Dũng Vũ – Xe hơi và xe đạp (điện)
28/03/2010 | 1:00 sáng | 63 Comments
Category: Đời sống, xã hội
Thẻ: môi trường
Sống ở xứ kỹ nghệ, chiếc xe hơi là phương tiện đi lại cá nhân phổ biến nhất. Hầu như nhà nào cũng có xe hơi. Có nhà sắm hai chiếc. Chồng một, vợ một. Chồng cần xe đi làm, vợ cần xe đi chợ, chở con cái tới trường hay đi bác sĩ.
Có xe hơi kể ra cũng tiện, muốn đi đâu thì đi, đi lúc nào cũng được; đi xe bus, xe điện phải canh giờ xe chạy, đợi chờ mất công. Nhiều khi có chuyện gấp, đi kiểu này không được.
Tôi cũng là người lái xe lâu năm nhưng bây giờ không lái nữa. Hàng xóm thấy ông này chỉ toàn đi xe bus, xe đạp hay… đi bộ. Khổ sở quá, có tiền xây nhà mà không sắm nổi chiếc xe hơi.
Nhớ lại hơn 30 năm về trước, dân Stuttgart còn đông hơn bây giờ nhưng xe hơi không nhiều lắm. Tôi đã ở trung tâm thành phố nhiều năm, trong một khu phố cổ hàng trăm năm của hoàng tộc thời xưa, rất chật hẹp, vậy mà vẫn thừa chỗ đậu xe. Đi đâu về, đậu xe trước nhà là xong.
Theo thời gian, máy cần chỗ ở hơn người. Xe càng ngày càng nhiều. Nhiều khi không còn chỗ đậu xe trước nhà, tôi phải đậu xa mấy trăm thước rồi lết bộ về. Nhiều khi chạy lòng vòng tìm chỗ đậu, không thấy, đành đậu bậy và lại lãnh một cái giấy phạt ít nhất 10 DM, chưa kể có lúc bị cảnh sát kéo xe, tiền phạt còn thê thảm nữa. Gấp 10 lần.
Có xe hơi cũng mệt. Tốn tiền xăng, tiền bảo hiểm, tiền thuế, tiền sửa xe. Thời buổi này còn mệt hơn. Thiếu chỗ đậu. Đậu bậy thì bị kéo xe, bị phạt. Đậu đúng thì phải trả tiền chỗ đậu. Giờ xe đông lại bị kẹt, mất thì giờ. Xe đời cũ nhả CO2 nhiều thì không được vào thành phố, chưa nói còn phải đóng thêm lệ phí làm ô nhiễm môi trường. Và còn đủ chuyện bực mình khác nữa.
Từ đó tôi dẹp luôn chiếc xe hơi. Sáng đi làm, chỉ cần bước xe trạm xe đối diện nhà là có xe đi. Xe có ông tài xế lái, tôi chẳng cần làm gì hết. Thảnh thơi ngồi đọc sách, tán gẫu với người bên cạnh. Không còn bực bội vào mỗi lúc bị kẹt xe. Không còn mất công tìm chỗ đậu. Không còn tốn tiền đổ xăng, đóng thuế, bảo hiểm, lệ phí môi trường và tiền phạt đậu bậy. Tiết kiệm được biết bao và không còn bị stress nữa.
Không riêng tôi, khuynh hướng chung của con người của xứ kỹ nghệ hôm nay là thay đổi thói quen đi lại giống như tôi vậy. Thay vì đi xe hơi họ đổi sang đi xe công cộng. Dĩ nhiên ở chốn xa xôi, phương tiện di chuyển công cộng còn hạn chế, phải cần chiếc xe hơi, nhưng người sống trong thành phố hoặc vùng lân cận không có vấn đề này. Phương tiện giao thông công cộng hết sức dồi dào. Muốn đi đâu, chỉ cần bước lên xe bus, xe điện là xong. Nhanh, tiện, rẻ, an toàn, thảnh thơi. Nhiều khi dậy sớm còn buồn ngủ; lên xe bus, xe điện còn ngủ được, chứ lái xe thì làm sao ngủ.
Tuy nhiên chẳng phải hoàn toàn vì lý do tiện lợi, ít tốn tiền mà còn người Tây phương hiện đại có xu hướng đi xe công cộng. Họ còn lưu tâm đến việc bảo vệ môi trường.
