Lê Diễn Đức – Áo đỏ Thái Lan và trò ngụy biện đa đảng ở Việt Nam là loạn
07/04/2010 | 8:00 sáng | 76 Comments
Category: bình luận, Chính trị - Xã hội, Dân chủ
Thẻ: Áo đỏ Thái Lan > Đa đảng > VIỆT NAM
Bất bình về thảm họa mất nước trước quân bành trướng phương Bắc và thái độ nhu nhược, cam tâm làm thái thú cho Trung Nam Hải để giữ đặc quyền, đặc lợi, tham nhũng, vơ vét túi riêng của lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), một số đảng viên, viên chức ở Việt Nam phê phán nhưng vẫn ảo tưởng kêu gọi, mong muốn ĐCSVN thay đổi. Họ cho rằng, nếu loại bỏ độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN, chấp nhận chuyển sang thể chế đa đảng thì đất nước sẽ loạn, thậm chí nội chiến.
Áo đỏ Thái Lan
Ngày 5/04/2010, những người áo đỏ phản đối chính phủ tại trung tâm thủ đô Bangkok đã đồng ý với Ủy ban bầu cử, và rời khỏi tòa nhà của Ủy ban.
Trước đó, “áo đỏ” – những người ủng hộ cựu Thủ tướng Thaksin Shinawatra – đã phong tỏa tòa nhà của Ủy ban bầu cử. Họ đồng ý rút lui sau khi Ủy ban cam kết sẽ ra quyết định vào ngày 20/04 về cuộc điều tra nhắm vào Đảng Dân chủ.
Những người biểu tình cáo buộc Ủy ban đã ngăn chặn cuộc điều tra về sự thiếu minh bạch trong việc tài trợ chiến dịch bầu cử của đảng Dân Chủ cầm quyền. Trước đây, Ủy ban bầu cử tuyên bố sẽ có quyết định vào ngày 30/04, nay chuyển sang 20/04.
Hãng AP viết rằng đây là sự thỏa hiệp cơ bản đạt được của các bên trong cuộc xung đột. Những người biểu tình ảo đỏ đã xông vào tòa nhà Ủy ban, nhưng không có hành động bạo lực nào xảy ra.
Tuy nhiên, bất chấp khuyến cáo của Phó Thủ tướng Suthep về vi phạm Luật An ninh nội địa (ISA), có thể đối mặt với án tù 1 năm và mức phạt 20.000 baht/người, những người biểu tình vẫn tiếp tục phong tỏa khu thương mại Ratchaprasong, nơi tập trung các cửa hàng và khách sạn sang trọng. Ông Pornsilp – Phó Tổng Giám đốc Phòng Thương mại Thái, cho biết, thiệt hại kinh tế tại đây lên đến 500 triệu baht mỗi ngày.
Ngoài khu vực này “áo đỏ” vẫn bám trụ tại trung tâm lịch sử cũ của Bangkok. Họ thông báo không nhân nhượng cho đến khi Thủ tướng đương nhiệm Abhisit Vejjajiva đồng ý một cuộc bầu cử quốc hội mới. Chính Thủ tướng Abhisit Vejjajiva, từng gọi những người ủng hộ cuộc biểu tình là bất hợp pháp, trong ngày thứ bảy đã đề nghị họ trở lại khu phố cổ, nơi họ lập trại trong những tuần vừa qua.
Tờ Bangkok Post ngày 4/04/2010 đăng tải kết quả thăm dò dư luận của Đại học Suan Dusit cho thấy xã hội Thái Lan bị chia rẽ. Chưa tới một nửa dân số Thái (43%) muốn chính phủ của ông Abhisit tiếp tục cầm quyền cho đến hết nhiệm kỳ; 30% ủng hộ việc giải tán quốc hội, tổ chức bầu cử sớm; 26,5% cho rằng một cuộc bầu cử mới không mang lại thay đổi cho tình hình Thái Lan.
Cuộc thăm dò trên cũng cho hay, có 42% số ý kiến ủng hộ tổ chức vòng đàm phán thứ ba giữa chính phủ và phe áo đỏ, trong lúc đó 38,5% phản đối, 30% bày tỏ chán nản với làn sóng biểu tình.
Cựu thủ tướng Thaksin hiện đang sống lưu vong. Năm 2008 ông bị kết án vắng mặt hai năm tù về tội “xung đột lợi ích và lạm dụng quyền lực”.
Tôi không lựa chọn đứng về bên nào trong cuộc xung đột ở Thái Lan hiện nay. Nhưng tôi thấy ý chí bền bỉ, cương quyết tranh đấu cho tiếng nói của mình của hàng trăm ngàn người áo đỏ đã mang lại hiệu quả. Nó cho ta thấy một điều gì đó tương tự như những cuộc biểu tình của nhân dân Ba Lan chống lại chế độ cộng sản trước năm 1989, của người Nam Tư lật đổ nhà độc tài Milosevich năm 2000, của Ukraine trong cuộc cách mạng Cam năm 2004, và của Georgia (Gruzia) trong cuộc cách mạng Hoa Hồng năm 2005, v.v…
Việt Nam sẽ loạn nếu đa đảng?
Lấy tình hình Thái Lan, nhiều người Việt trong nước so sánh, bao biện cho việc đa đảng tại Việt Nam nếu có, sẽ gây rối loạn xã hội, thậm chí nội chiến.
Rõ ràng, không được sống và trải nghiệm trong một xã hội tự do, dân chủ và pháp trị thực sự, những người này đã không nắm rõ thực chất của dân chủ đa đảng là gì.
Cũng không có gì khó hiểu. Trước hết, từ nhận thức sai lệnh về nhà nước dân chủ. Sau đó cộng thêm bối cảnh lịch sử đặc thù của Việt Nam. Bàn tay của ĐCSVN gây nên hận thù, chia rẽ dân tộc sâu sắc là nguyên do cho nhiều người đang nằm trong bộ máy cầm quyền lo lắng. ĐCSVN đã nhuốm máu qua cuộc chiến đỏ hóa miền Nam, hàng triệu người cả hai phía bị chết, hàng trăm ngàn người cán binh của Việt Nam Cộng Hòa đã bị đưa vào các trại tù cải tạo sau năm 1975 không hề có tòa án xét xử, đẩy hàng triệu người chấp nhận số phận một sống một chết bỏ nước ra đi…
Tuy nhiên, những người ủng hộ chế độ độc đảng không biết hoặc cố tình không biết rằng, một trong những quyền hiến định của các nước dân chủ là quyền được bày tỏ ý kiến trước chính quyền thông qua mọi hình thức, trong đó có biểu tình bất bạo động.
Tất cả các đảng phái được quyền bình đẳng cạnh tranh thông qua chương trình của mình trong vận động tranh cử, tổ chức mít tinh, biểu tình, quảng cáo, thậm chí mị dân, công kích các đảng khác trên các phương tiện truyền thông, v.v… Tất cả chỉ nhằm thu được nhiều sự ủng hộ nhất của dân chúng, tức là lá phiếu khi ra tranh cử. Các định chế dân chủ xác định quyền thành lập chính phủ thuộc về đảng hoặc liên minh các đảng có đa số phiếu trong quốc hội. Các đảng thu được ít phiếu hơn, nếu vượt qua ngưỡng quy định (thường trên 5% số cử tri, tùy theo từng quốc gia) tuy không nằm trong chính phủ, nhưng có số ghế của mình trong quốc hội theo tỷ lệ phiếu được bầu. Các đảng này chính là tiếng nói đối lập, giám sát và tấn công vào các sai sót của đảng cầm quyền trên nghị trường.
