Vớ vẩn “Biển Đông” (hay “không Biển Đông”)
22/05/2009 | 12:05 sáng | 35 Comments
Category: Vấn đề Biển Đông
Thẻ: văn hoá tranh luận
Gần đây có nhiều trao đổi về Biển Đông trên talawas.
Tôi xin phép dùng trang chủ để trả lời một số luận điểm của ông Hoà Nguyễn (http://www.talawas.org/?p=4692). Lý do là trao đổi này không phải không tiêu biểu, và nó nói lên ít nhiều về những trao đổi khác giữa tôi, ông Trương Nhân Tuấn, ông Hoà Nguyễn, và ông Hoàng Trường Sa.
Tuy tôi sẽ nói tới một số chi tiết kỹ thuật, mục đích của bài này là nói về phong cách trao đổi.
Thí dụ 1: Trao đổi về Macclesfield Bank
DDH: “Luật quốc tế không cho đòi chủ quyền d/v bãi ngầm như d/v đảo. Phi không đòi.”
HN: “Thử tìm trên Wiki sẽ thấy Phi-TQ đang tranh chấp tại đó (thêm Đài Loan). Nhưng vì là đảo ngầm nằm dưới nước biển nên không bên nào cho quân trú đóng được. Bãi ngầm này nằm gần TQ hơn VN một chút, nhưng nằm trong TLĐMR 350 HL tính từ VN. Đây là dịp biện minh cho nhà nước VN?”
DDH: Bác Hoà thử tìm nguồn nào nghiêm túc hơn Wiki xem nó nói gì không thay vì nói tôi biện minh cho NNVN.
Thí dụ như bác có thể tham khảo đạo luật 9522 của Philippines: nó không đòi chủ quyền d/v Macclesfield Bank như đối với đảo. Mà cho tới nay cũng không có gì để nói là Phi sẽ đòi Macclesfield Bank như EEZ hay thềm lục địa thuộc bãi cạn Scarborough.
Tôi đã nói “Luật quốc tế không cho đòi chủ quyền d/v bãi ngầm như d/v đảo.” Bác Hoà thử tìm xem tôi nói có đúng với luật quốc thế không thay vì nói tôi biện minh cho NNVN.
Thí dụ 2: Trao đổi về quy chế EEZ và nội thuỷ
HN: “Và nên thấy “lưỡi bò” TQ hiện nay còn tồn tại vì TQ dựa vào: EEZ 200 hl tính từ HS giáp với (hay gần giáp) 200 hl tính từ TS (khi HS, TS coi như của TQ), do đó tạo thành nội thủy rộng choán cả Biển Dông.”
DDH: “Nếu HSTS được EEZ ra tới lưỡi bò hay tới 200 HL thì hoá ra HSTS được hơn 100% hiệu lực. Giả sử HSTS có được 100% hiệu lực đi nữa thì EEZ chỉ ra tới trung tuyến thôi.
Và bác Hoà bị lẫn lộn EEZ với nội thuỷ trong đoạn trên.”
HN: “Tôi không hiểu lầm nội thủy với EEZ. Có khi hai thứ đó trùng lấp nhau, thì dùng một từ cũng đủ.”
DDH: UNCLOS nói rất rõ ràng là nội thuỷ nằm bên trong đường cơ sở, EEZ nằm bên ngoài (cách 12 HL, ra tới tối đa là 200 HL). Làm sao mà “Có khi hai thứ đó trùng lấp nhau” được.
Thí dụ 3: Về Thị Tứ và Philippines
HN: “1/ Nếu là một nước quần đảo như Phi thì đòi EEZ 200 hl từ đảo Thitu (rất gần VN mà xa Phi) được sao?”
DDH: Trên lý thuyết nếu Phi phuốn họ có thể cho Thị Tứ vào đường cơ sở quần đảo để có thêm lý lẽ cho việc đòi 100% hiệu lực cho Thị Tứ, nhưng họ đã không làm thế (http://www.tuanvietnam.net/vn/tulieusuyngam/6082/index.aspx).
Thí dụ 4: Về ranh giới VN-Indonesia, như phản thí dụ của HN về hiệu lực của các đảo nhỏ
HN: “Đã xảy ra trường hợp tương tự. Nhóm đảo Natuna của Indo, nằm xa về phía Bắc Borneo, vậy mà họ đòi chia bằng trung tuyến với Côn Sơn của VN (hay bờ biển VN), và được vậy.”
HHD: “Đoạn này sai vì thiếu hoặc sai 3 yếu tố quan trọng:
1) Indonesia là quốc gia quần đảo (bác đọc UNCLOS về ý nghĩa của điều này).
2) Indo đòi đảo của họ có 100% hiệu lực so với Côn Đảo, khác với việc đòi HSTS 100% hiệu lực so với đất liền.
