talawas blog

Chuyên mục:

Đinh Bá Anh – Cảm động vì giải Nobel Hòa bình cho Lưu Hiểu Ba

09/10/2010 | 4:58 chiều | 41 Comments

Tác giả: Đinh Bá Anh

Category: Chính trị - Xã hội, Quan hệ Việt-Trung
Thẻ: > >

Sáng nay (9.10.2010), khi bật máy tính để đọc tin, thấy hình Lưu Hiểu Ba trên trang nhất của VnExpress, tôi lặng người một hồi lâu. Thật không thể tin nổi: Hỡi thần Công lý, cuối cùng ngươi cũng tới thật rồi sao!

Giải Nobel Hòa bình cho Lưu Hiểu Ba, tác giả chủ chốt của Hiến chương 08, người đang thụ án tù 11 năm ở Trung Quốc, không chỉ là niềm động viên lớn lao dành cho hàng triệu người đấu tranh cho tự do dân chủ ở đất nước khổng lồ này, mà còn là niềm khích lệ khó nói hết dành cho tất cả những ai còn giữ vững niềm tin vào sự thật và lẽ phải – những người không chỉ hành động vì lợi ích mà còn vì những giá trị mà họ tin là tốt đẹp cho cộng đồng, trong đó có quyền tự do ngôn luận và quyền tự do chính trị.

Trao giải cho Lưu Hiểu Ba, Ủy ban Nobel Hòa bình của Na Uy năm nay đã có một lựa chọn dũng cảm, bởi vì chúng ta hiểu rằng, họ phải đối diện với ai. Nhiều năm nay, chính quyền Trung Quốc chưa bao giờ ngừng thể hiện thái độ sắt đá, cũng như họ luôn sẵn sàng áp dụng những biện pháp hà khắc nhất với dân chúng bên trong và hung hãn nhất với thế giới bên ngoài. Ở đất nước khổng lồ này, hàng nghìn nhà bất đồng chính kiến đang phải chịu cảnh nhũng nhiễu của bộ máy công quyền: họ bị kì thị, bị sỉ nhục, bị tù đày – nhân danh “pháp luật” Trung Quốc. Chỉ vì họ dám đứng về phía lương tâm, chỉ vì họ dám nói lên tiếng nói vì quyền tự do và quyền con người.

Đối với tôi, một công dân nhỏ bé của đất nước Việt Nam nhỏ bé (dù không kém phần hà khắc), việc Lưu Hiểu Ba được trao giải Nobel là một sự kiện đẹp đẽ. Tôi đã đọc Hiến chương 08 do ông và những người cùng chí hướng với ông soạn thảo, và tôi đã luôn cảm phục lương tâm, viễn kiến và lòng dũng cảm của những con người này.

Tôi vẫn thường nhìn lên bản đồ: Trung Quốc luôn hiện ra như một lục địa mênh mông ở phương Bắc, còn Việt Nam, quê hương tôi, hiện ra như một dải lụa mảnh mềm mại ở phương Nam. Là người Việt Nam, dĩ nhiên tôi chưa bao giờ mất cảnh giác với mối đe dọa phương Bắc – lịch sử luôn là bài học đáng giá. Nhưng mặt khác, tôi chưa bao giờ chỉ nhìn Trung Quốc như một mối đe dọa, mà Trung Quốc còn là một trung tâm của các chuẩn mực và giá trị: tôi muốn nói tới các chuẩn mực và giá trị cao quý của văn hóa Trung Quốc, chứ không phải những chuẩn mực ngang ngược của chính quyền Trung Quốc hiện nay. Nói ngắn gọn: Trung Quốc còn có thể là cơ hội. Và, Trung Quốc còn là định mệnh, bởi vì, sự thật là, chúng ta chẳng có cách nào để hất cẳng anh hàng xóm đầy duyên nợ này ra khỏi quả địa cầu (cũng như người dân Mexico chẳng thể nằm mơ để sáng mai tỉnh dậy, nước Mỹ đáng ghét sẽ biến mất trên bản đồ thế giới).

Nghĩa là, tôi xin được nói ra điều này bất chấp làn sóng chống (chính quyền) Trung Quốc đang dâng cao ở Việt Nam hiện nay: cá nhân tôi có một sự đồng cảm với người dân Trung Quốc, lớn hơn với bất kì người dân nước ngoài nào. Đồng cảm, bởi lẽ, như người ta nói: đồng bệnh tương lân. Người dân hai nước đều có một quá khứ tủi nhục với phương Tây, đều trải qua những kinh nghiệm cay đắng với chủ nghĩa toàn trị. Trung Quốc và Việt Nam trong những thập kỉ qua đều có những bước tiến vượt bậc về kinh tế, và vị thế của hai nước trên trường quốc tế cũng ngày càng trở nên quan trọng. Không nghi ngờ gì, những thành tựu này đang giúp cho người dân hai nước ngày càng lấy lại được niềm tự tin và niềm tự hào chính đáng của mình. Đấy cũng là thành công không thể phủ nhận của hai đảng cầm quyền ở Việt Nam và Trung Quốc. Nhưng mặt khác, cả hai nước đều đang đứng trước những vấn đề nan giải: nạn tham nhũng tràn lan do sự cấu kết của chính trị độc quyền với chủ nghĩa tư bản rừng rú, nền tư pháp bị lũng đoạn và trở thành công cụ đàn áp của chính quyền với các nhà bất đồng chính kiến, nền giáo dục suy đồi do bị áp đặt các mục tiêu chính trị cứng nhắc thay vì hướng tới chân thiện mỹ, và tất cả những vấn đề này chưa bao giờ được thảo luận công khai và công bằng do sự thiếu vắng triệt để các cơ quan báo chí độc lập.

Nếu chúng ta đọc Hiến chương 08 của Lưu Hiểu Ba và các đồng sự của ông, nếu chúng ta đọc những bài viết của Hà Sĩ Phu, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định…, chúng ta đều thấy rằng, hầu hết các nhà bất đồng chính kiến của Trung Quốc và Việt Nam đều không có ý định “lật đổ chính quyền” (hay thậm chí “chống tổ quốc”, “phản dân hại nước”…) như hệ thống luật pháp của hai nước tìm mọi cách cáo buộc họ. Phải, họ đều yêu cầu xóa bỏ nền chính trị một đảng cầm quyền, đòi tư pháp và báo chí độc lập. Nhưng như thế thì có gì quá đáng lắm không? Chẳng phải quyền tự do tư tưởng (tự do báo chí), quyền tự do lựa chọn (tự do chính trị), quyền bình đẳng trước pháp luật (hệ thống tư pháp độc lập) là những giá trị căn bản mà hiến pháp cả hai nước đều thừa nhận hay sao?

