh với… chế độ “dân chủ phương Tây” thì thiệt là… mâu thuẫn!!!
1. Ông Lê Diễn Đức định nghĩa sự “hoàn thiện” rất dài, nhưng tất cả lại chỉ là hình thức bề ngoài. Còn bản chất thực sự của nó thì: “tùy hoàn cảnh của từng nước mà ở dạng này hay dạng khác.”
Cái “hoàn thiện” của ông chẳng qua chỉ là “tùy”, nói xuôi cũng được, nói ngược cũng xong. Mà ông đã liệt kê đầy đủ các điều kiện đâu, vẫn còn “v.v…” cơ mà. Tức là “không hoàn thiện”.
2. Những luận điệu về “đa nguyên-đa đảng”, “tự do-dân chủ”, “thể chế hoàn thiện” của ông vẫn mới chỉ là lý thuyết. Còn thực tế chắc chắn sẽ phụ thuộc đặc trưng dân tộc, lịch sử dân tộc.
Vậy ông lấy gì bảo đảm Việt Nam nếu đa nguyên-đa đảng sẽ không phải những Thái Lan, Kyrgizstan, Afganistan, Irac, các nước nghèo châu Phi,…thứ hai ( cũng đa nguyên-đa đảng cả đấy ) ?
@ Anh Dũng:
Thể chế dân chủ đảng hoàn thiện được hiểu theo khái niệm sau triệt để dân chủ hóa:
– Các quan lãnh đạo, điều hành đất nước phải được thành lập bằng lá phiếu của dân chúng qua bầu cử tự do thực sự..
– Hiến pháp tạo ra các định chế buộc các cơ quan dân cử phải tuân thủ và bảo đảm cho công dân các quyền tự do cơ bản nhất, đặc biệt là quyền được tự do tư tưởng, quyền tự do lập các tổ chức đảng phái chính trị-xã hội độc lập và quyền tự do báo chí, truyền thông…
– Các đảng được cạnh tranh bình đẳng, nhưng các định chế nhà nước vừa bảo vệ quyền bình đẳng ấy, vừa ngăn ngừa tối đa sự tự do quá trớn của các cá nhân, tập thể trong xã hội, ngăn ngừa sự độc quyền, lạm quyền của đảng cầm quyền.
Để làm được điều này, Hiến pháp qua trưng cầu dân ý, khoanh phạm phi quyền hạn các định chế chặt chẽ để chúng kiểm soát và khống chế lẫn nhau: hệ thống tư pháp độc lập, không phải là công cụ của đảng cầm quyền; quân đội và cảnh sát cũng vậy; phạm vi quyền lực giữa tổng thống và quốc hội, giữa cơ quan hành pháp là chính phủ và tổng thống; Cơ quan phát ngôn và bảo vệ nhân quyền; tòa án hiến pháp bao gồm các thẩm phán của các đảng phái trong quốc hội; tham gia Tòa án Nhân quyền nơi mà công dân có thể kiện cả sai trái nhà nước, v.v…
Mỗi quốc gia dân chủ hoàn thiện hiện nay, trong khuôn khổ hiến pháp của mình đều có cơ cấu các định chế trên, tùy hoàn cảnh của từng nước mà ở dạng này hay dạng khác.
– Thái Lan thiếu một số yếu tố cơ bản trong các điểm nêu trên đây. Nhà Vua vẫn có tiếng nói ảnh hưởng quan trọng tới các biến động xã hội mặc dầu không trực tiếp điều hành đất nước (khác hoàn toàn với các nước dân chủ đa đảng cũng có chế độ quân chủ lập hiến như Anh, Hà Lan, Tây Ban Nha….). Ngoài ra quân đội Thái Lan có tiếng nói mạnh, có truyền thống làm nhũng nhiễu chính trường mà không định chế nào đủ mạnh để loại bỏ. Vân vân.
– Kyrgizstan thì khỏi bàn. Tổng thống Bakiyv đã duy trì chế độ chuyên chế, bóp nghẹt thông tin, lấn áp đối lập, dẫn đến tranh đấu là chuyện bình thường.
– Còn ở Việt Nam thì đảng CSVN mà ông Anh Dũng đang gồng mình chống chế, trong thực tế chỉ là một băng đảng maphia của một nhóm đảng viên lãnh đạo, một mình một chiếu, vừa thổi còi, vừa đá bóng, tha hồ chia nhau ăn cắp, tham nhũng, bán rẻ quyền lợi đất nước. Không một ai kiểm soát sự lộng hành, sai trái của chúng. Cái mà chúng gọi là “ổn định” thực chất là bằng bạo lực bắt con người phải ngồi im, cúi đầu trong văn hóa sợ hãi, nô lệ và cơ hội. Ngoài bằng nhà tù, ĐCSVN còn phong tỏa, áp bức đời sống của những người bất đồng chính kiến bằng cả những biện pháp lưu manh, hạ cấp nhất. Ngay cả quốc hội CHXHVN Việt Nam – cái gọi là “Cơ quan quyền lực cao nhất”, ông Dương Trung Quốc, một đại biểu quốc hội, khi được hỏi về vai trò của Quốc hội đã nói: “Quốc hội chỉ làm cái việc hợp thức hóa các nghị quyết của Đảng’.