3) Indo không thực hiện được đòi hỏi của họ.”
HN: “3/ Xem bàn đồ 1 trong đệ trình của Mã-VN, sẽ thấy đường ranh VN-Indo là trung tuyến giữa Natuna với Côn Sơn, lấn vào trong ranh EEZ 200 hl của VN. Bản đồ này do VN vẽ. Sách của VH-San xác nhận điều này.
Ông Huy chỗ này có biện minh cho VN không?”
DDH: Lại “Ông Huy biện minh cho VN”!
Có nhiều chi tiết bác không biết hay lầm về đàm phán VN-Indo.
Indo có 1 đảo phía Bắc đảo Natuna gọi là Natuna Bắc. Indo đòi ranh giới là trung tuyến giữa đảo Natuna Bắc và Côn Sơn với lý do Natuna Bắc nằm trên đường sơ sỏ của họ. VN không chịu, đòi 1 ranh giới khác xích về phía Nam hơn. Hai bên chia vùng tranh chấp.
Đó là cơ sở của ranh giới.
Mà luận điểm tôi đưa ra (mà bác đang tranh cãi) là: Trong trường hợp EEZ của “đất liền” và đảo nhỏ như các đảo ở HSTS chồng lấn thì các đảo nhỏ không được 100% hiệu lực.
Giả sử ranh giới có là trung tuyến Natuna – Côn Đảo đi nữa thì điều đó cũng không làm cho luận điểm của tôi sai, vì trong văn cảnh ranh giới VN-Indo thì “đất liền” là bờ biển lục địa VN và Borneo chứ không phải Côn Đảo và Natuna.
Tức là phản thí dụ bác đưa ra (ranh giớI VN-Indo) không liên quan tới luận điểm tôi đưa ra.
Vài nhận xét về các phong cách trao đổi
Nói chuyện với các ông Hoà Nguyễn, Hoàng Trường Sa và Trương Nhân Tuấn, tôi thấy hiểu biết của các bác về việc phân định biển có nhiều sai sót hơn của tôi.
Tôi cố gắng đem thông tin tới người trong nước, tới người ở nước ngoài, mà các ông ấy cũng benefit. Nhưng các ông ấy lại hay bảo là tôi “biện minh”, “dọn đường”, “dọn sân”. Khi các ông ấy benefit từ đóng góp của tôi thì chỉ có ông Hoàng Trường Sa ghi nhận hay cảm ơn.
Tôi không hiểu đó là vì hiểu biết của các ông ấy về việc phân định biển có nhiều sai sót hơn của tôi hay là các bác có cách chơi xấu hay là cả hai.
Thí dụ như bài ông Trương Nhân Tuấn viết về Nam Côn Sơn, Tư Chính trên Talawas (http://www.talawas.org/?p=1613) cũng dùng bản đồ tôi sưu tầm, vẽ thêm và công bố trên các kênh của người Việt:
– Bản đồ các lô dầu khí VN là do tôi sưu tầm, tôi vẽ thêm các đảo HS, TS và lãnh hải 12 HL, tôi vẽ thêm EEZ 200 HL, tôi vẽ thêm phạm vi vùng Nam Côn Sơn, tôi vẽ thêm phạm vi vùng Tư Chính. Tức là tôi đã bỏ ra khá nhiều công sức để đem thông tin tới mọi người.
– Bản đồ về các dự luật đường cơ sở Philippines là do tôi sưu tầm và công bố trên VNN cùng với ông Lê Trung Tĩnh của Quỹ Nghiên cứu Biển Đông.
Khi ông Trương Nhân Tuấn dùng các bản đồ trên thì ông ấy ghi
“- Bản đồ của Tập đoàn dầu khí Việt Nam, Dương Danh Duy công bố (minhbien.org). Bản đồ đính kèm luật biển Phi Luật Tân, nguồn Tuần Việt Nam.”
Khi tôi dùng bản đồ ông Trương Nhân Tuấn sưu tầm (http://www.minhbien.org/?p=725) thì tôi ghi
“Trước đây NNC Trương Nhân Tuấn có sưu tầm được một bản đồ Pháp cho vùng này”.
Ngược lại, cũng viết về bãi Tục Lãm, khi ông Tuấn dùng bản đồ tôi vẽ thì ông ấy bảo là bản đồ trên Internet, mặc dù qua trao đổi trên x-café trước đó ông ấy biết là của tôi.
Tôi chỉ ra cho ông Trương Nhân Tuấn hai lần (năm 2008 và 2009) là ông ấy viết lầm là EEZ là 224 hải lý (= 200 hải lý + 12 hải lý lãnh hải + 12 hải lý vùng tiếp giáp). Ông ấy chẳng bao giờ cảm ơn.
