Carl Becker – Triết học sử quan của Marx (2)
31/10/2009 | 3:13 chiều | 72 Comments
Category: Tư tưởng
Thẻ: Carl Becker > Karl Marx > Triết học sử quan
Cao Hùng Lynh dịch
Người Tự do: Vậy thì tôi đồng ý với quan niệm về ý chí tự do này. Đối với tôi, rõ ràng là khi con người đạt được sự hiểu biết về những tác động định đoạt hành vi của anh ta, thì sự hiểu biết này trở thành một tác lực mới có khả năng làm cho anh ta hành động khác đi. Nhưng nếu chấp nhận nguyên lý này, tôi thấy có một điều kỳ lạ như sau: trước thời đại của Marx, có lẽ con người đã không có sự hiểu biết nào về sự thật rằng hành vi của anh ta bị định đoạt bởi mâu thuẫn giai cấp về kinh tế. Tôi tưởng rằng yếu tố về sự nhận thức này lẽ ra đã phải cải tạo những điều kiện định đoạt các biến động xã hội xảy ra từ thời đại của người Neanderthal cho đến nay rồi kia chứ. Tại sao yếu tố nhận thức này lại không hề có một tác động đáng kể nào từ xa xưa cho đến thời đại của Marx? Hẳn Marx phải là một nhân vật vĩ đại hơn những gì tôi nghĩ – một đấng Messiah nào đó, người mà chỉ bằng một hành động duy nhất đã ban tặng cho nhân loại một khám phá trọng đại để biến đổi triệt để các điều kiện định đoạt lịch sử con người. Tôi thấy điều này thật khó tin. Đáng lý ra phải nói như vầy: sự hiểu biết đã từng bước cải tạo các tác lực kinh tế từng định đoạt những biến động xã hội trong quá khứ, và trong tương lai sự hiểu biết xa hơn nữa, sự hiểu biết mà Marx không hề hay biết, sẽ tiếp tục cải tạo những tác lực này theo các cách thức mà Marx không thể mơ tưởng tới.
Nhưng đây chỉ là vấn đề thứ yếu. Chúng ta hãy giả sử rằng cho đến thời của Marx, con người hoàn toàn lệ thuộc một cách mù quáng vào mối xung đột giai cấp về kinh tế, và rằng hiện nay, nhờ vào Marx, họ đang bước trên con đường ý thức được sự thật vừa nói, đồng thời khi ý thức được nó, họ sẵn sàng cải tạo một cách sâu rộng các điều kiện sẽ định đoạt những biến động xã hội. Rồi sao nữa? À, đối với tôi, dường như là sự khám phá trọng đại này của Marx chính là cái làm cho ông ta không thể tiên đoán được đặc tính của cuộc cách mạng xã hội sắp tới. Nếu chúng ta không biết rằng các biến động xã hội đều bị định đoạt bởi sự mâu thuẫn giai cấp về kinh tế, thì cuộc cách mạng xã hội sắp tới có lẽ cũng sẽ bước theo con đường của các cuộc cách mạng trước đây, trong đó không hề xuất hiện một xã hội phi giai cấp nào cả. Nhưng bởi vì chúng ta hiện nay đã biết rằng các cuộc cách mạng xã hội trong quá khứ đều bị quy định bởi mâu thuẫn giai cấp, cho nên sự hiểu biết này, theo Marx, sẽ khiến cuộc cách mạng xã hội sắp tới đi theo một đường hướng khác, trong đó chúng ta có thể hy vọng, nhưng không thể chắc chắn, một xã hội phi giai cấp sẽ xuất hiện. Nói ngắn gọn, một khi Marx làm cho con người nhận thức được sự tác động của mối xung đột giai cấp về kinh tế trong quá khứ, thì đó cũng là lúc ông phá hủy chính các điều kiện có thể giúp ông tiên đoán bản chất của cuộc cách mạng xã hội tương lai. Nếu Marx muốn tiên đoán chính xác bản chất của cuộc cách mạng xã hội sắp tới, có lẽ ông đã không nói cho chúng ta biết cái gì là cái tạo nên các cuộc cách mạng xã hội: bởi vì khi nói ra, bí mật đã bị tiết lộ, do đó không ai có thể tiên đoán được nó. Nhờ Marx, bí mật vĩ đại ấy đã bị tiết lộ, và sự hiểu biết này sẽ giúp chúng ta có thể hình thành cuộc cách mạng xã hội sắp tới khác với cái nó lẽ ra phải là. Triết học Marx trình bày cho các môn đồ một song đề mà họ hoặc là không nhận ra, hoặc là chối từ việc đối diện với nó. Song đề đó là đây: các biến động xã hội luôn luôn được quyết định bởi các điều kiện như nhau, trong đó chúng ta có thể đoan chắc rằng cuộc cách mạng xã hội sắp tới cũng giống với các cuộc cách mạng xã hội trước đó – nó sẽ biến đổi mối xung đột giai cấp hiện tại chỉ để tạo ra các điều kiện sẽ xuất hiện trong một cuộc cách mạng mới nào đó; mặt khác, sự hiểu biết về các điều kiện đã định đoạt các cuộc cách mạng xã hội trong quá khứ sẽ dẫn đến một tác lực mới trong các điều kiện sẽ định đoạt các cuộc cách mạng xã hội trong tương lai, mà trong trường hợp này, chúng ta không cách nào tiên đoán được bản chất của những cuộc cách mạng tương lai ấy. Triết học Marx không biện minh được cho sự quả quyết của người Cộng sản rằng giai cấp vô sản là giai cấp được chọn để thiết lập một xã hội phi giai cấp dựa trên sự sụp đổ của chế độ tư bản hiện nay. Nếu ông diễn dịch Marx dưới hình thức thuyết tất định máy móc, thì sự quả quyết nói trên của người Cộng sản là một ảo tưởng thuần túy; mặt khác, nếu ông diễn dịch Marx dưới hình thức ý chí tự do, thì sự quả quyết ấy chẳng khác gì một ước vọng huy hoàng. Đó là lý do tại sao tôi không thể coi triết học Marx như là một quy luật lịch sử.
Người Cộng sản: Được rồi. Giả sử, vì mục đích tranh luận, rằng sự quả quyết nói trên chỉ là một ước vọng huy hoàng. Chính ông đã nói rằng chế độ tư bản hiện nay cần phải bị thay đổi theo một cách thức nào đó để dung hợp hữu hiệu hơn quyền lợi của đa số dân chúng, tức giai cấp vô sản. Đó chính là điều mà người Cộng sản mong muốn. Vì ông đồng cảm với mục tiêu của họ, đồng thời tin rằng mục tiêu ấy sẽ được thực hiện bằng một biện pháp nào đó, vậy tại sao ông không gia nhập đảng Cộng sản để góp phần thực hiện ước vọng huy hoàng này?
Người Tự do: Tôi không gia nhập đảng Cộng sản, bởi vì tôi không tin vào các phương pháp mà họ đề ra để đạt được mục tiêu này, mặc dầu đồng cảm với ước vọng của họ trong việc tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn cho đại khối quần chúng. Theo như tôi hiểu, họ tuyên bố rằng không có gì thực sự có giá trị để thực hiện cho đến khi các điều kiện chín muồi cho việc áp dụng biện pháp cách mạng. Khi các điều kiện chín muồi xảy đến, căn cứ theo tấm gương của người Bolshevik ở Nga, họ tiến hành chiếm chính quyền, truất hữu giai cấp tư sản, đàn áp thô bạo sự bày tỏ mọi ý kiến bằng cách độc đoán đánh giá chúng là những ý kiến thù nghịch với lợi ích của giai cấp công nhân.