Giờ đây truyền thông chính thống Trung Quốc đang trút giận lên đầu Na Uy. Việc trao giải Nobel Hòa bình cho Lưu Hiểu Ba đang được diễn giải như một âm mưu thâm độc của phương Tây chống lại Trung Quốc. Tất nhiên, trong lịch sử không thiếu những âm mưu của phương Tây chống lại Trung Quốc. Thế kỉ 19 và thế kỉ 20, phương Tây đã xâu xé Trung Quốc không thương tiếc. Phương Tây đã mừng rơn khi Mao Trạch Đông hô hào “Đại nhảy vọt” và “Cách mạng Văn hóa”, đưa đất nước tỉ dân này trở về thời mông muội. Phương Tây sẽ còn mừng hơn nữa nếu Trung Quốc cứ mãi giậm chân tại chỗ như một đất nước kém phát triển. Nói ngắn gọn: phương Tây (trong bản chất của nó) chỉ muốn thấy Trung Quốc lụn bại.

Nhưng bên cạnh bộ mặt đáng ghét đó, phương Tây còn có một bộ mặt khác: nó còn là một thực thể nhân văn phát triển cao. Không nghi ngờ gì, bên cạnh khoa học, phương Tây còn là cái nôi phát kiến ra các giá trị của các xã hội hiện đại: những giá trị về tự do, dân chủ, nhân quyền. Các xã hội khác ngoài phương Tây đều tìm cách tiếp nhận những giá trị này với mức độ thành công khác nhau. Ở Đông Á (vùng ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa), ta thấy Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, Singapore, và bây giờ là Trung Quốc và Việt Nam, đều lần lượt đi con đường này. Càng chủ động đi sớm bao nhiêu thì càng thành công bấy nhiêu. Nghĩa là trên con đường hiện đại hóa, các xã hội Đông Á đều phải trải qua quá trình từ bỏ dần những cơ chế độc đoán, chuyên quyền, để chuyển sang cơ chế dân chủ. Những gì mà Lưu Hiểu Ba và các nhà bất đồng chính kiến Trung Quốc và Việt Nam đang đòi hỏi thực chất cũng không khác gì những điều mà các nhà hoạt động dân chủ Hàn Quốc, Đài Loan đã đòi cho đất nước họ. Rõ ràng, những đòi hỏi chính đáng này không thể bị coi là “âm mưu lật đổ chính quyền”.

Chúng ta tự hỏi, việc trao giải Nobel Hòa bình cho Lưu Hiểu Ba có phải là một âm mưu của Na Uy, thậm chí của phương Tây chống lại Trung Quốc hay không? Na Uy thì chắc chắn là không rồi. Bởi vì đất nước nhỏ bé này được lợi lộc gì khi chống Trung Quốc? (Các nhà chính trị Na Uy đã phải vội vã giải thích, giải thưởng là quyết định của Ủy ban Nobel độc lập, chứ không liên quan gì tới chính quyền Na Uy!) Còn phương Tây nói chung thì sao? Tôi không nghĩ rằng phần đông các nhà chính trị phương Tây thực lòng muốn Lưu Hiểu Ba được trao giải: họ vẫn thích đi đêm với Hồ Cẩm Đào hơn, vì trên thực tế, Hồ Cẩm Đào mới là người kí các hợp đồng đầu tư bạc tỉ chứ không phải Lưu Hiểu Ba, người đang ở tù và không biết bao giờ mới có ngày về.

Lưu Hiểu Ba đang ở trong tù. Có lẽ ông còn chưa biết tin về giải Nobel Hòa bình được trao cho ông. Là một nhà hoạt động chính trị, có lẽ ông cũng không có nhiều ảo tưởng vào “lòng tốt” của phương Tây, nhưng chắc chắn ông có niềm tin vào những điều tốt đẹp của con người (trong đó có những điều tốt đẹp của phương Tây). Mong rằng một ngày kia, lý tưởng cao đẹp của ông sẽ được đền đáp bằng thành quả ở quê hương ông. Là một người Việt Nam, một kẻ đồng bệnh tương lân với những người dân quê hương ông, tôi thành thực mong ngày đó sẽ sớm đến. Bởi nếu Trung Quốc trở thành một xã hội dân chủ hòa bình, như lý tưởng của ông, thì đó cũng là điều tốt đẹp nhất cho Việt Nam vậy.

© 2010 Đinh Bá Anh

© 2010 talawas

Bình luận

41 Comments (bài “Đinh Bá Anh – Cảm động vì giải Nobel Hòa bình cho Lưu Hiểu Ba”)

  1. Thanh Nguyễn viết:

    Ông Nguyễn Phong có lộn không vậy? Đinh Bá Anh lên tiếng ủng hộ Lê thị Công Nhân, Lê Công Định… hoặc cảm động xiển dương tinh thần của Lưu Hiểu Ba nhưng lại không thể “phủ nhận thành công của ĐCS” của VN và TQ đã có công đưa đất nước ra trường quốc tế… Hic, “yêu nhau như thế bằng mười hại nhau”.
    Đấu tranh hoặc lên tiếng ủng hộ mà thiếu tính quyết đoán là môi trường cho chủ nghĩa cơ hội được nảy nở.

    Tình cảm thì tốt, nhưng sử dụng không đúng nghĩa, thể hiện không đúng cách thì có thể bị dẫn đến sự hiểu lầm. Hy vọng tôi không bị lầm và ông ĐBA càng không bị lầm, thì tình cảm của ĐBA thật đáng trân trọng!

  2. Nguyễn Phong viết:

    Ông Đinh Bá Anh là người sống trong nước, trước kia từng là người phụ trách trang văn học eVăn, dám công khai bày tỏ sự ủng hộ của mình đối với Lưu Hiểu Ba, trong khi các bạn có tìm thấy bất kì một bài viết nào trên báo chí Việt Nam ủng hộ và vui mừng cảm động về việc Lưu Hiểu Ba được giải Nobel Hòa Bình không? Các nhà báo nhà văn trí thức ở Việt Nam có ai công khai nói về sự kiện này không?