Xe nhiều quá nhả khí độc ngập trời. Tai hại khủng khiếp; khí hậu còn rối loạn huống gì con người. Môi trường ô nhiễm là nguyên nhân chính của bệnh ung thư. Ở xứ kỹ nghệ, căn bệnh này là vị tử thần chăm chỉ nhất.
Mốt đi xe công cộng ngày càng trở nên thịnh hành nhưng dần dà cũng hơi khó chịu vì người đông quá. Nhiều khi lên xe hết chỗ ngồi, phải đứng. Từ đó lại đẻ ra mốt đi xe gắn máy hay xe đạp.
Đi xe gắn máy thì uyển chuyển hơn, đỡ lệ thuộc vào xe công cộng, nhưng vẫn có vài bất lợi. Ví dụ, phải đóng bảo hiểm, phải đội mũ an toàn, không có lối đi riêng, xe chạy chậm không qua mặt được, dễ bị xe hơi va chạm, nguy hiểm. Nếu đi xe nhiều phân khối thì phải có thêm bằng lái, trang phục riêng. Cho nên, nhiều người thích đi xe đạp.
Người đi xe đạp ở Đức được ưu đãi đặc biệt. Hầu hết mọi thành phố đều có lối dành riêng cho xe đạp, rất an toàn. Nếu không thì đi trên vỉa hè cũng được. Có những con đường chạy dọc bờ sông hay xuyên qua những cánh rừng thật là tình tứ. Vừa tà tà đạp xe, vừa ngắm thiên nhiên, nghe chim hót. Không khí trong lành. Gió mát.
Cho nên buổi sáng thiên hạ cũng thường lái xe đạp đi làm. Trong khi xe hơi bị kẹt, thì xe đạp luồn lách đi đường tắt được, thậm chí tới sở làm còn nhanh hơn. Đi xe đạp chẳng cần đội mũ, chẳng cần bằng lái, chẳng cần bảo hiểm, chẳng cần đổ xăng, chẳng cần lo chỗ đậu gì cả. Vừa rẻ tiền, vừa khỏe người, rất tốt cho những ai ngồi suốt ngày trên chiếc ghế văn phòng.
Thế nhưng đi làm bằng xe đạp đôi lúc cũng hơi phiền. Người đi làm văn phòng phải ăn mặc đàng hoàng. Mặc áo vét, thắt cà vạt đã nóng nực, đạp xe, càng nóng nực thêm; đến văn phòng, mồ hôi nhễ nhại thì thật là bất tiện. Từ đó lại xuất hiện một lời giải mới là: đi xe đạp điện.
Cách đây vài năm, ở Đức, đi xe đạp điện chưa mấy phổ biến nhưng bây giờ đã thịnh hành, ít nhất là ở chỗ tôi [1]. Xe đạp điện có nhiều lợi điểm:
- Tốn rất ít năng lượng: Bạn thử tưởng tượng, đi 100 km mà chỉ tốn 1kWh điện nạp bình accu, tương đương lượng điện tắm nước nóng 3 phút [2]. Nghĩa là (tính theo giá điện ở Đức) 10 cent Euro = 100 km.
- Không làm ô nhiễm môi trường.
- Người đi xe đạp điện được kể như người đi xe đạp thường. Nghĩa là có lối đi chung với xe đạp thường, không phải đóng bảo hiểm, không cần có bằng lái, không cần đội mũ an toàn, v.v…
- Thích hợp cho mọi người. Đi làm cũng tiện, không sợ đổ mồ hôi. Đi chơi cũng tiện, lên dốc không sợ mệt. Người già cả cần vận động, đi xe đạp không nổi, thì đã có sức chiếc motor…
Đi làm bằng xe đạp điện. Ảnh: www.raleigh-bikes.de/ [3]
Đi làm bằng xe đạp điện. Ảnh: www.diamantrad.com
Đi làm bằng xe đạp điện. Ảnh: www.fgm.at
Điểm bất lợi nhất của xe đạp điện hiện nay là còn đắt. Cách đây 4-5 năm, giá
khoảng 500-1000 Euro một chiếc, nhưng hiện thời đã đắt hơn, xe tốt khoảng 1500-2500 Euro một chiếc.
Thực ra đây là vấn đề trục lợi tự tạo từ giới doanh thương. Ngày xưa ít khách, bán rẻ; giờ khách nhiều, tăng giá. Dẫu vậy đó chỉ là hiện tượng nhất thời. Chắc chắn trong tương lai giá thành chiếc xe đạp điện sẽ giảm nhiều nhờ mức tiêu thụ gia tăng và sự tham gia sản xuất, cạnh tranh.
