Thật, giả lẫn lộn và trách nhiệm của chúng ta
18/05/2009 | 2:56 chiều | 13 Comments
Category: Chính trị - Xã hội, Quan hệ Việt – Trung
Thẻ: Đa đảng > Trung Quốc
Trong xã hội Việt Nam hiện nay xảy ra mấy việc sau đây:
– Dân chê nhà nước độc tài, không có nhân quyền, không có dân chủ, các chức vụ then chốt trong bộ máy nhà nước đều do Đảng quyết định… Nhà nước trả lời bằng cách mớm ý cho ông bí thư Đà Nẵng “đề nghị” cho dân bầu trực tiếp chủ tịch thành phố.
– Dân la làng rằng nhà nước là “tay sai Trung Quốc”, là “bán nước cho Tàu”, là dâng các quần đảo Hoàng Sa Trường Sa cho Chệt… Nhà nước bèn trả lời bằng cách bổ nhiệm một ông chủ tịch huyện đảo Hoàng Sa với nhiệm kỳ 5 năm.
– Dân lại nói: Thái Lan nó biểu tình tùm lum, quậy phá cơ quan nhà nước, chiếm sân bay, ách tắc giao thông, ảnh hưởng buôn bán, du lịch, làm thiệt hại cho đất nước… còn Việt Nam thì ổn định, bình yên mấy chục năm nay. Như thế có phải “ngon lành” hơn là tự do dân chủ hay không?
– Có người hỏi: các anh muốn thay đổi chế độ hiện nay ở Việt Nam hả? Lấy cái gì thay? Học thuyết của các anh đâu? Người ta có chủ nghĩa Mác Lê-nin còn các anh có cái gì? Không có học thuyết đừng hòng tập hợp quần chúng, đừng hòng lập một đảng chính trị. Không có đảng chính trị thì ai cầm lái? Các anh sẽ dẫn dân tộc theo con đường nào, đi đến đâu?
*
Toàn là những vấn đề hóc búa. Đố ai cãi được.
Vậy thôi đừng cãi. Chỉ xin hỏi chút xíu:
Chẳng hạn như:
– Ông bí thư Đà Nẵng “đề nghị” cho dân bầu trực tiếp chủ tịch thành phố, vậy khi đắc cử xong, nhận áo mão cân đai xong, thì ông ta làm được gì?
Ông chủ tịch này chức thì lớn nhưng không phải đảng viên, vậy khi họp thành ủy chắc chắn ông không được quyền tham dự, trong khi các quan chức dưới quyền ông (ví dụ như các giám đốc Sở, các chủ tịch quận…) thì đều là thành ủy viên, họ đều được mời họp, được phổ biến chủ trương đường lối, được nhận chỉ thị của Đảng. Vậy thì họ nghe lời Đảng hay nghe lời ông chủ tịch thành phố ngoài Đảng?
Chỉ hỏi có một câu mà ông chủ tịch thành phố biến thành bù nhìn ngay.
Lại hỏi:
– Ông Đặng Công Ngữ hiện nay là chủ tịch huyện đảo Hoàng Sa nhưng lại có hộ khẩu thường trú tại Đà Nẵng, vợ con ở Đà Nẵng, ti-vi, tủ lạnh, xe pháo…đều ở Đà Nẵng và rất có thể ông chưa bao giờ đặt chân lên đảo Hoàng Sa và cũng không dám bén mảng tới gần hòn đảo ấy vì sợ Trung Quốc nó bắt nhốt.
Có thể ông cũng có một trụ sở UBND huyện Hoàng Sa ngay tại Đà Nẵng và hàng ngày ông cũng đi làm, hàng tháng vẫn lãnh lương, nhưng ông sẽ làm những việc gì? Ông có bao nhiêu nhân viên? Ông có công an, bộ đội không? Có vũ khí không? Có thành lập Mặt trận Giải phóng Hoàng Sa không? Bao giờ thì tiến hành kháng chiến? Bao giờ thì giải phóng Hoàng Sa?
Còn phía Trung Quốc, khi hay tin Việt Nam bổ nhiệm chủ tịch Hoàng Sa thì nổi tam bành, ra công hàm phản đối kịch liệt.
Trời ạ! Hai ông nhà nước đóng kịch với nhau mà cứ y như thiệt!