    Ông Đinh Bá Anh cũng công khai bày tỏ thái độ ủng hộ như vậy đối với các nhà bất đồng chính kiến Việt Nam như Hà Sĩ Phu, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định… và khẳng định rằng họ chỉ thực hiện những quyền tự do mà hiến pháp Việt Nam quy định, và không thể buộc cho họ tội “lật đổ chính quyền” được. Các trí thức thường được coi là “dũng cảm” ở Việt Nam, có ai lên tiếng như vậy chưa. Trừ ông Phạm Toàn từng lên tiếng ca ngợi hành động của Lê Công Định, Lê Thị Công Nhân, và bây giờ là Đinh Bá Anh, tôi chưa thấy ai khác. Ngay một người có tiếng là “dám nói” như nhà văn Nguyễn Quang Lập, mới chỉ chép mấy cái tin của ngoại quốc về Lưu Hiểu Ba vào trang nhà thôi mà cũng phải rào đón rất chán: “Quê choa chỉ là chiếu rượu thôi, không có mâm tranh đấu mô, bà con đừng vô lộn. Hai là bàn chuyện chi cũng được, chính trị chính em chi cũng xong, cái chi mà nỏ chính trị, có điều chỉ nên góp ý xây dựng thôi.”

    Một tuyên ngôn như “Linh Bát Hiến Chương” vì sao không xuất hiện ở Việt Nam. Theo tôi, vì giới trí thức Việt Nam, đặc biệt những người đang có danh vị, chưa dám vượt qua cái ngưỡng của “đối lập trung thành”.

    Xét như thế thì Trung Quốc, với tất cả mối đe dọa của nó với Việt Nam và với các quốc gia khác, vẫn là một xứ sở với đầy tiềm năng tinh thần mà chúng ta nên học hỏi. Khi một Giáo sư Viện Hàn lâm KHXH tại Trung Quốc như ông Từ Hữu Ngư dám công khai gửi thư ngỏ cho nhân dân châu Âu (http://www.talawas.org/?p=25337) đề nghị trao giải cho Lưu Hiểu Ba thì trí thức Trung Quốc đã vượt xa trí thức Việt Nam.

    Tôi cảm ơn ông Đinh Bá Anh về bài viết này.

  3. Trịnh Hữu Tuệ viết:

    Ông Hoàng Ngọc-Tuấn hỏi: “Nếu Mỹ là một hiểm họa như thế đối với Mexico, và người Mexico thấy nước Mỹ là ‘đáng ghét’ đến độ muốn nó chết tiệt đi, thì tại sao suốt bao nhiêu năm nay không bao giờ ngớt người Mexico tìm đủ cách trốn sang Mỹ để sống?”

    Câu hỏi này, rõ ràng, tiền giả định rằng người ta không thể vừa ghét một quốc gia vừa muốn sống tại đó. Tôi thấy tiền giả định này vô cùng ấu trĩ (extremely naive), bất kể người Mexico có thực sự ghét Mỹ hay không. Tôi đã gặp khá nhiều sinh viên Trung Quốc vừa nghĩ Mỹ là hiểm họa cho Trung Quốc vừa muốn tìm việc tại Mỹ sau khi học xong, và tôi hoàn toàn hiểu được họ. Nhưng có lẽ ông Tuấn, và một số độc giả khác, không chia sẻ điều này. Không sao cả.

    Còn về việc tôi dùng từ “ấu trĩ,” tôi xin nói như sau: Từ này hoàn toàn nằm trong khuôn khổ những đối thoại trên diễn đàn talawas. Bản thân ông Hoàng Ngọc-Tuấn đã từng gọi Ngô Tự Lập là “ăn cướp”, gọi Trịnh Lữ là “quái trạng văn hóa”, so sánh Nguyễn Hữu Liêm với “súc vật trong sở thú”, v.v… Và vô số những ông khác đã từng dùng vô số những từ khác kém “hòa nhã” hơn rất nhiều. Vậy nên tôi xin các vị hãy dừng việc mỉa mai “cách ăn nói” của người khác và tập trung vào nội dung. OK?

  4. Đinh Bá Anh viết:

    @ Thuận:

    Tôi viết: “Giờ đây truyền thông chính thống Trung Quốc đang trút giận lên đầu Na Uy. Việc trao giải Nobel Hòa bình cho Lưu Hiểu Ba đang được diễn giải như một âm mưu thâm độc của phương Tây chống lại Trung Quốc. Tất nhiên, trong lịch sử không thiếu những âm mưu của phương Tây chống lại Trung Quốc…”

    “Nhưng bên cạnh bộ mặt đáng ghét đó, phương Tây còn…

    Tôi không nghĩ rằng trong hai đoạn văn trên, ý của tôi lại có thể bị hiểu vụn ra và hiểu theo một hướng hoàn toàn ngược lại như vậy.

    Về tâm trạng và kế sách của các chính khách phương Tây khi Trung Quốc làm “Đại nhảy vọt” và “Cách mạng Văn hóa”, chị có thể tìm đọc Hồi kí Kissinger và hồi kí của một số nhân vật lớn khác mà tôi tiếc rằng hiện tại không có sách ở đây để giới thiệu cho chị. Quan điểm chung hồi đầu những năm 1950, phương Tây đánh giá TQ là một đối thủ đầy tiềm năng. Câu nói của Napoléon (đại ý: cứ để con sư tử đó ngủ, bởi khi nó thức cả thế giới sẽ rung chuyển) thường được trích dẫn như một lời cảnh báo. Nhưng khi Trung Quốc làm “Đại nhảy vọt” và “Cách mạng Văn hóa”, phương Tây quan sát và thở phào. Họ yên tâm là Trung Quốc sẽ vĩnh viễn không thể ngóc đầu dậy.

    Tôi đồng ý rằng “Đại nhảy vọt” hay “Cách mạng Văn hóa” trước hết là do Trung Quốc tự chuốc lấy. Những điều chị nói sau đó đều… thú vị, nhưng rất tiếc nó đều không liên quan đến điều tôi muốn nói. Xin mời chị đọc lại 2 đoạn văn trên của tôi.

    @ Thuận + Phùng Tường Vân:

    Rất vui lòng. Tuy nhiên, trước hết, mời hai vị đọc lại điều tôi viết trong toàn mạch văn:

    “… Người dân hai nước đều có một quá khứ tủi nhục với phương Tây, đều trải qua những kinh nghiệm cay đắng với chủ nghĩa toàn trị. Trung Quốc và Việt Nam trong những thập kỉ qua đều có những bước tiến vượt bậc về kinh tế, và vị thế của hai nước trên trường quốc tế cũng ngày càng trở nên quan trọng. Không nghi ngờ gì, những thành tựu này đang giúp cho người dân hai nước ngày càng lấy lại được niềm tự tin và niềm tự hào chính đáng của mình. Đấy cũng là thành công không thể phủ nhận của hai đảng cầm quyền ở Việt Nam và Trung Quốc. Nhưng mặt khác, cả hai nước đều đang đứng trước những vấn đề nan giải: nạn tham nhũng tràn lan do sự cấu kết của chính trị độc quyền với chủ nghĩa tư bản rừng rú, nền tư pháp bị lũng đoạn và trở thành công cụ đàn áp của chính quyền với các nhà bất đồng chính kiến, nền giáo dục suy đồi do bị áp đặt các mục tiêu chính trị cứng nhắc thay vì hướng tới chân thiện mỹ, và tất cả những vấn đề này chưa bao giờ được thảo luận công khai và công bằng do sự thiếu vắng triệt để các cơ quan báo chí độc lập.”

