Khánh Minh – “Đồng chí lào mà lịnh thế?”
25/02/2010 | 2:16 chiều | 44 Comments
Category: bình luận, Chính trị - Xã hội
Thẻ: Nguyễn Văn Thọ
Tôi chỉ mới biết tên Nguyễn Văn Thọ trên trang web của Lê thiếu Nhơn qua mấy dòng trả lời của Nguyễn Văn Thọ với nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Không biết tình thân giữa hai nhà văn trong và ngoài nước đậm đà cỡ nào, nhưng nghe Nguyễn Văn Thọ gọi Nguyễn Ngọc Tư khá thân mật: “…em Tư ơi, em Tư à, đừng nên… thế này, thế nọ…” gây cho tôi ấn tượng một nhà văn nhớn dặn dò nhà văn trẻ cách xử thế với đời.
Hôm nay, qua Blog của Người Buôn Gió tôi biết thêm Nguyễn Văn Thọ – khúc ruột ngàn dặm từ Đông Đức – còn có biệt danh rất nổi là Thọ Muối. Vì sao là Thọ Muối thì Người Buôn Gió không nói ra, hẳn phải có giai thoại để đời. Xin đón chờ được biết.
Truyện giả tưởng “Đại Vệ chí dị” của Người Buôn Gió rất thú vị, có truyện đọc xong phải cười ra nước mắt, nhưng đến bài “Kinh nghiệm Việt kiều trên đài truyền hình” thì ngòi bút của Người Buôn Gió kém chất lượng hẳn. Người Buôn Gió cho rằng Thọ Muối khôn ngoan (hay láu cá) đã không sa đà vào câu hỏi gà sẵn của phóng viên Quang Minh của Đài VTC, để ca ngợi Đảng quang vinh, đề cao các đồng chí lãnh đạo anh minh, hay bày tỏ lòng biết ơn Đảng, ơn Bác, vân vân, mà đã chớp thời cơ làm PR cho cuốn sách mới ra lò của mình (nhưng chưa hút được độc giả chú ý).
Như vậy chắc Người Buôn Gió chưa đọc báo NguoiViet.de đưa tin vào ngày 1.2.2010:“30 đại biểu Việt kiều đã thay mặt cho 800 kiều bào ở khắp nơi trên thế giới về dự Xuân Quê Hương đã đến chúc mừng lãnh đạo Đảng, Nhà nước nhân kỷ niệm lần thứ 80 ngày thành lập Đảng.”
Con số 800 đại biểu kiều bào không biết nhà nước lấy từ đâu ra, lại càng không biết có kiều bào dở hơi nào đã đề cử 30 đồng chí Việt kiều này thay mặt mình về chơi ăn Tết ở quê nhà, lại còn bày trò chúc mừng tuổi thọ của Đảng. Điều đáng chú ý ở đây là “đồng chí nhà văn” Thọ Muối đã tự chọn mình (hay do nhà nước chọn lọc ra) thay mặt cho 30 đồng chí Việt kiều kia, phát biểu ý kiến tại buổi gặp mặt, với những lời hoa mỹ, rất kêu (và rất nổ):
“Lịch sử 80 năm Đảng Cộng sản Việt Nam là lịch sử hai lần thiên tài. Một đội quân ban đầu chỉ có gươm, mác, súng kíp và tầm vông, mà hai lần đánh thắng hai đế quốc lớn nhất thế giới:Pháp và Mỹ.”
Đáng tiếc, đồng chí Thọ Muối đã quên một lần thiên tài nữa: “Chân dép râu mà đi vào vũ trụ.”
Thọ Muối hồ hởi phấn khởi nói tiếp:“Kiều bào Việt Nam tại hải ngoại chúng tôi bấy nay vẫn luôn hướng về tổ quốc, luôn là máu của máu, thịt của thịt Việt Nam. Bộ phận không bao giờ tách rời khỏi dân tộc như Đảng khẳng định.”
Thế còn tiền của kiều bào có phải là tiền của Đảng không? Cái này Thọ Muối và Đảng chưa khẳng định.
