talawas blog

Chuyên mục:

Phong Uyên – Kinh nghiệm cận tử chứng tỏ có hiện hữu của tinh thần?

16/03/2010 | 2:06 chiều | 70 Comments

Tác giả: Phong Uyên

Category: Đời sống, Tổng hợp
Thẻ:

Có lẽ con người khác với con vật ở chỗ ngoài bản năng tự tồn còn có ý thức về sự tồn tại của mình, nghĩa là sự sống chết của mình, nên đã tạo ra đạo giáo và triết học. Đạo giáo dựa trên đức tin, triết học dựa trên lí trí. Các đạo giáo tin con người gồm 2 phần: tinh thần (linh hồn) và thể xác. Triết học từ khi mới khởi đầu, cách đây 2500-3000 năm ở Ấn Độ và ở Hi Lạp, cũng đã chia làm 2 phái: Duy tâm, suy luận là tinh thần có sự sống độc lập với thể xác, tiếp tục tồn tại sau khi thể xác chết. Duy vật, suy luận ngược lại là tinh thần chỉ là vật chất, được cấu tạo như mọi vật chất bởi những nguyên tử kết hợp với nhau. Khi chết các nguyên tử rời rã nhau, tinh thần cũng sẽ tiêu tan.

Từ cuối thế kỷ thứ XIX, khoa học không còn phụ thuộc triết học về phương pháp suy luận nữa và đạt được nhiều tiến bộ nhờ phương pháp thực nghiệm chỉ công nhận sự hiện hữu của những gì có thể quan sát, thử nghiệm và chứng minh được.

Là một ngành của khoa học, Y khoa không có ý kiến gì về sự sống chết của cái phần của con người gọi là linh hồn, vì không thể quan sát và thử nghiệm nó được.

Cho tới cuối thế kỷ thứ XX, Y khoa lấy tiêu chuẩn để định nghĩa sự chết là sự chết của thể xác khi không còn hơi thở và tim ngưng đập. Tình trạng này gọi là chết lâm sàng (mort clinique). Nếu sau một thời gian vẫn không hồi phục được những chức năng hô hấp và tuần hoàn thì người bệnh bị coi là đã chết hẳn.

Những năm gần đây, kỹ thuật hô hấp nhân tạo (respiration artificielle) và hỗ trợ tuần hoàn (assistance circulatoire) có những tiến bộ phi thường, khiến có thể hồi phục được gần như vô hạn định hoạt động của tim, phổi mặc dầu người bệnh vẫn ở trong tình trạng hôn mê. Y khoa thấy cần phải đưa ra một tiêu chuẩn (critère) khác về sự chết, không phải khi tim phổi ngưng hoạt động mà là khi bộ óc không còn biểu lộ một hoạt động nào nữa, gọi là chết não hay hôn mê quá giai đoạn.

Người bệnh bị coi là ở tình trạng Chết não khi điện não ký (électroencéphalographie) không còn ghi nhận được một biến đổi điện thế nào ở vỏ não (cortex), cho một điện não đồ phẳng lặng  (Electroencéphalogramme plat). Chết não được coi là chết hẳn nếu 30 phút sau điện não đồ thứ hai vẫn phẳng lặng. Nhiều nhà khoa học cho đó là một bằng chứng không thể chối cãi được là cái gọi là tinh thần chỉ là sản phẩm của bộ não vì khi bộ não bị coi là chết, không còn một biểu hiện nào của ý thức nữa.

Thời gian gần đây, khoa hồi sức (Réanimation) và khoa giải phẫu lập ra những kỳ công không thể tưởng tượng nổi, có thể coi là những phép lạ: nhiều bệnh nhân ở tình trạng chết lâm sàng hay chết não được hồi sinh.

Và kỳ lạ hơn nữa là nhiều người được “cải tử hoàn sinh” nhớ và kể lại những nhận thức và những cảm nhận của mình trong thời gian bị coi là chết, như trở về từ một thế giới khác. Khoa học gọi những hiện tượng này là: NDE (near death experiences), tiếng Anh, hay EMI (experiences de mort imminente), tiếng Pháp. Dịch ra tiếng Việt là Kinh nghiệm cận tử.

Những kinh nghiệm cận tử này chứng tỏ Ý thức, biểu hiện của Tinh thần có đời sống độc lập với bộ óc tất nhiên là không phải từ bộ óc mà ra. Nhiều trung tâm khoa học trên thế giới được thành lập để nghiên cứu và tìm hiểu những kinh nghiệm cận tử này như American for the Advancement of Science (AAAS), Đại học Virginia Mỹ và Đại học Northampton Anh v.v… Đó cũng là đề tài của cuộc hội thảo năm 2006, ở tỉnh Martigues (Pháp) với hơn 2000 nhà khảo cứu đến từ nhiều nước.

Hiện tượng DNE đầu tiên được giới khoa học nghiên cứu là trường hợp cô ca sĩ Pam Reynolds 35 tuồi bị Túi phình mạch não (anévrisme artérielle) phải giải phẫu với rất ít hi vọng sống được vì năm đó là năm 1991, kỹ thuật mổ “túi phình mạch não” còn mới mẻ và đầy bất chắc. Cô Pam bị đặt vào tình trạng chết lâm sàng (mort clinique): nhiệt độ xuống còn 15,5°C. Khi bác sĩ giải phẫu bắt đầu cắt da đầu thì cô Pam thấy mình ra khỏi thân xác. Người ngược trở lại 180°, từ trên cao cô thấy tóc mình bị cạo sạch và cái cưa bác sĩ dùng có nhãn hiệu là Midas Rex. Cô nghe các bác sĩ giải phẫu trả lời nhau và sai người phụ mổ. Cũng vẫn ở tình trạng trầm bổng (lévitation), cô thấy mình xuyên qua một hầm tối trước khi đến một nơi đầy ánh sáng và rất ấm cúng. Cô có cảm tưởng gặp lại bà con bạn bè đã chết và cô nhận diện được một ông cậu chết trước đây và ông cậu đem cô lại chỗ xác chết giá lạnh của ông. Cô Pam kể khi tỉnh lại làm cả ê kíp bác sĩ đều ngạc nhiên vì trong tình trạng chết lâm sàng, máu ngưng luân chuyển, máy điện tử (monitoring) ghi nhận óc ngưng hoạt động, làm sao cô có thể kể lại một cách mạch lạc những sự kiện đã xảy ra.