    Câu chuyện của Việt Nam trước 86 và Trung Quốc trước 78 là những câu chuyện cay đắng. Tuy nhiên, Việt Nam sau 86 và Trung Quốc sau 78, trên những nét lớn, là một câu chuyện thành công, đặc biệt nếu ta xem xét đến xuất phát điểm của hai nước vào thời điểm đó. Bước tiến vượt bậc của TQ về kinh tế, hẳn hai vị không phản đối. Bước tiến của Việt Nam, tuy khiêm tốn hơn, nhưng giữ được chỉ số GDP trung bình khoảng 7% trong suốt 20 năm, với mức nghèo giảm từ trên 50% xuống còn 14%, cũng là điều không ít quốc gia phải mơ ước. Vị thế quốc tế ngày càng lớn của Trung Quốc, hẳn hai vị cũng không cần phản đối. Còn vị thế của Việt Nam? Nếu các vị nhìn lại vị thế của Việt Nam thời 86-91, khi nó là một quốc gia cô đơn và thù địch với tất cả láng giềng xung quanh, với vị thế Việt Nam hôm nay (thành viên không thường trực HĐBA LHQ, chủ tịch luân phiên ASEAN, quốc gia được đăng cai tổ chức các hội nghị ASEM, APEC…), việc các nguyên thủ quốc gia của các nước lớn nhất đến Việt Nam không phải là chuyện hiếm, Việt Nam ngày càng chủ động tham gia và có tiếng nói trong các diễn đàn quốc tế và khu vực. Như vậy có phải là một bước tiến hay không? Người Việt Nam dần lấy lại niềm tự tin: từ chỗ không dám nghĩ rằng mình có thể làm được việc gì, giờ đây người Việt Nam tin rằng, họ cũng có thể làm được việc, không thua kém người nước ngoài. Sản phẩm Made in Vietnam không phải khó tìm trên thị trường quốc tế hiện nay, và không ít công ty Việt Nam đã vươn ra đầu tư ở thị trường nước ngoài. Đi với niềm tự tin là niềm tự hào được lấy lại, đó cũng là điều bình thường.

    Thành công của đảng cầm quyền? Có một lý thuyết cho rằng, thành công là ở nhân dân, còn đảng cầm quyền chỉ cản trở. Nếu đảng cầm quyền không cản trở, thậm chí không có đảng cầm quyền, nhân dân còn thành công hơn. Cứ cho rằng lý thuyết này đúng, thì câu nói của tôi cũng không vì thế mà sai. Bởi vì trong trường hợp này, Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn thành công ở chỗ: nó cản trở ít hơn so với trước đây. Từ chỗ cản trở nhiều tới chỗ cản trở ít, chẳng phải là một thành công không thể phủ nhận hay sao?

    Hy vọng tôi đã trả lời xong câu hỏi của hai vị.

    @ Phùng Tường Vân:

    Tôi vẫn nói lại rằng, tôi không hiểu ông muốn nói gì trong comment này:

    Thưa, cái lối à uôm so sánh rất thiếu ngay thẳng này, nếu nói rằng nó cũng là một dạng của trường phái “Chống Mỹ cứu nước” thì rất dễ bị chụp cho cái mũ “Chống Cộng Đến Chiều” thời cuôi cuôi của Việt Nam Cộng Hòa (còn ai nhớ ông Nguyễn Gia Hiến không nhỉ ?), nhưng trên mạng này cái lối lập lờ úp mở mà tôi thấy nó không lương thiện chút nào như vậy, được đôi người nhen nhúm đã có những kẻ thập thò “xin lửa” xuất hiện lác đác, phát gớm !
    Nghĩ như vậy nên tôi thấy phải cảm ơn ông Hoàng Ngọc Tuấn đã dõng dạc cảnh báo, cũng rất mùng được đọc PH điềm tĩnh, nghiêm trang của Thuận nữa.

    Vì câu ông viết tối nghĩa, tôi đành đoán rằng, ông muốn nói việc tôi so sánh tương quan (địa chính trị/ định mệnh/ yêu ghét) giữa Trung Quốc-Việt Nam với Mỹ-Mexico là một việc làm mập mờ, thiếu lương thiện? Tôi không hiểu tại sao ông nói thế.

  5. Lê Thượng viết:

    So sánh Mễ-Mỹ với Việt-Tàu,

    Đinh Bá Anh cho: “Và, Trung Quốc còn là định mệnh, bởi vì, sự thật là, chúng ta chẳng có cách nào để hất cẳng anh hàng xóm đầy duyên nợ này ra khỏi quả địa cầu (cũng như người dân Mexico chẳng thể nằm mơ để sáng mai tỉnh dậy, nước Mỹ đáng ghét sẽ biến mất trên bản đồ thế giới)”

    Trịnh Hữu Tuệ vẫy tay: “việc dân Trung Mỹ và Nam Mỹ ghét nước Mỹ là quá rõ, không cần phải bàn cãi”

    nguyen nguyenchi kể lể: “1. Người Mễ nghĩ USA là thiên đường. Người Việt chả nghĩ Trung Quốc là thiên đường.

    2. Người Mễ có thể bằng mọi giá để sang Mỹ sống cho dù vượt biên lậu và sẵn sàng đánh đổi luôn cuộc sống để đạt được. Người VN chỉ qua TQ để mua bán hay bán gái làm nô lệ tình dục!

    3. Người Mễ cho rằng hàng hoá của USA là chất lượng. Người Việt cho là hàng hoá của Trung Quốc là đồ rẻ tiền thiếu chất lượng và nguy hiểm.”

    Theo tôi thì các ý trên đều đúng một phần nào, chỉ khác là chuyện sắp xẩy ra và đã xẩy ra. Trước khi Mỹ trở thành đại cường quốc, Mỹ đã cổm mất của Mễ đi 1 phần đất phía bắc. Phần đất này nay đã trở thành 1 phần của những tiểu bang như Texas, New Mexico, Arizona, California. Ai coi phim Cao bồi Mỹ thì thấy rõ.

    Người Việt mình sợ, là sợ cái đó!

    Bây giờ Mỹ đã là cường quốc, giàu có, ai cũng muốn đến sống, không riêng gì ngươì Mễ.

    Nếu ai không muốn qua ở lậu bên Tàu trong tương lai để hưởng lấy sự giàu có thì cứ để cho nó lấy đi vùng miền bắc bây giờ cho tiện. Một mai Tàu nó trở thành đại cường quốc kinh tế giàu mạnh, ta không cần phải vượt tường chun hầm cho mệt thân.