Kết thúc diễn văn ca tụng, Thọ Muối: “kính chúc Đảng cộng sản ngày càng vững mạnh, chúc Tổng Bí thư và các vị lãnh đạo Đảng, nhà nước dồi dào sức khoẻ, là những nhân tố tích cực nhất, đứng mũi chịu sào trong trách nhiệm với dân tộc, đất nước, nhằm đưa quốc gia trở nên giàu mạnh, sánh vai với các cường quốc trên thế giới.” (chic!)
Người Buôn Gió có lẽ chưa nhìn ra thiên tài láu cá, biết chọn hướng, chọn nơi ca ngợi lãnh tụ, còn truyền hình là để tiếp xúc với quần chúng. Ở buổi chúc mừng Đảng với lãnh đạo, Thọ Muối ca ngợi quá đủ hùng hồn rồi, cần gì lên Đài truyền hình ba hoa làm chi cho quần chúng cáu sườn, cóc thèm đọc sách của Thọ Muối.
Tôi chưa có cơ may đọc văn của đồng chí nhà văn Thọ Muối, nhưng qua mấy lời phát biểu rổn rảng như trên thì có thể hiểu được phần nào văn phong của Thọ Muối, rất sính dùng đại tự, ngoa ngữ hay thậm xưng để mô tả tình ý của mình.
Hãy đọc thêm một đoạn văn kính bẩm của Thọ Muối với đồng chí Nông Đức Mạnh nhân lúc ông đến nước Đức năm 2004:
“Thưa đồng chí Tổng bí thư, trong nước người ta ít nhiều biết tới một người viết văn xuôi Nguyễn Văn Thọ, nhưng ít ai biết được là từ năm 1972, tôi đã tự nguyện đứng dưới ngọn cờ để hôm nay dẫu ở xứ người, trong lễ đón tiếp này tôi vẫn được quyền gọi lên từ Đồng chí với Tổng Bí thư.”
Chữ đồng chí in đậm là nguyên văn trong lá thơ Thọ Muối gửi cho bạn. Hẳn Thọ Muối muốn nhấn mạnh ý nghĩa rằng Thọ Muối với ông Nông Đức Mạnh trước sau vẫn là đồng chí cùng chung ngọn cờ!
Chỉ có điều thắc mắc, Thọ Muối đã tự nguyện đứng dưới ngọn cờ của Đảng từ năm 1972 (đi Bộ đội và trở thành Đảng viên) thì tại sao sau này Thọ Muối lại xin đi lao động chạy ra nước ngoài, bỏ ngọn cờ ở lại!? Đọc bài báo cũ trên An ninh Thế giới 12.8.2008, mới hiểu ra tình cảnh của anh bộ đội Thọ Muối khi ca bài Ngày trở về, không có mảnh ruộng để cày, không nghề chuyên môn, cũng không có mảnh bằng nào để tìm ra việc làm nuôi sống nổi chính mình:
“Mười năm lính chiến để rồi khi về Hà Nội vác hồ sơ đi xin một chân bảo vệ vẫn vô cùng chật vật, trong tình trạng hỗn tạp của những năm đất nước sau giải phóng, hơn 5 vạn chiến sĩ giải ngũ trở thành những con nợ của chính họ trong đời thường. Những năm tháng khốn cùng ấy, gã lính chiến trở về từ chiến trường khét mùi khói súng rồi cũng kiếm được một chân bảo vệ kiêm dọn 2 khu nhà vệ sinh của một công ty. Một công việc hạ đẳng đeo bám theo đó bao nhục nhã ê chề mà phàm người có tự trọng không tránh khỏi những chạnh lòng.”
Chính từ sự khốn cùng đó đã khiến đồng chí nhà văn Thọ Muối bỏ ngọn cờ mà chạy đi. Giờ đây, sau 20 năm bôn ba xứ người, đồng chí lại muốn chạy về, có lẽ vì thấy cỏ bên nhà nay bỗng xanh hơn cỏ xứ người, nếu biết khôn ngoan luồn lách len lỏi mà đi lên.