Khi đã tôn trọng một thể chế dân chủ đa đảng, mọi người phải ý thức được rằng, vũ khí của các đảng phái chính trị là lá phiếu của người dân, chứ đâu phải súng AK để cướp chính quyền như ĐCSVN mà có tâm lý sợ nội chiến! Lo ngại như thế tức là duy ý chí về một chính quyền trên họng súng, một chính quyền tạo nên bằng bạo lực mà các chế độ độc tài toàn trị, trong đó có Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Cuba vẫn duy trì.
Cuộc biểu tình liên tục của người Thái Lan trong nhiều tháng qua, gây rất khó khăn cho dân chúng trong sinh hoạt, tổn thất về kinh tế, nhưng tôi không tin Thái Lan bị loạn theo đúng nghĩa trong phạm trù trật tự, an ninh xã hội.
Người Thái Lan đang thực thi quyền tự do hiến định, quyền đòi hỏi và phê phán đảng cầm quyền. Họ không cầm súng chống lại chính quyền, không đốt nhà, nổ bom, giết người, cướp của. Đây chính là bản chất của chế độ dân chủ, của thể chế đa nguyên, đa đảng.
Nó cũng giống như các cuộc biểu tình, đình công của công đoàn Pháp do cánh Tả tổ chức, của hãng hàng không British Airline Anh quốc, Lufthansa của Đức… đòi tăng lương, chống các biện pháp cải cách của chính phủ bất lợi cho họ, làm tê liệt mạng lưới giao thông, các chuyến bay bị hủy, gây khó khăn không nhỏ cho hành khách và đời sống bình thường của dân chúng. Nhưng các nước Pháp, Anh, Đức không loạn. Các nước này từ hơn nửa thế kỷ nay vẫn luôn là những cường quốc ổn định, phát triển và thịnh vượng ở châu Âu.
Không một chính phủ nào thích dân chúng biểu tình phản đối mình. Nhưng nhờ những cuộc biểu tình, phản đối này mà nhà nước phải nhân nhượng, thay đổi chính sách. Chỉ có tiếng nói phản kháng công khai của quần chúng thì mới lành mạnh hóa được nhà nước.
Người Ba Lan không chỉ biểu tình chống đối, lật đổ chế độ cộng sản trong thời gian trước năm 1989. Họ tiếp tục thực hiện quyền công dân này trong nhà nước mới. Suốt 20 năm xây dựng chế độ dân chủ đa đảng ở Ba Lan, tôi chứng không biết bao nhiêu cuộc biểu tình lớn nhỏ, đủ màu sắc của các tầng lớp xã hội. Dinh thủ tướng, trụ sở quốc hội hay của các bộ ở Ba Lan thường xuyên bị bao vây, ném trứng, cà chua, đốt lốp xe hơi, gây tắc nghẽn giao thông khủng khiếp. Chưa một nước nào trong Liên hiệp châu Âu mà chính phủ cầm quyền bị lên voi, xuống ngựa nhiều như ở Ba Lan trong hai thập niên qua (với 9 đời thủ tướng!). Nhưng Ba Lan chưa bao giờ loạn.
Xã hội Ba Lan ổn định, bình yên, phát triển nhịp nhàng. Từ một nền kinh tế bị phá sản do di họa cộng sản để lại, theo tài liệu của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), năm 2008 Ba Lan đã vươn lên vị trí thứ 18 về GDP trong 180 nước của thế giới với gần 528 tỷ USD trên diện tích nhỏ hơn Việt Nam và dân số chưa bằng một nửa Việt Nam (38,1 triệu người). Trong thời gian khủng hoảng kinh tế vừa qua, năm 2009 Ba Lan là nước duy nhất vẫn duy trì tăng trưởng số dương trong cả châu Âu.
Người Việt ở nước ngoài nói chung khó có thể xóa bỏ được hận thù với ĐCSVN chừng nào ĐCSVN vẫn chưa dám nhìn nhận sự thật về những tội ác do mình gây ra và thành tâm xin lỗi. Thành tâm nhận lỗi không phải là điều xấu, nó sẽ được đánh giá cao về bản lĩnh và được đáp lại bằng sự cảm thông và lòng cao thượng, vị tha của toàn dân.
Nếu công được ghi nhận thì tội cũng phải rõ ràng. Giống như với nhà độc tài Stalin, người Nga không thể phủ nhận công lao của ông trong cuộc chiến tranh vệ quốc, chiến thắng chủ nghĩa phát xít Hitler. Nhưng từng bước, chính quyền nước Nga – người kế tục di sản của Liên Xô, đã bạch hóa dần hồ sơ về tội ác của Stalin. Stalin đã bắt tay với Hitler tấn công sau lưng Ba Lan năm 1939 và ra lệnh thảm sát hơn 20 ngàn sĩ quan Ba Lan tại rừng Katyn năm 1940; vì thanh trừng nội bộ, đàn áp bất đồng quan điểm, Stalin đã giết, thủ tiêu, đày đọa hàng triệu người Nga trong các trại cải tạo, v.v…
Nói ra sự thật lịch sử là trách nhiệm của một nhà nước đối với thế hệ trẻ. Họ được quyền biết sự thật về các thế hệ đi trước.
Những người Việt ở nước ngoài chống chủ nghĩa cộng sản (gọi tắt là chống Cộng) và đòi dân chủ tự do cho Việt Nam, hơn ai hết, được sống và hưởng thành quả của dân chủ, nên ý thức rất rõ về bản chất của nhà nước dân chủ, pháp quyền, về các giá trị dân chủ cao quý và trân trọng nó. Cao nhất là quyền lãnh đạo, quản trị đất nước thuộc về sự lựa chọn của người dân. Bằng lá phiếu của người dân. Không phải bằng súng đạn!
Người trong nước cũng phải ý thức được như vậy. Khi chấp nhận thể chế đa đảng là chấp nhận sự cạnh tranh giữa các đảng và nhân dân là người phán quyết cuối cùng qua bầu cử tự do, chứ không phải cầm súng bắn giết nhau, đè bẹp nhau để giành quyền lực! Hiểu được như thế sẽ không bao giờ loạn hay nội chiến. Nhà nước dân chủ sẽ bảo vệ mỗi công dân trước các quyền lợi do hiến pháp quy định thông qua hệ thống tư pháp độc lập, cho nên sẽ không có vấn đề vu không, bắt bớ, trả thù, trấn áp theo luật rừng, luật maphia của ĐCSVN hiện nay.
Hơn thế, đại đa số người Việt hải ngoại có gia đình, con cái học tập, trưởng thành, đã ổn định lâu dài nơi nước mình nhập cư, đang được hưởng các chế độ chăm sóc phúc lợi hơn hẳn Việt Nam tại các nước dân chủ, giàu có, nên số người có ý định trở về sống hẳn ở Việt Nam rất ít. Họ mong muốn và tranh đấu cho một đất nước Việt Nam tự do, dân chủ, an bình và nhân dân hạnh phúc, không vì bất cứ lý do nào khác ngoài họ là người Việt Nam.
Cho nên phụ họa tuyên truyền của nhà nước cộng sản là nếu có đa nguyên, đa đảng sẽ loạn, sẽ nội chiến, sẽ có trả thù, đầu rơi máu chảy, là hết sức tầm bậy, đúng hơn là ngu xuẩn.
