trang chủ talaCu ▼ 2005 – 2008 2009 – 2010 Ý kiến ngắn spectrum sách mới tòa soạn hỗ trợ talawas
Ý kiến ngắn
2.11.2008
Đinh Bá Anh
Ý kiến ngắn
2.11.2008
Minh Ngọc
Ý kiến ngắn
2.11.2008
Lưu Linh
Ý kiến ngắn
2.11.2008
Diễm Chi (2822)
Ý kiến ngắn
2.11.2008
Nguyễn Đăng Thường
Triết học
2.11.2008
Kiệt Tấn
Ý kiến ngắn
2.11.2008
Đào Nguyên (3097)
Ý kiến ngắn
2.11.2008
Hoàng Ngọc Hiến
Triết học
2.11.2008
Kiệt Tấn
Thơ và Thơ Trẻ
2.11.2008
Hoàng Hưng
Giáo dục
2.11.2008
Nam Đan
Lịch sử
2.11.2008
Jorn Rusen
talawas chủ nhật
2.11.2008
Walter Skrobanek
Tủ sách talawas
1.11.2008
Nguyễn Mộng Giác
Tôn giáo
1.11.2008
Walter Russel Mead
10.3.2005
Bùi Văn Phú
Văn hóa, văn nghệ miền Nam dưới chế độ Mỹ-ngụy hay văn nghệ xã hội chủ nghĩa
 

[1]

Xin cho mây che đủ phận người

Xin cho tôi một sáng trời vui

Xin cho tôi đến tận nụ cười

Cho tôi quên một nấm mộ tươi

Xin cho tôi xin vạn lần rồi

Một góc này chỉ biết rong chơi

Xin cho tôi yên phận này thôi

Xin cho tôi yên ngủ một ngày

Xin cho đêm không có đạn bay

Xin cho chim góp nhạc về trời

Xin cho tôi là kiếp của mây

Xin cho tôi ra khỏi cuộc đời

Ðể bao giờ trời đất yên vui

Xin cho tôi xin lại cuộc đời

Cho tôi đi xây lại chuyện tình

Cho tôi đi nâng dậy hòa bình

Cho tôi đi qua tận gập ghềnh

Nhìn dòng máu trong tim anh

Cho tôi xin tay mẹ nồng nàn

Cho tôi nghe chân trẻ rộn ràng

Cho quê hương giấc ngủ thật hiền

Rồi từ đó Tôi yêu em

Xin cho tôi nguyên vẹn hình hài

Cho tôi nghe lời hát cỏ cây

Xin cho tôi quên phận tù đày

Xin cho tôi là thoáng rượu cay

Xin cho tôi xin cả cuộc đời

Một hôm nào trẻ hát trong nôi

Xin cho tôi xin chỉ một ngày

(Xin cho tôi [2] , Trịnh Công Sơn sáng tác khoảng cuối thập niên 1960, cung Rê thứ [Dm], điệu nhạc rời rạc, than thở, chỗ điệp khúc thì ngân cao, gào thét?