Nhớ năm 2005 về Việt Nam thăm nhà, thấy mấy anh đạp xích lô ốm tong teo hì hục chở mấy ông bà du khách ngoại quốc to tướng tội quá, tôi sực nghĩ, tại sao kỹ sư Việt Nam không chế ra chiếc xe xích lô điện giúp người ta đạp đỡ mệt hơn [4], thì bây giờ, nơi tôi ở đã có mặt chiếc xe đạp điện rồi. Và ngày càng tăng nhanh chóng.
Siegfried Neuberger, người điều hành “Hiệp hội kỹ nghệ xe hai bánh” (Zweirad Industrie Verband) Đức đã nhìn thấy một thị trường khổng lồ của “một loại xe đạp mới đầy tiềm năng” [5]. Dĩ nhiên giới kỹ nghệ Âu châu cũng nhìn thấy và hiện tại mới ở mốc khởi đầu.
Theo chỗ tôi biết (trong phạm vi nghề nghiệp của mình), ngoài các nước kỹ nghệ ở phương Tây như Đức, Thụy Sĩ, Canada,… đang ra sức phát triển, khai thác thị trường lớn này, thì Nhật Bản, Trung Quốc ở phương Đông cũng đang tích cực tham gia từ vài năm trở lại đây.
Thời đại này, chế chiếc xe đạp, (theo tôi) là chuyện tầm thường đối với ngành cơ khí. Chế chiếc xe đạp điện cũng na ná vậy; chỉ khác là thêm một bình accu và cái motor.
Dĩ nhiên giữa lý thuyết và thực hành có sự khác biệt, nhưng tôi nghĩ – nhìn chung – Việt Nam có thể làm được việc này.
Đây là một cơ hội cho Việt Nam làm nên một sản phẩm trí tuệ thi tài với Trung Quốc. Hãy nên khiêm tốn. Đừng mãi trưng khẩu hiệu “Toàn đảng, toàn dân với trí tuệ ưu việt tiến vào thế kỷ thứ 21” nữa mà nên làm thực tế, cũng chế được chếc xe đạp điện cạnh tranh với Trung Quốc bán khắp thế giới. Đào mỏ bán hoài, ai tin mình có trí tuệ?
Thị trường đã có, rất mới mẻ và to lớn. Thử vận dụng trí tuệ làm đi. Trung Quốc đã làm được rồi, đã bán được nhiều xe đạp điện khắp thế giới rồi. Xe Trung Quốc tuy không tốt lắm nhưng vẫn có người mua vì giá rẻ (600-1000 Euro/chiếc) và đã đem lại rất nhiều lợi nhuận.
Stuttgart, 03.2010
© 2010 Dũng Vũ
© 2010 talawas
[1] http://www.zeit.de/2009/32/WOS-Fahrraeder
[2] http://www.sueddeutsche.de/automobil/514/311436/text/
[3] Xin lưu ý, mọi hình ảnh trích dẫn trong bài chỉ nhằm minh họa, không quảng cáo.
[4] http://www.talawas.org/talaDB/suche.php?res=7048&rb=08
Bạn nào có quan tâm thực hiện chiếc xe xích lô điện, tôi sẽ gợi ý cho (trong khả năng mình).
[5] Theo ElektroRad, số 01/2010. Regensburg, 2010.
Một chút lan man ngoài lề.
Anh Dũng Vũ “thấy mấy anh đạp xích lô ốm tong teo hì hục chở mấy ông bà du khách ngoại quốc to tướng tội quá, tôi sực nghĩ, tại sao kỹ sư Việt Nam không chế ra chiếc xe xích lô điện giúp người ta đạp đỡ mệt hơn”.
Khi thấy cảnh ấy, tôi lại có suy nghĩ “nhỏ nhoi” hơn, dù mệt thật, nhưng mấy anh hôm nay cũng “ấm túi”, “ngày đang sống là ngày đẹp nhất”, có ít đồng chiều lai rai đôi xị đế, còn đem về cho vợ con mừng. May mắn hơn nhiều anh khác ế khách, ngồi ngáp ruồi,cả ngày không được cuốc nào!
Tôi cũng không đủ lãng mạn liên tưởng đến “duyên dáng Việt Nam” để “xô dạt cả trời chiều”!