© Lê Diễn Đức 2010
© talawas blog 2010
Bình luận
76 Comments (bài “Lê Diễn Đức – Áo đỏ Thái Lan và trò ngụy biện đa đảng ở Việt Nam là loạn”)
« Trang trước 1 2 3 4 … 6 Trang sau »
1. “Bác AD hình như muốn khuyên tất cả già trẻ lớn bé trên quả đất này, hãy tìm cho được thuốc trường sinh bất tử sống thêm 5 ngàn năm nữa (?!) cho đến lúc các nước này đều lên xã hội CS thì bà con mới thấy… lác mắt”
Tôi không khuyên gì cả, tôi chỉ bảo rằng: Muốn ăn mít thì xắn tay vào mà trồng và chăm sóc. Nếu không thì đừng can thiệp vào việc trồng và chăm sóc mít của người khác. Mít sẽ không rơi vào miệng những người chỉ biết “há miệng chờ…mít”.
2. “Những ai đã “rủi ro” bị CS hành hình, cho đi mò tôm [với chính sách “giết lầm hơn bỏ sót”] đã thành nắm xương tàn rồi thì thân nhân nên mời thầy phù thuỷ làm phép cho họ được sống lại, để tận hưởng mùi vị … mít chín.”
Đây là lời của ông/bà Nu Hoang đấy nhé chứ không phải lời tôi. Vậy ông/bà cũng nên khuyên người ta mời thầy phù thủy về làm phép cho những người vừa chết bởi bạo loạn ở Thái Lan và Kyrgyzstan, và những dân thường vô tội bị bom đạn Mỹ và đồng minh phương Tây giết hại sống lại để tận hưởng mùi vị của “đa nguyên-đa đảng” hay “tự do, dân chủ”.
3. “Cách nói như thế là cách nói vu vơ, hứa trăng hứa cuội, không có chi bảo đảm, chẳng khác trò mãi võ quảng cáo thuốc đau nhức răng, kinh nguyệt điều hòa … của các bang hội Sơn Đông. Khi mua thuốc về nhà, uống hết mấy chai không thấy chút công hiệu, thì bang mãi võ đã đi xa tám hoánh rồi: tiền mất tật mang !!”
Với những người không xắn tay vào trồng và chăm sóc mít thì nói kiểu gì chẳng là “vu vơ, trăng cuội”. Những người đó chỉ biết “há miệng chờ…mít” thôi mà. Chưa có mít rơi vào miệng thì chắc chắn họ không tin. Nhưng sẽ chẳng có mít nào rơi vào miệng họ cả, vì đơn giản là họ không xứng đáng với nó ( trừ khi họ là những kẻ cướp ).
4. “Một đứa bé mà khi còn học ở các lớp cơ sở (lớp 9, 10) đã tỏ ra thiếu tư chất, thì cha mẹ có nên ép nó … học lên ĐH đến mờ mụ người đi không? Không rõ bác AD đã có con cái chưa, riêng tôi có con đang đi học, thấy đứa nào có khả năng học lên ĐH thì cho nó học tiếp, còn không, cho nó nghỉ ngang để ra làm thợ, làm công nhân.”
Những lời này ông/bà Nu Hoang phải gửi tới các nhà lãnh đạo chính trị. Bản chất chính trị là “ép”. Đã là ép thì tức là bất chấp cái “tư chất” rồi. Chỉ có xã hội không có khái niệm “chính trị” ( ép buộc nhau ) thì mọi người mới được phát triển tự nhiên và tự do – đó là xã hội Cộng Sản.
Nhưng người ta lại tru tréo lên phản đối tư tưởng Cộng Sản. Người ta thích bị ép buộc, con lừa nó cứ ưa nặng.
5. “Việc thi tuyển vào các trường ĐH hay đi du học ở các nước theo lệ thường, vẫn chọn lọc những thành phần ưu tú, chứ có đời nào nói ngang phè: “nó chưa được theo học cấp Tiến sĩ, làm sao kết luận nó không đạt được học vị Tiến sĩ? ” – [đây đúng là lối nói ngang ngược kiểu Đào Cốc Lục Tiên của bác AD !].”
Nhưng việc một dân tộc đi theo con đường nào lai không phải chuyện thi cử. Không ai có thể đặt ra tiêu chuẩn để ép buộc một dân tộc phải theo con đường này hay con đường kia.
Còn “nói ngang ngược” thì không ai hơn được những người không trồng và chăm sóc mít nhưng lại cứ “há miệng chờ…mít” rồi.
6. “Cung cách làm lấy được, bất chấp oán than của người dân như kiểu làm ở các nước độc tài, đảng trị xem ra còn cách khá xa chuẩn mực “nhân tính” mà …cụ Marx đã đề ra”
Chuẩn mực là mục đích, là lúc mít chín và ăn mít rồi. Còn cung cách làm thì vẫn là quá trình trồng và chăm sóc mít. Đương nhiên, giữa chúng phải có sự khác biệt.
7. “các hiện tượng tiêu cực này có thể phát sinh từ xã hội đề cao tư tưởng trụ cột của biện chứng pháp duy vật: “vật chất quyết định tất cả” và mặc nhiên đã … vô thần hóa xã hội, không tin có đời sống khác sau khi chết…”
Cái xã hội Tư Bản của các vị mới là cái duy vật triệt để. Ở đó, tiền quyết định tất cả, lợi nhuận là trên hết, cạnh tranh ( đấu tranh sinh tồn ) diên cuồng. Thế nên, vì tiền mà người ta đưa cả các cha đạo, nữ tu sĩ, sư sãi vào phim khiêu dâm; bắt con người phải làm tình với cả súc vật ( beast sex, animal sex ). Những trò này ở Đức, Nhật, Mỹ, Anh, Pháp,…nhiều lắm. Thế nhưng mại dâm vẫn là “nghề hợp pháp”. Đấy, cái “văn minh” của những xã hội “không duy vật” ( theo quan điểm của ông/bà Nu Hoang ) đấy.
Nhắc đến “vô thần hóa, không tin có đời sống khác sau khi chết” thì ông/bà Nu Hoang lại vu vơ, trăng cuội, treo đầu dê bán thịt chó mất rồi.
Tất nhiên, nếu ông/bà Nu Hoang bắt tay vào xây dựng một “đời sống khác” chứ đừng ngồi một chỗ mà “tin” thì chúng ta sẽ bàn tiếp.
8. “Tôi có cảm giác nhà nước VN nay…”
Ông nên đưa ra bằng chứng hơn là ngồi đoán mò, gieo quẻ như thế.
9. Việc ông gán cho bên này “chủ ý” còn bên kia “sơ ý” mặc dù kết quả như nhau thì đó chỉ là cái thiên kiến cố hữu làm ông “nghĩ” là thế.
10. “đối với nhân dân ở địa phương, người ta biết rõ ai là kẻ đã đến “mời” người thân họ đi mà không trở lại”
Biết là một chuyện, có bằng chứng rõ ràng và được tất cả mọi người xác nhận hay không lại là chuyện khác.
Một bên cáo buộc, một bên bác bỏ cáo buộc là chuyện thường tình trong chính trị. Nhất là chính trị Mỹ và phương Tây.