Cuốn sách đầu tiên nói về kinh nghiệm cận tử là cuốn best-seller của bác sĩ Raymond Moody, Cuộc sống sau cuộc sống (La vie après la vie) xuất bản năm 1976. Những cuốn sách nổi tiếng mới đây là cuốn của bác sĩ J.J Charbonnier, Những bằng chứng khoa học của cuộc sống sau đời sống (Les preuves scientifiques d’une vie après la vie) và cuốn sách mới xuất bản được mấy tuần đã được The New York Times đưa vào danh sách best-seller là của bác sĩ Jeffrey Long, chuyên khoa Quang tuyến ung thư người Mỹ Evidence of the After-life (Bằng chứng sau cuộc sống), đều kể lại những chuyện tương tự của những người đã ở tình trạng chết lâm sàng hay hôn mê quá giai đoạn (coma dépassé). Những cuốn sách này dành cho đại chúng, còn giới khoa học có thể theo dõi những công trình về kinh nghiệm cận tử qua các tạp chí y khoa.

Giáo sư Pim Van Lommel chuyên khoa tim mạch người Hoà Lan trình bày trong tạp chí y học nổi tiếng nhất thế giới Lancet năm 2001, một công trình sưu tập những lời chứng của 344 bệnh nhân ở tình trạng chết lâm sàng vì tai biến tim mạch: 18% những người này khẳng định có kinh nghiệm “chết đi sống lại”.

Gần đây nhất, trong số in ngày 25-02-10, tạp chí y học Mỹ Mediscape Medical News nói về những kinh nghiệm cận tử mà bác sĩ Jeffrey Long, tác giả một cuốn sách nói trên, đã sưu tập. Trong vòng 10 năm bác sĩ Long đã nghiên cứu cả thảy hơn 1300 trường hợp trong viện DNE Research Foundation (Tổ chức Nghiên cứu Cận tử), một viện nghiên cứu cận tử được coi là lớn nhất thế giới do ông thành lập. So với những trường hợp cận tử được các trung tâm nghiên cứu khác trên thế giới thâu thập thì những kinh nghiệm cận tử này đều có những điểm giống nhau:

1. Cảm tưởng biết mình đã chết nhưng thấy ý thức mình trở lên trong sáng (crystal clear consciouness).

2. Cảm giác thoát khỏi thân xác (décorporation), bay bồng bềnh (lévitation), nhìn thấy thân thể mình từ cao xuống. Một người kể lại “Tôi thấy tôi từ đằng sau lưng… Tôi thấy gáy cô y tá đang tìm cách hồi sinh tôi bằng phương pháp miệng-miệng (bouche à bouche).

3. Cảm tưởng như mình ở trong một thân thể phi vật chất, di chuyển qua một đường hầm hướng dẫn bởi một luồng ánh sáng (tunnel).

4. Cảm tưởng tới một nơi đầy ánh sáng. Một thứ ánh sáng chan hoà đầy an lành, đầy khoan khoái không bao giờ thấy khi còn sống. Gặp lại những người thân đã chết, có người trước khi mình ra đời, có người mình đã quên hay khi còn quá trẻ để có thể nhớ lại. Thấy những “hình dạng” chan hoà ánh sáng” biểu lộ một Tình thương vô biên.

5. Chỉ trong khoảng khắc hồi tưởng lại cả cuộc đời khiến có cảm tưởng thời gian-không gian bị xóa nhoà.

6. Hối tiếc khi phải trở lại cuộc sống.

Những kinh nghiệm này đều giống nhau dù những người kể lại ở những vùng khác nhau trên thế giới có văn hoá khác nhau. Ngay cả những con nít còn nhỏ tuổi chưa có quan niệm gì về sự chết, về đạo giáo hay chưa bao giờ được nghe kể về NDE, cũng kể lại y hệt.

Có những nhà khoa học cho là những trạng thái ý thức (états de conscience) kể trên đủ để chứng tỏ tinh thần có một cuộc sống độc lập với thể xác (bộ óc) và cho biết có một cõi khác (l’au-delà) hoàn toàn khác lạ với thế giới của cuộc sống hiện tại.

Nhưng có những nhà khoa học hoài nghi đưa ra những giải thích khác:

– Những hiện tượng NDE đó chỉ là những biểu hiện thuần sinh lý do thác loạn tế bào thần kinh (désordre neuronal) tạo ra.

– Có thể là do tác động của những thuốc gây mê như kétamine hay ibogaïne.

– Có nhiều trường hợp  endorphines được tiết ra khi óc bị thiếu oxygène, tạo ra những cảm giác khoan khoái khi tỉnh người bệnh hồi tưởng lại.

– Thiếu oxygène cũng có thể kích thích những vùng (zones) tạo hình và ký ức của bộ não, khiến làm nhớ lại những kỷ niệm xưa.

– Ngay khi ở tình trạng chết lâm sàng, những mẩu ý thức (fragments de conscience) có thể vẫn còn sót lại.

– Vả lại khi óc không còn oxygène, không phải mọi vùng trong óc đều ngưng hoạt động cùng một lúc: Có thể có những vùng trong óc chưa bị tê liệt khi bị kích thích đã tạo ra những cảm giác NDE và người bệnh khi tỉnh lại đã tự nối kết những cảm giác đó với nhau thành có đầu có đuôi.

– Những thử nghiệm kích thích thùy não thái dương (lobe temporal) làm trên những người bị động kinh (épileptique) ở Đại học Bách khoa Lausanne và Viện Karoslinka ở Stockholm cho thấy là có thể tạo ra cảm giác thoát xác.