*
Khác với Thái Lan, dưới chế độ ta, xã hội Việt Nam ta ổn định, không biểu tình, không chiếm sân bay, không ngồi lì giữa phố cản trở giao thông, không ngăn sông cấm chợ làm xáo trộn sinh hoạt… O.K tốt quá, nhưng xin hỏi chút xíu:
– Xã hội ta ổn định ư? Sao nghe cựu Thủ tướng Phan Văn Khải nói xã hội ta “trên bảo dưới không nghe”? Sao mỗi sáng mở tờ báo ra thấy đâu đâu cũng tham nhũng. Mạnh ai nấy ăn. Cầu đường ăn theo cầu đường, dầu khí ăn theo dầu khí, giáo dục ăn theo giáo dục, y tế ăn theo y tế, bóng đá ăn theo bóng đá, nhà đất ăn theo nhà đất.
Cả nước “chia động từ ĂN”: tôi ăn, anh ăn, he ăn, she ăn, chúng tôi ăn, các anh ăn, chúng nó ăn. Ăn từ thấp lên cao, ăn từ trên xuống dưới.
Ăn một cách hùng hồn, ăn một cách sỗ sàng, ăn một cách thô bạo, ăn một cách lịch lãm, ăn một cách xấc xược, ăn một cách lộ liễu, ăn một cách quy mô, ăn một cách nham nhở, ăn một cách trí thức, ăn một cách hoành tráng, ăn một cách hiện đại…
Ăn nhấm nháp như chuột, ăn ngồm ngoàm như hổ báo, ăn lén lút như khỉ, ăn chụp giựt như kênh kênh quà quạ…
Tiền Việt cũng ăn, tiền đô cũng đớp, lúa gạo, thịt cá, tôm xuất khẩu ăn đã đành, đến xi măng nó cũng ăn, sắt thép đã đem xây cầu rồi, nó còn đập ra, gỡ ra mà ăn, thằng ở biển thì ăn biển, thằng ở rừng thì ăn rừng, computer, cáp quang nó cũng ăn, điện 220 volt nó cũng nuốt, xe lửa, máy bay, tàu biển nó ăn tuốt hết…
Chúa ơi! Xã hội như vậy mà gọi là ổn định sao hở trời!
Đó là một xã hội vô chính phủ.
Đó là một xã hội “trên bảo dưới không nghe”.
Cụm từ đó ai cũng biết người ta dùng để chỉ cái gì rồi.
Nó không phải là một xã hội ổn định. Nó là cái “con kẹc” đã hết xíu oách.
*
Những xáo trộn vừa qua ở Thái Lan là một hình thức đấu tranh chính trị rất phổ biến trong các nước dân chủ. Nó có khả năng ngăn chặn độc tài, tham nhũng và bóc lột, góp phần giành tự do, dân chủ cho nhân dân lao động.
Các cuộc biểu tình ấy có khi cũng bị các đảng phái xôi thịt lợi dụng, nhưng nó thường là một thế lực mà bọn tham nhũng, bọn tay sai ngoại bang phải dè chừng, phải chùn bước. Nó có thể bùng phát rất dữ dội nhưng cũng giống như một cơn sốt, khi uống đúng thuốc thì nó sẽ bình phục.
Còn cái xã hội gọi là “ổn định” của Việt Nam hiện nay giống hệt một người đang nhiễm HIV. Nó có thể ủ bệnh đến 10 năm. Bề ngoài trông rất bình thường nhưng… hết thuốc chữa!
Con HIV made in VN hiện nay đã tiêu diệt sức đề kháng của cả một dân tộc, của cả một thế hệ.
Đó không phải là điều rất đáng sợ sao?
*
Bây giờ nói tới chuyện “cần một học thuyết để đối trọng với học thuyết Mác-Lênin, để vạch đường đi cho dân tộc”.
Xin hỏi:
– Trong suốt hơn 3000 năm nay nhân loại đã bị đủ thứ học thuyết gây nên bao cuộc chiến tranh làm cho thây chất thành núi, máu chảy thành sông, làm cho nhà tan cửa nát, làm cho tử biệt sinh ly, làm cho tàn phế, nghèo đói, khốn khổ khốn nạn trong hai cuộc thế chiến, rồi nào là Hitler, Pôl Pốt, Mao Trạch Đông, Stalin… rồi nào là “thánh chiến”, nào là “vệ quốc”…
Bộ quý vị chưa đủ tởn sao mà còn đòi học thuyết? Cá nhân tôi, mỗi lần nghe “học thuyết” là nổi da gà, muốn ói, muốn quỳ xuống mà lạy, xin đi chỗ khác chơi, xin tránh giùm cái dân tộc này cho chúng con nhờ!