Hay một hình ảnh rất đẹp, rất sang khác đã là chất xúc tác cho ý tưởng tung cánh chim tìm về tổ ấm: “Hình ảnh vị Thủ tướng Úc, ông John Howard trong dịp Hội nghị APEC 14 (tổ chức tại Hà Nội), mỗi sớm chạy bộ quanh Hồ Gươm đã minh chứng cho Việt Nam là một đất nước yên bình, ổn định trong một thế giới nhiều bất ổn.”
Chỉ có hình ảnh chạy bộ mỗi sáng của ông thủ tướng Úc – không đạp phải mìn, không bị bắn sẻ, không bị giật túi xách, không bị ăn mày bám theo xin dollar, chèo kéo đánh giày hay bán vé số, không bị xe bus tông vào… mới làm Thọ Muối thấy ra nước Việt ổn định. Thật đặc biệt! Còn cả thế giới đều bất ổn!? Câu văn ấn tượng. Hay!
Thật lòng mà nói thì sự chạy đi và chạy về của một số người Việt hải ngoại không có gì đáng trách, có người vì hoàn cảnh không thể sống ở xứ người: già yếu neo đơn, bị trầm uất vì xa môi trường quen thuộc, không thể tìm ra việc, hay tìm được người bạn đời, phải trở về quê nhà. Chấp nhận được.
Nhưng hãy bình lặng với sự chọn lựa của mình, đừng gióng trống rung chuông ầm ĩ, phát ngôn bừa bãi, kể lể ơn nước ơn Đảng:“Đảng ta, muôn vạn tấm lòng niềm tin” (câu văn của Thọ Muối) Càng khua động, càng lộ rõ chân tướng hèn của mình mà thôi.
Tôi chợt nhớ đến nhà thơ Bùi Minh Quốc kể mẩu chuyện về nhà thơ Nguyễn đình Thi trong “Vài kỷ niệm Làng Văn bị trói” đăng trên tạp chí Thiện Chí số 31:
“Một anh bạn tôi bên ngành giáo dục, nhà gần chợ Bắc Qua, kể với tôi rằng có một cô gái buôn gà thường ghé sang nhà anh xem nhờ Tivi buổi tường thuật lễ bế mạc đại hội Nhà văn. Khi xem xong đoạn ông Nguyễn Đình Thi hùng hồn tuyên bố câu ấy (Nhà văn chúng ta là những hạt bụi, nhưng lấp lánh ánh sáng của Đảng) cô gái đã hồn nhiên bật ra một lời bình phẩm:
– Gớm, cậu đéo lào (nào) mà “lịnh”(nịnh ) thế?”
Tôi cũng muốn nói như cô gái ấy: “Thọ Muối là đồng chí đéo lào mà lịnh thế!”
© 2010 Khánh Minh
© 2010 talawas
Ông Anh Dũng nói:
[Tôi vẫn hoan nghênh và đang chờ những thông tin có thể kiểm chứng được từ phía ông Tôn Nguyễn.]
Làm sao kiểm chứng được ông AD đang hoan nghênh và đang chờ những thông tin có thể kiểm chứng được từ phía ông Tôn Nguyễn?
Bạn Anh Dũng thân mến,
Bạn đúng đó! Thật khó mà kiểm chứng, nhưng thôi đó là chuyện nhỏ và tôi thề sẽ phanh phui đến cùng những kẻ phản động chống phá Đảng ta. Tôi thấy mình lên diễn đàn này là vì nhân dân, không tơ hào cái kim sợi chỉ của ai, còn bọn phản động chúng nó được trả tiền để làm việc này. Bạn biết không chứng nó là những đứa tồi tệ, mắt mù tai điếc, được trả tiền nên sẵn sàng làm mọi thứ tán tận lương lâm, không kể gì đến đạo đức, liêm sỉ con người, cãi chầy cãi cối một cách bất lịch sự nữa…
Phải nói rằng những lãnh tụ Đảng ta toàn là những người có tầm nhìn xa trông rộng hơn cả bạn lẫn tôi rất nhiều. Ai bảo họ dốt nát như khỉ đít đỏ (cho ăn là nhào tới xâu xé lẫn nhau chí choé) là xuyên tạc, là hoàn toàn sai lầm. Họ rất khôn ngoan và cực kỳ xâu sắc hơn tất cả mọi người đấy, không ủng hộ họ sao được!