– Giáo sư Kevin Nelson khoa Thần kinh Đại học Kentucky Mỹ giảng giải là cảm tưởng bay trong một đường hầm đầy ánh sáng là do thiếu máu võng mạc (mắt).

Mario Beauregard, nghiên cứu sinh về Não học ở Đại học Montréal, tác giả cuốn Từ óc tới Trời (Du cerveau à dieu) phản biện lại và cho những giải thích đó không đủ thoả mãn:

– Khi tim ngưng đập, điện não đồ không còn ghi nhận được một dấu hiệu nào chứng tỏ bộ óc còn hoạt động mà những quá trình tâm thần (processus mentaux) như tri giác, ý thức, ký ức, vẫn diễn tiến để khi người bệnh sống lại có thể kể một cách rất rành mạch có đầu có đuôi những kinh nghiệm trong thời gian óc bị coi là chết, chứ không phải chỉ nhắc lại những ấn tượng rời rạc chớp nhoáng (instatanées) như trong các thử nghiệm kích thích óc kể trên, thì phải đưa ra giả thử là có một cái gọi là tinh thần hoàn toàn độc lập với bộ óc.

– Sự thiếu oxygène cũng không đủ để giải thích những hiện tượng EMI, vì nếu như vậy đa số những bệnh nhân ở tình trạng chết lâm sàng thiếu oxygène đều phải trải qua hiện tượng EMI.

Hiện giờ Mario Beauregard đang cùng những nhà khoa học khác đưa ra chương trình thực nghiệm Aware: Một số bệnh viện Anh, Mỹ, Canada, Pháp… đồng ý thực hiện chương trình này. Trong phòng mổ sẽ giấu những đồ vật hay những biểu tượng ở một chỗ mà từ bàn mổ không thể trông thấy được. Nếu bệnh nhân hoàn sinh sau khi chết lâm sàng hay chết não mà nhận ra được nó, thì đó là chứng cớ tinh thần người bệnh đã thoát khỏi thân thể mình.

Nếu những thực nghiệm này đem lại kết quả, sẽ có nhiều người coi đó là chứng cớ hiển nhiên nhất, là có một sự sống khác độc lập với thể xác. Nhưng cũng có người cho là không đủ và cho đó chỉ là những tình cờ hú hoạ.

Chỉ có những người đã tự mình trải qua cuộc “chết đi sống lại” như ông Philippe Labro, một nhà văn nhà báo Pháp được nhiều người biết tiếng, kể lại trường hợp của ông khi bị hôn mê quá giai đoạn trong cuốn La Traversée: “Tôi thấy mình ra khỏi thân thể, tôi có cảm tưởng nhìn thấy tôi trên giường bệnh và quanh tôi là cả một ê kíp bác sĩ…”, mới nhìn sự chết với con mắt khác, không còn sợ hãi nữa.

© 2010 Phong Uyên

© 2010 talawas

Bình luận

70 Comments (bài “Phong Uyên – Kinh nghiệm cận tử chứng tỏ có hiện hữu của tinh thần?”)

  1. Nguyên Austin viết:

    Tôi không am tường về lãnh vực y khoa như bác (sĩ) Phong Uyên (PU). Vả lại, trong bài viết này bác PU không đưa ra “References” rõ ràng nên những góp ý của tôi chỉ dựa trên những gì tác giả viết ra và cũng chỉ nhắm vào khía cạnh phương pháp luận của những vấn đề được đặt ra trong bài. Ngoài ra, cũng như bài viết của bác PU, những góp ý này chỉ để đọc “cho vui” mà thôi.

    1. Thế nào là cái chết (hẳn)?
    Về phương diện vật lý, cái chết (hẳn) được khẳng định sau hai lần điện não ký cho kết qủa là một đường thẳng vì không có sự biến đổi của điện thế ở vỏ não con người. Vấn đề được đặt ra là ở một “range, scale” nào thì điện não đồ được xem là “thẳng”? Điều này cũng giống như mặt kính với mắt thường là phẳng nhưng dưới kính hiển vi vẫn thấy độ “nhấp nhô” của nó. Có thể các nhà y khoa đã xác định được một scale nhất định nào đó mà ở đó có thể xem điện não đồ là thẳng nên có thể khẳng định cái chết và điều này có thể đúng đến 99,99% trường hợp xảy ra. Nhưng không phải vì vậy mà có thể loại bỏ 0,01% cho những trường hợp mà điện não đồ “dường như” thẳng ở một scale này nhưng vẫn còn “nhấp nhô” ở một scale khác, cho những trường hợp đặc biệt khác của bộ não. Đối với những trường hợp này kết luận của y khoa cho là chết (hẳn) có thể là không chắc chắn!

    2. Phản biện của Mario Beauregard chỉ nhấn mạnh đến khía cạnh “có đầu có đuôi” của những câu chuyện do những người NDE kể lại. Những câu chuyện này hoàn toàn mang tính chủ quan vì chỉ là những kinh nghiệm (experiences) cá nhân. Ai cũng biết rằng khi bộ não hoạt động nó có thể tạo tác ra muôn ngàn câu chuyện ly kỳ, hấp dẫn. Ngoài ra, ngay cả chương trình thực nghiệm Aware cũng chưa đưa ra được một kết quả cụ thể nào. Vì vậy nếu so với những chứng minh tương đối rõ ràng và khoa học của các nhà khoa học nghi ngờ cái gọi là “ tinh thần hoàn toàn độc lập với bộ óc” thì phản biện của Mario Beauregard không có giá trị thuyết phục.