Ông Trương Nhân Tuấn tưởng là EEZ 200 HL của VN phình ra ở vùng Tư Chính là nhờ đường cơ sở 1982. Ông Trương Nhân Tuấn tưởng là Mỹ cho là Exxon làm việc với Việt Nam là hợp pháp có nghĩa Mỹ công nhận đường cơ sở 1982 của Việt Nam. Hồi đầu năm tôi chỉ ra cho ông ấy trên X-cafe là nếu không dùng đường cơ sở 1982 của VN mà dùng nhóm Phú Quý thì EEZ 200 HL của VN cũng phình ra như vậy.
Đóng góp của người ta thì mình cứ hưởng, còn người ta thì mình cứ chụp mũ.
Lần đầu tiên ở Nhật, ấn tượng của tôi về người Nhật là đất nước của họ được như vậy là vì họ đàng hoàng với nhau, tốt với nhau, và làm gì thì cũng làm hết sức kỹ.
Trao đổi với các ông Trương Nhân Tuấn, Hoà Nguyễn và Hoàng Trường Sa thì tôi thấy các ông ấy chưa nghiên cứu kỹ về các vấn đề phân định biển, không tốt với tôi, mà thậm chí thiếu đàng hoàng đối với tôi.
Ông Trương Nhân Tuấn đưa ra lý do: việc chơi xấu với tôi là do ông ấy yêu nước quá.
Vì lịch sử hiện đại Việt Nam có quá nhiều chuyện nhân danh yêu nước để chơi xấu cá nhân rồi, tôi không thể tin những kiểu đó. Tôi nghe nói Kinh Thánh nói, đại ý, “Nếu anh nói anh yêu Chúa mà anh không yêu thương anh em của anh thì anh không nói thật”.
Dường như Mr Do không còn được điềm tĩnh lắm như trong ý kiến trước. Điều đó cho thấy, khi tranh luận qua lại thì không dễ dàng gì “giữ được tự trọng” (theo kiểu nói của Mr Do). Thực ra, cuộc trao đổi vừa rồi giữa tôi và Mr Do rất nhẹ nhàng so với những cái đã qua lại trong tranh luận BĐ (và nhiều tranh luận khác), và chưa có những gian dối, bịa đặt, cù nhầy ngoan cố v.v. đi vào. Vì vậy, nếu không muốn nhập cuộc, hy vọng ít ra Mr Do thông cảm hơn với những người nhập cuộc, không có dễ như ở ngoài cho điểm đâu!
@ Anh PQTuấn:
– Thứ nhất, tôi không nhất thiết phải cần được anh kính trọng.
– Thứ nhì, tôi nói “DDHuy là một trong những…” chứ không nói chỉ mình DDHuy và phủ nhận hoàn toàn những người khác. Anh có đọc kỹ ý kiến của tôi không?
– Thứ ba, tôi không nhất thiết phải tìm hiểu cặn kẽ về vấn đề Biển Đông. Một người nông dân thì không nhất thiết phải am tường các lý thuyết của Marx. Vì thiếu kiến thức về vấn đề này, nên từ đầu, tôi chỉ theo dõi và cần thiết thì cổ vũ thôi(tôi đã thừa nhận điều đó mà). Nói thế này cho dễ hiểu: ở đây tôi giống như một cổ động viên vậy.
– Thứ tư, đây chỉ là phát biểu mang tính cảm nhận của cá nhân tôi, không có mục đích dạy đời ai cả. Ngay từ đầu tôi đã thừa nhận sự kém cõi của mình, đâu có ý muốn ngồi lên đầu lên cổ ai, chứng tỏ khôn hơn thiên hạ đâu.
– Thứ năm, nếu muốn chứng tỏ điều gì, thì tôi sẽ đề tên tôi ra một cách rõ ràng chứ đâu dùng một cái nick mà ai cũng có thể làm được này. Mục đích duy nhất trong ý kiến trên là tôi chỉ muốn cổ vũ các nỗ lực của anh DDHuy thôi.
– Thứ sáu, nếu anh cảm thấy rằng tôi có ý dạy đời ai trong ý kiến trên, chắc là do từ ngữ tôi chưa rõ, xin rút kinh nghiệm.
– Thứ bảy, ý kiến tôi không nằm ngoài chủ đề bài viết này, vì như DDHuy đã viết rõ từ đầu: “…mục đích của bài này là nói về phong cách trao đổi”.
– Thứ chín, ý kiến của anh hình như cũng có tính chất “chỉ bảo” người khác phải làm thế này thế kia, nhưng không phải là “dạy đời” nhỉ?
– Thứ mười, cám ơn anh PQT đã chỉ dạy.