Những năm sau 75, “giang sơn thu về một mối”, cả nước “tiến nhanh, tiến mạnh tiến vững chắc lên CNXH”, chiếc xích lô (đạp, tất nhiên!) là cái phao, cần câu cơm cho những “anh hùng lỡ vận, ẩm hận đa”!
Nghe nói sắp tới, nhà nước sẽ cấm xích lô lưu thông trong thành phố. Rồi một số nghề sẽ mất dần, như xe thổ mộ ngày xưa ở miền Nam hay nghề chụp hình dạo ở những nơi du lịch. Cái xưa cũ rồi cũng không còn. Cái mới thay thế, càng trông thấy mà “đau đớn lòng”.
“Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?”
Có lẽ ông Hưng Quốc nên lưu ý tới kinh nghiệm của Nam Hàn và Đài Loan khi họ đầu tư phát triển công nghệ điện tử vào cuối thập niên sáu mươi và đầu 70. Giới giáo sư đại học và khoa học kỹ thuật ở các nước đó có đủ đầu óc và tầm nhìn để nhận ra những đợt sóng mới, cỡi lên nó đúng lúc, và đi những đường lả lướt nhất. Giống như chơi surfing vậy. Họ đã giúp xây dựng chiến lược quốc gia, kêu gọi đầu tư, chuẩn bị nhân lực và tài nguyên, v.v. Ngày nay, hai nước này là những cường quốc trong lĩnh vực này, trên cả một số nước phát triển ở Tây Âu. Công nghệ này đến bây giờ vẫn còn rất tốn kém, nhưng sinh lợi không biết bao nhiêu mà nói cho hai nước này.
Tốn kém không có nghĩa là không làm được. Quan trọng là có đầu óc đúng, nhân sự đúng, kế hoạch đúng, v.v. Mấy cái đó còn khó hơn là tiền bạc.
Ông Dũng Vũ đề cập tới công nghệ xanh trong tinh thần đó.
Thưa ông Hưng Quốc,
Toàn bộ nội dung chê bai xích lô máy: “đầu voi đít chuột, người Việt chỉ giỏi chế” là lời comment của ông. Tôi chỉ “mượn” lại để bênh vực cho sự tồn tại của chiếc xích lô máy trước 1975 mà ông Quốc nghi ngờ mặc dù đã thấy hình minh họa của nhiều người cung cấp.
Ông HQ không khoái chiếc xích lô máy đặc thù của người miền Nam, nhưng sự ra đời và tồn tại của xích lô máy là có thật!
Ai đã từng ngồi trên chiếc xích lô máy làm một vòng từ Xa Cảng miền Đông qua Xa Cảng miền Tây, dưới sự điều khiển lả lướt của bác tài xích lô máy thì mới thấy được cái đã của không khí đô thị Saigon.
Bác Đỗ Kh. đang đi “xích lô máy” rồi nhảy phắt sang “xe đạp điện” không thèm “xi-nhan” cho bà con biết mà tránh, đi lại như thế nguy hiểm lắm. Bác chán ý tưởng “xích lô điện” rồi sao?
Bác chắc yêu khoa học lắm, xin góp vui với bác vậy. Pin li-ion giá thành cao nên hiện nay chỉ được ứng dụng trong các sản phẩm cần công suất thấp, ví như dùng điện thoại cầm tay công suất chưa cái nào đến 10 W hay cho laptop, công suất của con máy khủng nhất cũng chỉ loanh quanh 100 W.
Trong khi để kéo một cái xe hai người, chưa tính hành lý và trọng lượng cái xe bác phải cần bét nhất một con ngựa kéo (chỉ để kéo được thôi đấy nhá chứ không chạy nhanh được đâu), tức là 1 mã lực, hay còn có nghĩa là 746 W thì bác phải “chập” lại bao nhiêu cái ắc cu của điện thoại, của laptop? Còn bác cứ hy vọng cái ắc-cu li-ion giá thành nó hạ để lắp cho..”xích lô máy” (bác chơi sang hơn cả công tử Bạc Liêu đốt tiền giấy tìm xu lẻ đấy nhá) thì có mà đến mục thất. Tất nhiên, sự chờ đợi bằng niềm tin của bác vẫn đáng được..ngưỡng mộ.
Bác lại cứ tưởng cái ắc-cu NiCad nó rẻ và thua kém Li-ion đấy phỏng. Xin cho bác biết, NiCad battery còn đắt hơn cả Li-ion và Ni-MH battery vì nhiều ưu điểm hơn đấy. NiCad battery còn được dùng cho máy bay (2 cái cho 1 máy bay) với giá thành lên tới vài chục ngàn đô một cái, chưa tính đến giá thành bảo dưỡng.