    3. Cho tới nay theo tôi hiểu, với tất cả sự thận trọng của khoa học, người ta vẫn gọi những hiện tượng này là những kinh nghiệm CẬN TỬ ( near death, mort imminente). Điều này có nghĩa đó chỉ là những kinh nghiệm của những người “đến gần” với cái chết chứ không phải là những kinh nghiệm của những người đã “bước qua” cái chết và quay trở về với cuộc sống. Vì vậy, nếu vì một lý do nào đó mà khẳng định có cái gọi là “linh hồn” và sự tồn tại của nó độc lập với thể xác thì sự khẳng định này không khác gì một lời đoán mò, vội vàng và thiếu chính xác như khi bác PU viết rằng: “Các đạo giáo tin con người gồm hai phần: tinh thần (linh hồn) và thể xác.” Đạo nào? Giáo nào? Và linh hồn là cái gì? Tinh thần và linh hồn có phải là một không?…

    Xin đừng “nhập nhằng” giữa khoa học và niềm tin tôn giáo!

  2. Anh Dũng viết:

    Những giải thích mà bạn Trang Nhung đưa ra có nhiều mâu thuẫn:

    1. “Sự khác biệt lớn giữa cơ thể vật chất và cơ thể ête là các phân tử của cơ thể ête xung động ở tần số cao hơn và nhanh hơn nhiều so với cơ thể vật chất”

    Đã công nhận rằng “cơ thể ête” được cấu thành từ các “phân tử” dao động có tần số thì tức là công nhận rằng cái “cơ thể ête” đó cũng là VẬT CHẤT.

    2. “Thông tin này được gửi đến đặc biệt khi linh hồn này CẢM THẤY có thể làm điều gì để TRỢ GIÚP”.

    Linh hồn mà lại còn có “ý thức riêng của nó” ( cảm thấy, trợ giúp ) thì việc đưa ra khái niệm “linh hồn” là hoàn toàn vô nghĩa.

    3. “cơ thể linh hồn xung động ở tần số cao hơn nhiều so với cơ thể vật chất (như đã nói trong comment đầu), và một cách tương ứng, các thanh âm do linh hồn tạo ra có tần số cao hơn nhiều so với các thanh âm có thể nghe được bằng tai người thường (đang sống).”

    Điều này là vô lý nếu “linh hồn” không được cấu tạo bởi “vật chất”. Vì nói đến “tần số” là nói đến độ nhanh hay chậm của sự thay đổi vị trí trong không gian của một đối tượng vật chất.

    4. “anh có một cảm giác vô cùng lạ lùng và kỳ quái qua cơ thể mình”

    Linh hồn mà cũng có “cơ thể”, có “cảm giác” thì chẳng qua linh hồn cũng là “người” đó thôi.

    Tóm lại, toàn bộ câu chuyện về “linh hồn” chỉ đơn giản là trí tưởng tượng trong não bộ của con người mà ra. Những câu chuyện đó sẽ không tồn tại nếu những “con người”, những “bộ não” như tác giả Phong Uyên, bạn Trang Nhung, những nhà nghiên cứu về “kinh nghiệm cận tử”,… không tồn tại trước để tưởng tượng ra chúng.

  3. Tôn Nguyễn viết:

    Người ta có thể biết nhiều bằng cách đi xa bay bổng ra khỏi Thái dương hệ nhưng đàng sau cái chết cận kề không từ một ai vẫn có một điều bí ẩn chưa được sự đồng thuận và giải quyết thỏa đáng, đó là con người có cái gì tồn tại sau khi chết hay không?

    Nhân tiện nói đền đề tài này tôi mạn phép kể lại một kinh nghiệm NDE mà mình đã trải nghiệm. Trong tinh thần tôn trọng sự thật đây chỉ là một kinh nghiệm cá nhân…

    Cuối năm 74 tôi bị thương nặng vì mìn. Cơ thể phần dưới hầu như nát tan và được đưa về một bệnh xá địa phương. Sau đó phải chuyển ngay về Sài Gòn vì thương tật trầm trọng bệnh xá này không đủ phương tiện. Nằm trong xe cứu thương tôi ở trong tình trạng lúc tỉnh lúc mê.

    Trước khi giải phẫu, người ta đã phải chụp hình, thử máu…một y tá đã nói lời cuối: “Ông này mệt lắm rồi!” Sau này tôi nhớ lại rồi hỏi tại sao anh nói vậy thì được trả lời không biết là tôi chắc sống được không.

    Trong lúc chờ đợi và mê man vì mất nhiều máu đột nhiên tôi thấy cơ thể mình nhẹ nhành thanh thoát như nằm trên mặt nước bồng bềnh, nhìn xuống có thể thấy rõ các y tá và bác sĩ lui cui làm việc trên thân xác đẫm máu của mình. Rồi mình bị cuốn hút vào một đường hầm nhỏ, dài vô tận, tối đen như mực với một tốc độ nhanh. Cuối đường hầm là một nơi mở ra một khoảng sáng trắng rực rỡ, chói lọi nhưng tôi không hề bị chói mắt! Một cảm giác êm đềm dịu dàng bình an khó tả, âm thanh nhã nhạc đâu đó chưa từng được nghe, không cảm thấy một chút đau đớn nào. Tóm lại ngôn ngữ khó lòng diễn tả đầy đủ cảm giác kỳ diệu như vậy và tất nhiên nó ảnh hưởng đến con người mình sau này.

    Tôi nghĩ cuối đường hầm trong ánh sáng rực rỡ là một thế giới khác. Khác thế nào chưa đến tận nơi thì chưa hiểu rõ. Tất cả mọi hình ảnh liên can đến cuộc sống từ thuở bé cho đến hiện tại được diễn ra như một cuốn phim chiếu nhanh, chính xác. Sức sống chỉ còn trụ lại trên đầu. Đầu óc thực sự sáng suốt, có thể nghĩ đến mọi điều: cha mẹ, người yêu… nhưng nó thuộc về thế giới đã qua và không chút mảy may buồn phiền…Thời gian kéo dài bao lâu tôi không rõ. Với sự tậm tâm của bác sĩ và y tá tôi đã phải trở lại thế giới hiện thực, tiếp tục sống với một tâm trạng có phần hối tiếc.