@ Anh Dũng (12/04/2010): Trước sau, bác AD luôn ví von cho rằng các nước XHCN bây giờ chỉ mới đào lỗ trồng… mít. Họ đang vun trồng tưới bón, chưa phải lúc mít có trái và trái mít chín. Vì vậy… phê phán những sai lầm của các chế độ XHCN bây giờ đều không đúng đắn, đều sai lầm. Bác AD hình như muốn khuyên tất cả già trẻ lớn bé trên quả đất này, hãy tìm cho được thuốc trường sinh bất tử sống thêm 5 ngàn năm nữa (?!) cho đến lúc các nước này đều lên xã hội CS thì bà con mới thấy… lác mắt: “làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, không còn cảnh người bóc lột người, không có chính phủ, không có pháp luật, cảnh sát, quân đội, vì nhân loại thành tiên, thành thánh cả rồi … (ặc ặc !!). Những ai đã “rủi ro” bị CS hành hình, cho đi mò tôm [với chính sách “giết lầm hơn bỏ sót”] đã thành nắm xương tàn rồi thì thân nhân nên mời thầy phù thuỷ làm phép cho họ được sống lại, để tận hưởng mùi vị … mít chín. Cách nói như thế là cách nói vu vơ, hứa trăng hứa cuội, không có chi bảo đảm, chẳng khác trò mãi võ quảng cáo thuốc đau nhức răng, kinh nguyệt điều hòa … của các bang hội Sơn Đông. Khi mua thuốc về nhà, uống hết mấy chai không thấy chút công hiệu, thì bang mãi võ đã đi xa tám hoánh rồi: tiền mất tật mang !!
Khoảng các năm 1975 – 78, tôi nghe các cán bộ của “ta” hý hửng nói: “Liên Xô sắp qua khỏi thời kỳ quá độ và sẽ hoàn thành XH Cộng Sản trong nay mai”. Nhưng than ôi! “nửa đường đứt gánh tuơng tư” với cái XHCS thơm như … mít chín chỉ vì “lừa ưa nặng”, nên bị sụm lưng, cụp xương sống, phải trở lại TBCN… (ặc ặc !!). Một đứa bé mà khi còn học ở các lớp cơ sở (lớp 9, 10) đã tỏ ra thiếu tư chất, thì cha mẹ có nên ép nó … học lên ĐH đến mờ mụ người đi không? Không rõ bác AD đã có con cái chưa, riêng tôi có con đang đi học, thấy đứa nào có khả năng học lên ĐH thì cho nó học tiếp, còn không, cho nó nghỉ ngang để ra làm thợ, làm công nhân. Việc thi tuyển vào các trường ĐH hay đi du học ở các nước theo lệ thường, vẫn chọn lọc những thành phần ưu tú, chứ có đời nào nói ngang phè: “nó chưa được theo học cấp Tiến sĩ, làm sao kết luận nó không đạt được học vị Tiến sĩ? ” – [đây đúng là lối nói ngang ngược kiểu Đào Cốc Lục Tiên của bác AD !].
Tôi nghĩ, cho dù XHCN là mộng đẹp của loài người đi nữa, nếu hy sinh quá nhiều mạng người để hoàn thành CM / XHCN thì cũng cần xem lại yếu tố “nhân tính” của chủ trương. Cung cách làm lấy được, bất chấp oán than của người dân như kiểu làm ở các nước độc tài, đảng trị xem ra còn cách khá xa chuẩn mực “nhân tính” mà …cụ Marx đã đề ra và như bác AD đã hàm ý, có phải ? Tôi nghĩ, đó cũng là một trong những nguyên nhân đổ vỡ của hệ thống XHCN trước đây vì các chính sách “phản nhân tính” đã đánh động lương tâm nhân dân trong các nước trên và cả nhân loại. Sự suy thoái, xuống cấp về mặt đạo đức, văn hóa, giáo dục, xã hội… nhan nhản trong xã hội VN hiện nay, hoàn toàn ngược lại những điều tôi vẫn mơ tưởng về XHCN khi còn ở tuổi sinh viên, phơi phới với lý tưởng cao đẹp, khiến tôi suy nghĩ rằng, các hiện tượng tiêu cực này có thể phát sinh từ xã hội đề cao tư tưởng trụ cột của biện chứng pháp duy vật: “vật chất quyết định tất cả” và mặc nhiên đã … vô thần hóa xã hội, không tin có đời sống khác sau khi chết… Vì thế dân không ngại làm điều ác vì không lo sợ bị trừng phạt sau khi chết. Tôi có cảm giác nhà nước VN nay đã bắt mạch được một trong những nguyên nhân mấu chốt của sự xuống cấp này, khi họ có chủ trương “kín” làm chùa to, tượng lớn, cúng vái thần linh (VN quốc tự ở Bình Dương, Chùa bái Đính ở Ninh Bình…) để người dân hướng đến đời sống tâm linh, ăn ngay ở lành hơn ?!
Bác AD cũng đề cập đến việc CNTB phạm sai lầm: bắn giết các thường dân vô tội hay vụ ném bom nguyên tử ở Nhật. Tôi nghĩ, trong chiến tranh hiện đại, với các máy bay phản lực, người ta chỉ có thể hạn chế sự sai sót kỹ thuật để khỏi bắn nhầm thường dân vô tội chứ không thể tránh hoàn toàn được. Các sai lầm này chẳng ai cho đó là “chủ ý” . Riêng vụ bom nguyên tử thả xuống Nhật năm 1945, thử nghĩ nếu không có 2 quả bom này, thế giới sẽ còn phải chịu đựng cuộc thế chiến 2 bao lâu nữa, và bao nhiêu nhân mạng sẽ phải hy sinh thêm?? Trong hoàn cảnh chiến tranh, chuyện bom đạn là thường tình, nạn nhân thì không phải là “đồng bào” với nhau. Trái lại, các vụ giết người âm thầm của KGB, nói chung CA ở các nước XHCN là thảm sát “đồng bào” của mình. Staline ở Nga thanh trừng người Nga. TQ và nhà nước VN (CS), người ta thanh trừng nội bộ, thảm sát địa chủ, chôn sống người dân của mình chỉ vì chữ NGHI: nghi phản động, nghi chạy theo Tề, Ngụy lồng trong chủ trương “giết lầm hơn bỏ sót” !! Cái khác nhau còn là ở chỗ sát nhân có CHỦ Ý, theo chủ trương, chính sách, nên sự “mất nhân tính” cũng phải được nhân đôi!
Về vụ thảm sát Tết Mậu Thân Huế (1968), người CS vẫn thường chối quanh (tất nhiên thôi, tin tặc VN bị Google và McCafee “tố cáo”, họ cũng quanh co như thế !), nhưng đối với nhân dân ở địa phương, người ta biết rõ ai là kẻ đã đến “mời” người thân họ đi mà không trở lại, không như bạn AD nói sự việc còn chưa rõ… (chứ tôi không nói thế)
Lãnh đạo đảng CS thường nói: “Cứ một lần thực hiện thành công kế hoạch 5 năm, là chúng ta tiến thêm một bước vững chắc đi lên CNXH.”
Sắp đến thiên đường của CNCS rồi, còn 15 cây số (15km) nữa thôi, gần đến nơi rồi đó, thầy Anh Dũng ráng đi!
Hehehe..
6. “Chỉ có những kẻ côn đồ, lưu manh trộm cướp mới mong ở chỗ “không có pháp luật, cảnh sát, toà án” để tự do trấn lột kẻ yếu.”
Nếu Xã hội Cộng Sản ( phi nhà nước, phi đảng phái, phi chính trị ) thành hiện thực thì người ta “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” rồi, tự giác hoàn toàn rồi. Vậy thì đương nhiên không có côn đồ, lưu manh, trộm cướp trong xã hội Cộng Sản. Mà các nhà Tư Bản mới là những kẻ bóc lột, ăn cướp thực sự của người lao động đấy chứ.
7. “Có lẽ, ở thiên đường mới mong không có “luật pháp, cảnh sát, tòa án” như AD mơ; mà cũng chưa chắc nữa, vì đọc truyện xưa cũng thường nghe nói tiên Chử Đồng Tử phạm lỗi, bị Trời hành tội, đày xuống trần gian mà !!”
Ông/bà Nu Hoang lại lẩm bẩm những lời thú nhận có nội dung “lừa ưa nặng” của mình, lại còn huyên thuyên về truyện cổ tích, về ông Trời. Để làm gì vậy ?