Bác Đỗ ơi, design có vẻ không hợp với bác đâu, bác cứ ngao du thiên hạ kể chuyện tếu thế là vui nhất rồi.
Chúc bác khỏe.
Nếu bạn mở máy tính, di động hay máy ảnh ra để kiểm tra pin thì xác suất đó là pin NiMh hay Lithium Ion hiện nay đã rất là cao trong khi vài ba năm trước, các pin này thuộc loại CadNi. Công nghệ pin theo nhu cầu của các thứ xách tay, bỏ túi trên đang trên đà phát triển và tiến bộ rất nhanh, thương vụ máy vi tính bàn giờ đã là thiểu số. Giá thành hẳn cũng sẽ hạ (như màn hình mỏng chẳng hạn so với vài năm về trước), tuy ở thời điểm này thì xe con điện, xe máy điện năng suất còn kém các loại xe động cơ sử dụng xăng dầu. Chính vì thế, nhà nước phải có một vai trò khích lệ, giảm thuế, trợ giúp, đầu tư vào lãnh vực.
Lấy thí dụ xe con hybrid (vừa xăng, vừa điện) tại Hoa Kỳ, vẫn còn đắt hơn một chiếc xe chạy xăng tương tự. Chiếc Honda Civic xăng giá 19.000 USD thì cũng chiếc Civic đó hybrid giá 24.000 USD. Cách biệt về giá cả này, ở mức xăng 3 USD một gallon, phải sử dụng xe trong 4 hay 5 năm mới bắt kịp. Nói cách khác, bạn bỏ 5.000 USD ra ngay và 5 năm sau mới lấy lại được về. Một xe con điện hoàn toàn, khác biệt còn cao hơn nữa, như xe Nissan sắp ra, giá dự trù là 40.000 USD, chỉ ngang với một xe con 20.000-25.000 USD dùng xăng.
Yếu tố “mô đen” vì vậy là một yếu tố quyết định. Đi xe hybrid là ý thức môi trường và có 5.000 USD dư ra hơn người, tức là thanh lịch. Tại các khu vực dân cư cao cấp, mấy năm nay xe này thay thế xe hai cầu và phụ nữ túi đầm Gucci, thà để thiên hạ thấy tuần này chưa làm móng tay chứ không thể để bị bắt gặp lái xe GMC Suburban như trước. Còn Hummer thì đã là dành cho thành phần “rác rưởi nhà tiền chế” nhịn ăn để trả góp và đổ xăng. Đây có phần phô trương “môi trường” thời thượng nên Toyota Prius bán rất chạy so với các loại xe con hybrid khác. Prius là mẫu xe nhìn thấy là biết ngay, trong khi Civic hay Ford Escape phải dán mắt vào nhãn mới biết là hybrid.
Bác Hưng Quốc hiện thì vẫn hoàn toàn có lý khi đưa ra vấn đề kinh tế và tiện dụng ở ưu tiên đầu.
Tuy nhiên, thử lấy thí dụ chiếc xe máy Trung Quốc đã dẫn, giá sỉ 410-420 USD và mua lẻ tại Việt Nam có thể là 600 USD (?)
http://www.alibaba.com/product-gs/240861882/1200W_electric_bicycle.html
Đạt vận tốc 65 km/giờ, xạc bình mất 6-8 tiếng và đi xa được 55 km, chuyên chở sức nặng 350 kg, chiếc xe trên có thể dùng làm xe riêng di chuyển (thì không chảnh bằng xe Dylan đã đành) hay là dùng làm xe ôm ngay ngày hôm nay. Một ngày tôi ngồi trên yên chờ khách 5 hay 6 tiếng, có khi từng chập 1 hay là 2 tiếng ở đầu hẻm, tôi có thể xạc bình thêm bằng đường dây điện của con Tư bánh bèo hay bà Tám chạp phô ngay ở cạnh. Mấy chốc mà đâu chẳng có dịch vụ thu nhập thêm “Ở đây có xạc bình xe điện” giống như là dịch vụ cung cấp nước mui cho xe tải, xe khách dạo nào. Thì vừa xạc bình xe điện, vừa bán số di động (“Ở đây có số đẹp”) hay là vừa bán nước mía, giữ xe. Gửi xe hả chú, có cần xạc bình không, một tiếng x ngàn đồng. Dịch vụ này vốn đầu tư cần mấy mét dây và một cái ổ, hàng quán ăn uống nào cũng có thể cung cấp.