    Sau cùng lúc còn ở VN tôi có nghe đài BBC nói về NDE và ngạc nhiên thấy nó giống trường hợp mình. Tìm đọc một hai quyển sách, xem vài shows trên TV Mỹ phỏng vấn những người có kinh nghiệm NDE thì phần lớn họ không còn sợ hãi cái chết ngay cả lúc bị dí súng vào đầu… Tất nhiên chỉ có một số trường hợp đáng tin và nếu không tin con người được kết hợp bởi một thân xác vật chất và một phần khác không thuộc vật chất thì cũng khó phủ nhận những chứng cứ mà hai vị Phong Uyên và Nguyễn Trang Nhung đã đề cập. Hy vọng trong một tương lai gần chúng ta có thể hiểu rõ hơn về NDE.

  4. Lê Quốc Trinh viết: “Nó có thể dùng tay (tâm linh) sờ mó sự vật như người sống không ?

    Để tôi giải thích câu này theo suy nghĩ hơi cá nhân một chút (nên có thể có phần chủ quan).

    Một linh hồn có thể tiếp xúc các phần cơ thể của mình với các sự vật, ví dụ, ngồi trên một chiếc ghế. Như vậy, câu trả lời là Có.

    Tuy nhiên, các linh hồn không gây ra các tác động làm biến dạng hay di chuyển sự vật. Trong ví dụ trên, nếu một linh hồn ngồi trên một chiếc ghế thì linh hồn không gây ra một áp lực nào trên chiếc ghế cả.

    Trong một số trường hợp đặc biệt, linh hồn có khả năng gây tác động lên sự vật trong thế giới vật chất, chẳng hạn, làm lay động ngọn lửa của một cây nến hay làm tắt một ngọn đèn điện.

    Đến đây tôi lại trích dẫn một đoạn nữa trong cuốn sách “Nói chuyện với thiên đường” trong đó có một chi tiết liên quan:

    Trích: “Nói chuyện với thiên đường” (trang 107)

    Buổi gọi hồn đặc biệt này diễn ra tại nhà của một thân chủ. Tám người tập hợp lại thành một nhóm. Tôi chưa từng gặp ai trong những người ở đó và cũng chẳng biết bất cứ gì về người họ muốn giao tiếp.

    Sau ba đợt gọi hồn, bất chợt tôi quay sang trái căn phòng và nhận ra một quý bà đang ngồi trên chiếc ghế dài. Bà đang khóc.

    “Tôi có thể giúp được gì không?”

    Bà nhìn lên và miễn cưỡng đáp “Có, cũng tốt.”

    Có một chàng trai trẻ tóc vàng đã ngồi trên chiếc ghế dài này với bà cả buổi tối. Đó có phải là người bà nhận ra không?”

    “Có, tôi cho là vậy.”

    “Anh ta có tên là Stephen. Bà có biết cái tên này không?”

    Người phụ nữ ngừng khóc và kêu lên: “Có, có. Đó là con trai tôi.”

  5. Lê Quốc Trinh viết: “Nó có thể nghe được âm thanh mà lỗ tai người sống cảm nhận được không ?

    Câu trả lời là Có. Linh hồn có thể nghe được người đang sống nói, nhưng ngược lại thì không. Lời giải thích cho điều này, có lẽ là: do cơ thể linh hồn xung động ở tần số cao hơn nhiều so với cơ thể vật chất (như đã nói trong comment đầu), và một cách tương ứng, các thanh âm do linh hồn tạo ra có tần số cao hơn nhiều so với các thanh âm có thể nghe được bằng tai người thường (đang sống).

    Tôi lại dẫn ra đây một đoạn trích nữa trong cùng cuốn sách, trong đó có chi tiết nói về khả năng nghe (tôi muốn trích dẫn tình huống một cách đầy đủ, nên đoạn này khá dài; người đọc có thể chỉ cần xem phần bôi đậm):

    Trích: Nói chuyện với thiên đường (trang 97 – 101)

    Có rất nhiều trường hợp một người ra đi đột ngột như trong trường hợp bị sát hại. Linh hồn này thường khó nhận biết được tình trạng của mình sau lúc đó. Thông thường, linh hồn này sẽ gặp ngay một linh hồn người thân hoặc linh hồn dẫn dắt. Buổi cầu hồn sau cung cấp một khung cảnh độc nhất của một linh hồn mà anh ta miêu tả sự nhận thức về cái chết của chính mình.

    Một người đàn ông đến văn phòng của tôi qua giới thiệu từ một người bạn. Tôi chẳng biết gì về anh ta và cảm thấy có một sự thôi thúc tức thì từ thế giới bên kia. Có ai đó đang nóng lòng muốn nói, do đó tôi bắt đầu luôn.

    “Dường như có rất nhiều chia rẽ trong gia đình anh. Có phải anh đang ở xa gia đình? Ý tôi là anh đang sống ở một bang khác?”

    “Phải” – anh ta trả lời.

    “Cái tên Laura có ý nghĩa gì với anh không?”

    “Có, cô ấy là em gái tôi, sống ở bang Arizona.”

    “Tôi không biết tại sao, nhưng tôi muốn ở trong xung động của gia đình này. Có phải có 3 đứa trẻ trong nhà, hai trai và một gái?”

    “Đúng… có ba đứa”.

    “Phải, bởi tôi đang có cảm giác rất mạnh về một người đàn ông ở đây. Tôi nghĩ đó là anh trai anh. Có đúng vậy không?”

    “Đó là người tôi đang nghĩ đến”.

    “Anh ta cho tôi cái tên Mike. Nó có nghĩa gì không?”

    Chàng trai trẻ trở nên sôi nổi: “Đúng, đúng là anh ấy. Đó là tên của anh ấy.”

    “Cậu ấy nói mình vẫn tốt. Cậu ấy rất hạnh phúc vì anh đã tới đây hôm nay. Cậu ấy muốn nói với bố mẹ rằng cậu ấy ổn cả. Cậu ấy đang đề cập tới Texas.”