Sự tự trọng của bản thân giúp mỗi người tự nhận biết ai là người, ai là đối tượng có khả năng nhận thức về khái niệm đối thoại và giá trị hành động thực thi khả năng đối thoại đó. Qua thời gian, mỗi người đều nhận ra được mình cần nên im lặng lúc nào để thể hiện lòng tự trọng của mình. Bởi chỉ có người, đối tượng sinh trưởng trong tự nhiên vốn có bộ não và khả năng tư duy, mới có khả năng suy nghĩ và có đủ nhân tố trong trí óc để từ đó điều tiết cho cơ quan phát ngôn của bản thân phóng tiết ra những thành quả của nơ-ron thần kinh sau quá trình tiếp nhận và xử lý thông tin tri thức, để thể hiện với cộng đồng rằng mình là một thiện trí thức.
@Tôn Nguyễn,
Bác TN, việt kiều nào đâu, cá chìm cả thôi. Đến Việt kiều đại trí thức có mác có nhãn hẳn hoi nói còn chả ăn ai nữa là tay “Việt kiều” ấm ớ, thở ra là CSVN là Nu-mê-rô Oăn. Đây là nghề mới của cá đấy bác ạ, nay mai sẽ lại đổi tên khác, sâu sát vào quần chúng là thế đấy. Kể từ sau vụ giả mạo thư ông Phạm Toàn và Nguyễn Huệ Chi, những kẻ “phân hóa nội bộ” như thế này bắt đầu rộ lên. Đánh sập mạng thì không nổi nữa nên bày trò này. Có lẽ ai cũng nhận ra vì những giọng điệu giả tạo, trâng tráo, vô liêm sỉ giống như lũ quan thầy của chúng. Nhưng tôi cho là chúng sẽ chỉ chuốc lấy thất bại mà thôi, vì mỗi khi chúng lên tiếng, người ta lại càng “khoét” sâu vào những cái đồi bại của/mà chúng bảo vệ. Và rõ ràng là chúng chẳng thuyết phục được ai cả.
@chanqua
Bác nói chuyện về lũ chó hàng xóm làm tôi nhớ hồi nhỏ hàng xóm của tôi cũng nuôi hai con rất dữ, dữ nhưng rất ngu, hàng xóm ngày nào chẳng thấy mặt nhau thế mà khi nào thấy ai là chúng lại sủa, nếu chọc chúng một chút là chúng sủa rất hăng, sủa lấy được. Một lần tôi thử chọc bọn chó hàng xóm cả tiếng đồng hồ xem chúng có mệt không, hà hà, cuối cùng dù tôi có đập vào cổng chúng cũng không sủa, chỉ cum cúp đuôi chui vào chuồng, mắt lấm lét nhìn. Khi nào có điều kiện bác cứ thử xem, nói thế thôi chứ tôi tin rằng có nhiều loại chó dai dẳng lắm đấy. Nhưng nói chung chó cậy gần nhà mà thôi, chúng chỉ quen với cái đĩa cơm của chủ (có lẽ vì ăn cơm chủ mà không húng hẳng sủa lấy lệ vài tiếng thì nào đâu ra cái thân chó, nuôi tốn cơm à), ra đường là tiu nghỉu ngay thôi.
Trích: „Những năm tháng khốn cùng ấy, gã lính chiến trở về từ chiến trường khét mùi khói súng rồi cũng kiếm được một chân bảo vệ kiêm dọn 2 khu nhà vệ sinh của một công ty. Một công việc hạ đẳng đeo bám theo đó bao nhục nhã ê chề mà phàm người có tự trọng không tránh khỏi những chạnh lòng.”