  6. Hoà Nguyễn viết:

    Tôi nghĩ ông “nguyen nguyenchi” có ý kiến xác đáng và đầy đủ nhất.

    Ông Trịnh Hữu Tuệ nói theo bài bản đọc biết đã lâu, nhưng không đúng sát thực tế, lại có ý mở rộng ra xa thêm tới các nước Trung, Nam Mỹ, trong khi ở đây chỉ nói về mối liên hệ láng giềng sát nách giữa Mexico với Mỹ, để so sánh tình cảnh “môi răng” giữa TQ và VN. Giữa Mễ và Mỹ có sự tin cậy ở nhau rất nhiều, tuy khó chứng minh được bằng chứng lấy từ báo chí, thời sự, nhưng người sống ở Mỹ lâu dễ cảm nhận như vậy. Hai nưóc thật có căng thẳng về kinh tế ( cũng chỉ giống tình hình kinh tế giữa Mỹ với Nhật, hay Hàn, cà Canada), khác biệt về chính trị nội bộ, nhất là bất đồnng về chuyện di dân. Nhưng dù sao Mễ gắn bó với Mỹ hơn các nước ở Nam Trung Mỹ. Argentine còn hận Mỹ giúp Anh, Chili chắc vẫn oán Mỹ ủng hộ một nhà độc tài trườc kia, gần đây ở Brazil nhà cầm quyền tả khuynh (hay xã hội), các nước nhỏ vẫn nhớ tới thời Mỹ nhân danh bảo vệ họ (với chủ trương “châu Mỹ của người Mỹ”) nhưng thực tế là muốn trám vào chỗ của các nước Âu châu trước kia. Những cay đáng thời thực dân hay “đế quốc” đó tuy đã qua lâu, nhưng dư vị vẩn tồn đọng. Sự khác biệt giữa Bắc Mỹ với Trung và Nam Mỹ còn là vấn để ngôn ngữ, tôn giáo (Tin Lành – Công giáo), nhưng không phải nguyên nhân gây ra xung đột như Trung -Việt.
    Có người cũng khai thác tính cảm không ưa Mỹ của của Mễ khi nhắc chuyện Mễ mất các vùng đất nay là tiểu bang rất giàu của Mỹ là California (cà New Mexico, nhưng không thể bao gồm Texas tự tranh đấu độc lập khỏi Mexico và sau đó tự nguyện gia nhập liên bang Mỹ). Sự kiện lịch sử này không thể quên lãng, nhưng lúc đó Mễ chỉ vừa mới độc lập khỏi Tây Ban Nha, ý thức chủ quyền chưa đủ mạnh với dân số rất ít thành phần lại hỗn tạp, nên thù hận dai dẳng chắc không có. Không thể bàn xa hơn để thêm lạc hướng.

    Tôi cũng thật bất ngờ khi ông Trịnh Hữu Tuệ viết “vô cùng ấu trĩ” (chắc chỉ thấy cụm từ này trên báo Công an trong nước) cho một nhận định có cơ sở, được diễn đạt hoà nhã. Bất ngở vì tôi đọc những phân tích, nhận định của ông Tuệ ở một đề mục khác, với phong thái trí thức, trong câu chuyện “trích tự tầm từ ” mà tôi chỉ lắng nghe với chút nể nang những người tham dự (vì về tiếng Đức tôi chỉ có thể viết đúng hai danh từ riêng là Hitler và Berlin, không kể Karl Marx, Engels).

  7. Phùng Tường Vân viết:

    @Đinh Bá Anh

    “Vâng, tôi cũng mong sẽ có dịp nghe anh giải thích xem “những bước tiến vượt bậc về kinh tế của Việt Nam” là những cái gì? Vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế “ngày càng trở nên quan trọng” như thế nào? “Những thành tựu này đang giúp cho người dân Việt Nam ngày càng lấy lại được niềm tự tin và niềm tự hào chính đáng của mình” ra làm sao? “Thành công không thể phủ nhận của đảng cầm quyền ở Việt Nam” ở đâu?”

    Trên đây là những câu hỏi thật quan trọng (cho nên tôi xin phép cho chạy chữ đậm) của bà Thuận và cũng là những quan điểm tôi dứt khoát xin phép được không đồng ý với ông. Ông đã minh thị nói lại rằng ông “thấy không cần phải sửa đổi quan điểm của mình” về những khẳng định tích cực khi đánh giá những thành quả kinh tế, chính trị, vị thế quốc tế của Việt Nam… dưới sự lãnh đạo tập đoàn thống trị hiện nay ở trong nước kể từ khi đất nước thống nhất và hòa bình cho đến nay ấy, thì tôi cũng không mong gì hơn là sớm được ông soi sáng và minh chứng cho những đánh giá quan trọng ấy, có lẽ khi đó thì tôi mới có dịp được thưa lại rõ ràng hơn để không đến nỗi ông phải phàn nàn rằng “rất tiếc tôi không hiểu ông (PTV) muốn nói gì” .

  8. 1mitee viết:

    Vừa mới đọc bài về triết học của Trịnh Hữu Tuệ và thích thú theo dõi những thảo luận về ý nghĩ và cách dịch các khái niệm, tôi rất ngạc nhiên khi THT viết trong phản hồi phê bình HNT,

    Không phải là đối với triết gia, thảo luận và bàn cãi là một phần sinh hoạt nền tảng trong cuộc sống (phần kia là suy tưởng, chiêm nghiệm) hay sao? Chỉ Vì HNT nói một điếu gì khác quan điểm mà THT gạt phăng đi, cho rằng điều đó không cần phải bàn cãi thì thật lạ.

    Có thể THT “giận quá mất khôn” chăng nhưng đây là biểu hiện của một “thiên kiến” không thể chấp nhận được của một người đã thường tham dự những thảo luận về triết học, văn hóa, xã hội với quan điểm hàn lâm.

    Tinh thần tôn trọng ý kiến khác biệt và cầu tiến ở đâu? Lời hay ý đẹp nói ra thì dễ, nhưng khi có ý kiến khác, chống đối thì cách hành xử sẽ chứng tỏ bản chất nhân cách của người đó vậy.