    “Texas là nơi cha mẹ tôi sống. Đó là nơi chúng tôi đã lớn lên. Nó thế nào rồi?”

    “Cậu ấy tốt. Cậu ấy không thể tin rằng tôi nghe được cậu ấy. Cậu ấy đã muốn làm việc này từ lâu lắm rồi. Cậu ấy đã gặp vài người bạn trong thế giới linh hồn. Những người bạn từ trong quân đội. Những bạn thân. Anh có hiểu không?”

    “Có, tôi hiểu. Làm ơn tiếp tục đi”.

    “Cậu ấy đã từng ở Việt Nam phải không? Bởi vì cậu ấy nói rất nhanh về cuộc chiến. Cuộc chiến ở Việt Nam. Cậu ấy nói mình đã đoàn tụ với các bạn thân cùng quân đoàn ở Việt Nam. Cậu ấy đã không muốn tới đó.”

    “Đúng vậy. Lúc đó tôi còn trẻ nhưng mẹ tôi đã kể rằng Mike không muốn đi tới đó.”

    “Anh ấy dường như đã ra đi khá nhanh.’

    Tôi cảm thấy mình rơi vào trạng thái xuất thần sâu hơn. Tôi đang bị ném vào một thế giới lửa đạn và đau thương. Tôi đang ở miền Trung của Việt Nam. Một khung cảnh hỗn độn xuất hiện. Những ánh sáng vàng và da cam ở quanh tôi. Phía trước tôi, tôi cảm nhận được một tiếng “pốp” lớn. Tôi nhìn thẳng vào thân chủ và giải thích tại sao tôi phải dừng lại một phút. Tôi yêu cầu những linh hồn trợ giúp loại bỏ đi những trải nghiệm chết chóc, nó đang ảnh hưởng quá lớn tới cơ thể của tôi. Các linh hồn trợ giúp nhanh chóng loại bỏ nó. Cảnh vật bắt đầu hiện trở lại, nhưng lần này tôi là người quan sát.

    “Tôi đang thấy một người đàn ông trong bụi cây. Nó rất tối. Người này tôi tin là anh của thân chủ tôi, đang khá bối rối. Anh ta đang di chuyển tronh hàng ngũ cùng đồng đội. Anh cố gắng cởi áo khoác, nhưng phần gấu áo dường như trục trặc với thứ gì đó quanh thắt lưng.”

    Chàng trai trẻ không thể ngăn được dòng nước mắt. Anh kể rằngtôi đang làm sống lại cảnh anh mình đã chết. Tôi thấy chính phần trên cùng của trái lựu đạn bị kéo khỏi vị trí do chiếc khóa rút của chiếc áo khoác. Sức công phá của trái lựu đạn thổi tung qua cơ thể người lính, và anh ta bị văng đầu. Cảnh vật trở nên tối đen.”

    Tôi nhìn thẳng vào thân chủ của mình.

    “Có phải anh của anh bị nổ tung do quả lựu đạn bị dính vào áo?”

    Chàng trai trẻ sụp người ea sau ghế. Miệng anh cử động chậm chạp, cố gắng nói ra những từ chính xác.

    “Đúng, điều này đã được nói tới trong thông báo do đơn vị của anh ấy gửi về cho gia đình.”

    Tôi không thể tin được. Tôi chưa từng bao giờ có linh hồn nào nhập vào mà sinh động đến vậy. Thật khó mà kiềm chế được sự hưng phấn khi tôi tiếp tục làm việc này.

    “Thật kỳ diệu! Anh ấy là một nhà giao tiếp hiếm thấy. Giữ nguyên, hãy xem anh ấy muốn nói gì. Anh ấy đang miêu tả mình cảm thấy ra sao khi thức dậy. Anh ấy nói sau khoảng 2 giây, anh lấy lại ý thức. Anh nhìn quanh và nhận thấy rất khác biệt, không mệt nhọc như trước đấy. Anh thấy một nhóm đồng đội đang đứng thành vòng tròn và than khóc, nhưng anh lại không thể nghe được lời của họ cho tới khi tới gần hơn. Họ đang khóc than tên anh. Mike! Mike ơi! Anh trả lời nhưng không ai nghe thấy. Anh đi quanh vòng tròn và nhận ra họ đang nhing xuống những mảnh cơ thể còn sót lại của một người. Bất chợt, anh có một cảm giác vô cùng lạ lùng và kỳ quái qua cơ thể mình. Anh nhìn xuống thẻ tên mà người đồng đội trong trung đội đang cầm. Tên của anh ở trên đó.”

    Chàng trai trẻ bị mê hoặc. “Điều đó không thật. Thực ra anh ấy biết điều gì đang diễn ra.”

    “Anh ấy nói anh có chút bối rối nhưng. Anh nhận ra mình đã chết. Anh ấy đang miêu tả một cảm giác thanh thản và yên bình rất mãnh liệt… Giữ nguyên… Anh ấy muốn nói cho anh biết rằng anh ấy được Alice chào đón. Anh có biết ai là Aice không?”

    “Alice là bà chúng tôi.”

  6. hoang viết:

    Nhân đọc bài này xin nêu lên một thắc mắc tôi có từ lâu là năng lượng tiềm ẩn trong một người đang sống để sinh hoạt hàng ngày như đi đứng ăn uống làm việc sẽ đi về đâu khi người đó chết theo định luật bảo tồn năng lượng. Xin tác giả và quý độc giả chỉ giáo.

  7. Lê Quốc Trinh viết: ”Nếu cơ thể Ête (tâm linh) mà bạn đề cập đó có đầy đủ tai, mắt, mũi, miệng như cơ thể vật chất, thì bằng cách nào nó có thể tiếp nhận tín hiệu ánh sáng mà nhìn ra được sự vật ?