Trong internet cũng như trong đời thực, ta thấy rất nhiều người (nhất là người Việt) không thâu rõ sự việc, nghe lớt phớt, không buồn tìm hiểu sâu dù có thể, và rồi tuôn ra những bài morale về cung cách tranh luận, dĩ hòa vi quý, lợi ích chung, v.v. Tại sao người VN hay làm vậy? Theo tôi nghĩ là vì:
1. Dễ (dễ hơn là nhập cuộc, tìm hiểu, tranh luận);
2. Cho ta một cảm giác khoan khoái và một vị trí cao, hay ít nhất là cao thượng – không cần suy nghĩ nhiều, chỉ cho vài câu dễ dãi là được ở một vị thế “moral superiority”;
Tiếng Việt có thành ngữ “dạy đời” hay “thày đời” và tiếng Anh có chữ “bumptious”.
Đề nghị Mr Do bỏ thì giờ tìm hiểu, suy nghĩ, đọc tài liệu, cân nhắc, và nhập cuộc để đóng góp, thay vì gọi người này là tự trọng và chê (nhiều) người khác là mất tự trọng (hiểu ngầm rằng ta cũng là người biết giữ tự trọng). Như vậy thì sẽ được sự kính trọng, ít nhất là của… tôi!
Tôi không đủ kiến thức để bàn với các bác về vấn đề chuyên môn (Biển Đông, HS-TS), nhưng tôi đồng ý với quan điểm này của anh DDHuy:
“Điều tôi muốn nói tới là chúng ta cần giảm bớt câu từ đao to búa lớn, giảm bớt chụp mũ, giảm bớt nghi vấn, suy diễn, khẳng định về người tranh luận theo ‘phe’ nào, có mục đích gì.
Giả sử người tranh luận có theo “phe” nào, có mục đích gì đi nữa thì phản biện trên cơ sở sự kiện, logic, khoa học, ý kiến khác nhau về đề tài không đủ sao?
Mà có ý kiến khác nhau thì đã sao?
Tại sao lại phải nghi vấn, suy diễn, khẳng định về họ nữa? Tại sao phải đao to búa lớn? Lỡ mình sai thì sao (trên đời ai không có lúc sai?)? Mà mình nghi vấn, suy diễn, khẳng định về người khác được thì họ hay người khác cũng làm về mình được.”
Tranh luận là phải dùng lý luận, bằng chứng để “chọi” nhau, với mục đích cuối cùng là tìm ra chân lý. Những suy diễn kiểu: “Anh A nói vậy là có lợi cho Tàu, điều này cho thấy A là tay sai của Tàu”… hoàn toàn không có giá trị tranh luận, vì đó là kiểu suy diễn võ đoán, hay chính xác là quy chụp.
Theo dõi các cuộc tranh luận về Biển Đông (và cả những vấn đề khác nữa), tôi thấy anh DDHuy đến nay là một trong những người vẫn còn giữ được lòng tự trọng và thái độ nghiêm túc trong tranh luận.
Cám ơn anh và mong tiếp tục đọc những bài viết của anh về Biển Đông, HS-TS.
Điều tôi muốn nói tới với chủ đề này không phải Phi có tranh chấp chủ quyền bãi ngầm Macclesfield hay không, hay quá trình đàm phán phân định thềm lục địa VN-Indo.
Điều tôi muốn nói tới là chúng ta cần giảm bớt câu từ dao to búa lớn, giảm bớt chụp mũ, giảm bớt nghi vấn, suy diễn, khẳng định về người tranh luận theo “phe” nào, có mục đích gì.
Giả sử người tranh luận có theo “phe” nào, có mục đích gì đi nữa thì phản biện trên cơ sở sự kiện, logic, khoa học, ý kiến khác nhau về đề tài không đủ sao?
Mà có ý kiến khác nhau thì đã sao?
Tại sao lại phải nghi vấn, suy diễn, khẳng định về họ nữa? Tại sao phải dao do búa lớn? Lỡ mình sai thì sao (trên đời ai không có lúc sai?)? Mà mình nghi vấn, suy diễn, khẳng định về người khác được thì họ hay người khác cũng làm về mình được.
Riêng về v/d Biển Đông, chúng ta cần 1 sự khiêm nhường và rộng lượng với ý kiến khác của mình. Ngoại trừ Từ Đặng Minh Thu, có tác giả độc lập nào đã có tác phẩm trên diễn đàn học thuật quốc tế?
Như vậy không phải chúng ta đều còn kém cỏi sao? Nếu cho là cái gì mình cũng đúng, ham hơn thua nhau, cò kẹ với nhau, dao to búa lớn với nhau mà không thấy ngượng sao?
Có lẽ các tranh luận trên Talawas cho thấy v/d Biển Đông không đơn giản, và nếu các tác giả độc lập có tinh thần khiêm nhường, thiện chí với nhau, có câu chữ khiêm nhường, hành xử đàng hoàng với nhau thì tốt hơn.