Đọc tới trích đoạn trên đây khiến tối không khỏi chạnh lòng liên hệ tới những người lao công hằng đêm đi khắp từng nẻo đường trong chốn thị hành, những nơi công sở để làm vệ sinh phục vụ cộng đồng.
Phẩm giá tự con người nó là cao quý, bất kể vai trò của người đó là gì trong xã hội. Nếu ai tưởng rằng làm nhà văn thì cao quý còn làm người dọn vệ sinh thì nhục nhã, theo tôi, họ đang tự tha hóa cái tôi của mình với dù là bất kỳ một vai trò nào đó.
Ông Tôn Nguyễn lại liên tục đưa ra những thông tin KHÔNG THỂ KIỂM CHỨNG rồi: “tôi thực sự rất bực tức” (ông có thực sự bực tức hay không ? ), “Đảng ta” ( ông Tôn Nguyễn thực sự có theo ĐCSVN hay không ? ) , “Tôi nghĩ mình phải” ( ông có thực sự nghĩ rằng mình phải như thế hay không ? ), “các vị lãnh tụ anh minh và kính mến của chúng ta” ( ông có thực sự tôn trọng các vị lãnh tụ hay không ? )
Tôi vẫn hoan nghênh và đang chờ những thông tin có thể kiểm chứng được từ phía ông Tôn Nguyễn.
@Hưng Quốc and others:
Sau vườn nhà tôi có một gia đình nuôi một cặp chó Chihuahua. Mỗi khi tôi ra vườn ngắm hoa thì hai con chó cứ sủa nhắng lên. Tôi bực mình mắng “Stupid dogs. Shut up!” thì chúng càng sủa tợn. Mấy lần sau tôi ra vườn, chúng lại sủa, tôi làm ngơ và chỉ nhìn chúng một cách thương hại một hồi lâu. Chúng ngưng sủa từ đó đến giờ.
Bạn Anh Dũng thân mến,
Tôi đã chỉ ra rằng Việt kiều nguyenthuan là một người không tốt: giả vờ khen Đảng mình tốt rối rít loạn cào cào rồi đùng một phát “trở quẻ” gián tiếp so sánh các vị lãnh tụ anh minh và kính mến của chúng ta với loài vật, lại còn tôn với thờ hén nữa, thật khó thể nào tin vào con mắt mình được. Không biết bạn nghĩ sao chứ tôi thực sự rất bực tức vì những kẻ nói xấu Đảng ta lộ liễu như vậy. Làm sao còn tin nổi vào những ý kiến của Việt kiều đó nữa? Bạn nhớ cho biết nhé.
Tôi nghĩ mình phải hết sức đề cao cảnh giác đối với những thành phần như vậy và học tập rút kinh nghiệm ra rằng bất cứ ai tối ngày bênh vực ĐCSVN của mình cũng chưa hẳn là người tốt thực sự và đáng tin. Biết đâu một ngày đẹp trời nào đó lại “trở quẻ” nhanh chóng như Việt kiều nguyenthuan. Có đúng vậy không bạn Anh Dũng? Cho tôi biết với để đề phòng.
Ông Hưng Quốc !
1. Thế nào là “lấc cấc” ? Trong câu hỏi của tôi ( Bài thơ ông làm rốt cuộc là được cái gì ? ) thì từ nào thể hiện sự “lấc cấc” và tại sao ?
2. Việc tôi có hiểu bài thơ của Nguyễn Bỉnh Khiêm hay không thì chẳng mâu thuẫn gì với việc ông copy&paste câu chữ của Nguyễn Bỉnh Khiêm cả. Những ý thơ giản dị và ông thì copy&paste lại những câu thơ.
Tôi hỏi lại: Tại sao ông cứ copy&paste câu chữ của Nguyễn Bỉnh Khiêm trong khi ông hoàn toàn không ở vào hoàn cảnh lịch sử, và không thể có tư cách phát ngôn (đạo đức, sự nghiệp, tên tuổi) của Nguyễn Bỉnh Khiêm ?