Chính quyền có thể quản lý vấn đề ô nhiễm của bình chì phế thải bằng cách quy định một số tiền “thưởng” cho việc thu hồi, như một vỏ chai bia tại nhiều bang nước Mỹ được định giá là 5 hay 10 xu. “Ở đây chuyên bảo trì sửa chữa bình điện xe, bán bình điện mới, nhận bình điện cũ”.
Cách đây 20 năm, một khách Tây lần đầu đến Việt Nam, nhìn đường phố Sài Gòn và nói với tôi: “Thử tưởng tượng ai ở đây cũng muốn có một cái xe con thì ra sao!” Tôi tức khí muốn gây và vặn lại “Chúng mày đã gần một thế kỷ phát triển văn minh xe con vi vút, cướp sạch tài nguyên dầu hoả và phá hoại tan hoang môi trường của thế giới, giờ lại định cấm chúng tao hưởng đấy phỏng!”
Định thần nhìn lại con mẹ Tây này thì ra là… vợ mình. Tôi mỉm cười khe khẽ và bảo “Ồ, em nói quá đúng!”
Lambretta link
http://saigonscootercentre.com/asialife2009.asp?idBasket=&idcat=&itemid=&p=&c_id=&s_id=
Đốt Lò Hương Cũ
Vespa trên những Đường Sàigòn xưa :
http://my.opera.com/anhbe107109/albums/showpic.dml?album=383109&picture=6791815
mong được vị nào post cho một cái Lambretta (2 bánh) nữa thì quý hoá lắm.
@Thanh Nguyen
“Cho dù là đầu voi, đít chuột, hay rất ẹ gì đi nữa thì nó vẫn là chiếc xích lô máy. Vấn đề người Việt giỏi chế hay không sáng chế được gì là một chuyện khác.”
Hãy nhìn lại những thứ được gọi là “phương tiện giao thông” ở VN, bạn sẽ thấy được sự hài hước châm biếm.
Chuyện “rất ẹ” mới lại là chuyện khác, sao bạn gom hết cả vào một câu thế? Ta đang ở thời kỳ nào mà lại “cả gan” mơ tưởng đến “xích lô điện”? Đó là chưa kể tính bất hợp lý của nó về mặt kinh tế và tiện dụng.
@Đỗ Kh.
Cứ như ông Đỗ Kh. “báo giá” các loại xe điện đến hàng ngàn “đô” thì thấy, dân đạp xích lô lô được vài ngàn đô chắc chuyển nghề “xe ôm” hay nghề gì khác cho nhàn cái thân rồi. Lại còn ác-cu với ác-quy nữa, ông Đỗ chả tính gì đến tải cả, lại còn địa hình “hiểm trở” ở VN nữa (chưa kể đến mùa mưa lụt lội), một “xích lô điện” chở một bà tây 150kg hay hàng hóa kích cỡ như thế thì chạy được mấy tí, hay giữa đường phải dừng lại “sạc” nếu không muốn “đạp”? Ngày làm 4,5 “cuốc” như thế thì sạc mấy lần? Sạc ở đâu, hay là thành phố lại phải xây dựng các “điểm xạc” cho các bác “xích lô điện”? Lại dùng ác-cu “cải tiến” lithium nữa chứ, ông biết giá thành ắc-cu lithium không? Phải dùng một cái “ắc-cu lithium” to đến đâu để cho ít nhất hai người cưỡi lên nó? Rồi còn sửa chữa, bảo hành nữa chớ, lại phải có các dealer để sửa chữa thay thế bảo hành cho dân xích lô? Một “cuốc” xích lô được bao nhiêu tiền mà bày đặt sửa chữa đồ điện?
Làm design phải tính được chu toàn, hiệu quả chứ đừng design kiểu “duyên dáng Việt Nam”, “xô dạt trời chiều”, chỉ thích hợp cho việc “Ba Xạo tán gái” thôi ông Đỗ Kh. và ông Dũng ạ.
Tôi thấy trong mấy tấm hình (ở mấy cái link) mà bác Đỗ Kh đưa lên một số điều đáng ghi nhận : Thành phố Sài Gòn trật tự, sạch sẽ, thanh lịch.
Để ý thấy người, xe cộ đi đường rất an nhiên tự tại, không chen lấn. Có hình chụp cảnh kẹt xe, thấy mọi người (xe) đứng đó đợi đến phiên mình, không ai chen lấn « lên đầu » chạy hỗn loạn như hiện nay.