8. “Câu này áp dụng cho các chế độ CS và người dân của họ hiện nay ở trong các nước đó thì đúng lắm! Nếu VN hay TC, Bắc Hàn, Cuba… không có pháp luật, cảnh sát, quân đội thì chắc chắn không còn tồn tại các chế độ này ! Thiên An Môn nếu không có xe tăng của QĐ Trung Cộng thì chế độ CS ở đó đã chết ngủm rồi !”
Thế thì mới là quá trình xây dựng chứ. Đã đạt được mục đích đâu phi nhà nước, phi đảng phái đâu. Xã hội Cộng Sản ( mục đích ) là sự phủ định “chế độ CS” ( quá trình xây dựng ), vì phi đảng phái, phi chính trị, phi nhà nước cơ mà.
9. “Cũng thế thôi, làm sao bình đẳng được giữa ông TTg NT Dũng với ông LS Cù Huy Hà Vũ dù ông có thưa kiện, đòi hỏi khản cổ. Ngay cả với Đại tướng VN Giáp, biết bao thư kêu gọi về vụ bauxit, vụ Sáu Sứ, T4 gì đó, đều bị quăng vào sọt rác, không một thư trả lời! Nếu được bình đẳng như AD đòi hỏi, chắc cụ già Nguyễn Thanh Giang đã không lên tiếng trên talawas sẽ “liều mạng” già với CA !”
Đúng là “cũng thế thôi” như phần 8. Vì ông/bà Nu Hoang vẫn không phân biệt nổi hoặc cố tình đánh đồng giữa “quá trình xây dựng” và “mục đích cuối cùng”. Giữa quá trình “trồng và chăm sóc mít” với thời điểm “mít chín và ăn mít”.
10. “Người làm thuê ở các nước TB khi được báo tin thất nghiệp thì… rầu thúi ruột. Bị chủ bóc lột thì có nhà cửa, xe cộ, vi vút đi du lịch. Chủ không chịu bóc lột nữa thì nhà có thể mất, xe có thể bán … khốn khó lắm đó”
Đó chính là cái “mâu thuẫn” cần xóa bỏ. Chẳng có lý do gì để những người lao động thực sự, những người bị ăn cướp và bóc lột lại phải “sợ không có” những kẻ chịu ăn cướp và bóc lột mình. Lại còn gọi bọn ăn cướp và bóc lột mình là “ông chủ”. Lại “rầu thúi ruột”, thấy “khốn khó”.
Thế mà ông/bà Nu Hoang còn cảm thấy mãn nguyện. Thế mà vẫn còn những người oang oang rằng xã hội Tư bản có cuộc sống đầy đủ cho tất cả mọi người ( thực tế là vẫn có thể mất xe, mất nhà, ăn xin, đứng đường làm gái mại dâm,… ). Thế mà những người oang oang về “nhân đạo, vì con người, lương tâm” vẫn hài lòng khi một bộ phận nhân loại còn nghèo khổ.
Đó không phải là đạo đức giả hoặc “đạo đức nửa vời” thì là cái gì vậy ông/bà Nu Hoang ?
11. “không rõ cụ Marx, ông AD có biết? Tk 21 khác xa tk 18 lắm đó!”
Trong Tư Bản luận thì K.Marx đã phân tích chi tiết rằng tại sao có “nghịch lý tạm thời” đó rồi. Tất nhiên, hoàn cảnh bây giờ khác xa thời K.Marx. Biện pháp đấu tranh phải chuyển từ bạo lực đường phố lỗi thời sang đấu tranh kinh tế và đấu tranh chính trị linh hoạt hơn.
Nhưng để có được ngày hôm nay thì chính giai cấp lao động đã phải đấu tranh với giai cấp Tư Bản không ngừng nghỉ. Hạn chế ngày lao động xuống còn 8 giờ, hạn chế lao động phụ nữ và trẻ em, cung cấp an sinh xã hội,…đều không phải những sự “tự nguyện” của các nhà Tư Bản. Mà chẳng qua do họ buộc phải nhượng bộ trước sự đấu tranh của người lao động, của các công đoàn.
Tuy nhiên, ăn cướp thì vẫn là ăn cướp, dù sau khi ăn cướp 100 USD rồi bị buộc phải trả lại 49 USD thì bọn ăn cướp vẫn giữ lại 51 USD không phải của chúng. Chỉ có những người còn chưa hiểu bản chất vấn đề mới mãn nguyện với cái số tiền 49 USD trả lại đó ( dưới chiêu bài an sinh xã hội, đánh thuế nhà Tư Bản ).
Theo K.Marx, việc “đánh thuế” cũng là bản chất Cộng Sản, là một thắng lợi của giai cấp lao động buộc các nhà Tư Bản phải ghi thành luật. Vì tiền bạc được đưa vào “quỹ chung” hay “công cộng”.
1. “Nếu đã thừa nhận SAI LẦM thì lần sau đừng phạm sai lầm nữa chứ? Phạm sai lầm, rồi tái phạm sai lầm, rồi tái-tái phạm sai lầm… cứ thế mà vô tư tái phạm hoài, làm sao TIN ở sự lãnh đạo của đảng CS được nữa?”
Nếu nói “sai lầm” thì cái CNTB, cái đa nguyên-đa đảng của các vị cũng không hơn gì đâu. Nó không hoàn thiện, tức là nó liên tục sai lầm và sai lầm.
VD: Quân đồng minh Mỹ và phương Tây liên tục “bắn nhầm” vào dân thường vô tội.
VD: CNTB mang trong mình những cuộc suy thoái kinh tế có tính chu kỳ.
VD: Những cuộc đánh giết lẫn nhau như ở Thái Lan, Kyrgyzstan vẫn liên tục tái diễn.
Vậy theo cái lý lẽ của ông/bà Nu Hoang thì CNTB và cái đa nguyên-đa đảng của nó cũng có gì đáng theo đuổi đâu.
Thế cho nên, bất chấp cái Đài tưởng niệm 100 triệu nạn nhân của CS do ông “Bush con” khánh thành thì một nửa người Mỹ vẫn thích CNXH hoặc không ác cảm với nó:
http://www.rasmussenreports.com/public_content/politics/general_politics/april_2009/just_53_say_capitalism_better_than_socialism
2. “Sai lầm “chết người” (hàng triệu!) hầu như đã là “bản chất” của các chế độ XHCN rồi vậy – đó là kết quả tất yếu của tư tưởng “chính quyền ở đầu mũi súng (Mao), của “bạo lực Cách Mạng”, chuyên chính với kẻ thù… khát máu và ghê tởm! …”
Ông/bà Nu Hoang bất lực đến nỗi lại giở lại bài cũ rích là kể lễ những sai lầm mà bản thân người CS đã thừa nhận. Rồi ông chụp cho nó cái mũ “bản chất”.
Thế nhưng việc “anh cả Tư Bản” Mỹ của các vị thả bom nguyên tử xuống Nhật Bản, rồi bây giờ vẫn kéo quân đi khắp thế giới, rồi việc Hồng quân Xô Viết đã chiến đấu với bọn phát xít thế nào, rồi những khủng hoảng có tính chu kỳ của CNTB gây ra nạn đói và thất nghiệp thế nào thì ông/bà Nu Hoang lại không nhắc tới.
3. “Thống kê của Tư Bản phần nhiều trung thực, đáng tin hơn nhiều các thống kê của XHCN vì các nước TB, không có chủ trương kiểu chính trị là chủ soái: “Hồng hơn Chuyên”! Nhiều báo chí tự do, nhiều đảng phái tả, hữu, đâu có phải một mình một chợ như NN/CS để dễ làm thống kê dối gạt được?”