3. “”Việc di dời mộ phần để phục vụ công cuộc xây dựng đất nước là hết sức bình thường.”
Tôi đã khẳng định gì về Clip đâu, tôi chỉ đưa ra một khả năng “có thể” đấy chứ.
4. “tiến hành đập phá mồ mả không giấy tờ, không có lệnh (giống như chuyện đập phá nhà ông Cù Huy Hà Vũ) thì đó là một hành động phá hoại, ăn cướp mang danh công lý.”
Nếu giai đoạn xuất trình giấy tờ lại không được Clip ghi lại thì ông tính sao ?
5. “sao dám ngang nhiên đập phá? Phản bội những người đồng chí để “phục vụ công cuộc xây dựng đất nước” một cách bạo ngược?”
Như đã phân tích, chẳng có căn cứ gì để kết luận ai đúng, ai sai trong Clip đó cả.
6. “nếu mồ mả cha ông nhà AD bị một bọn nào đó (CA hay bất cứ một bọn XH đen nào) không giấy tờ, không có lệnh ngang nhiên đến phá đến cuốc lên thì AD thấy ra làm sao?”
Cứ đấu tranh để bảo vệ lợi ích hợp pháp của mình thôi. Nhưng tôi sẽ không gào thét như người dân trong Clip đâu, mà sẽ tiến hành theo trình tự tố tụng nếu cần.
AD,
1. (Lại phải) Nhắc lại, bài thơ tớ làm đâu có phải dành cho riêng AD mà AD hỏi cấc lấc thế :”Bài thơ ông làm rốt cuộc là được cái gì ?”
Câu hỏi thứ hai của AD là vì AD không hiểu bài thơ, có thế thôi. Bài thơ cũng rất giản dị, không có gì “cứ copy&paste câu chữ của Nguyễn Bỉnh Khiêm”, vận dụng đầu óc một chút là hiểu thôi:
Nguyễn Bỉnh Khiêm:
“Còn bạc còn tiền còn đệ tử
Hết cơm hết rượu hết ông tôi
Xưa nay đều trọng người chân thực
Ai nấy nào ưa kẻ đãi bôi”
NBK nói đến những kẻ đãi bôi, những kẻ qua cầu rút ván, vong ân bội nghĩa.
Tôi có viết tiếp một đoạn “thơ” cũng chỉ nói đến những kẻ vô lại này (có thể chạm vào đúng kẻ nào có tật):
“Té ra phải chừa anh chì đống
Cạn cơm ráo rượu quyết ông tôi.
(Đồng chí đéo lào mà lịnh thế??)
Thời nay có thêm loại đồng chí,
“Đồng chí” không dùng…kính thưa* anh
Tiền đưa thời cấm, phong bì được.
Phải đồng hại nước, khoét của dân.
Nói đi chẳng qua là nói lại,
“Đồng chí” (thì) ngồi yên, trái ngồi tù.”
2. Đoạn clip đó mà “không nói được gì” thì có lẽ AD có vấn đề về giác quan (hay là không đủ kiên nhẫn xem hết).
AD là người ngoài cuộc, không hiểu chuyện sao biết mà khẳng định :”Việc di dời mộ phần để phục vụ công cuộc xây dựng đất nước là hết sức bình thường.”
Rồi lại tự hỏi không biết “bên nào đúng, bên nào sai.”
Tớ thấy rất rõ, tiến hành đập phá mồ mả không giấy tờ, không có lệnh (giống như chuyện đập phá nhà ông Cù Huy Hà Vũ) thì đó là một hành động phá hoại, ăn cướp mang danh công lý. Trong số mộ phần đó có cả mộ liệt sĩ, đó là những “đồng chí” của Đảng, của Nhà nước, sao dám ngang nhiên đập phá? Phản bội những người đồng chí để “phục vụ công cuộc xây dựng đất nước” một cách bạo ngược?