Ai nói gì nói, tôi vẫn “chịu” cụ Hồ khi cụ tuyên bố tại Tours cuối năm 1920 đại khái: “Đệ tam hay đệ tứ cộng sản? Không biết có ĐỆ NHỊ RƯỠI cộng sản không, nếu có thì tôi cũng theo, miễn là giành được độc lập…”
Câu chế giễu ấy chứng tỏ cụ Hồ cũng coi các học thuyết là cái mớ giẻ rách.
Dân Việt Nam không cần học thuyết, hiện nay chúng ta chỉ cần một lực lượng chính trị, một đảng chính trị gì gì cũng được. Có thể là đảng Dưa Chuột, đảng Bí Đao hay đảng Sầu Riêng, Chôm Chôm gì gì đó cũng được, thậm chí là một Đảng Cộng Sản thứ 2 cũng được, miễn là cái đảng ấy phải có lãnh đạo độc lập với Đảng Cộng sản đang nắm quyền hiện nay ở Việt Nam.
Để làm gì?
Không phải để dẫn dắt dân tộc theo một triết lý nào, học thuyết nào (vì đó là những thứ vớ vẩn) mà để làm những việc sau đây:
- Khi có bầu cử quốc hội thì Đảng đó phải có các đại biểu có thực quyền trong quốc hội.
- Khi nào chính quyền nói bậy, nói hiếp, nói càn thì Đảng đó biết phản bác, chỉ trích, tố cáo.
- Khi nào chính quyền thò tay ký kết các hiệp ước bán nước, bán biển, bán tài nguyên, bán người lao động… cho ngoại bang thì Đảng đó cầm cái búa mà đập vào tay nó cho nó khỏi ký bậy.
- Khi nào chính quyền há miệng ra “ăn” thì Đảng đó đưa tay ra giựt lại, trả cho dân. Khi nào chính quyền thò tay “móc túi dân” thì Đảng đó biết cầm cây roi mây quất vào tay nó cho nó chừa.
Hiện nay nhân dân chỉ cần có thế.
Nhưng ai sẽ đứng ra thành lập cái đảng Dưa Chuột ấy? Tất nhiên phải có lãnh tụ, muốn có lãnh tụ phải có lực lượng, muốn có lực lượng phải có phong trào quần chúng, từ các phong trào ấy chúng ta mới phát hiện người tốt để xây dựng cơ sở cách mạng, làm ngòi pháo, làm lực lượng xung kích. Đó là những điều mà Đảng Cộng sản Việt Nam đã dạy cho tôi khi tôi hoạt động bí mật tại các đô thị miền Nam.
Tiếc thay, chúng ta đang sống trong một xã hội vô cảm. Tầng lớp thanh niên, sinh viên học sinh họ vô cảm vì nền giáo dục nhồi sọ một chiều, vì chưa nếm trải đau thương mất mát trong chiến tranh, vì tối ngày si mê điện thoại di động. Trí thức, công chức, tư chức, văn nghệ sĩ phần lớn là ngậm miệng ăn thua chỉ vì miếng cơm manh áo.
Hiện nay cũng có lác đác một số trí thức trong nước dám dùng ngòi bút của mình để mong kích hoạt một sự chuyển biến nào đó, như các giáo sư Nguyễn Huệ Chi, nhà văn Phạm Toàn, nhà văn La Thành, tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng, nhà văn Phạm Đình Trọng, nhạc sĩ Tô Hải, nhạc sĩ Tuấn Khanh… và nhóm của các anh ở Lâm Đồng, Đà Lạt… nhưng họ cũng chỉ mới khẳng định được sự có mặt của mình chứ chưa tập hợp thành một lực lượng.
Tình thế thật gian nan. Thú thực, tôi vẫn hy vọng vào lực lượng trẻ có học, có tâm huyết trong Đảng Cộng sản Việt Nam, trong các lực lượng công an, bộ đội. Tôi vẫn hy vọng họ sẽ tách ra thành lập một Đảng Cộng sản thứ 2 độc lập với Đảng Cộng sản hiện nay (theo những tiêu chí mà tôi đã nêu ở phần trên).
Đảng ấy có thể vẫn thờ Bác Hồ, vẫn thờ cụ Mác, cụ Lê-nin… cũng chẳng sao, miễn nó có thực lực, nó đóng vai trò người giám sát, vai trò người can ngăn, vai trò hạn chế tham nhũng, vai trò đấu tranh cho các quyền cơ bản của người dân và quan trọng hơn, Đảng ấy phải có tiếng nói trong những quyết sách mang tính chiến lược quốc gia như vụ bauxite hiện nay.
Việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên là một sai lầm nghiêm trọng, và càng nghiêm trọng gấp mười lần khi cho người Trung Quốc vào khai thác.
Nếu có sự tham dự của nhân dân, của trí thức thì đã không có những quyết định sai lầm như thế. Nhà nước đang ngày càng sa lầy vào vụ bauxite và sẽ dẫn đến mất nước trong một tương lai không xa.
Việt Nam đang lâm vào một thế bí chết người mà chỉ có lòng yêu nước và sức mạnh tổng hợp của toàn quân, toàn dân mới cứu vãn nổi.
ĐÀO HIẾU
Bình luận
13 Comments (bài “Thật, giả lẫn lộn và trách nhiệm của chúng ta”)
[…] http://www.talawas.org/?p=4594 […]
Đào Hiếu cho rằng, hễ có học thuyết (Ism) là đẻ ra Mao, Pol Pot, Hitler, Stalin…, còn tư bản chủ nghĩa (capitalism) không hề gây tai hại (!?), làm tôi nhớ tới S. Courtois với cuốn Sách đen về chủ nghĩa cộng sản trong giàn giao hưởng chống cộng bấy lâu nay.
Đào quân nhắc tới lời “Bác Hồ”, chỉ cần “giành độc lập”, còn theo “2 rưỡi’ cũng được. Thế lập Đảng Cộng sản làm gì? Đảng thì Đảng nào cũng được, (chôm chôm, dưa leo…) sao lại Cộng sản?
Đào quân nay lại muốn có thêm một Đảng Cộng sản nữa, “để kiểm soát” Đảng Cộng sản kia… Theo tôi, cứ thực tế mà nói, một đảng có thực lực, muốn làm gì thì làm, dám lãnh quyền tố cáo tham nhũng, lại vẫn “thờ Bác Hồ, Cụ Mác, Cụ Lênin”, lại “không theo chủ thuyết nào”… thì Đảng CSVN đương đại là đúng nhất. Không phải lập thêm cho tốn ngân quỹ.
Cảm ơn Ông Phùng Tường Vân đã chỉ giáo.
Tiếng kêu bất bình của Hàn Dũ là tiếng kêu “minh”, để lại cho đời áng văn chương bất hủ. Chữ “minh” sau tôi muốn dùng ở nghĩa khác!
Thưa độc giả “huynh”
đọc Ý Kiến (19-05-2009, 3:39 sáng) thấy ông nhắc đến 4 chữ “bất bình tắc minh”, theo thiển ý chữ
“minh” ở đây có nghĩa là kêu lên,phát ra tiếng động …”vật bất bình tắc minh ” (Hàn Dũ) ông
Nguyễn Hiến Lê giảng đại ý là : phàm sự vật khi mất thế quân bình thì phát ra tiếng động.
Ông Đào Hiếu viết: “Những xáo trộn vừa qua ở Thái Lan là một hình thức đấu tranh chính trị rất phổ biến trong các nước dân chủ. Nó có khả năng ngăn chặn độc tài, tham nhũng và bóc lột, góp phần giành tự do, dân chủ cho nhân dân lao động.”
Kính xin phép ông Đào Hiếu cho tôi làm hai chuyện: 1) thay hai chữ “Thái Lan” bằng mấy chữ “ở miền Nam Việt Nam trước 1975” để chúng ta cùng nhớ lại các phong trào ký giả đi ăn mày, bảo vệ phụ nữ, chống chuồng cọp, cùng các tên tuổi linh mục Trần Hữu Thanh, ni sư Huỳnh Liên v.v… Ấy quên, có cả sinh viên Đào Hiếu nữa; 2) thay bốn chữ “nhân dân lao động” bằng các chữ “dân chúng”, “dân tộc” chẳng hạn; vì nghe bốn chữ do ông dùng, tôi cứ thấy ghê ghê.
Tạm coi như chế độ “quốc gia” tồn tại từ 1945 đến 1975, được 30 năm. Chế độ cộng sản tồn tại trên miền Nam nước ta từ 1975 đến nay, đuợc trên 30 năm. Ông Đào Hiếu có thể bình tâm tĩnh trí thử so sánh hai chế độ chăng? Quả là miền Nam từng có các cao ủy, đại sứ da trắng xử sự như những quan thái thú. Nước ta hiện nay không có các thái thú đó nhưng lại “được” mất Bản Giốc, Nam Quan, Hoàng Sa, Trường Sa; “được” vân vân và vân vân.