Tôi không tin vào việc coi võ lực và đàn áp như là phương tiện chủ yếu mang lại đời sống tốt đẹp hơn. Tôi cũng không phải là một người yêu chuộng hòa bình thụ động. Có thể không có chính quyền nào tốt cả, và mọi chính quyền, suy cho cùng, đều dựa trên võ lực. Nhưng tôi tin rằng trắc nghiệm cần thiết về một xã hội văn minh nằm ở chỗ mức độ tin cậy vào sự tranh luận tự do và sự đồng thuận có tính cách tự nguyện mà cơ quan công quyền và luật pháp đạt tới. Việc viện đến võ lực nhằm đạt được sự đồng thuận đôi lúc có thể là hành động cần thiết để ngăn xã hội sa vào tình trạng hỗn loạn thực sự; nhưng việc dùng võ lực thay thế cho thuyết phục chính là sự thú nhận về tình trạng bất lực. Tôi không tin vào khả năng dẹp bỏ sự đàn áp bằng cách đàn áp những kẻ áp bức. Tôi không tin vào tính bất khả sai lầm của bất cứ người nào, hoặc bất cứ nhóm người nào, hoặc bất cứ học thuyết hay giáo thuyết của bất cứ người hoặc nhóm người nào, trừ phi chúng có thể đứng vững trước sự thử thách của việc phê phán và phân tích một cách tự do. Tôi đồng ý với Pascal rằng “suy tư làm nên phẩm hạnh của con người”; do vậy, tôi tin rằng tất cả những thành tựu vĩ đại và có giá trị lâu dài của nền văn minh đều thâu được từ sự hoạt động tự do của trí óc, cái đối lập với, hoặc không liên quan gì tới, việc áp chế cảm xúc của quần chúng và mưu toan dùng quyền uy để cưỡng tạo sự tuân phục trong hành vi và ý kiến. Tôi không tin rằng đã có, hoặc sẽ có, một nền văn minh cao tại bất cứ quốc gia nào, mà trong đó con người bị giới hạn việc diễn tả tư tưởng bởi cơ quan công quyền. Chế độ độc tài là một chế độ già cỗi như sự già cỗi của xã hội Âu châu; và dẫu chế độ độc tài ấy có mang tên Stalin, Mussolini hay Hiler, thì nó không bao giờ trở thành điều gì mới mẻ và đáng được ngưỡng mộ bằng cách che dấu nó dưới lớp áo ý thức hệ mới lạ và huyền ảo. Tôi nhìn nhận nó như một khả thể, theo đó nền văn minh cơ giới, hiện đại và phức tạp của chúng ta có thể nhầm lẫn khi cho rằng một nền độc tài sẽ thay thế chế độ hiện tại; nhưng tôi từ chối góp phần vào việc làm cho nó xảy ra.
Đó là lý do tại sao tôi không gia nhập đảng Cộng sản. Tôi tin rằng những đổi thay sâu rộng trong hệ thống kinh tế và kỹ nghệ của chúng ta là cần thiết; nhưng tôi tin rằng chúng có thể, và tôi hy vọng chúng sẽ, được thực hiện tại đất nước này mà không cần đến một cuộc cách mạng bạo lực, không cần đến một chế độ chuyên chế, không cần đến việc xóa bỏ niềm tin truyền thống của chúng ta vào sự thảo luận tự do và sự tự do phê phán cơ quan công quyền, phê phán các biện pháp mà nó đưa ra để giải quyết các căn bệnh xã hội. Và theo triết học Marx, như ông dẫn giải, không có gì là bất hợp lý khi tôi chọn lập trường này. Theo như ông nói, vì rằng Marx đã làm cho chúng ta ý thức được tác lực của mâu thuẫn giai cấp về kinh tế trong quá khứ, cho nên chính sự ý thức ấy sẽ khiến chúng ta có thể làm chủ và cải tạo mối xung đột giai cấp trong tương lai. Tôi đồng ý. Nhưng tại sao nhất thiết phải cho rằng sự hiểu biết mà Marx mang đến cho chúng ta lại là vật sở hữu duy nhất của giai cấp vô sản? Suy cho cùng, người tư sản cũng có chút thông minh nào đó chứ. Họ có thể đọc Marx, hoặc ít nhất, đọc Sidney Hook. Họ có thể quan sát điều đã xảy ra ở Nga, ở Ý, ở Đức. Họ cũng có thể hiểu rằng chế độ tư bản cạnh tranh đang đi trên con đường tự hủy. Học thuyết Marx nói với tôi rằng nhà tư bản, giống như người vô sản, đều bị tác động bởi quyền lợi giai cấp về kinh tế của họ; học thuyết ấy không nói với tôi rằng họ, cũng chẳng khác gì người vô sản, mãi mãi phải chịu sự tác động của một ảo tưởng mù quáng liên quan đến cái mà quyền lợi ấy là. Cho đến nay, quyền lợi của giai cấp tư sản rõ ràng không phải là việc đại khối quần chúng sẽ tồn tại mà không cần đến phương tiện mua sắm hàng hóa mà giai cấp tư sản đã sản xuất ra để bán. Vẫn có khả năng rằng hệ thống tư bản tại đất nước này, khi bị lệ thuộc vào áp lực của nhu cầu kinh tế và sức mạnh của tình trạng bất mãn nơi công chúng, sẽ có thể, bằng một tiến trình hòa bình hợp lý, được chuyển đổi thành một hệ thống kinh tế kế hoạch và hợp tác nào đó – chứ không phải là một xã hội không tưởng – nhưng ít nhất đó phải là một hệ thống có thể hoạt động tốt đẹp. Và một hệ thống có thể hoạt động tốt đẹp mà có khả năng bảo tồn giá trị tự do truyền thống của chúng ta đối với quyền thảo luận và phê phán sẽ, theo tôi, cao đẹp hơn bất cứ hệ thống nào được thiết lập bằng các hành động đàn áp theo kiểu chế độ Cộng sản của Nga, chế độ Phát-xít của Ý, hay chế độ Quốc xã của Đức.
Người Cộng sản: Một hệ thống có thể hoạt động tốt đẹp. Điều này hiển nhiên cũng mù mờ như cái xã hội lý tưởng của Marx trong tương lai mà ông vừa chế giễu. Rõ ràng, một hệ thống có thể hoạt động tốt đẹp là cái mà ông thích hơn, so với cái mà ông không thích như nhà nước Cộng sản Nga, chẳng hạn.
Người Tự do: Đúng vậy. Nhưng ông phải cho phép tôi thích một hệ thống hoạt động tốt đẹp mà tôi thích, hơn một hệ thống hoạt động tốt đẹp mà tôi không thích chứ. Ông hầu như không thể trông mong tôi trở thành người Cộng sản cho tới khi nào tôi được thuyết phục rằng chế độ cộng sản đáng chuộng hơn chế độ mà tôi đang sống.
Người Cộng sản: Nhưng ông đã thừa nhận rằng cái “hệ thống hoạt động tốt đẹp” mà ông hy vọng sẽ được thiết lập có thể không thiết lập được – nghĩa là hệ thống hiện nay có thể bị kết thúc bằng một chế độ độc tài. Điều tôi nghĩ đến sau đây là một kết quả có nhiều khả năng xảy ra hơn. Có lẽ rốt cuộc giai cấp tư sản, khi phải đối diện với sức mạnh ngày càng tăng của giai cấp vô sản, sẽ dùng đến võ lực, như nó đã từng dùng ở Ý và Đức. Khi đó, nếu phải chọn lựa giữa việc ủng hộ một nền chuyên chế của giai cấp vô sản và một nền độc tài của giai cấp tư sản, ông sẽ làm gì? Điều gì sẽ xảy đến cho tự do ngôn luận và hành động thuyết phục kẻ khác? Ông đồng cảm với các mục tiêu của người Cộng sản, mà đến khi đó ông vẫn không gia nhập hàng ngũ của họ sao? Tại sao phải đợi đến khi đó? Tại sao ngay bây giở, không đứng về phe chắc chắn sẽ chiến thắng, bởi vì phe đó đồng hành với xu hướng ưu thắng của các lực lượng xã hội?