    Theo như câu hỏi của bạn thì mắt của linh hồn phải tiếp nhận tín hiệu ánh sáng mới nhìn ra được sự vật. Tôi thì cho rằng ngay cả khi không có tín hiệu ánh sáng, linh hồn vẫn có thể nhìn thấy. Tất nhiên tôi không thể giải thích được cơ chế nhìn này. Chỉ biết rằng khả năng nhìn của linh hồn mở rộng hơn nhiều so với khả năng nhìn của người đang sống.

    Tôi xin trích ra đây một đoạn khác trong cùng cuốn sách nói về khả năng này:

    Xung quanh tất cả các sinh vật sống đều tồn tại trường năng lượng được gọi là aura. Khi một linh hồn viếng thăm bạn, họ nhìn thấy bạn ở dạng năng lượng. Họ không chỉ thấy cơ thể vật chất (mặt, ngực, tay, chân…) mà còn thấy bạn ở nhiều cấp độ khác nhau. Ở thể aura, linh hồn có thể thấy cơ thể cảm xúc, tinh thần và linh hồn của bạn cũng như tình trạng của từng cơ thể đó. Tất cả những suy nghĩ, lời nói, hành động và tình trạng sức khỏe của bạn đều được phản ánh trong trường aura đó. Do đó, các linh hồn có thể nhận biết tất cả các ốm đau bệnh tật, hoặc những buồn bã tinh thần mà bạn đang trải nghiệm. Thông tin này được gửi đến đặc biệt khi linh hồn này cảm thấy có thể làm điều gì để trợ giúp. Một linh thể cũng có thể truyền bất cứ thông tin nào khác được ghi trong aura, như là các sự kiện tương lai mà bạn đang nghĩ tới.

  8. Kim Sinh viết:

    Vấn đề không phải là chuyện có linh hồn hay không có linh hồn bác Tôn Nguyễn ạ. Vấn đề khởi sinh ở cái chỗ “Ý nghĩ trong đầu ta từ đâu mà có”. Bác Phong Uyên, vốn là một bác sĩ ở Pháp, vẫn cứ tin chắc rằng ý nghĩ của con người là từ linh hồn chứ không phải là từ bộ não. (mà ngay trong bộ não thì câu hỏi vẫn còn nguyên đó là ý nghĩ khởi sinh từ chỗ nào trong cái cơ chế nào mà ta không thể biết. Ví dụ rõ nhất là phút sau ta nghĩ gì ta không bao giờ biết)
    Nói thêm chút cho rõ, với Thiền Tông thì giải quyết xong câu hỏi này cũng có nghĩa là xg chuyện, không còn gì để nói nữa 🙂

  9. luanle viết:

    Tôi nghĩ rằng chuyện liên quan đến linh hồn thuộc về lãnh vực khoa học huyền bí. Với trình độ hiện thời khả năng chứng minh của khoa học huyền bí không thể sánh với khoa học thực nghiệm vì thiếu phương tiện. Những tài liệu về kinh nghiệm cận tử được phát triển gần đây là một bước tiến bộ đáng kể.
    Cho nên khi đòi hỏi bác Phong Uyên chứng minh sự hiện hữu của linh hồn tôi e rằng đòi hỏi hơi nhiều chăng ?

    Đến sự hiện diện của tình yêu thương (thường được coi như một nét thể hiện của linh hồn) là một thực thể khá cụ thể mà muốn chứng minh còn khó khăn thì nói chi đến linh hồn.

    Theo tôi thì cái máy truyền hình (Tivi) cũng có thể dùng để chứng minh một phần nào về sự hiện diện của linh hồn. Ai cũng biết rằng khi máy hư (giống như bại nảo) thì những làn sóng truyền hình vẫn còn đó vẫn nói chuyện tư duy, nhưng người xem không có khả năng nhận biết mà thôi.

  10. Tôn Nguyễn viết:

    Nếu chúng ta không công nhận có linh hồn, thần thức, tâm linh, tinh thần hay bất cứ tên gọi nào khác để chỉ cái phần còn lại (nếu có) của con người sau khi chết thì có lẽ các tôn giáo khó lòng tồn tại. Phần còn lại đó không phải là thân xác vật lý mà là cái tinh anh vô hình vô ảnh nên khó kiểm chứng?

    Các hiện tượng NDE có lẽ có giá trị khi thân xác chưa nhận được bất kỳ thứ thuốc giảm đau hay gây mê…Ngoài ra người bệnh phải cảm thấy mình đã thoát ra khỏi thân xác và sau đó thay đổi cách sống như không còn sợ chết, nghĩ đến tha nhân nhiều hơn….

    Hiện tượng này còn đang tranh cãi chưa ngã ngũ giữa các nhà khoa học vậy chúng ta không nên đòi hỏi tác giả Phong Uyên phải giải thích rõ hơn nữa được. Giả dụ trong một cái hộp tôi nói có một cái gì trong ấy, bạn bảo không có gì thì bạn lẫn tôi cần mở nó ra đề kiểm chứng: mỗi người có khả năng đoán đúng 50%. Nhưng nếu tôi nói trong căn nhà kia có ma, bạn bảo không thì bạn không cần chứng minh là không có ma vì ma chưa bao giờ được giới khoa học chấp nhận rõ ràng. Tôi mới phải là người cần đưa ra bằng chứng.

    Tuy vậy, cá nhân tôi với một lần trong đời có trải nghiệm NDE(?) nên tin Nguyễn Du đã nói đúng: “Thác là thể phách còn là tinh anh”.

  11. Bình Nguyên Định viết:

    Xin được góp vài ý trong bài này.

    Tôi không tin vào sự hiện hữu độc lập của linh hồn, và tôi có một cách giải thích rất duy vật về ý thức của con người. Tuy nhiên tôi là người theo “chủ nghĩa duy vật không hoàn toàn” cho đến khi nào tìm được lời giải đáp hoàn chỉnh về nguồn gốc sự sống.