  9. Thuận viết:

    1. “Trung Quốc suy tàn, phương Tây ngó sang mừng rơn, có lỗi hay không thì tùy, nhưng điều đó không thay đổi sự thật là: họ mừng rơn. Giả sử chị giận chồng mà đập vỡ bình hoa cưới, dù cô hàng xóm xinh đẹp tỏ thái độ cảm thông, hay cô ta mừng rỡ vì chồng chị sắp được độc thân, thì chị tuy không bắt đền bình hoa, nhưng cảm giác cay đắng có khác nhau, phải không chị? Vấn đề hòa bình thế giới, đôi khi cũng chỉ đơn giản thế thôi.” (Đinh Bá Anh)

    Anh Đinh Bá Anh ạ, giả sử tôi giận chồng mà đập vỡ bình hoa cưới, cô hàng xóm có cảm thông hay mừng rơn thì tôi cũng chẳng để ý, bởi có để ý hay không thì sự lục đục trong nội bộ gia đình tôi vẫn còn đó. Nếu tôi có cảm giác cay đắng thì cảm giác đó đến từ sự tan vỡ của vợ chồng chúng tôi chứ không thể do sự mừng rơn của cô hàng xóm.

    Tiện đây tôi muốn nói rằng so sánh của anh (đập vỡ bình hoa) hay của tôi (phang vỡ ti vi) đều khập khiễng với thảm kịch “Cách mạng Văn hóa” và “Đại nhảy vọt” đã lấy đi hàng triệu nhân mạng Trung Quốc. Trong nhận xét trước, tôi đã định viết thế này: “giả sử anh Đinh Bá Anh giận vợ, cầm búa phang vỡ đầu vợ, lẽ nào quay sang hàng xóm qui tội người ta ‘mừng rơn’ khi mình phang vỡ đầu vợ“. Nhưng tôi đã không viết, vì sợ ai đấy đọc nhanh lại tưởng anh Đinh Bá Anh là kẻ vũ phu, hay cầm búa phang đầu vợ. Tuy nhiên, tôi cho rằng nếu so sánh thì phải so sánh ở mức độ ấy: chuyện xảy ra ở Trung Quốc rõ ràng là có máu chảy, đầu rơi chứ không phải chỉ mất mát về vật chất.

    Thủ phạm của thảm kịch “Cách mạng Văn hóa” và “Đại nhảy vọt” thì ai cũng biết là Mao Trạch Đông và Đảng CS Trung Hoa. Không hiểu tại sao anh Đinh Bá Anh lại cứ muốn phương Tây phải chịu một phần tội lỗi vì đã “mừng rơn”? Phương Tây “mừng rơn” như thế nào? Và vì cái sự “mừng rơn” của họ mà Trung Quốc khốn đốn ra làm sao? Anh có thể bớt chút thời giờ giải thích cho tôi được không?

    Phương Tây và Trung Quốc không ưa gì nhau. Nói cho cùng thì phương Tây và Mỹ cũng không ưa gì nhau, và ngay cả các nước phương Tây cũng không phải lúc nào cũng đoàn kết một lòng. Nhưng thiết nghĩ một nước chỉ có quyền lên tiếng phản đối khi bị nước khác ngang nhiên lấn chiếm hay bắt nạt công dân của mình (như trường hợp Trung Quốc cướp đảo Hoàng Sa và bắt giữ ngư dân Việt). Quay lại ví dụ của anh lúc nãy, nếu cô hàng xóm nhà tôi nhân lúc vợ chồng tôi lục đục, nhảy vào nhà chúng tôi xách cái ti-vi mang về nhà mình, hay giơ tay tát thằng con tôi một cái, thì tôi nhất định sẽ kiện cô ta đến nơi đến chốn. Nếu không, tôi sẽ không mất thời gian ra tòa, vì tất nhiên quan tòa sẽ hỏi: – Lý do gì chị kiện người ta? Chẳng lẽ tôi trả lời: – Vì tôi cảm thấy cay đắng, cô ta bảo với tôi là “chị ạ em rất thông cảm với chị” nhưng tôi biết là cô ấy đang “mừng rơn” trong bụng?

    2. “Ở đây quan điểm của chị và tôi ta xem ra khác nhau nhiều. Tôi thấy không cần sửa đổi quan điểm của mình, tuy nhiên sẽ cố gắng làm rõ hơn khi có dịp.” (Đinh Bá Anh)

    Vâng, tôi cũng mong sẽ có dịp nghe anh giải thích xem “những bước tiến vượt bậc về kinh tế của Việt Nam” là những cái gì? Vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế “ngày càng trở nên quan trọng” như thế nào? “Những thành tựu này đang giúp cho người dân Việt Nam ngày càng lấy lại được niềm tự tin và niềm tự hào chính đáng của mình” ra làm sao? “Thành công không thể phủ nhận của đảng cầm quyền ở Việt Nam” ở đâu?

    3. “Lật đổ chính quyền” trong ngôn ngữ tuyên truyền hiện nay, khi nó lọt vào tai quần chúng, luôn hàm nghĩa dùng bạo lực – một cách vi hiến và trái với ý nguyện của số đông quần chúng – để lật đổ một chính quyền hợp hiến. Chúng ta cần nói dứt khoát rằng, việc vận động hòa bình để xây dựng một xã hội dân chủ đa nguyên, cho phép người dân có quyền tự do ngôn luận và tự do lựa chọn thực sự, không phải là một hành động lật đổ chính quyền. Luật pháp Trung Quốc và Việt Nam hiện nay vẫn xếp hoạt động đó là “lật đổ chính quyền”. Đấy là điểm mấu chốt cần đấu tranh thay đổi.” (Đinh Bá Anh)

    Ở Việt Nam hiện nay, toàn bộ chính quyền nằm trong tay Đảng Cộng sản. Trong trường hợp đa đảng, đảng nào thắng sẽ thành lập chính quyền mới. Vậy không là “lật đổ chính quyền” hay sao?

    4. “Tôi đồng ý với chị về việc các chính trị gia phương Tây nhìn chung đều đủ thông minh để không phản đối Ủy ban Nobel. Quan hệ phương Tây – Trung Quốc là quan trọng, thậm chí sống còn với Việt Nam. Tôi quan tâm. Chị thấy đấy, quan điểm của chúng ta lại khác nhau rồi.” (Đinh Bá Anh)

    Theo tôi, quan hệ phương Tây – Trung Quốc quan trọng nhưng không “sống còn” với Việt Nam. Vấn đề sống còn với Việt Nam hiện nay là độc lập, dân chủ. Một đất nước dân chủ, có kinh tế vững vàng thì không sợ ngoại xâm. Trên thực tế, Trung Quốc như một con hổ đói, nhìn nước nào xung quanh cũng muốn vồ. Tạo sao chúng ta không tự hỏi: Lý do nào, nó lại vồ đúng Việt Nam?