Người Tự do: Tôi không hề thừa nhận rằng chủ nghĩa Cộng sản tất yếu đồng hành với xu hướng ưu thắng của các lực lượng xã hội. Tôi thấy rằng khi nó phù hợp với lập luận của ông, thì ông, cũng như hầu hết những người Cộng sản, đều viện đến một học thuyết tất định có tính chất định mệnh, cái khiến cho cuộc cách mạng cộng sản trở nên tất yếu phải xảy ra, bất chấp người ta làm gì đối với nó; nhưng khi lập luận của ông đòi hỏi phải có một học thuyết khác, ông liền thừa nhận rằng cuộc cách mạng xã hội ấy có thể được dẫn dắt và làm chủ bởi các mục đích có ý thức của con người. Ông cần phải thực sự chấp nhận một học thuyết này, hoặc một học thuyết khác, và hãy trung thành với cái mình chọn lựa. Nhưng chẳng sao cả. Cứ chấp nhận một hoặc cả hai học thuyết, nếu ông thích thế. Trong mỗi trường hợp, tôi đều không thấy bất cứ lý do hợp lý nào để đứng chung với người Cộng sản. Nếu cuộc cách mạng cộng sản là điều không thể tránh khỏi, bất chấp người ta làm gì đối với nó, vậy tại sao phải làm gì? Tại sao phải đứng về phe nó, khi mà ông đã biết trước rằng nó sẽ tất thắng? Nhưng nếu cuộc cách mạng cộng sản không phải là điều không thể tránh khỏi, vậy thì người vô sản có thể làm cái gì đó để thúc giục nó xảy ra, và tương tự như vậy, người tư sản cũng có thể làm cái gì đó để trì hoãn nó. Và trong trường hợp này, tại sao tôi phải gia nhập hàng ngũ của người Cộng sản? Tôi là một giáo sư; và người Cộng sản không bao giờ ngưng nói với tôi rằng giáo sư là một tầng lớp ủng hộ chế độ tư bản, bởi ông ta làm như vậy là vì quyền lợi của chính ông ta. Giả dụ tôi sẽ là người Mác-xít đủ tốt để chấp nhận một học thuyết nói rằng mọi hành động của con người đều bị thúc đẩy bởi quyền lợi kinh tế của giai cấp họ. Vậy khi đó, nếu các quyền lợi kinh tế của tôi đều gắn chặt với chế độ tư bản, và nếu tôi có thể làm gì đó để trì hoãn cuộc cách mạng cộng sản, thì tôi sẽ là, theo Marx, một tên ngu ngốc nhân văn chủ nghĩa đáng thương, kẻ đã từ bỏ giai cấp của mình để phục vụ cho một cuộc cách mạng mà, nếu thành công, sẽ đàn áp tôi một cách không thương xót. Một mặt, triết học Marx dạy tôi rằng cuộc cách mạng cộng sản là điều tất yếu xảy ra, và trong trường hợp này, tôi đành cam chịu; mặt khác, triết học Marx cũng dạy tôi rằng cuộc cách mạng cộng sản ấy có thể được thúc đẩy hoặc bị trì hoãn bởi những nỗ lực có ý thức của con người, trong trường hợp này, tôi sẽ gắn bó với giai cấp của mình để làm bất cứ cái gì có thể trì hoãn nó. Trong mỗi trường hợp nói trên, tôi vui mừng vì biết rằng hành vi của tôi đều được đặt trên nền tảng vững chắc của triết học sử quan của Marx.
Ông phải hiểu đây là những chọn lựa được mở ra một cách hợp lý cho tôi căn cứ trên giả định rằng tôi chấp nhận triết học sử quan của Marx. Nhưng đời sống lại không đơn giản như logic. Trong logic học, ông có thể đưa cho tôi xem những chọn lựa rõ ràng, dứt khoát. Ông có thể hỏi liệu tôi sẽ “chọn” việc ủng hộ nền độc tài vô sản hay nền độc tài tư sản, như thể hai phe tranh đấu này đang bày binh bố trận trên chiến trường và tôi được yêu cầu phải bước ra để chọn một phe. Trong cuộc sống thực tế, dường như tôi chưa gặp phải những lựa chọn giản đơn hay đầy tính sắp xếp kịch tính như thế. Khi bỏ phiếu cho ông Roosevelt (nếu tôi có bỏ phiếu cho ông ta – bây giờ tôi không nhớ chắc điều đó), tôi đã thực hiện một sự chọn lựa, mà không hề biết chắc (cũng như ông Roosevelt vậy) điều gì sẽ xảy đến sau đó. Giờ đây, tôi đang “ủng hộ” chánh quyền Roosevelt, và có khả năng đến năm 1936, tôi sẽ bỏ phiếu để ông Roosevelt tái đắc cử. Điều này lẽ nào lại có nghĩa rằng tôi đang “chọn lựa” ủng hộ một chế độ Phát-xít hơn là một chế độ cộng sản? Những người cộng sản triệt để, khi biết điều tôi đang làm, liền nói: Giải pháp Mới (The New Deal) rõ ràng là một dạng biện pháp Phát-xít kiểu Mỹ. Nhưng tôi đủ chất phác để không ý thức được mình đã thực hiện một chọn lựa giữa cộng sản và phát-xít. Và tôi rất hạnh phúc khi điều đó thực sự là như vậy. Tôi không thích bị đặt trước một sự lựa chọn rạch ròi giữa một bên là độc tài vô sản và một bên là độc tài tư sản. Tôi thiên về cách nói: “Sự nguyền rũa dành cho cả hai phía!” Tôi nhận thấy Mussolini cũng đáng kinh tởm như Stalin; và Hitler còn hơn thế nữa.
Người Cộng sản: Mọi thứ ông nói đều rất hay, nhưng dù sao thì một cuộc cách mạng thực sự là một điều không thể không xảy ra. Rất nhiều người Nga có thể bảo đảm với ông rằng sự chọn lựa mà ông không thích đã được đặt ra cho họ một cách rạch ròi và đầy kịch tính. Nếu nó cũng được đặt ra một cách tương tự tại đất nước này, dẫu ông có căm ghét nó đến đâu đi nữa, thì dường như đối với tôi, ông cũng sẽ phải chọn phe này hoặc phe kia.
Người Tự do: Không nhất thiết phải như vậy. Vẫn còn có một khả năng khác.
Người Cộng sản: Khả năng đó là gì?
Người Tự do: Tôi vẫn có thể từ chối việc gia nhập cả phe này lẫn phe kia. Tôi sẽ nhất mực tin vào sự phù phiếm của hành động bày tỏ niềm tin của mình vào những phẩm tính cao đẹp của sự thuyết phục.
Người Cộng sản: Ông có thể sẽ nhận lãnh những hậu quả nghiêm trọng vì điều này. Ông có thể bị đàn áp
Người Tự do: Đúng vậy. Nhưng tôi sẽ chấp nhận các hậu quả đó. Tôi sẽ chọn việc bị đàn áp, còn hơn là ủng hộ cái mà tôi phản đối. Nói tóm lại, tôi có thể, giống như việc lùi về nơi trú ẩn cuối cùng nào đó để lánh khỏi những hành động xuẩn động, trở thành người Thiên Chúa giáo và làm theo câu châm ngôn: thà chịu đựng điều ác, chứ không thể làm điều ác.
Người Cộng sản: Ông đang dựa vào một loại chủ nghĩa lý tưởng còn huyễn hoặc hơn cả Marx, và tôi nhận thấy rằng điều đó chẳng đưa ông đi đến đâu cả.
Người Tự do: Tôi đoan chắc không phải như thế. Nhưng, như tôi đã nói, tôi là giáo sư, và giáo sư, theo một câu cách ngôn của người Đức, là “người phải biết nghĩ khác”: nếu ông ta không được phép ngôn luận tự do, thì khi đó ông ta mới không thể đi đến đâu.
Nguồn: The World of Ideas: Essays for Study, Michael W. Alssid và William Kenney biên soạn, Holt, Rinehart and Winston, Inc. xuất bản, 1964.
Bình luận
72 Comments (bài “Carl Becker – Triết học sử quan của Marx (2)”)
« Trang trước 1 2 3 4 5 Trang sau »
Ông Phú Thư,
“CNCS là vũ khí lý luận của chế độ cai trị với giai cấp bị ép thành vô sản.”