Tôi không hiểu ông/bà Nu Hoang căn cứ vào đâu mà phán “phần nhiều trung thực”. Tuy vậy, một điều rõ ràng là ông/bà Nu Hoang kết tội CNCS chỉ dựa vào cảm tính và thiên kiến cá nhân. Cái “đa nguyên – đa đảng” chỉ là hình thức che đậy bản chất giai cấp Tư Bản trong đó. Không có sự hậu thuẫn của các nhà tài phiệt thì ông Bush, Obama, bà Clinton,…làm gì có tiền để mà tranh cử. Cho nên, chính quyền dù Cộng Hòa hay Dân Chủ cũng bị giai cấp Tư Bản chi phối.
4. “Tôi (TNH) không phủ nhận sự tốt đẹp về mặt LÝ THUYẾT của xã hội Cộng Sản. Chẳng thế mà bao nhiêu người, kể cả các trí thức gộc đã hy sinh cuộc đời cho lý tưởng xây dưng XHCN ở các nước, đặc biệt ở VN (của thế hệ đàn anh, chứ nay thì, xin lỗi nói thật, không còn lý tưởng gì nữa ráo, chỉ còn có lý tưởng ĐÔ-LA !). Tuy nhiên, tôi cũng nhận định: một khi trái mít còn non, thì chưa nên bẻ xuống ăn vội; nhựa sẽ dính vào tay, quanh cả mồm, ăn chát ngòm rốt cuộc cũng phải liệng đi thôi!”
Bất cứ mục đích nào cũng là LÝ THUYẾT cả, nhưng không thể biến nó thành THỰC TẾ nếu không đấu tranh và hành động để xây dựng nó. Mới đây, chính tôi đã liên tục trả lời rõ cho ông/bà Nu Hoang về điều này rồi. Không có chuyện “đợi” cho LÝ THUYẾT tự nó biến thành THỰC TẾ. Đó là tư tưởng “há miệng chờ…mít” của ông/bà Nu Hoang.
Vậy ai là người là người trồng và chăm sóc cây mít vậy ông/bà Nu Hoang ?
5. “Nếu một chế độ mang danh nghĩa đấu tranh cho một mục đích “đầy nhân tính” theo tư tưởng Cộng Sản .. mà phải hy sinh 2 triệu người (như Khmer ĐỎ 1979-80) hay 5 ngàn người (CSVN: 1968, Tết Mậu Thân Huế, đến nay vẫn chối tội quanh co) thì đơn giản là chế độ đó không còn “nhân tính” để khoe với ai nữa.”
Tôi nói rằng tư tưởng Cộng Sản của K.Marx là đầy nhân tính, chứ không nói những người “tự xưng” Cộng Sản là những người chắc chắn đầy nhân tính. Và tôi cũng nói rằng bản thân “chính trị” hay mọi “chế độ” đều là phi nhân tính.
Còn chuyện Mậu Thân thì chính ông thừa nhận là còn tranh cãi. Vậy ông mang một điều còn chưa sáng tỏ ra để làm gì ? Hay ông cứ bắt người khác phải nhận mọi cái tội mà ông gán cho thì mới là “có nhân tính” ?
@Đào Anh Tiên (*):
[Ông/bà Nu Hoang cũng không thể phủ nhận sự tốt đẹp của xã hội Cộng Sản. Và thực ra thì không ai có thể phủ nhận được]
Đúng vậy! Nhưng đã mơ mộng thì sao không mộng mơ tới thiên đường hay miền cực lạc luôn cho rồi. Tại sao phải hà tiện dừng ở xã hội cộng sản vì cũng đều không tưởng như nhau cả thôi?
———————–
(*) Đào Cốc Lục Tiên gồm : Đào Đỗ Tiên, Đào Hữu Tiên, Đào Du Tiên, Đào Tâm Tiên, Đào Anh Tiên (Còn một vị nữa xin bổ túc sau)
@ Anh Dũng (12/04/2010)
Tôi đã tránh mặt.. “Đào Cốc Lục Tiên – ĐCLT”, nhưng ông ta cứ nhảy múa loạng quạng giữa đường, nên không biết làm sao hơn.
* AD 1: “”Ông/bà Nu Hoang kể lể những sai lầm mà ngay cả những người Cộng Sản đã tự thừa nhận. Đó là một việc làm vô nghĩa. Mặt khác, con số 100 triệu nạn nhân là của các nhà Tư Bản thống kê đấy nhé…””
Nếu đã thừa nhận SAI LẦM thì lần sau đừng phạm sai lầm nữa chứ? Phạm sai lầm, rồi tái phạm sai lầm, rồi tái-tái phạm sai lầm… cứ thế mà vô tư tái phạm hoài, làm sao TIN ở sự lãnh đạo của đảng CS được nữa? Sai lầm “chết người” (hàng triệu!) hầu như đã là “bản chất” của các chế độ XHCN rồi vậy – đó là kết quả tất yếu của tư tưởng “chính quyền ở đầu mũi súng (Mao), của “bạo lực Cách Mạng”, chuyên chính với kẻ thù… khát máu và ghê tởm! …
Việc lên án CS là vô nhân, tàn bạo, giết hại hàng triệu mạng người, vô nghĩa hay không, lịch sử có câu trả lời thích đáng, không phải tự mình đảng CS, hay AD hay tôi mà kết luận được. 100 triệu ? 50 triệu ? 10 triệu?? Thống kê của Tư Bản phần nhiều trung thực, đáng tin hơn nhiều các thống kê của XHCN vì các nước TB, không có chủ trương kiểu chính trị là chủ soái: “Hồng hơn Chuyên”! Nhiều báo chí tự do, nhiều đảng phái tả, hữu, đâu có phải một mình một chợ như NN/CS để dễ làm thống kê dối gạt được?
AD 2.- Tôi (TNH) không phủ nhận sự tốt đẹp về mặt LÝ THUYẾT của xã hội Cộng Sản. Chẳng thế mà bao nhiêu người, kể cả các trí thức gộc đã hy sinh cuộc đời cho lý tưởng xây dưng XHCN ở các nước, đặc biệt ở VN (của thế hệ đàn anh, chứ nay thì, xin lỗi nói thật, không còn lý tưởng gì nữa ráo, chỉ còn có lý tưởng ĐÔ-LA !). Tuy nhiên, tôi cũng nhận định: một khi trái mít còn non, thì chưa nên bẻ xuống ăn vội; nhựa sẽ dính vào tay, quanh cả mồm, ăn chát ngòm rốt cuộc cũng phải liệng đi thôi! “”Chẳng qua, trong quá trình đấu tranh để xây dựng, các ĐCS phạm phải sai lầm LIÊN TỤC và cứ thế mà TIẾP DIỄN thì ai mà chịu được, nếu là người còn chút nhân tính!
Nếu một chế độ mang danh nghĩa đấu tranh cho một mục đích “đầy nhân tính” theo tư tưởng Cộng Sản .. mà phải hy sinh 2 triệu người (như Khmer ĐỎ 1979-80) hay 5 ngàn người (CSVN: 1968, Tết Mậu Thân Huế, đến nay vẫn chối tội quanh co) thì đơn giản là chế độ đó không còn “nhân tính” để khoe với ai nữa. [Sực nhớ tin TTg. Nguyễn Tấn Dũng vừa qua đã đi Miến điện, khuyên nước này nên tổ chức bầu cử Tự Do, Công Bằng, có sự tham dự của các đảng phái (!) mà … bật cười “ặc ặc” (nhại của bác P.) !!].