  10. nguyen nguyenchi viết:

    Theo ĐBA là: “Và, Trung Quốc còn là định mệnh, bởi vì, sự thật là, chúng ta chẳng có cách nào để hất cẳng anh hàng xóm đầy duyên nợ này ra khỏi quả địa cầu (cũng như người dân Mexico chẳng thể nằm mơ để sáng mai tỉnh dậy, nước Mỹ đáng ghét sẽ biến mất trên bản đồ thế giới)“, rồi ông Trịnh Hữu Tuệ lại thoải mái phán: “việc dân Trung Mỹ và Nam Mỹ ghét nước Mỹ là quá rõ, không cần phải bàn cãi“, thì có lẽ ĐBA và THT chưa bao giờ tiếp cận với người Mexico ở quê hương của họ và ngay cả người Mexico đang sinh sống ở Mỹ. Tôi thì khác, vừa có duyên để gặp họ ở cả hai nơi, và có duyên (hay nợ) ở Việt Nam để biết hầu hết người dân VN nghĩ gì về Trung Quốc!

    1. Người Mễ nghĩ USA là thiên đường. Người Việt chả nghĩ Trung Quốc là thiên đường.

    2. Người Mễ có thể bằng mọi giá để sang Mỹ sống cho dù vượt biên lậu và sẵn sàng đánh đổi luôn cuộc sống để đạt được. Người VN chỉ qua TQ để mua bán hay bán gái làm nô lệ tình dục!

    3. Người Mễ cho rằng hàng hoá của USA là chất lượng. Người Việt cho là hàng hoá của Trung Quốc là đồ rẻ tiền thiếu chất lượng và nguy hiểm.

    Người Việt không hề ganh tỵ với Trung Quốc! Mình ghét TQ vì họ gian xảo, điêu ngoa, luôn muốn xâm lấn VN. Mình cũng chả bao giờ kính trọng TH vì chất lượng cuộc sống hay sản phẩm của họ. Tất nhiên mình chưa bao giờ ganh tị với TQ vì họ “giàu có” hay “tiến bộ” hơn VN.

    Ngược lại, người Mexico thèm muốn được có cuộc sống như người Mỹ, thèm muốn có thu nhập và chất lượng vật chất của Mỹ. Họ vừa kính trọng Mỹ, vừa thèm muốn được như Mỹ, và không ít người từ đó mà ganh tị với Mỹ!

    Việc ảnh hưởng của TQ đối với vận mệnh VN là rõ vì chính là trò lường đảo XHCN và CSCN của cả 2 nước. Nhưng từ đó mà đánh đồng với tính ganh tị, thèm khát được nhưng không có và biến thành thù ghét của Mexico đối với Mỹ là hai chuyện hoàn toàn không thể so sánh được! Cho nên ĐBA nên nghĩ lại.

    Còn phần THT thì còn tệ hơn! ông dám phán thoải mái theo cảm tính mà không nhìn thấy sự khác biệt trong bản chất của quan hệ giữa VN-TQ và Mexico-Mỹ! Rõ chán hay đúng hơn là phải dùng từ “hết sức ấu trĩ” mà ông dùng cho người khác.

    Về cách nhìn của ĐBA về chuyện chính của giải Nobel Hoà Bình và Lưu Hiểu Ba tôi hoàn toàn đồng ý và cảm ơn bài viết.

    Nguyen Nguyenchi

  11. Đinh Bá Anh viết:

    @ Thuận:

    1. Trung Quốc suy tàn, phương Tây ngó sang mừng rơn, có lỗi hay không thì tùy, nhưng điều đó không thay đổi sự thật là: họ mừng rơn. Giả sử chị giận chồng mà đập vỡ bình hoa cưới, dù cô hàng xóm xinh đẹp tỏ thái độ cảm thông, hay cô ta mừng rỡ vì chồng chị sắp được độc thân, thì chị tuy không bắt đền bình hoa, nhưng cảm giác cay đắng có khác nhau, phải không chị? Vấn đề hòa bình thế giới, đôi khi cũng chỉ đơn giản thế thôi.

    2. Ở đây quan điểm của chị và tôi ta xem ra khác nhau nhiều. Tôi thấy không cần sửa đổi quan điểm của mình, tuy nhiên sẽ cố gắng làm rõ hơn khi có dịp.

    3. “Lật đổ chính quyền” trong ngôn ngữ tuyên truyền hiện nay, khi nó lọt vào tai quần chúng, luôn hàm nghĩa dùng bạo lực – một cách vi hiến và trái với ý nguyện của số đông quần chúng – để lật đổ một chính quyền hợp hiến. Chúng ta cần nói dứt khoát rằng, việc vận động hòa bình để xây dựng một xã hội dân chủ đa nguyên, cho phép người dân có quyền tự do ngôn luận và tự do lựa chọn thực sự, không phải là một hành động lật đổ chính quyền. Luật pháp Trung Quốc và Việt Nam hiện nay vẫn xếp hoạt động đó là “lật đổ chính quyền”. Đấy là điểm mấu chốt cần đấu tranh thay đổi.

    4. Tôi đồng ý với chị về việc các chính trị gia phương Tây nhìn chung đều đủ thông minh để không phản đối Ủy ban Nobel.

    Quan hệ phương Tây – Trung Quốc là quan trọng, thậm chí sống còn với Việt Nam. Tôi quan tâm. Chị thấy đấy, quan điểm của chúng ta lại khác nhau rồi.

    @ Phùng Tường Vân:

    Rất tiếc tôi không hiểu ông nói gì.

  12. Tan Phong viết:

    Xin chia sẻ cùng bác Thanh Nguyễn và hy vọng hai tác giả Trịnh Hữu Tuệ / Hoàng Ngọc-Tuấn không chuyển dịch tới khoảng cách kế cận nhau như Việt-Tàu, Mỹ-Mễ. [Vì đều thích đọc hai ông :-)!]
    Ngoài ra, tôi chia sẻ mong muốn nước Trung Hoa tiến bộ của tác giả Đinh Bá Anh nhưng cũng thông cảm với những suy diễn cá nhân trong niềm xúc động nhất thời.

    Trân trọng.

  13. Thanh Nguyễn viết:

    1. Ông Tuấn có vẻ hấp tấp khi đọc đoạn so sánh của ông Đinh Bá Anh nên hiểu nhầm cái ý của tác giả. Đơn giản, tác giả đã đưa ra yếu tố “định mệnh” khi nói đến mối liên hệ giữa TQ – VN và đã mở rộng, ví dụ chua thêm khi so sánh cặp Mỹ – Mễ cũng trong yếu tố định mệnh này.
    Hơn nữa, ông Tuệ cũng đã cho rằng ông Tuấn “hơi phóng khoáng” khi đọc và hiểu đoạn này của Đinh Bá Anh. Vì vậy ông Tuệ đã phê bình ông Tuấn đòi “xét lại” cái so sánh này của ĐBA, là có phần đúng.