Cái này ngay từ phản hồi đầu tiên tôi đã vạch trần ra rằng đó là “thế giới quan lộn ngược” của ông rồi còn gì. Bị ép thành vô sản hay vô sản thì vẫn là vô sản, vẫn nhận được sự ủng hộ của CNCS. Với những người vô sản thì họ đã rơi vào đường cùng, chỉ còn sức lao động đem bán thôi – thế thì “vũ khí lý luận” chống lại họ chính là “tự do thương mại”, “chủ nghĩa tư bản”, “cạnh tranh”,… chứ đâu phải CNCS.
Ông gửi gắm “thế giới quan lộn ngược” cho tôi để làm gì vậy? Tôi không có ý định “trồng cây chuối rồi quan sát thế giới” như ông, cũng không có ý định đảo ngược, xuyên tạc học thuyết của người khác như ông.
“Chúng ta có chính nghĩa sáng ngời, hổng tự sướng được thì làm người cộng sản (chớ hổng phải vô sản à nha) làm gì phải không ông Anh Dũng?”
Ô hay, chẳng lẽ với những người chống Cộng bằng thế giới quan lộn ngược như ông Phú Thư thì người Cộng sản không được quyền tự tin vào vũ khí lý luận của mình hay sao? Người bình thường thì không trồng cây chuối rồi quan sát thế giới như ông Phú Thư. “Chúng ta có chính nghĩa sáng ngời” là sự tự tin của những người bình thường.
““Đe” ông một chút nhe: “Ông hãy nên lấy câu chuyện Hành trình cuối cùng của một triết gia làm bài học cho bản thân.”
Ông muốn khuyên, muốn gửi gắm, muốn đe gì thì cứ chấm dứt cái thế giới quan lộn ngược của ông đi đã.
Trước hết phải cám ơn Anh Dũng vì khỏi phải chứng minh (lại) nhà nước từ Marxism bản chất độc tài. Cám ơn Anh Dũng 1 lần nữa, về nhận định sai từ kiến thức trở đi nhưng lại lòi ra cái nghịch lý của chính mình. Tri thức học không phải mới đây, mà đã bắt đầu từ lâu lắm. Hầu như các triết gia nào từ thời Socrates tới nay cũng đóng góp ít nhiều về nó. Lời kháng cáo của tri thức học chính là cái mà Marx xem như “sự khốn cùng của triết học”. Tức là nó đã có trước Marx. Trích AD “Nên nhớ là chính cái “ngành tri thức học” (mới toanh) này cũng là lý thuyết, triết học đấy nhé. Họ lấy tư cách gì mà khuyến cáo? Tư cách của “Đấng tối cao” chăng?” Lặp lại, Marxism cũng là lý thuyết triết học đấy nhé, nó lấy tư cách gì mà khuyến cáo? Tư cách của “Đấng tối cao” chăng? Suy ra cả 2 cùng tư cách như nhau. Tất nhiên tri thức học ăn đứt Marxism khoản “lão làng” nếu Anh Dũng muốn tính đến. Không biết tôi có nghe ông bắt đầu lật ngược cái tính “lão làng” do chính mình nêu hay “để gió đưa vào lãng quên” như Anh Dũng đã làm với một loạt vấn đề chủ chốt. Nếu nghi ngờ tư cách của môn tri thức học, Marxism cũng đáng đem xuống chịu sự phân tích của giới nghiên cứu, thay vì ở vị trí bàn thờ với đám thầy cúng như bây giờ. Thánh Kìu Anh Dũng 1 phát . Không lẽ AD cũng đi lề trái như tui!
Khoa học cũng có 3, 7 đường khoa học. Gom 1 đống lại rồi gọi nó là khoa học coi bộ không ổn. Ngày xưa thuyết trái đất là trung tâm vũ trụ cũng được gọi là khoa học. Thuyết chủng tộc của các khoa học gia Đức Quốc xã cũng là khoa học. Thuyết di truyền của Trofim Lysenko cũng một thời được tôn vinh là khoa học. Tất nhiên những “khoa học” vừa nêu có làm trí thức thời nay nực cười không, tùy Anh Dũng đánh giá. Chỉ có đúng phần này, nếu không phải khoa học chân chính, con người sẽ tự đào thải nó. OK, nó không những sống, còn sống rất tốt ở châu Á. Bằng chứng đâu ư, thuyết địa lý (khoáng chất của đất ảnh hưởng tới chủng tộc sống trên vùng đất đó) là một trong những nền tảng khoa học của chủ nghĩa thực dân (có nhiệm vụ khai hóa các dân tộc khác) đã được Marx tin như điếu đổ. Từ đó, ông suy tộc Slavic không thể làm cách mạng vô sản, và châu Á hoàn toàn nằm ngoài tầm ngắm của mình. Engels viết thư mắng tắt bếp mấy lần Marx nhà ta mới thôi vụ dân Slavic. Có người đã đặt giả thuyết đây là lý do Marx khăng khăng cách mạng vô sản sẽ xảy ra ở Đức đầu tiên. Vâng, thì Marx khoa học!
Còn bảo là tầm thường hóa Marx, có cần tới tôi không nhỉ khi những người như tác giả Đàm Văn Vĩ chỉ ra Marx tầm thường hóa thuyết của chính mình tốt hơn nhiều (http://www.talawas.org/?PHPSESSID=julk3b4ofa2db5mscrcu4kdbp1&author=473). Chợt nhớ tới câu “nếu đây là những người ủng hộ, ai cần tới kẻ thù”. Vâng, Marx lại khoa học!
Tới đây tôi có thể đoán được Anh Dũng vẫn chưa hình dung bên Tây xài lại cái gì của Marx. Thôi thì nhắc khéo. Phần kinh tế và bóc lột coi như bù trất. Có thể lấy (1 lần nữa) Đàm Văn Vĩ hoặc talawas bộ cũ ra làm chứng. Cái nghịch lý của tư bản mà Marx đúng (1 lần duy nhất) chỉ nằm trong phần cạnh tranh giữa các tư bản với nhau, mà phần này Marx chỉ chạm đến 1 cách tình cờ vì lý luận khá chắp vá, nhưng cũng sai cả bản chất, nhất là khi liên hệ đến nhà nước.
(còn tiếp)
Tôi mới đọc hết phần thứ nhất của chuyên đề; phản hồi sau đây như một “thu hoạch” (sơ lược) của phần 1. Tuy nhiên do 2 phần là một chỉnh thể nên xin 1 chỗ ở đây cho… gọn.
1. Trước hết, xin cảm ơn tác giả Cao Hùng Lynh đã cho một bản dịch thật hay; người đọc (ít nhất là tôi) cảm thấy tiếp nhận được cái thần của tác giả Carl Becker. Có thể coi ông là bậc thày của “thoại luận”.
2. Vì coi ông là bậc thày, cũng xin “rào đón” ngay là không phải theo một “sách lược” (đã có người công bố) rằng phải phát (dăm ba cái) biểu về những người danh giá thì mới… bõ. Không! Phản hồi này chỉ là “thu hoạch”, là cảm nhận của một tiểu tốt vô danh trên đường học hỏi để chờ chỉ giáo. Vì chuyên đề (được viết) hay, tôi không (hoặc chưa dám) xem các phản hồi khác để học hỏi thêm; xin thứ lỗi!