Thà rằng “tự thừa nhận sự bất lực của chính mình” hơn là .. để cho các chế độ như thế tồn tại. Đó cũng là lý do VN làm NGHĨA VỤ QUỐC TẾ năm 1978-79 ở Miên ? “”Cũng như thừa nhận rằng mình buộc phải chịu sự cưỡng bức của pháp luật, cảnh sát, tòa án”” (AD) . Chỉ có những kẻ côn đồ, lưu manh trộm cướp mới mong ở chỗ “không có pháp luật, cảnh sát, toà án” để tự do trấn lột kẻ yếu. Bởi thế bọn này căm ghét “tên Sen Đầm Quốc Tế” chỉ vì tên này ưa xen vào chuyện nhân quyền, tự do ngôn luận, tôn giáo… của nước khác. Suy ra, điều này cũng dễ hiểu: bọn côn đồ, trộm cướp nào không muốn tung hoành một mình một chợ, chẳng hạn… coi Biển Đông là cái ao nhà của mình! Có lẽ, ở thiên đường mới mong không có “luật pháp, cảnh sát, tòa án” như AD mơ; mà cũng chưa chắc nữa, vì đọc truyện xưa cũng thường nghe nói tiên Chử Đồng Tử phạm lỗi, bị Trời hành tội, đày xuống trần gian mà !!
“Như vậy thì về bản chất, mấy khẩu hiệu như ‘tự do, dân chủ, văn minh’ chỉ là những lời ba hoa rỗng tuếch” (AD) mà CS dùng để lừa dối LOÀI NGƯỜI ” .. thì đúng boong đó, phải không ông AD ?.
3. “”Như đã phân tích ở phần 2. Thực ra thì ông/bà Nu Hoang đang tự thừa nhận sự bất lực, như nhiều NGƯỜI suốt ngày ba hoa chích chòe về “tự do, dân chủ, văn minh” song cam chịu làm nô lệ cho đồng tiền, luôn “cần pháp luật, cảnh sát, quân đội” để trấn áp và cưỡng bức thi hành (lừa ưa nặng).”” Câu này áp dụng cho các chế độ CS và người dân của họ hiện nay ở trong các nước đó thì đúng lắm! Nếu VN hay TC, Bắc Hàn, Cuba… không có pháp luật, cảnh sát, quân đội thì chắc chắn không còn tồn tại các chế độ này ! Thiên An Môn nếu không có xe tăng của QĐ Trung Cộng thì chế độ CS ở đó đã chết ngủm rồi !
“”Xã hội của những “ông chủ” và những “người làm thuê” thì cũng không có cái gọi là “bình đẳng”. Cũng thế thôi, làm sao bình đẳng được giữa ông TTg NT Dũng với ông LS Cù Huy Hà Vũ dù ông có thưa kiện, đòi hỏi khản cổ. Ngay cả với Đại tướng VN Giáp, biết bao thư kêu gọi về vụ bauxit, vụ Sáu Sứ, T4 gì đó, đều bị quăng vào sọt rác, không một thư trả lời! Nếu được bình đẳng như AD đòi hỏi, chắc cụ già Nguyễn Thanh Giang đã không lên tiếng trên talawas sẽ “liều mạng” già với CA !
AD còn có lòng đại bác lo công nhân ở chế độ TB bị bóc lột. Xin thưa, lo như thế gọi là “lo bò trắng răng đấy”. Người làm thuê ở các nước TB khi được báo tin thất nghiệp thì… rầu thúi ruột. Bị chủ bóc lột thì có nhà cửa, xe cộ, vi vút đi du lịch. Chủ không chịu bóc lột nữa thì nhà có thể mất, xe có thể bán … khốn khó lắm đó, không rõ cụ Marx, ông AD có biết? Tk 21 khác xa tk 18 lắm đó!
“Marriage is the triumph of imagination over intelligence.”
Feel free to replace “marriage” by communism.
1. Ông/bà Nu Hoang kể lể những sai lầm mà ngay cả những người Cộng Sản đã tự thừa nhận. Đó là một việc làm vô nghĩa. Mặt khác, con số 100 triệu nạn nhân là của các nhà Tư Bản thống kê đấy nhé.
2. “Nói về một xã hội “phi nhà nước, phi đảng phái cũng như không còn khái niệm “chính trị” thật là TUYỆT VỜI! Được như thế ai mà không mong ước. Tuy nhiên, trên thực tế, theo tôi thấy, đó là một xã hội chỉ có TRONG GIẤC MƠ.”
Ông/bà Nu Hoang cũng không thể phủ nhận sự tốt đẹp của xã hội Cộng Sản. Và thực ra thì không ai có thể phủ nhận được. Chẳng qua, trong quá trình đấu tranh để xây dựng, các ĐCS phạm phải sai lầm nên các vị cứ bám vào đó mà chế giễu.
Nếu không đấu tranh cho một mục đích đầy nhân tính theo tư tưởng Cộng Sản thì tức là LOÀI NGƯỜI đã tự thừa nhận sự bất lực của chính mình. Tức là đã cam chịu làm nô lệ cho đồng tiền hay CNTB hết đời này qua đời khác. Cũng như thừa nhận rằng mình buộc phải chịu sự cưỡng bức của pháp luật, cảnh sát, tòa án và buộc phải trấn áp lẫn nhau.
Như vậy thì về bản chất, mấy khẩu hiệu như “tự do, dân chủ, văn minh” chỉ là những lời ba hoa rỗng tuếch mà LOÀI NGƯỜI dùng để tự lừa dối mình.
3. “Chuyện nhảm nhí của những đầu óc hoang tưởng! Thà rằng tốn nén nhang trầm đi lễ bái, cầu thần linh phù hộ cho chóng đến XHCN, CSCN còn… có cơ hiện thực hơn là ý tưởng xây dựng XHCS ở thế gian này, trong thời gian trước mắt của ông Marx (mà theo tôi là một người rất có lòng, chuộng đức công bình, bác ái của Ky-tô giáo nhưng bị bênh hoang tưởng hơi nặng! Nếu Marx không bệnh thì các đệ tử của ông ta hiện nay đều là bệnh nhân hoang tưởng cả đấy.)”
Như đã phân tích ở phần 2. Thực ra thì ông/bà Nu Hoang đang tự thừa nhận sự bất lực, như nhiều NGƯỜI suốt ngày ba hoa chích chòe về “tự do, dân chủ, văn minh” song cam chịu làm nô lệ cho đồng tiền, luôn cần pháp luật, cảnh sát, quân đội để trấn áp và cưỡng bức thi hành ( lừa ưa nặng ).
Xã hội của những “ông chủ” và những “người làm thuê” thì cũng không có cái gọi là “bình đẳng”.
@Bác Thanh Nguyễn:
Tôi đố bác thắng được một tên trong bọn Đào Cốc Lục Tiên này. Xét về môn thiệt chiến thì đám đó là vô địch đấy vì toàn ăn nói tào lao thôi!
@ P: “Cái không trái khoáy của chủ nghĩa cộng sản là ở chỗ nó phủ nhận sự đa dạng của các nền chính trị toàn cầu. Nó chỉ tin nó là thứ duy nhất đúng và rất thích kiểu… ôm bầu hoài mà không chịu đẻ (?), mà cũng chả chịu phá thai, ặc ặc.”
PH của bác P. thật tuyệt vời, hay “tới bến”. Tuy nhiên có chỗ tôi thấy chưa được chính xác lắm. Theo tôi, họ ôm bầu hoài mà không chịu đẻ chỉ ở VN, Tàu, Bắc Hàn, Cuba… chứ còn bà chị Cả Liên Xô và các bà chị Đông Âu (do bị hiếp dâm nên chửa hoang) thì… đều đẻ non (hay phá thai) cả đấy chứ. (hi hi hi!!!)