Đường xá sạch sẽ. Để ý hai tấm hình chụp bến xe xích lô đạp và bến xe xích lô máy, ở dưới đường không có một cọng rác. Các xe (xích lô đạp) sắp hàng đậu đợi khách một cách trật tự, ngăn nắp. Nên biết tầng lớp lao động như « dân xích lô đạp » là tầng lớp nghèo nhất trong xã hội. Nghèo nhưng không sống « chụp giựt » như cái cảnh « những người bán hàng rong tốt bụng ».
Riêng phụ nữ Sài Gòn (thì khỏi nói), sao mà thanh lịch quá !
Đó là nét « văn minh » của người Sài Gòn. Tiếc là hình như là đã mất. May mà còn lại mấy tấm hình làm chứng. Nhưng mà hình như hiện nay người ta đổ thừa việc mất mát này cho « dân trí » thấp!
Trang dưới đây có nhiều ảnh xích lô máy, đặc biệt là một chiếc rất chảnh đời 1960 tân trang lại 2008 và do chủ nhân trang này nhập về Hoa Kỳ
http://xichlo.shutterfly.com/
Đây là một xe máy điện Trung Quốc, loại trung (1200 Watt) để hình dung ra phần đuôi (điện) của một chiếc xích lô điện tương lai, giá sỉ (bán theo container 46 đơn vị) xuất ra là 410-420 USD một chiếc.
http://www.alibaba.com/product-gs/240861882/1200W_electric_bicycle.html
Còn đây là một thí dụ xe golf, máy mạnh hơn (3000-4000 Watt)
http://cnryder.en.made-in-china.com/product/jqTQMtVDbUhN/China-Golf-Cart-RYD399A-.html
Và đã “xanh” thì xanh cho trót, xe trượt xe đẩy điện cũng là một giải pháp thích hợp cho những đoạn di chuyển ngắn
http://www.walmart.com/ip/Razor-E300S-Electric-Scooter-Blue/10929201?sourceid=1500000000000003260420&ci_src=14110944&ci_sku=10929201
Trước đây (thập niên 80) quân đội Thụy Sĩ có đơn vị sử dụng skateboard (ván trượt có bánh) để chuyển quân thần tốc, ý này trong quân đội Mỹ còn đang ở giai đoạn thử nghiệm
http://defensetech.org/2006/04/13/urban-combat-skateboard/
Tôi nghĩ là đã có xe con điện, xe golf điện (5000-7000 USD ở Mỹ), xe máy điện (1500-2000 USD) thì việc chế biến thành xích lô điện cũng đơn giản thôi.
Hiện giờ, với accu chì, thời gian sạc là 6-7 tiếng, tầm hoạt động là 80-100 km cho mỗi chu kỳ sạc bình, tốc độ đạt 25-50 km/giờ, tức là vẫn có những giới hạn so với động cơ xăng. Giá thành sản xuất vẫn còn cao hơn giá động cơ xăng tuy km điện so với km xăng chỉ 1/10. Trong tương lai mong rằng sẽ gần, các tiến bộ về accu như lithium sẽ giúp thời gian sạc bình giảm, thời gian sử dụng tăng, giá bình hạ. Ngoài ra, như đã đề cập đến, các bình accu chì tại một số nơi ở Trung Quốc gây ô nhiễm nghiêm trọng, người sử dụng vất bỏ tùy tiện xuống mương xuống ruộng vì không có chế độ quản lý các bình phế thải.
Nói thật thì xe xích lô điện không tiện lợi bằng xe golf điện, khó điều khiển hơn, khó che chở nắng mưa hơn và chiếm diện tích mặt đường nhiều hơn trong lưu thông. Nhưng nó… duyên dáng Việt Nam hơn, vẻ đẹp tiềm ẩn hơn! Chiếc áo dài so với cặp quần bò thì cũng thế, kém hẳn về mặt thực dụng, nhưng quần bò thì làm sao mà lồng lộng xô dạt được trời chiều?