Phụ bản của Bửu Chỉ

*

Ta đã thấy gì trong đêm nay

Cờ bay trăm ngọn cờ bay

Rừng núi loan tin đến mọi miền

Gió Hòa bình bay về muôn hướng

Ngày vui con nước trôi nhanh

Nhịp sống bao la xóa bỏ hận thù

Gặp quê hương sau bão tố

Giọt nước mắt vui lay lòng gỗ đá

Ta đã thấy gì trong đêm nay

Bàn tay muôn vạn bàn tay

Những ngón tay thơm nối tật nguyền

Nối cuộc tình Nối lòng đổ nát

Bàn tay đi nối anh em

Về suối quê hương tắm gội nhục nhằn

Mười năm đêm trong tiếng súng

Ruộng lúa bãi dâu qua cơn kinh hoàng

Mẹ già cười xanh như lá mới trong khu vườn

Ruộng đồng Việt Nam lên những búp non đầu tiên

Một đoàn tầu đi nhả khói ấm hai bên đường

Một đàn gà cao tiếng gáy đánh thức bình minh

Ta đã thấy gì trong đêm nay

Cờ bay trăm ngọn cờ bay

Ðường phố hôm nay sáng rực đèn

Sáng rực đèn trong làng trong xóm

Người đi như nước qua đê

Mặt đất ưu tư đã nở nụ cười

Hàng cây xanh thay áo mới

Người bước bước nhanh như rừng đi tới

Ta đã thấy gì trong đêm nay

Ðèn soi trăm ngọn đèn soi

Mặt đất rung rinh bước triệu người

Phá ngục tù đi dựng ngày mới

Rạng đông soi sáng tương lai

Giòng máu anh em đã nhuộm mặt trời

Cùng xương khô lên tiếng nói

Ðòi sống ấm êm nhân danh con người

(Ta thấy gì đêm nay [3] , Trịnh Công Sơn sáng tác khoảng cuối thập niên 1960, cung Mi thứ [Em], điệu nhạc hùng tráng)

*


Chế độ Mỹ ngụy kềm kẹp nhưng cho hát, cho in nhạc Trịnh Công Sơn vô tư.



Trang cuối của tập nhạc Kinh Việt Nam, Sài Gòn 1968

*


30 năm sau ngày đất nước hòa bình, thống nhất, báo Tiền Phong điện tử, thứ Hai 7 tháng 3, 2005 có đưa tin:

“Cục Nghệ thuật biểu diễn vừa phê duyệt một danh sách gồm 99 bài hát (danh sách bổ sung các bài hát sáng tác trước năm 1975 và sáng tác của các nhạc sĩ Việt Nam định cư ở nước ngoài) được phép sử dụng… Cố nhạc sĩ nổi tiếng Trịnh Công Sơn được bổ sung 2 bài (Ta thấy gì đêm nayXin cho tôi)… Nhân dịp này, chúng tôi có cuộc trao đổi với ông Lê Ngọc Cường – Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn (NTBD)

Một số người trong giới biểu diễn cho rằng con số tác phẩm ca nhạc trước năm 1975 được cấp giấy phép là quá ít so với số lượng khổng lồ của nó. Quan điểm của ông về vấn đề này?

Ðúng là nếu chỉ nhìn về mặt số lượng hàng nghìn tác phẩm đã sáng tác trước năm 1975 và so với con số những tác phẩm hiện được cấp phép thì quả là có sự chênh lệch đáng kể. Song nếu xét trên bình diện chất lượng thì con số những tác phẩm được cấp phép là hợp lý bởi không phải tất cả những tác phẩm được sáng tác đều có chất lượng tốt, đấy là chưa nói đến những tác phẩm có nội dung không lành mạnh, mang tư tưởng phản động, chống phá cách mạng.”

Không biết hai bài hát trên và còn nhiều sáng tác nữa của Trịnh Công Sơn – một nhạc sĩ được nhà nước nâng niu, che chở – có tư tưởng phản động, nội dung không lành mạnh, chống phá cách mạng ở chỗ nào mà phải đến 30 năm mới được những người làm văn hóa nghệ thuật tại Việt Nam cho phép hát.

Rồi mai đây tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời

Dù cho mưa hay cho bão tố có kéo qua đây

là bài Niệm khúc cuối của Ngô Thụy Miên. Xin hỏi ông Lê Ngọc Cường là chất lượng của bài hát này kém đến độ nào mà bây giờ mới được phép hát? Hay nó phản động, làm nản lòng bộ đội? chống phá cách mạng?

Còn “phù thuỷ âm nhạc” Phạm Duy nữa, cả gần nghìn bài hát của ông đến giờ vẫn còn „phản động“, „chống phá cách mạng“, „chất lượng kém“, „không lành mạnh“. Nhưng sao rất nhiều người Việt của ba thế hệ qua lại mê nhạc Phạm Duy?

“Nhạc của tôi đi vào lòng người thì dễ, nhưng đi vào lòng ông Ðỗ Mười sao khó thế” (Phạm Duy phát biểu trong buổi nói chuyện tại Ðại Học Berkeley, California, 1995)

© 2005 talawas


[1]Xin mượn tên một cuốn sách phê bình sinh hoạt văn hoá văn nghệ miền Nam trước 1975 của Trần Trọng Đăng Đàn, xuất bản trong nước hơn 20 năm về trước.
[2]Trong tập nhạc Thần thoại quê hương / „Tình yêu và thân phận“

[3]Trong tập Kinh Việt Nam, xuất bản tại Sài Gòn năm 1968

 
© talawas 2026