Nhưng rồi tức nước sẽ vỡ bờ thôi, thưa ông Anh Dũng. Các cuộc phản kháng liên tục của dân oan, thậm chí đối đầu trực tiếp, đổ máu với công an, các cuộc đình công liên tục của hàng chục ngàn công nhân bị bóc lột, chứng minh rằng, sự “ổn định” của những kẻ chống lại xu hướng dân chủ tiến bộ chỉ là ảo tưởng từ sự cuồng tín, mê muội vì nhiễm bùa đôla hoặc chịu ơn mưa móc của tập đoàn địa chủ đỏ mà thôi. Nói tư bản đỏ thì hơi lạm dụng ngôn ngữ, vì chúng chỉ là những tay xuất thân quen cầm cuốc bây giờ “cầm bút vi vu”, chỉ là những “súc thịt và thắt cà vạt” – (lời của Bùi Minh Quốc và Dương Thu Hương)
Ông Lê Diễn Đức !
1. “Cả Thái Lan và Kyryzstan đều chưa có một thể chế dân chủ hoàn thiện.”
Vậy theo ông thì thế nào mới là “thể chế dân chủ hoàn thiện” ?
Theo tôi biết thì chưa có nước nào dám tuyên bố rằng mình đã có thể chế dân chủ hoàn thiện, không cần cải tiến, đỉnh cao, các nước khác phải bắt chước ( vì hoàn thiện mà ).
2. “Thể chế dân chủ đa đảng có những mặt yếu của nó, nhưng là thể chế tốt nhất mà nhân loại đang có và chưa nhìn thấy thể chế nào khả dĩ hơn.”
Thứ nhất, ở bên trên ông nói về sự “hoàn thiện”, ngay sau đó ông lại bảo “có những mặt yếu”. Vẫn câu hỏi cũ: Theo ông Lê Diễn Đức, thế nào mới là “hoàn thiện” ?
Thứ hai, cái “tốt” với người này có thể là “xấu” với người khác. Cho nên, ông đừng nói thay cả “nhân loại” ở đây.
Trước đây, cả nhân loại cũng từng sống trong chế độ phong kiến đấy thôi. Cũng có nhiều người thời đó cho rằng thể chế phong kiến là “tốt nhất mà nhân loại đang có”. Nhưng chính nhờ các cuộc “cách mạng Tư Sản”, nhờ những người đấu tranh cho một thể chế “khả dĩ hơn” ( đương nhiên là chưa thấy, nhưng phải đấu tranh xây dựng thì mới thấy ) mà ông Lê Diễn Đức mới có thể sống trong cái xã hội “đa nguyên-đa đảng” hiện nay.
3. “Tất cả các nước văn minh, phát triển nhất trên thế giới và góp phần tích cực nhất cho sự thay đổi của con người đều thuộc thể chế dân chủ, đa đảng.”
Cái mà tư tưởng Cộng Sản quan tâm không phải là mức độ văn minh thuần túy của một xã hội, mà là việc trong xã hội đó thì AI mới thực sự đã tạo ra thành quả văn minh ấy. Chỉ có những người lao động làm ra thành quả ấy, còn những nhà Tư Bản chỉ là một lũ ăn cắp và không lao động.
Nếu ông nói rằng “giai cấp lao động” ở các nước đã tạo ra sự văn minh, đã đóng góp cho sự phát triển thì tôi công nhận. Nhưng việc ông gộp cả lũ ăn cắp vào đó thì rất lố bịch.
4. “Những người chết vì xung đột trong một nước trên đường hoàn thiện hệ thống cần phải xem xét, chấp nhận và tìm lý do chính đáng.”
Việt Nam cũng đang trên đường hoàn thiện. Nhưng các vị không chấp nhận những khiếm khuyết của nó, các vị cũng không tìm lý do chính đáng. Các vị toàn dùng cái “kính phóng đại” tìm từng khiếm khuyết của nó rồi lại lấy cái “loa phóng thanh” để kêu toáng lên.
5. “Nhiều người lo sợ rằng những người áo đỏ sẽ nổi loạn, và bạo động sẽ xảy ra.”
Chết hơn 20 người rồi, bị thương hàng trăm người rồi mà tác giả bài báo vẫn đưa tin mới chỉ có sự “lo sợ nổi loạn và bạo động sẽ xảy ra” ?
6. “Sự kiện bạo động tối thứ bảy vừa rồi dẫn đến bắn nhau giữa hai bên quân đội và người biểu tình hiện đang được điều tra xem kẻ châm ngòi là ai. Người ta tin rằng có một nhóm đã cố ý châm ngòi cho súng nổ và đổ máu”.”
Dù có “bên thứ ba” hay không thì vẫn ở cái xã hội “đa nguyên-đa đảng” mà ra. Loạn vẫn cứ là loạn.