Trong đầu đề bài viết, ông Đào Hiếu dùng hai chữ “chúng ta” khi đề cập đến khía cạnh trách nhiệm. Tất nhiên “chúng ta” phải gồm có ông trước tiên. Tôi chỉ ngẩn ngơ chua xót không biết rằng “chúng ta” có gồm cả bản thân mình hay không.
Kết luận ra sao bây giờ?
Gửi ông Đào Hiếu:
Người xưa có nói “Bất bình tắc minh”. Qua bài viết này, dù tôi rất đồng cảm với những nỗi đau của ông và cũng là nỗi đau chung của tất cả những người Việt còn có chút lương tri, nhưng tôi thú thật không tìm thấy một chút “minh” nào ở đây cả. Một vài suy nghĩ tôi mạo muội trao đổi.
Mọi học thuyết, tư tưởng đích thực – tôi dùng từ “đích thực” ở đây vì hiện tại có vô số thứ giẻ rách (chữ của ông!) – ở Việt Nam cũng được bơm lên thành “tư tưởng” bắt mọi người học tập, đều có điểm đúng, điểm sai, cần phải suy xét.
Những kẻ đi tin mù quáng vào một học thuyết, áp dụng một cách máy móc, hoặc bị lợi dụng, đến khi thất bại quay ra đổ lỗi cho học thuyết bậy, thật không xứng danh là trí thức. Rất ấu trĩ khi lên án tư tưởng của Nietsche đẻ ra Chủ nghĩa phát xít.
Tình cảnh bi đát của Việt Nam xưa nay và bây giờ không phải là có quá nhiều học thuyết mà đúng ra có quá nhiều tà thuyết, quá nhiều kẻ học không đến nơi đến chốn mà vỗ ngực cho mình biết đủ rồi vận dụng một cách vô lối. Có ai nói rằng người mình “đến lớp chê thầy, về nhà lại nhớ thầy…”. Đúng lắm!
Ông nhắc lại câu nói của Hồ Chí Minh như để biện minh cho tinh thần “thượng võ” của mình quyết đạp mọi học thuyết xuống bùn. Tôi thấy xót xa. Xin miễn bình luận!
Tiếng nói của trí thức là tiếng nói độc lập của lương tri, không adua bất kỳ phe phái nào. Có thể im lặng cũng là một cách đáp trả! Nhà văn Đào Hiếu có quyền lập một đảng “dưa chuột” gì đó để đối trọng lại CQ. Nhưng xin đừng cho rằng những ai không vào đảng của ông hay không nói như ông là vô cảm hay adua theo chính quyền.
“Tiếc thay, chúng ta đang sống trong một xã hội vô cảm. Tầng lớp thanh niên, sinh viên học sinh họ vô cảm vì nền giáo dục nhồi sọ một chiều, vì chưa nếm trải đau thương mất mát trong chiến tranh…” (Đào Hiếu)
Hóa ra nền giáo dục của chế độ chính trị tiên tiến nhứt trong lịch sử xã hội loài người là CNXH mà lại dạy người trẻ vô cảm trước nỗi đau đồng loại! Đặc biệt hơn, vô cảm với tình hình mất nước đã gần kề!
Còn nửa thế kỷ trước? “Văn hóa đồi trụy của bọn Mỹ Ngụy” lại ngu! Đem dạy cho thanh niên hữu cảm với xã hội và chính quyền nên mới có bác ĐH, MTGPMN… Xin các bác miền Nam còn chút hữu cảm nào sót lại thì hãy dạy cho con cháu: Tây Nguyên đang đỏ máu bauxite, Lưỡi Bò đang liếm sạch Biển Đông nước mình!
“Phản tỉnh” hay thức tỉnh trước chuyện sống còn của quê hương, dân tộc thì chẳng bao giờ muộn!
Ông ĐH chỉ nói đúng thực trạng của xã hội VN dưới sự cầm quyền của cộng sản. Còn lại sự chia tách Đảng CSVN như trong bài viết của ông nói đến thực chất chỉ là “tân tửu cựu bình” mà thôi.
Theo tôi chỉ có khi nào không còn chủ thuyết cộng sản trên đất nước này nữa thì mới mong có dân chủ, dân quyền. Chất liệu cần thiết để kiến tạo độc lập, tự do và công bằng. Là nền tảng cho phát triển quốc gia.