3. Ngôn từ trao đổi giữa “người Cộng sản” và “người Tự do” trong “thoại luận” thật điềm đạm trên tinh thần trí thức. Đọc, tự nhiên tôi nhớ đến lời Cụ Đào Duy Anh (viết khoảng một vài năm trước hoặc sau 1960): Là người làm công việc nghiên cứu thì có gì không nên không phải, cứ từ từ trao đổi với nhau – Việc gì phải đao to búa lớn…
4. Từ mô tả giai đoạn lịch sử có thể kiểm chứng: “… vào thời trung cổ, nguồn gốc chủ yếu của sự thịnh vượng chắc chắn là đất đai; và rõ ràng vào thời điểm đó, giới quý tộc sở hữu ruộng đất chính là giai cấp thống trị… Tương tự, trong suốt ba thế kỷ qua, đất đai đã dần dần bị thay thế bằng tư bản trong vai trò là nguồn gốc chủ yếu của sự thịnh vượng; và lịch sử của giai đoạn này dễ dàng được coi như là lịch sử của cuộc xung đột giữa các nhà tư bản trung lưu với tầng lớp quý tộc sở hữu đất đai; kết quả là cái trước đã thay thế cái sau để trở thành giai cấp thống trị,…”, tôi bỗng nảy ra suy nghĩ rằng không có cái gọi là “thời đại cộng sản nguyên thủy” (không kiểm chứng được) để có cái gọi là “công hữu về tư liệu sản xuất”. Đơn giản vì công nghệ “săn bắt, hái lượm” không nhất thiết cần những kho chứa cùng tầng lớp quản lý công cụ đá tảng và cây que bẻ từ bờ bụi tự nhiên. Thiên nhiên bao la, con người thưa thớt… tôi không nghĩ các cụ ở Ethyopia, các anh Wikinger, các chị Netherthaler có thời gian nghĩ ngợi để tự hào về quyền tự do, bình đẳng với ông Nghiêu, ông Thuấn…
Một số suy nghĩ vụn vặt từ phần 1; xin các bậc cao minh lượng thứ.
Đa tạ.
Ông Anh Dũng,
Định gởi gắm gì ư? Thì cũng tôi đã gởi gắm rồi mà ông không chịu mở mắt mà cứ lo mở cái khác không thôi. Nhắc lại lần nữa nhe: “CNCS là vũ khí lý luận của chế độ cai trị với giai cấp bị ép thành vô sản.”
Chúng ta có chính nghĩa sáng ngời, hổng tự sướng được thì làm người cộng sản (chớ hổng phải vô sản à nha) làm gì phải không ông Anh Dũng? “Đe” ông một chút nhe: “Ông hãy nên lấy câu chuyện Hành trình cuối cùng của một triết gia làm bài học cho bản thân.”
Ông Phú Thư,
Hết chiêm tinh, đoán mò, hô khẩu hiệu, “khoe” thế giới quan lộn ngược của mình,… Bây giờ ông lại viết kịch tự biên-tự diễn-tự vỗ tay-tự sướng.
Ông rốt cuộc là định gửi gắm điều gì vậy?
Ông Tri Ngộ,
Ông không biết đọc hay ông cố tình không đọc tư liệu mà tôi đã dẫn ra? Trong đó nói rõ rằng thành phần tham gia CM tháng 2 có cả lực lượng công nhân do đảng Bôn-sê-vích lãnh đạo.
Thêm nữa, sau CM tháng 2 thì đã có khoảng nửa năm để cho chính phủ lâm thời tiểu tư sản lãnh đạo. Nhưng họ không đảm trách được công việc và bị đào thải. Đó là do chính phủ lâm thời tiểu tư sản không được lòng dân, do V.I.Lenin biết chớp thời cơ.
Thế mà ông bảo là “khôn ngoan và xảo quyệt”. Có lẽ, đối với ông thì chính trị chỉ dành cho những “con cừu”. Còn cái bộ phận làm CM tháng 2 ban đầu (nông dân, công nhân, tiểu tư sản) thì không “khôn ngoan và xảo quyệt”?
“Sự hiện diện của người Mỹ ở VN thì ai cũng biết rồi. Ngoài Bắc thì có các anh trùm CS quốc tế dẫn dắt (Tàu Cộng, Nga Cộng). Cuộc chiến VN là một cuộc chiến ý thức hệ.”
Hay thật: VNCH không đánh Pháp, cũng chẳng đánh Mỹ, cũng chẳng Nhật, đánh Tàu Cộng hay Nga Cộng mà bây giờ lại có ông Tri Ngộ “ghi công” hộ bằng một cách đơn giản là gộp nó vào “cả dân tộc”.
“Thật là uổng cho Mỹ và VNCH đã buông súng quá sớm. Chứ nếu tiếp tục một cách thành thật thì ngày nay VN đã khá hơn nhiều”
Ông quên rằng với một chứ NẾU thì người ta có thể nhét cả Paris vào một cái chai hay sao?
Luận điệu của ông là chày cối. Ấy thế mà ông còn định gán nó cho tôi: “những người cãi chày cãi cối như ông thì tôi nghĩ chúng ta nên tạm dừng việc phản hồi tay đôi này để các bạn đọc đỡ bực mình và mình đỡ làm hoen ố giấy viết (màn ảnh) của diễn đàn talawas.”
Đáng lẽ ông phải soi gương và độc thoại đoạn này chứ.
Ông Anh Dũng,
Tôi vừa mới bị lãnh đạo khiển trách vì đã nổ với ông về cái mà ông gọi là CNCS, còn khẩu hiệu CNCS nguyên gốc thì có ông rao giảng rồi, không dám quá mặt.
Để củng cố quyền lực cai trị, chúng tôi phải sáng mắt tối lòng, phải có CNCS. Để phục vụ chính quyền cai trị, các anh phải sáng lòng tối mắt, phải biết quán triệt một giọng điệu CNCS nguyên gốc Marx. Đã có rất nhiêu đồng chí trình độ rất khá, bản lĩnh rất cao, được cắm khắp mọi nơi, cũng không ngoài nghĩa vụ cao cả bảo vệ chế độ cai trị của chúng ta.
Quán triệt tư tưởng như ông cũng rất đáng được khen ngợi. Tuy nhiên, ông đã phạm một lỗi lầm nho nhỏ rằng đã nhìn thấy được sự tồn tại của CNCS trong thực hành, là sự xuyên tạc của CNCS trong lý thuyết. Hãy nhớ, phải sáng lòng tối mắt nhé.
Ông Anh Dũng (không có Lê),
Ông có tài đặt những chi tiết để đánh sai cái chuyện chính. Cái chuyện chính của cuộc cách mạng tháng 02 năm 1917 ở Nga là cuộc cách mạng đó KHÔNG CÓ sự đóng góp hoặc lãnh đạo của người CS Nga như Lenin. Cuộc cách mạng đó hoàn toàn có tính cách dân tôc phi Cộng sản. Lenin là một người rất biết thời cơ nên đã thành công trong việc cướp chính quyền lúc đó đã rất yếu. Tiếng Việt mình còn gọi là khôn ngoan và xảo quyệt.
Sự hiện diện của người Mỹ ở VN thì ai cũng biết rồi. Ngoài Bắc thì có các anh trùm CS quốc tế dẫn dắt (Tàu Cộng, Nga Cộng). Cuộc chiến VN là một cuộc chiến ý thức hệ. Thật là uổng cho Mỹ và VNCH đã buông súng quá sớm. Chứ nếu tiếp tục một cách thành thật thì ngày nay VN đã khá hơn nhiều (nói theo ông Mc Cain: the wrong guys won ). Dương Thu Hương đã khóc khi khám phá ra xứ mà cô được dạy phải “giải phóng” khi bước đi trên đường phố Sài Gòn sau ngày miền Nam bị cưỡng chiếm. Cái hiểu của tôi về lịch sử nước nhà có thể nông cạn như ông nói, nhưng những đoạn bộc bạch ấy lại làm ông đau lòng vì nó vẫn là sự thật: nước VN dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN không khá được, miệng thì cả ngày hô hào CNXH và vô sản nhưng tay thì bốc đầy túi. Dân vẫn nghèo. Đảng thì ăn trên ngồi chốc (trong đó chắc đang có ông). Xã hội tha hoá. Trộm cướp ngày càng nhiều. Vấn đề môi sinh thì vô cùng khủng khiếp: phát triển vô tội vạ và không có dự án dài hạn lo cho quân bình môi sinh. Đường phố toàn xe máy nổ động cơ hai thì và xe vận tải nhiều như kiến. Ai đi đường cũng phải bịt mũi (sao thế?). Về giáo dục thì tuột dốc đến độ những nhà trí thức ở VN phải lên tiếng (nhưng bị bóp họng ngay). Vì “an ninh quốc gia”, chúng tao nhà cầm quyền sẽ không để chúng mày làm mất nồi cơm của chúng tao. Thật là đáng buồn cho thân phận quê hương. Và nhất là nếu đa số lại toàn những người cãi chày cãi cối như ông thì tôi nghĩ chúng ta nên tạm dừng việc phản hồi tay đôi này để các bạn đọc đỡ bực mình và mình đỡ làm hoen ố giấy viết (màn ảnh) của diễn đàn talawas.