Cám ơn bác Lê Diễn Đức đã giới thiệu link vào SGTT để xem bài viết khá sinh động về hiện tình rối loạn đang xẩy ra ở Thái Lan. Trong đó, ký giả đặt nghi vấn: “Người ta tin rằng có một nhóm đã cố ý châm ngòi cho súng nổ và đổ máu…”
Tôi nghĩ, điều đó RẤT có thể xẩy ra. Thử đoán xem nhóm đó là ai? Truy cứu xem ai đã giúp tiền cho những người nghèo khó (thất nghiệp, đói khổ ở vùng nông thôn như bài báo viết) để đi hàng trăm cây số lên Bangkok biểu tình? Ai giúp tiền ĂN, UỐNG, Ở… trong thời gian cả tháng qua cho hàng ngàn người? Sự giúp đỡ này phải là tầm cỡ của một “quốc gia”. Vậy thì quốc gia nào có khả năng và lợi ích gây nên cuộc xáo trộn này? Theo tôi, bằng phương pháp loại suy, không thể là Mỹ, Nga, Anh, Pháp, Úc, Ấn…; kết cuộc còn 2 nước đáng nghi ngờ nhất: TQ (BC: ông cựu Thủ tướng Thaksin vốn gốc Tàu) và Miên (tranh chấp ngôi đền ở biên giới với Thái Lan, từng bảo trợ cho Thaksin và xem như cố vấn). Nhưng Miên thì cũng coi như cánh tay nối dài của TQ rồi, từ đó suy ra cũng dễ, khỏi cần nói hụych tẹt sợ động tới oai nghi của… thiên triều, bị bắt đi tù như các bác, các cô khác ở trong nước mấy tháng trước đây, chỉ vì đụng tới lông chân của nước lạ mà phải ở nhà đá, nếm cơm tù!
Khổ quá bác AD ới ơi! Tôi vẫn ưa ăn mít với những trái mít chín thơm lừng. Thế nhưng, trồng mít theo kiểu bác AD nói (theo các chủ trương đường lối của CS nào là chuyên chính vô sản, bạo lực CM, nào là giết lầm hơn bỏ sót, trí phú địa hào: đào tận gốc, trốc tận rễ…) tất phải dùng PHÂN BÓN cho gốc mít là hàng triệu xác người thì xin lỗi bác AD, tôi đi tìm mua những trái cây khác (có rất nhiều thứ: xoài, mận, đu đủ, mãng cầu…) để ăn còn hơn và “nhân tính” gấp bội bội bội lần!
Chỉ có những kẻ VIỄN MƠ, MỘNG MỊ hoặc khùng điên mới có ý định “xây nhà lầu trên cát”.
@ Anh Dũng:
Đừng nên nhìn phiến diện, sai lệch về thể chế dân chủ đa đảng. Cả Thái Lan và Kyryzstan đều chưa có một thể chế dân chủ hoàn thiện. Hai quốc gia này không phải là mô hình cho thể chế dân chủ đa đảng đúng nghĩa, mô hình để anh bảo vệ cho chế độ độc đảng thối nát hiện nay ở Hà Nội.
Thể chế dân chủ đa đảng có những mặt yếu của nó, nhưng là thể chế tốt nhất mà nhân loại đang có và chưa nhìn thấy thể chế nào khả dĩ hơn. Tất cả các nước văn minh, phát triển nhất trên thế giới và góp phần tích cực nhất cho sự thay đổi của con người đều thuộc thể chế dân chủ, đa đảng.
Những người chết vì xung đột trong một nước trên đường hoàn thiện hệ thống cần phải xem xét, chấp nhận và tìm lý do chính đáng. Đôi khi họ chính là nạn nhân của những kẻ chống lại dân chủ đa đảng, muốn giữ đặc quyền gây nên, những kẻ nã súng vào họ.
Anh Dũng có thể xem bài “Lễ Songkran té nước ra… máu” của phóng viên Sài Gòn Tiếp thị, tìm hiểu thêm Áo đỏ Thái Lan:
“Những người áo đỏ tỏ ra thân thiện, thậm chí mời cả những người không mặc màu đỏ như phóng viên, cùng ăn cơm, uống nước với họ. Thế nhưng đối với S.T và những người Bangkok khác, trà trộn vào áo đỏ đã trở thành một việc nguy hiểm. Nhiều người lo sợ rằng những người áo đỏ sẽ nổi loạn, và bạo động sẽ xảy ra. Cho đến nay, ngoại trừ vài vụ ném bom không có ai nhận trách nhiệm, hầu như không có tình trạng cố y phá hoại tài sản công cộng hoặc cá nhân ở Bangkok. Sự kiện bạo động tối thứ bảy vừa rồi dẫn đến bắn nhau giữa hai bên quân đội và người biểu tình hiện đang được điều tra xem kẻ châm ngòi là ai. Người ta tin rằng có một nhóm đã cố ý châm ngòi cho súng nổ và đổ máu”.
Toàn bài tại link:
http://www.sgtt.com.vn/Detail24.aspx?ColumnId=24&newsid=65590&fld=HTMG/2010/0413/65590