    Ghét Mỹ mà vẫn muốn nhảy rào. Chửi nhà giàu nhưng vẫn mơ mình thành triệu phú, nó hoàn toàn không nằm trong một cặp dính liền “có thuộc tính” trong một vấn đề trong lập luận.
    (Giống như đã là dân Mễ thì phải ăn đậu và ghét Mỹ, dân nhà nghèo là những người có tiền không nhiều chứ không phải là những người chửi nhà giàu…)Vì không rành thuật ngữ trong logic, nhưng tôi hiểu nôm na là vậy. Có đúng chăng?

    Tôi cũng ngạc nhiên khi ông Tuấn vội vàng cám ơn sớm như vậy.

  14. Thanh Nguyễn viết:

    Bên cạnh những góp ý của Thuận, tôi còn thấy ông Đinh Bá Anh có một lối suy diễn đầy cảm tính và khá lủng củng trong bài viết. Có thể vì cảm động quá chăng?

    1. Trung Quốc và Việt Nam trong những thập kỉ qua đều có những bước tiến vượt bậc về kinh tế, và vị thế của hai nước trên trường quốc tế cũng ngày càng trở nên quan trọng. Không nghi ngờ gì, những thành tựu này đang giúp cho người dân hai nước ngày càng lấy lại được niềm tự tin và niềm tự hào chính đáng của mình. Đấy cũng là thành công không thể phủ nhận của hai đảng cầm quyền ở Việt Nam và Trung Quốc.

    Đây là lối nhìn thiếu tính cương quyết nếu không nói là nửa vời của một người cho mình là quan tâm đến những hoạt động đấu tranh dân chủ, nhân quyền – vốn là những lãnh vực không bao giờ chấp nhận sự độc tài và toàn trị.

    Có phải là nhờ Đảng CS mà người Trung Quốc có một “sân vận động Tổ chim” và một Expo-Thượng Hải? Có phải nhờ vào Đảng CS mà người VN có một Fields – Ngô Bảo Châu, và xuất khẩu gạo có tiếng trên thế giới chăng?

    2. Giờ đây truyền thông chính thống Trung Quốc đang trút giận lên đầu Na Uy. Việc trao giải Nobel Hòa bình cho Lưu Hiểu Ba đang được diễn giải như một âm mưu thâm độc của phương Tây chống lại Trung Quốc. Tất nhiên, trong lịch sử không thiếu những âm mưu của phương Tây chống lại Trung Quốc. Thế kỉ 19 và thế kỉ 20, phương Tây đã xâu xé Trung Quốc không thương tiếc. Phương Tây đã mừng rơn khi Mao Trạch Đông hô hào “Đại nhảy vọt” và “Cách mạng Văn hóa”, đưa đất nước tỉ dân này trở về thời mông muội. Phương Tây sẽ còn mừng hơn nữa nếu Trung Quốc cứ mãi giậm chân tại chỗ như một đất nước kém phát triển. Nói ngắn gọn: phương Tây (trong bản chất của nó) chỉ muốn thấy Trung Quốc lụn bại.

    Lập luận này rất không ổn khi tác giả liên hệ sự kiện Nobel Hòa bình 2010 và những âm mưu chống TQ ở thế kỷ 19, 20 trong quá khứ.

    Một phương Tây (tự trong bản chất của nó) có những giá trị về nhân quyền, dân chủ, văn minh thì sẽ không cảm tính “chỉ muốn thấy Trung Quốc lụn bại” đâu ông Đinh Bá Anh ạ!

    Tất nhiên, không thể phủ nhận là phương Tây đang có thể “ghét” TQ. Nhưng “ghét” vì cái gì thì cần phải có dẫn chứng, phân tích cụ thể chứ không thể nói khơi khơi trong bài viết mang thể loại cảm động như thế này được.
    Theo thiển ý, cái sự ghét này có thể vì CS (tự trong bản chất của nó) là một đảng phái tạo nên hãnh tiến-thực dụng bất chấp, giả dối, luôn luôn che dấu thực tế nhưng lại tự đắc, tự tôn… mà những giá trị của người phương Tây không dung nạp được.

    Thực sự, người VN có sự đồng cảm với TQ khi bị phương Tây làm thịt không nên lưu tâm nhiều bằng một khi nhiễm cái chứng không muốn người khác chỉ trích mình là thứ đồng bệnh tương lân bị ảnh hưởng từ nền văn minh vĩ đại của người Trung Quốc!

  15. Trịnh Hữu Tuệ: “Câu hỏi của ông Hoàng Ngọc-Tuấn, theo tôi, là hết sức ấu trĩ. Nó cũng tương tự như câu hỏi tại sao người nghèo ghét người giàu nhưng vẫn muốn giàu, hay tại sao nông dân ghét người thành thị nhưng vẫn muốn lên thành phố sống. Việc dân Trung Mỹ và Nam Mỹ ghét nước Mỹ là quá rõ, không cần phải bàn cãi.”

    Anh Trịnh Hữu Tuệ bất ngờ có nhã ý tặng tôi nhóm chữ “hết sức ấu trĩ”, tôi xin hân hạnh đón nhận, với sự ngạc nhiên. Cảm ơn anh.

    Tôi thì thấy người nghèo đôi khi có thể ganh tị với người nghèo chứ chẳng phải ghét. Những người giàu tột bậc như Bill Gate hay Angelina Jolie khi sang thăm Việt Nam có lẽ cũng chẳng bị mấy ai ghét, nếu không nói là được rất nhiều người ái mộ.

    Hiện nay, có lẽ có nhiều người Việt Nam ghét Trung Quốc, nhưng không phải ghét vì Trung Quốc giàu hơn Việt Nam, mà ghét vì thái độ bành trướng bá quyền của Trung Quốc.

    Chính anh Đinh Bá Anh cũng không hề ghét Trung Quốc, mà anh ấy chỉ cảnh giác trước sự đe dọa của Trung Quốc. Anh ấy mong rằng “Trung Quốc trở thành một xã hội dân chủ hòa bình, thì đó cũng là điều tốt đẹp nhất cho Việt Nam vậy.”

    Chính vì thế, tôi lấy làm thắc mắc tại sao anh Đinh Bá Anh lại cho rằng người Mexico ghét nước Mỹ đến độ muốn cho nước Mỹ “biến mất trên bản đồ thế giới”!

    Nếu anh Trịnh Hữu Tuệ cảm thấy cần tặng tôi thêm một số “mỹ từ” hay ho hơn nữa, thì tôi xin tiếp tục đón nhận vậy. Xin cảm ơn trước.

    Trân trọng.

1 2 3
  • talawas - Lời tạm biệt

  • Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam… đọc tiếp >>>