Việc ý thức môi trường cần được khuyến khích như ông Đỗ Trí có nói đến, bằng giảm thuế, nâng đỡ tài chính, ưu tiên lưu thông v.v. Trở ngại lớn nhất để thực hiện một chính sách xanh là về mặt tâm lý. Cần thiết không kém là gương của thành phần đầu tàu xã hội, từ quan chức lãnh đạo chính quyền đến đại gia TGĐ, các thứ hoa hậu chân ngắn chân dài và tay chơi tới bến để tạo phong trào. Trong khi chờ đợi Brad và Angelina trở lại Việt Nam dạo bờ Hồ bằng xích lô điện thì chủ tịch Triết có thể dùng phương tiện này mà đưa rước quốc khách?
http://www.cbc.ca/politics/insidepolitics/2009/11/final-notes-on-the-apec-summit.html
(Tôi không tìm ra ảnh của Nguyễn Minh Triết ngồi xe lôi Singapore, xin giúp hộ)
Ông Hưng Quốc,
Một thực tế mà những đường link của rất nhiều người đều minh họa cho ông HQ thấy đó là chiếc xích lô máy thứ thiệt của người miền Nam.
Cho dù là đầu voi, đít chuột, hay rất ẹ gì đi nữa thì nó vẫn là chiếc xích lô máy.
Vấn đề người Việt giỏi chế hay không sáng chế được gì là một chuyện khác.
Xích lô máy được sử dụng khá phổ biến ở các đô thị miền Nam (trước 1975), đặc biệt là Sài Gòn. Sau 1975 thì mai một đi và bị biến mất vì ngành công nghiệp vận tải XHCN trong thời gian đó đã bị chế độ “xăng dầu tem phiếu” “than hóa”.
Đừng nên châm biếm khi con người ta đã cố gắng thay thế cơ bắp bằng động cơ để giảm thiểu sức lao động đối với chiếc xích lô, một phương tiện chuyên chở rất đặc thù của người Việt.
Tôi khá ngạc nhiên khi thấy hầu hết các phản hồi bài viết của DV lái sang đề tài triển vọng xe 2 và 3 bánh điện ở Việt Nam, trong khi bài viết này, trừ một đọan rất ngắn nói về xích lô điện ở VN như một liên tưởng của tác giả, chủ yếu nói về tiềm năng hứa hẹn của thị trường xe đạp điện ở phương Tây trong thời đại xanh và việc Việt Nam, một nước sinh sau đẻ muộn về công nghệ, đi vào thị trường phương Tây này vào lúc này là điều có thể được trước khi quá muộn. Bài viết này mở ra những suy nghĩ bao quát hơn: Bằng cách nào Việt Nam có thể thâm nhập thị trường công nghệ của thế giới như một kẻ sinh sau đẻ muộn, với giả thiết là Việt Nam muốn dùng trí tuệ ưu việt của mình để phát triển đất nước chứ không phải chỉ trông cậy vào đào mỏ.
Nhân đây tôi cũng xin góp ý với các bạn đang bàn về triển vọng xe 2 và 3 bánh điện ở VN. Tôi thấy triển vọng này cũng không đến nỗi xa vời thực tế lắm nếu nhà nước Việt Nam có một chính sách xanh, thực sự muốn khuyến khích phương tiện giao thông xanh này vì kinh tế (tự sản xuất tiêu dùng) cũng như vì môi trường (ít ô nhiễm hơn nhiều). Như đánh thuế cao các xe gắn máy, nâng đỡ các xí nghiệp sản xuất xe đạp điện, dành nhiều ưu tiên cho những người lái xe đạp điện chẳng hạn.
Đốt Lò Hương Cũ !
USing nói:
“… vào trang mạng này ngắm chiếc xe xích lô máy:
http://news.webshots.com/photo/2546677880031690022QNPhId ”
và mạng sau, do ông Đỗ Kh. mách, tôi lặp lại, còn “ngầu” hơn nữa:
http://www.flickr.Com/photos/9854423@N08/2200838405/
Bác Đỗ Kh.
Tôi biết là có loại “xích lô máy” nhưng ở phản hồi vừa rồi lẽ ra tôi phải nói là “xích lô điện”. Đó là cái ý tưởng của Dũng Vũ và bác cũng có hoan nghênh cái ý tưởng này, còn tôi thì thấy nó thật “ẹ”. Từ “máy” đến “điện” là một hành trình vất vả lắm đấy chứ chả chơi.
“Xích lô máy” trong cái hình bác đưa ra chỉ là một thứ đầu voi đít chuột thôi, đầu xích lô, đít xe (gắn) máy. Nhiều người cho đó là “sáng tạo” nhưng riêng tôi thì thấy nó có vẻ châm biếm. Người Việt ta chỉ giỏi “chế” thôi chứ nào có “sáng chế” được cái gì.