    Đồng ý là khó xác định trạng thái nào của cơ thể (của người) được gọi là “chết”. Có thể tim ngừng đập, phổi ngừng hoạt động, não ngừng phát xung điện, nhưng ở đâu đó các mô tế bào vẫn còn đang bền bỉ thực hiện việc trao đổi chất, dù ở mức độ tối thiểu. Sự sống phải được hiểu từ sự hoạt động có hướng của đơn vị sống là tế bào chứ?

    Những câu chuyện kể mang tính chứng thực của các bệnh nhân sau khi hoàn sinh có xác suất quá nhỏ để khẳng định sự hiện hữu linh hồn. Và họ có kể nhiều chuyện ly kỳ hơn nữa thì cũng không có ý nghĩa gì mấy vì thông tin mà họ đưa ra là lúc họ được sống như chúng ta, lúc não của họ hoạt động bình thường và có khả năng tư duy tưởng tượng như bao người khác.

  12. Lê Quốc Trinh viết:

    Cám ơn bạn Nguyễn Trang Nhung đã giải thích bằng một tài liệu trích dẫn.

    Tuy nhiên tôi vẫn còn thắc mắc, như sau:

    -“Nếu cơ thể Ête (tâm linh) mà bạn đề cập đó có đầy đủ tai, mắt, mũi, miệng như cơ thể vật chất, thì bằng cách nào nó có thể tiếp nhận tín hiệu ánh sáng mà nhìn ra được sự vật ? Nó có thể nghe được âm thanh mà lỗ tai người sống cảm nhận được không ? Nó có thể dùng tay (tâm linh) sờ mó sự vật như người sống không ?”

    Mong chờ lời giải thích tường tận của bạn,

  13. Lê Quốc Trinh viết: “Vậy thì người chết, cặp mắt nhắm nghiền, hết còn sinh lực để sử dụng thị giác để quan sát sự vật, lấy gì để nhìn được những chuyện xảy ra xung quanh ? Và cái gọi là tinh thần, hay linh hồn (theo bác Phong Uyên), lấy đâu ra cặp mắt trần để bắt tín hiệu ánh sáng mà thấy được ???

    Trong một cuốn sách về tâm linh mang tên “Nói chuyện với thiên đường” (Talking to heaven – #1 New York Times Bestseller) của James Van Praagh – người có khả năng giao tiếp với các linh hồn, có đoạn như sau:

    Trong cơ thể vật chất của chúng ta là một cơ thể khác thường, được gọi là thiên thể, Ête hoặc cơ thể tinh thần. Cơ thể này là một bản sao chính xác của cơ thể vật chất mà trong đó chứa mắt, tóc, tay, chân v.v… Sự khác biệt lớn giữa cơ thể vật chất và cơ thể ête là các phân tử của cơ thể ête xung động ở tần số cao hơn và nhanh hơn nhiều so với cơ thể vật chất. Thông thường, chúng ta không thể nhìn thấy cơ thể ête mặc dù có một số người có thể nhìn thấy nó một cách siêu linh. Trong quá trình chuyển đổi được gọi là cái chết thì cơ thể ête được giải phóng khỏi cơ thể vật chất. Cơ thể ête này không có bệnh tật hay sự mệt mỏi vốn là một phần của cơ thể vật chất, và có khả năng chuyển từ vị trí này sang vị trí khác chỉ bằng ý nghĩ.” (trang 50)(*)

    Đoạn trích trên phần nào giải thích cho thắc mắc của độc giả Lê Quốc Trinh (hi vọng là như vậy).

    (*) Cuốn sách “Nói chuyện với thiên đường” đã được dịch sang tiếng Việt và được NXB Văn hóa Thông tin phát hành vào năm 2009.

  14. Lê Quốc Trinh viết:

    Tôi xin góp ý bàn với hai bác Phong Uyên và Kim Sinh một chút chơi về “Kinh nghiệm cận tử”.

    Hai bác chắc biết rõ rằng con người sống nhìn quan sát thấy sự vật xung quanh bằng đôi mắt. Theo một số định luật về quang học thì cặp mắt bắt tín hiệu hình ảnh bằng những yếu tố căn bản: ánh sáng phản chiếu từ sự vật, xuyên qua võng mạc đi đến đồng tử và kích thích lên hệ thần kinh cho con người “thấy hình ảnh, màu mè và kích thước”. Như vậy áng sáng, hội tụ những làn sóng có tần số khác nhau, hay những hạt năng lượng, có chức năng truyền bá tín hiệu đến cặp mắt trần của con người sống.

    Vậy thì người chết, cặp mắt nhắm nghiền, hết còn sinh lực để sử dụng thị giác để quan sát sự vật, lấy gì để nhìn được những chuyện xảy ra xung quanh ? Và cái gọi là tinh thần, hay linh hồn (theo bác Phong Uyên), lấy đâu ra cặp mắt trần để bắt tín hiệu ánh sáng mà thấy được ???

    Mong nhờ hai bác giải thích hộ,

    Cám ơn nhiều

  15. Kim Sinh viết:

    Còn nhớ, tôi đã đọc thấy một lần ở đâu đó, linh hồn bay lên và nhìn thấy một chiếc giày ở trên mái hiên cửa sổ. Và nó trở thành một bằng chứng khá thuyết phục chứ không đợi phải có thực nghiệm là giấu gì đó trên nhà phòng mổ !

    Hì… Kinh nghiệm cận tử này ở phương đông mình nhiều lắm. Chết đi sống lại, xuống các tầng địa ngục trở về, thay đổi hẳn lối sống. Vào google, gõ từ khóa “cô ba bán cháo gà” ta sẽ có một phiên bản khá nổi tiêng về kinh nghiệm này.

    Điều quan trọng nhất bác Phong Uyên cần đưa ra mà không cần phải thuyết phục hay chứng minh nhiều là một trường hợp con người , thậm chí là cả con vật, không có não, bại nào, teo não mà vẫn sống tư duy suy nghĩ nói chuyện phản xạ …. đàng hoàng.

    Chuyện dễ mà bác.

1 2 3 5
  • talawas - Lời tạm biệt

  • Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam… đọc tiếp >>>