Cám ơn tác giả Đào Hiếu đã đưa ra nhận định về sự đối đáp qua lại của hai nhà nước VN và TQ trong tranh chấp Hoàng Sa-Trường Sa chỉ là những vở kịch mà thôi. Ước gì người dân VN cũng nhận định được như thế để biết rằng ai là chủ nhân ông của “đoàn kịch Trung Hoa” này. Do đó không phải nước VN sẽ sắp mất mà đã mất rồi. Cứ xem web site có tên miền là gov.vn mà server đặt tại Trung Quốc là đủ hiểu “thủ đô” của nhà nước VN hiện nay đang ở đâu rồi. Thật muốn khóc.
Thế liệu khi cái đảng Dưa Chuột của bác ĐH cầm quyền mà tệ hại hơn CSVN hiện tại thì chắc đảng CSVN hiện tại sẽ tái cầm quyền, chung cuộc chỉ toàn là chuyện “giành ăn” không hà! Lúc ấy dân VN ra sao nhỉ?
“Tụi” tư bản đâu có “chủ thuyết” nào đâu? “Chủ thuyết” của tư bản là sai bảo chính phủ. Anh nào lạng quạng thì “đến hẹn…” không phải “lại lên” mà ra rìa! Chính phủ muốn làm gì thì phải báo cáo. Tư pháp, báo chí, mọi người dân đều được tự do giám sát… đâu cần đến Bác Hồ phán!
CSVN hiện tại không phải là con đẻ của Bác Hồ đấy ư?
Chỉ có Đảng Cộng sản Mỹ mới giúp được Đào Hiếu. Đào Hiếu nên tích cực liên lạc trước khi quá muộn.
Còn một câu cũng thường được hỏi này xin góp ý thêm với anh Đào Hiếu:
Tại sao VN chưa có chế độ dân chủ tiên tiến như các nước Tây phương?
Câu trả lời thường thấy của chính quyền: Vì dân trí chưa đủ, vì đặc tánh văn hóa Á đông có bản sắc riêng!
Thật ra văn hoá Á đông đã có câu: Thượng bất chánh hạ tắc loạn. Thượng bất chánh là gì? Ai cũng biết đó là một cơ cấu gồm các người lãnh đạo tham nhũng, lạm quyền. Cho nên các hiền triết Á đông ngày xưa họ trách cứ các quan chứ họ không trách cứ người dân về nguyên nhân của sự nghèo đói, chiến chinh, mất trật tự trong xã hội. Trong khi các quan của ta hiện tại lại trách dân chưa đủ trí nên họ cần phải hy sinh ngồi lại ghế đầy tớ để giúp ổn định xã hội.
Các nhà hiền triết đã trách rất đúng, họ trách con người lãnh đạo chứ không trách chế độ.
Thật vậy, chế độ dân chủ mà điều hành bởi các tên đại tham quan như hiện nay ở VN thì cũng vậy mà thôi. Trong khi nếu người VN muốn thành lập một xã hội cộng sản tự nguyện như các làng Kibbutz của Do Thái thì chỉ có mà mơ.
Dẫu sao tôi cũng rất mong người dân VN sớm có những thứ vũ khí hữu hiệu sau đây để chống lại các tham quan trong bất cứ chế độ nào:
– lá phiếu có thực chất, chứ không phải lá phiếu của ‘Đảng cử dân bầu’.
– tự do ngôn luận báo chí tư nhân, chứ không phải tự do ngôn luận theo ‘lề bên phải’.
– pháp luật rõ ràng nghiêm minh có thực quyền, chứ không phải kiểu ‘toà án nhân dân’.
Người dân mà sở hữu được các loại vũ khí này thì các tham quan chỉ có nước ‘khóc hận’.
Có lần ông Đào Hiếu nói đại ý: “Tôi viết vậy mà có ai làm gì tôi đâu.” Vâng, họ chỉ làm gì khi kẻ làm gì có cái để làm gì. Xin ông đừng nói: “Trí thức, công chức, tư chức, văn nghệ sĩ phần lớn là ngậm miệng ăn tiền chỉ vì miếng cơm manh áo“, nghe buồn lắm, tội nghiệp lắm!
“Chỉ có lòng yêu nước và sức mạnh tổng hợp của toàn quân, toàn dân mới cứu vãn nổi“… Câu này nghe có mùi… từ thời ông hoạt động bí mật ở miền Nam.