@ Anh Dũng nói:
“Cho nên, tư tưởng Cộng Sản đầy nhân tính ở chỗ nó theo đuổi cái mục đích là một xã hội phi nhà nước, phi đảng phái cũng như không còn khái niệm “chính trị”. Tất nhiên, vì thế mà nó “trái khoáy” đối với những ai phi nhân tính. Nhưng nó bỏ ngoài tai mọi lời chế giễu tầm thường của những kẻ phi nhân tính ấy.
* “Nhân tính” cái nỗi gì mà… thí mạng 100 triệu người ở các nước XHCN từ 1917 đến nay? Dù là 50 triệu, 10 triệu thôi thì cũng đã quá sức “phi nhân tính” rồi, nếu suy ra bên cạnh các nạn nhân còn có 4, 5 lần nhiều hơn, các thân thuộc của họ! Thử đặt mình vào vị trí những người cha, người mẹ, vợ, con…của những nạn nhân này thử xem ??
“Nhân tính” cái nỗi gì mà CCRĐ ở Tàu, VN, trung nông, địa chủ bị đấu tố, buộc tay, chân lên xà nhà tra khảo, rồi chôn người ta xuống đất chỉ lộ cái đầu, xong lại cho cày qua cày lại cho tới chết (xin xem bài viết của nhà thơ “bất khuất” Nguyễn Hữu Loan kể chuyện ông đã lấy bà vợ sau vốn là con địa chủ yêu nước bị đấu tố… như thế nào, thì hẳn rõ – và PH của Nguyễn Thanh Giang trong talawas, gửi cho sử gia TG Phụng).
“Nhân tính” cái nỗi gì mà ở Tàu, trong phong trào Cách mạng Văn Hóa, Vệ Binh đỏ dưới sự chỉ đạo của đảng CS Tàu đã đem ra đấu tố, lăng nhục công khai Phó Chủ tịch nước Tàu (Lưu Thiếu Kỳ) giữa ban ngày, trước công chúng chỉ vì… tranh chấp quyền hành lãnh tụ với Mao xếnh xáng?
“Nhân tính” cái nỗi gì mà ở VN, các văn nghệ sĩ tài hoa, ngay thẳng, trong sáng như Trần Dần, Phùng Quán, Phùng Cung, Phan Khôi… trong nhóm Nhân Văn, Giai Phẩm bị đấu tố, trù dập làm tan nát, điêu linh suốt cả cuộc đời họ, làm thui chột các tài năng hiếm có của đất nước một thời.
** Nói về một xã hội “phi nhà nước, phi đảng phái cũng như không còn khái niệm “chính trị” thật là TUYỆT VỜI! Được như thế ai mà không mong ước. Tuy nhiên, trên thực tế, theo tôi thấy, đó là một xã hội chỉ có TRONG GIẤC MƠ. Con người ngày càng lún sâu vào tội lỗi, ngày càng biểu lộ nhiều thú tính, xã hội ở các nước CS cho thấy rõ (qua báo chí trong nước, chứ không phải bị… RFA,VOA, RFI, BBC… đầu độc đâu nhé) ngày càng sa đoạ về đạo đức, văn hóa ngày càng suy đồi, kỷ cương phép nước ngày càng buông lỏng (ê hề ra đấy, nên không cần dẫn chứng) sau 50 năm xây dựng XHCN ở Miền Bắc và 35 năm ở Miền Nam. Thử tưởng tượng theo chiều đổ dốc không phanh thế này thì bao lâu mới xây dựng được con người mới XHCN, như bác Hồ ước mơ, nói chi đến việc xây dựng CSCN để có được xã hội ““phi nhà nước, phi đảng phái cũng như không còn khái niệm “chính trị” mà AD đã quảng cáo?? Chuyện nhảm nhí của những đầu óc hoang tưởng! Thà rằng tốn nén nhang trầm đi lễ bái, cầu thần linh phù hộ cho chóng đến XHCN, CSCN còn… có cơ hiện thực hơn là ý tưởng xây dựng XHCS ở thế gian này, trong thời gian trước mắt của ông Marx (mà theo tôi là một người rất có lòng, chuộng đức công bình, bác ái của Ky-tô giáo nhưng bị bênh hoang tưởng hơi nặng! Nếu Marx không bệnh thì các đệ tử của ông ta hiện nay đều là bệnh nhân hoang tưởng cả đấy.)
Ông Thanh Nguyễn !
Tôi không “giải thích” toàn bộ lời ông P, tôi chỉ bày tỏ sự tán đồng đối với một trong nhiều ý của ông P. Thế nên, giữa tôi và ông P cũng chưa diễn ra “tranh luận”.
Những lời đề nghị và khẩn cầu của ông Thanh Nguyễn thì tôi sẽ xếp vào ngăn kéo và xét duyệt sau.
@Anh Dũng:
Phản hồi của ông P là “chủ nghĩa cộng sản phủ nhận sự đa dạng của các nền chính trị toàn cầu. Nó chỉ tin nó là thứ duy nhất đúng… ”
Thầy Anh Dũng lại hiểu sai và lon ton giải thích “đa dạng là hình thức che đậy…” chẳng có ăn nhập gì đến “đa dạng – duy nhất” (vấn đề muốn nói của ông P). Cái nào nên tồn tại? Duy nhất có phải là cái bụng bầu mang hoài mà không muốn đẻ hay không? Ặc ặc..
Đừng bẻ quẹo tranh luận như vậy!
Đừng đem kiến thức Marxist của thầy ra đây để giải thích “chính trị là phi nhân tính”, “CNCS theo đuổi cái mục đích…” STOP! Nghe hoài rồi, các sếp của thầy nói hay hơn nhiều.
Xin tha cho bà con nhờ, năn nỉ đó! Con cắn cỏ cắn rơm con lạy thầy!
Thầy đi lo giùm cái vụ McAfee và Google tố cáo chính phủ VN kìa. Thầy Anh Dũng vốn không tiêu nổi mấy cái vụ dân chủ – đa nguyên thì qua giùm bên cái “thớt” bảo vệ CNCS, đừng để CNCS mất mặt mất mày với thế giới kìa!
Xin làm ơn.
Trương Thái Du nói:
“Máu đã đổ ở Kyrgyzstan và Thái Lan, hai đất nước ấy cũng đang ở bên bờ vực nội chiến. Cái trái khoáy của luận thuyết dân chủ phương Tây là ở chỗ, nó phủ nhận sự đa dạng của các nền chính trị toàn cầu. Nó chỉ tin nó là thứ duy nhất đúng và rất thích kiểu đẻ non bằng giải phẫu.”
Mấy đồng chí lãnh đạo ở Ba Đình đọc ý kiến này của ông TTD chắc rất khoái. Nếu cứ đợi đủ ngày đủ tháng mới đẻ thì các phong trào dân chủ chẳng thể nào có được, dù là ở bất cứ nơi nào. Lý do là, khi còn đang trong thời kỳ phôi thai, trứng nước, thì nó đã bị các đồng chí của chúng ta bóp chết rùi…
“Cái không trái khoáy của chủ nghĩa cộng sản là ở chỗ nó phủ nhận sự đa dạng của các nền chính trị toàn cầu. Nó chỉ tin nó là thứ duy nhất đúng và rất thích kiểu… ôm bầu hoài mà không chịu đẻ (?), mà cũng chả chịu phá thai, ặc ặc.”(P)
Tuyệt cú mèo!
Trời đã sinh “Du”, sao còn sinh “P”? ặc, ặc.