Ông Phú Thư,
1. “CNCS là chủ nghĩa cộng sản, còn xử dụng và thực thi như thế nào thì cũng nên bàn đến thay vì chỉ ôm khu cái lý thuyết như một cuốn thánh kinh ông ạ.”
Vâng, đâu có ai cấm bàn về CNCS. Nhưng bàn theo kiểu “lộn ngược” nó như ông thì cả Cộng Sản lẫn chống Cộng đều chẳng được ích lợi gì. Bởi vì, muốn chống hoặc muốn bàn về đối tượng X thì ông cần giữ nguyên trạng của nó, chứ không phải ông lộn ngược nó, xuyên tạc nó thành X’ nào đó rồi chống, rồi bàn. Đó là CNCS’ do ông xuyên tạc CNCS của K.Marx mà ra chứ đâu phải CNCS nguyên gốc của K.Marx.
2. “có con người cộng sản kiểu Phú Thư … Tôi có thể có thẻ Đảng để trờ thành tên tư bản kết xù, nhưng tôi lại không muốn đi lề phải mà vượt tường lửa vào cái trang talawas này cho máu.”
Ông tự bạch thế này để làm gì khi mà ông đã trắng trợn lộn ngược CNCS. Mà “quan sát” của ông thì tôi đã vạch rõ ở phản hồi trước rồi: nó là thế giới quan lộn ngược ( vừa “trồng cây chuối” vừa quan sát thế giới ).
3. “ông bớt hô khẩu hiệu đi chứ. Ông lại bắt chước lãnh đạo kết tội cho tôi làm tôi sợ hãi lắm. Thế kỷ 21 rồi mà sao ông cứ bắt cái CNCS của chúng ta phải nằm ngửa hoài vậy ?”
Chính ông thích hô khẩu hiệu đấy chứ: nào là “người Cộng Sản Phú Thư”, nào là “có thể thành tư bản kếch xù” nhưng “đi lề trái cho máu”, nào là chê bai, chỉ trích CNCS nhưng hóa ra là chê bai, chỉ trích chính cái CNCS’ do tự mình xuyên tạc của người khác mà ra.
Ông làm gì có CNCS, ông chỉ có CNCS’ do chính ông lộn ngược CNCS mà ra.
Ông Tri Ngộ,
1. Tôi cũng “đọc sách” và thấy rằng mọi chuyện đã bị ông đảo ngược hoàn toàn:
http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_Hai
http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_M%C6%B0%E1%BB%9Di
CM tháng 02/1907 thực chất là cuộc cách mạng dân chủ tư sản, lật đổ Nga Hoàng. Cuộc CM tháng 02 đó lật đổ được Nga Hoàng là nhờ lực lượng tổng hợp cả công nhân, nông dân, tiểu sư sản chứ không phải chỉ mình nông dân. Sau CM tháng Hai, chính phủ lâm thời của tầng lớp tiểu tư sản lãnh đạo yếu kém nên bị đông đảo nhân dân phản đối, và Đảng công nhân của V.I.Lenin được sự ủng hộ của đông đảo nhân dân để chấm dứt sự hoạt động của chính phủ lâm thời này.
Tôi cũng không thấy có chỗ nào mà V.I.Lenin phủ nhận công lao của quần chúng lao động, của nông dân.
2. “Đánh đuổi ngoại xâm là cả dân tộc VN cùng đánh chứ đâu phải chỉ có Việt Minh và đảng CSVN núp bóng trá hình lúc đó”
Ông rõ ràng là không biết chút gì về lịch sử nước nhà. Thế chính quyền VNCH sao không đuổi Mỹ là ngoại xâm đi, còn ăn trợ cấp của ngoại xâm làm gì ?
3. Với cái hiểu biết nông cạn về lịch sử nước nhà như thế thì những đoạn “bộc bạch” sau này của ông là vô nghĩa.
4. “5. 6. và 7. chắc không cần nói thêm, sự thực đã quá đầy đủ.”
Vâng, đầu tiên thì ông oang oang về “sự thực”, sau đó bị/được tôi phản tác từng “sự thực” một. Rồi ông kết lại một cách hùng hồn rằng “sự thực đã quá đầy đủ”.
Cái kết này của ông rõ ràng là ủng hộ quan điểm của tôi, hoặc chứng minh cho sự sai lầm của ông rồi.
Ông Anh Dũng này, CNCS là chủ nghĩa cộng sản, còn xử dụng và thực thi như thế nào thì cũng nên bàn đến thay vì chỉ ôm khu cái lý thuyết như một cuốn thánh kinh ông ạ.
CNCS là một triết lý, còn con người cộng sản là sản phẩm của nó. Tôi quan sát thấy có con người cộng sản Lê Doãn Hợp, có con người cộng sản Tống Văn Công, có con người cộng sản cỡ Anh Dũng, có con người cộng sản kiểu Phú Thư … Tôi có thể có thẻ Đảng để trờ thành tên tư bản kết xù, nhưng tôi lại không muốn đi lề phải mà vượt tường lửa vào cái trang talawas này cho máu. Mấy cái mâu thuẩn / lộn ngược tùm lum này thì không phải chỉ trong mắt tôi đâu nhé.
Mà này ông Anh Dũng ơi, ông bớt hô khẩu hiệu đi chứ. Ông lại bắt chước lãnh đạo kết tội cho tôi làm tôi sợ hãi lắm. Thế kỷ 21 rồi mà sao ông cứ bắt cái CNCS của chúng ta phải nằm ngửa hoài vậy?
Bác Anh Dũng (không có Lê),
1. Cách mạng tháng 02 ở Nga theo các sách tôi đọc được là cuộc cách mạng năm 1917, nó diễn ra trước khi Lenin lên cầm quyền. Lenin đã cùng Trostky tổ chức cuộc nổi dậy tại Mốt Cô Va đêm 06 tháng 11 năm 1917 cướp chính quyền dễ dàng không cuộc đổ máu.
2. Cách mạng ở VN là cái mà được gọi là cách mạng tháng 08 năm 1945 đấy ạ, tôi gõ sai và thành thật xin lỗi độc giả talawas.
3. Tôi có bênh vực ông Bush đâu mà Bác lôi ông Bush vào đây. Đánh đuổi ngoại xâm là cả dân tộc VN cùng đánh chứ đâu phải chỉ có Việt Minh và đảng CSVN núp bóng trá hình lúc đó. Cả nhà tôi theo VNQDĐ cũng vì lòng yêu nước. Hai ông chú tôi bị thủ tiêu sau tháng 08 1945 vì tin cậy Việt Minh. Độc ác đến thế là cùng.
4. Lương thì được quy định bởi nhà nước thì ít. Mà tiền bổng lộc thu được nhờ vào quyền lực của mình thì nhiều. Cái này cả nước đều biết. Bác nên ra khỏi tháp ngà của Bác. Gia đình cháu tôi làm hải quan ở VN, tiền tham nhũng chúng nó thâu được cho phép nó tậu 3 căn nhà thật to ở VN và gửi hai đứa con đi du học ở Mỹ và Úc. Tôi đi làm cần kiệm suốt 30 năm trời ở hải ngoại còn chưa đủ sức cho con chúng tôi đi du học Úc và Mỹ (rất đắt). Tôi bảo chúng nó tham nhũng không tốt và phản lại nề nếp thanh liêm của tổ tiên, chúng nó trả lời rằng nếu chúng nó từ chối quà (tức là thủ tục đầu tiên ấy) thì người ta sẽ vất chúng nó ra khỏi guồng máy (= tức là họ sa thải ngay).