Nhưng thôi, nói to tát thế chắc gì AD hiểu. Thế này vậy AD nếu có (chút ít) óc tưởng tưởng thì thử tưởng tượng nếu mồ mả cha ông nhà AD bị một bọn nào đó (CA hay bất cứ một bọn XH đen nào) không giấy tờ, không có lệnh ngang nhiên đến phá đến cuốc lên thì AD thấy ra làm sao?
Ông Hưng Quốc !
Tại sao tôi lại phải “lễ độ” với ông vậy ?
Còn cái Video mà ông đưa ra thì chẳng nói lên điều gì. Việc di dời mộ phần để phục vụ công cuộc xây dựng đất nước là hết sức bình thường. Tất nhiên, sẽ có tranh cãi vì một số bất đồng; nhưng việc một trong hai bên tranh chấp cứ la hét, chửi bới ( một chiều ) thì không cung cấp đủ căn cứ để kết luận bên nào đúng, bên nào sai.
2 câu hỏi của tôi trong comment trước thì ông vẫn chưa trả lời.
Bạn nguyenthuan thân mến,
Tôi tuy theo phe bạn và yêu Đảng mình nhưng ĐCS mình phải ở vị trí cao quí hơn bạn nhiều, nhớ đấy. Vì cớ làm sao bạn dám bảo “Thằng khỉ đít đỏ CSVN…?” Bạn nói thế là cực kỳ phản động vì gián tiếp xem các lãnh tụ CS kính mến của mình là loài thú (khỉ đít đỏ). Rồi bạn lại bầu cho bọn khỉ đít đỏ đó nữa hóa ra bạn chọn thú vật để cai trị loài người à?
Hãy nghĩ suy và ăn năn hối cải về hành vi phản động này đi.
AD,
Tớ làm thơ đâu chỉ cho mình AD, nếu AD không hiểu thì cũng phải hỏi cho lễ độ chút chớ.
By the way, AD vào đây xem để thấy những “đồng chí” đối xử với nhau như thế nào:
http://holanhuong.multiply.com/journal/item/947/947
Ông Hưng Quốc làm bài thơ rất khó hiểu đối với tôi. Ngoài ra, ông lại copy&paste câu chữ của Nguyễn Bỉnh Khiêm một lần nữa.
Vậy có hai câu hỏi mong ông Hưng Quốc vui lòng trả lời thẳng thắn:
1. Bài thơ ông làm rốt cuộc là được cái gì ?
2. Tại sao ông cứ copy&paste câu chữ của Nguyễn Bỉnh Khiêm trong khi ông hoàn toàn không ở vào hoàn cảnh lịch sử, và không thể có tư cách phát ngôn (đạo đức, sự nghiệp, tên tuổi) của Nguyễn Bỉnh Khiêm ?
Thống kê mới nhất của Grant Thornton International cho thấy 92% số công ty nước ngoài đang đầu tư tại Việt Nam hy vọng sẽ có được lợi nhuận trong năm 2010. Đây là kết quả khả quan nhất mà tổ chức này ghi nhận được.
1. Việt Nam
Đánh giá khả năng sinh lợi của vốn đầu tư: 91 điểm (*)
Số doanh nghiệp kỳ vọng có thêm lợi nhuận: 92%
Số doanh nghiệp kỳ vọng có thêm doanh thu: 95%
Số doanh nghiệp kỳ vọng có thêm nhân lực: 64%
2. Ấn Độ
Đánh giá khả năng sinh lợi của vốn đầu tư: 65 điểm
Số doanh nghiệp kỳ vọng có thêm lợi nhuận: 72%
Số doanh nghiệp kỳ vọng có thêm doanh thu: 79%
Số doanh nghiệp kỳ vọng có thêm nhân lực: 56%
Đọc tiếp các nước khác link dưới:
http://www.vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Quoc-te/2010/02/3BA191F9/
Thằng khỉ đít đỏ CSVN làm kinh tế Việt Nam phát triễn mạnh mẻ thần sầu qủi khóc nghen. Ai làm cho dân Việt Nam mình kiêu thì mình tôn thờ hén các bạn. Tôi bầu cho cộng sản Việt Nam lá phiếu dân chủ nghen.