5. 6. và 7. chắc không cần nói thêm, sự thực đã quá đầy đủ.
Cám ơn Bác đã phản hồi.
Ông Lề Trái,
1. “vừa không khoa học lẫn không biện chứng, phần lớn dựa trên những phát kiến khoa học sặc mùi thực dân”
Khoa học thì không có “mùi” của tư tưởng, khoa học là khách quan và không phụ thuộc ý chí con người. Cái luận điệu của ông vì thế mà mâu thuẫn. Theo K.Marx, với những người chỉ biết quay lưng và buông ra vài câu miệt thị, chê bai theo cảm tính thì không có gì đáng kể. Hành động đó của họ không thể tiêu diệt được khoa học chân chính – vốn khách quan và không lệ thuộc ý chí hay “tình cảm” của con người.
2. “Duy vật biện chứng nhét vô đâu khi những gì xảy ra trong quá khứ hoàn toàn không bảo đảm sự trùng lặp trong tương lai.”
Ngược lại, duy vật biện chứng và duy vật lịch sử luôn khẳng định sự vận động, biến đổi liên tục của lịch sử; luôn khẳng định rằng ngày hôm nay phải khác ngày hôm qua và ngày mai.
3. “Không có Thượng Đế làm bào chữa cho bạo lực, chính những người tạo ra bạo lực sẽ phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình.”
Vâng, đúng là những đấng tối cao chẳng qua chỉ là con số 0 tròn trĩnh: chiến tranh tôn giáo, xung đột tôn giáo hoàn toàn là của con người. Đấng tối cao là “người quan sát” bất lực hoặc vô đạo đức.
4. “Marx, hay thay, lại giữ nguyên phần bạo lực của thuyết lịch sử, nói thẳng ra là lập một thứ tôn giáo độc quyền mới.”
Chắc K.Marx còn sống cũng không hiểu được rằng tại sao chính những người đả phá ông ghê nhất lại là những người liên tục đem bom đạn đi reo rắc tang thương khắp thế giới. Nhưng có một điều K.Marx chắc chắn đúng: trong CNTB, có một thứ “tôn giáo”, một “Đấng tối cao” – đó là TIỀN.
Nhìn ông giáo hoàng Benedict XVI ngồi xe hơi mới thấy rằng tất cả các tôn giáo đều phải phục tùng “Tiền giáo”.
5. “Proletariat” dịch đúng là “Nền độc tài của vô sản”. Và đây là bản chất chứ không phải một thứ công cụ lúc thích thì xài, không thích thì thôi. Cụm từ “Độc tài” đã bao gồm đàn áp.”
Có cần phải “chứng minh lại CNCS” thế không nhỉ?
CNCS đã khẳng định: bất kỳ nhà nước nào cũng chỉ là một bộ máy đàn áp của giai cấp thống trị. Nhà nước tư sản-chuyên chính tư sản, nhà nước vô sản-chuyên chính vô sản. Cả hai đều có pháp luật, cảnh sát, quân đội, súng ống, bom đạn riêng.
Nhưng chỉ có nhà nước vô sản là dám tuyên bố rằng: mục đích của nó là xóa bỏ nhà nước, xóa bỏ chính nó.
6. “nhưng với giới học giả bây giờ chỉ đem tới những trận cười thoải mái.”
Đúng rồi, thế nên mới có chuyện dù đã cố “chôn” một học thuyết khoa học bằng những “trận cười” nhưng đợt khủng hoảng tài chính vừa qua họ lại phải “đào” nó lên. Lúc đó mới thật là nực cười – nực cười hành động chứ không nực cười khoa học.
Khoa học không thể bị giết chết bằng những “trận cười”, những lời chê bai, đả kích cảm tính. Cũng như GALILEO ngày xưa, dù suýt bị đem hỏa thiêu, dù bị giam hãm đến lúc chết nhưng sự thật mà ông bảo vệ: “Trái Đất quay quanh Mặt Trời” vẫn đúng.
7. “Ngành tri thức học đã khuyến cáo biết bao nhiêu lần là có một khoảng cách khá xa giữa thực tế và triết học.”
Nên nhớ là chính cái “ngành tri thức học” (mới toanh) này cũng là lý thuyết, triết học đấy nhé. Họ lấy tư cách gì mà khuyến cáo? Tư cách của “Đấng tối cao” chăng?
Khoảng cách giữa lý thuyết và thực tế thì CNCS đã nói rõ rồi. Rằng xã hội cộng sản chỉ là một ảo tưởng nếu không đấu tranh bằng thực tiễn, nếu không xây dựng được nền kinh tế phát triển, nếu không nắm được khoa học và công nghệ tiến bộ.
Hóa ra, ông Lề Trái chỉ là liên tục nhắc lại CNCS mà cứ tưởng mình đang “góp phần phê phán”.
8. “Câu kết luận của nhóm kiến tạo: Tất cả chúng ta đều mù. Nhưng mù mà nhận thức được mình mù còn gỡ gạc đôi chút.”
Mù mà nhận thức được mình mù thì chỉ có một khả năng: mù thật, mù đặc, không nhìn thấy gì, xung quanh đều tối đen. Những “người mù” này phê phán CNCS thế nào thì cứ đọc truyện “thầy bói (mù) xem voi” sẽ rõ!
Ông Tri Ngộ,
1. Khi đánh dấu một cuộc cách mạng lịch sử, người ta dùng thời điểm kết thúc cuộc cách mạng, lúc có thể kết luận: thành công hay thất bại. CM tháng 10 Nga cũng được đánh dấu như vậy. Ông lại lấy thời điểm khởi phát của nó là tháng 2 ra để bảo người ta “dối trá”.
2. Ông vui lòng cho tôi biết ông đang nói về cuộc CM tháng 10 nào ở Việt Nam vậy? Theo tôi biết thì có cách mạng 08/1945.
3. “Nhà cầm quyền (hay cướp quyền) CSVN sử dụng thủ thuật “đi nói dối cha về nhà nói dối chú” đến mức bỉ ổi tối đa.”
Hay thật, tự dưng đem quân vào nước khác như Pháp, Mỹ thì các vị không cho là bỉ ổi. Đánh đuổi ngoại xâm thì các vị cho là bỉ ổi. Ông BUSH bên Mỹ bịa ra cái gọi là “vũ khí hóa học” để đem quân vào “cướp chính quyền” ở IRAQ thì đó là “thiên đường tự do, dân chủ, nhân quyền” của các vị?
4. “Quyền lực luôn đi đôi với tham nhũng”. Câu này hay đấy, nói thẳng ra là nhà nước nào cũng toàn bọn tham nhũng?
Thấy con cái người ta đi du học thì chụp ngay cho cho bố mẹ cái tội “tham nhũng”. Muốn kết tội ai thì phải có bằng chứng, còn không có thì đó là vu khống hoặc đoán mò.
5. “Anh có tiền ăn chơi thì tha hồ, không ai cấm. Những vũ trường to lớn ở Sài Gòn và Hà Nội, những quán bia mọc lên như nấm, những cô gái ăn sương nhan nhản đầy đường về đêm là những dấu hiệu cho việc tha hoá này.”
Nếu đúng vậy thì CNTB tha hóa từ rất lâu rồi, rất nặng rồi.
6. Cộng Sản không phủ định tuyệt đối tư sản khi nó đang “quá độ”. Bằng cách nắm chính quyền, nó sẽ từ từ cải biến phương thức sản xuất từ TBCN sang CSCN. Nó phải tiếp thu, học hỏi tất cả những gì là tiến bộ của CNTB. Ai muốn đốt cháy giai đoạn là sai lầm, ví dụ: cải cách ruộng đất ở VN, CM Văn hóa ở TQ, Tập trung kinh tế bao cấp ở VN…
Xuất khẩu lao động chính là một biện pháp để tiếp thu cái tiến bộ của TBCN. Bởi vì, CNCS nói rõ: chỉ với CNTB phát triển thì kéo theo nó là giai cấp vô sản mới phát triển. Vì trong quá trình bị GCTS bóc lột thì GCVS cũng học được nhiều điều – trước hết là khả năng làm chủ lực lượng sản xuất.
7. “CSVN dùng cả hai thủ đoạn tàn bạo nhất trong lịch sử loài người trong việc thực hành chủ nghĩa này: chính sách cải cách ruộng đất (từ năm 1945 đến năm 1956 ở Bắc Việt) và hàng trăm trại cải tạo (sau 1975) là hai thí dụ điển hình cho việc thực thi công bằng và sự trả thù, cả hai cùng đẫm máu dân Việt.”
So với hàng triệu người dân Việt phải chết vì ách đô hộ của Pháp, Nhật, và sự xâm lược của Mỹ; hàng chục nghìn nạn nhân chất độc da cam không được hưởng sự lành lặn của một con người – thì độ tàn ác của CSVN chỉ là tép riu.
Khắp các nước TBCN, ngày ngày luôn có một bộ phận rất nhỏ ngồi chơi ăn tiền, bóc lột trên lưng người khác thì đó là “văn minh nhất”?
“Trại cải tạo” mà là thủ đoạn tàn ác đối với những người Việt nhưng lại ủng hộ cho quân Mỹ vào chiếm đóng tổ quốc mình thì phải chăng những nhà tù, những trại giam khắp nơi của chính quyền Mỹ đối với “nghi phạm khủng bố” hiện nay là “nhân đạo”?
Nói chung, những luận điệu chống Cộng như trên chỉ là sự tái diễn của suốt 79 năm chống Cộng miệt mài nhưng vô ích vừa qua. Nó là một sự khích lệ lớn đối với những người Cộng sản, và không có lý do gì mà lại không tin tưởng vào 79 năm tiếp theo của dân tộc Việt Nam dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN.
Ông binhnguyendinh lại lộn ngược CNCS và lộn ngược cả thực tế rồi:
1 “tư hữu là thuộc tính của mọi sinh vật trên trái đất. Thuộc tính này thể hiện ở sự cố gắng duy trì đời sống của bản thân, của thế hệ sau mà cũng là phần vật chất tiếp nối của bản thân nó. Con người có thể chia sẻ lợi ích của mình cho người khác, nhưng không phải với tất cả, không phải mọi lúc mọi nơi. Ý thức cộng đồng của từng cá nhân con người luôn bị chi phối bởi quyền lợi riêng. Điều này mỗi chúng ta ai cũng tự nhận ra trong chính bản thân mình, không cần phải suy đoán. Ngoài ra ta có thể quan sát hành vi của trẻ con khi chúng chưa hình thành ý thức của một cá thể xã hội. Xóa bỏ tư hữu là sự cố ý trái tự nhiên, không thể thực hiện lâu dài cho cả đời sống xã hội. Con người là một thực thể tâm lý phức tạp. Tiếc rằng Marx đã dùng cái chìa khóa biện chứng vạn năng để phân tích nó.”
Trong “Tuyên ngôn của ĐCS” ghi rõ:
1. “…Các ông hoảng lên, vì chúng tôi muốn xóa bỏ chế độ tư hữu. Nhưng trong xã hội hiện nay của các ông, chế độ tư hữu đã bị xóa bỏ đối với chín phần mười số thành viên của xã hội đó rồi; chính vì nó không tồn tại đối với số chín phần mười ấy, nên nó mới tồn tại được. Như vậy, các ông trách chúng tôi là muốn xóa bỏ một hình thức sở hữu chỉ có thể tồn tại với điều kiện tất yếu là tuyệt đại đa số bị tước mất hết mọi sở hữu… CNCS không tước bỏ của ai cái khả năng chiếm hữu những sản phẩm xã hội cả. CNCS chỉ tước bỏ quyền dùng sự chiếm hữu ấy để nô dịch lao động của người khác…”
Tư hữu thực ra chỉ là “thuộc tính” của GCTS chiếm một tỷ lệ rất nhỏ loài người thôi, còn đại đa số là “vô sản”.
2. “Ý thức cộng đồng của từng cá nhân con người luôn bị chi phối bởi quyền lợi riêng. Điều này mỗi chúng ta ai cũng tự nhận ra trong chính bản thân mình, không cần phải suy đoán.”
Bị chi phối bởi quyền lợi riêng không đồng nghĩa với việc tư hữu tư liệu sản xuất để nô dịch người không có tư liệu sản xuất. Chẳng hạn: hy sinh cho tổ quốc cũng là bị chi phối bởi quyền lợi riêng (nghĩ tới tương lai của con cháu, gia đình) nhưng hy sinh thì mất mạng chứ không ngồi chơi ăn tiền như các nhà tư bản.
3. “Marx tự mâu thuẫn với chính mình khi khẳng định nguyên khởi của con người là tự do, trong lúc ông lại là môn đồ của chủ nghĩa duy vật, chủ nghĩa cho rằng vật chất quyết định ý thức”
Rất mong ông chỉ cho tôi xem “mâu thuẫn” ở chỗ nào. Nguyên khởi tự do là một trạng thái về quan hệ xã hội, chứ không phải là một trạng thái ý thức.
4. “Lẽ nào đó là thời kỳ địa đàng của loài người: không mưa, không nắng, xung quanh bộn bề thực phẩm, để con người nguyên thủy thỏa mãn nhu cầu của mình dù chúng rất vô cùng đơn giản?”
Nắng mưa thì ảnh hưởng gì đến “tư hữu tư liệu sản xuất”? Thế những loài động vật khác hiện nay chúng có “tư hữu tư liệu sản xuất” để nô dịch nhau như con người đâu mà chúng vẫn có đầy thực vật, động vật, nước uống để sống?
5. “Ngay cả dạng thức cuối của hoạt động sống của con người (trong ba dạng thức mà Marx đưa ra) cũng là một sự mơ hồ về cái mà Marx gọi là “sự phát triển mọi mặt của các cá nhân”. Lúc đó tư hữu và lao động tha hóa bị xóa bỏ, bắt đầu một dạng thức gọi là hoạt động tự do toàn diện, phù hợp với xã hội cộng sản. Nhưng thế nào là phát triển mọi mặt? Ta cũng không có câu trả lời của Marx.”
Ông không có câu trả lời vì ông không biết gì về CNCS thôi. Trong xã hội cộng sản, lao động không những chỉ là một phương tiện bắt buộc để duy trì những thú vui khác như hiện nay, mà bản thân lao động cũng là một thú vui, một nhu cầu như mọi thú vui và nhu cầu khác. Con người không chỉ lao động, giỏi trong một lĩnh vực hay nhất định mà là rất nhiều lĩnh vực. Con người cũng không phải lệ thuộc hay lao động trong một lĩnh vực hoặc một số lĩnh vực – với các hạn chế về thời gian, luật lao động, quản lý của chủ tư bản,… mà được tự do lựa chọn lĩnh vực mình tham gia bất kể thời gian và không gian: hôm nay có thể nghiên cứu khoa học, ngày mai có thể trực tiếp tham gia sản xuất; buổi sáng có thể biểu diễn nghệ thuật, buổi chiều có thể làm giảng viên toán học…
Đó chính là sự giải phóng con người để phát triển mọi mặt – sự giải phóng con người khỏi ái gọi là “chuyên môn hóa” mà thực ra là “bị buộc phải chuyên môn hóa” cho phù hợp với nhu cầu của chủ tư bản – những người tư hữu tư liệu sản xuất.
6. “Nhưng khổ nỗi ông lại không nhận ra tư hữu là thuộc tính của mọi sinh vật trên trái đất. Thuộc tính này thể hiện ở sự cố gắng duy trì đời sống của bản thân, của thế hệ sau mà cũng là phần vật chất tiếp nối của bản thân nó.”
Người vô sản cũng cố gắng duy trì đời sống của bản thân và gia đình, nhưng anh ta không “tư hữu tư liệu sản xuất”.