Lẽ nào…
20/06/2009 | 6:00 sáng | 8 Comments
Category: Chính trị - Xã hội
Thẻ: Cù Huy Hà Vũ > Vụ bauxite
Theo dõi các thông tin trên mạng tôi gặp một số chuyện bất thường kỳ lạ, lắm khi bí hiểm khó hiểu.
Chuyện một: không có quyền liên hệ
Thư ngỏ ngày 11 tháng Sáu do ba vị, Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, nhà văn Phạm Toàn và Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng minh danh chấp bút gửi các đại diện thường trực của UNDP, WHO, UNIDO, UNICEF và UNESCO tại Việt Nam mở đầu bằng cách nêu “Lý do chỉ đơn giản như sau thôi: chúng tôi không có quyền liên hệ ngang tới quý vị.“
Tôi không hiểu câu văn này. Chư vị tác giả bức thư ngỏ không có quyền liên hệ ngang tới [hay với (?)] các đại diện thường trực của năm tổ chức được liệt kê. Như vậy có nghĩa là quí vị có lẽ có quyền liên hệ dọc? Sự khác biệt giữa hai hình thức liên hệ ngang và dọc ra sao? Do đâu mà dọc thì (có lẽ) được và ngang thì dứt khoát không? “Liên hệ ngang tới” hàm nghĩa gì? Gửi thư riêng? Gọi điện thoại? Gửi e-mail? Gửi fax? Trực tiếp đến tận nơi để tiếp xúc? Nhờ người thay mặt đến gặp gỡ?
Liên hệ, theo tôi hiểu, có nghĩa là giao tiếp nhằm đặt quan hệ hoặc giữ quan hệ với nhau. Trong số năm cơ quan được liệt kê, tôi không biết UNDP và UNIDO là những cơ cấu gì. Nhưng WHO, UNICEF và UNESCO thì tôi biết khá rõ. Đó là những tổ chức thuộc Liên Hiệp Quốc, hoạt động công khai trên khắp thế giới. UNICEF ở Đức thỉnh thoảng tự động gửi đến cho tôi những mẩu địa chỉ cá nhân in sẵn khá mỹ thuật với lời thỉnh cầu ủng hộ tài chánh. Tất cả chúng ta đều biết cả ba WHO, UNICEF và UNESCO không phải là những tổ chức khủng bố hay phản động. Vậy tại sao ba công dân nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam “không có quyền liên hệ ngang” với những đại diện thường trực của ba cơ cấu hợp pháp thuộc Liên Hiệp Quốc mà nước Việt Nam hiện là một thành viên chính thức? Hoặc giả theo tiếng Việt đang được sử dụng trong nước thì “quyền liên hệ ngang” là một thứ quyền mà tôi không được biết đến? Nếu không thì lẽ nào…
Chuyện hai: ứng cử chức vụ bộ trưởng
Thể chế chính trị các quốc gia vốn khác nhau. Nhưng bộ trưởng, tổng trưởng thì không phải ứng cử. Khi Barack Obama đắc cử Tổng thống thì Tom Daschle được mời tham gia nội các với chức vụ Tổng trưởng Y tế. Chỉ có Obama ứng cử, còn Daschle thì không. Trong chính phủ của nữ Thủ tướng Đức Angela Merkel, Bộ trưởng Kinh tế thuộc Đảng CSU từ chức, đảng này cử người thay thế là von Guttenberg. Như vậy dù theo tổng thống chế hay thủ tướng chế thì tổng trưởng, bộ trưởng không bao giờ phải ứng cử mà được chọn mời tham gia nội các để lập thành một ê-kíp cùng đồng tâm làm việc.
Nhưng ở Việt Nam mình thì Luật sư Cù Huy Hà Vũ từng nộp đơn xin ứng cử chức vụ Bộ trưởng Văn hoá Thông tin. Ông Cù Huy Hà Vũ là một “cây” luật chứ không phải tay mơ. Vậy phải chăng luật Việt Nam có điều khoản ứng cử vào chức bộ trưởng? Ứng cử, theo nghĩa thông dụng, là tự ghi tên trong danh sách để chọn bầu trong một cuộc bầu cử. Vậy ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ tự ghi tên là phải, nhưng ai sẽ chọn và nhất là ai sẽ bầu ông? Nếu không có bầu bán thì dùng từ ngữ “ứng cử” liệu có đúng luật không? Hay tiếng Việt đang được sử dụng trong nước lại cũng cung cấp cho động từ “ứng cử” một nghĩa khác? Ê-kíp mà ông Cù Huy Hà Vũ định tham gia do ông Nguyễn Tấn Dũng làm xếp. Vừa có ý định đồng tâm hiệp lực với ông Nguyễn không bao lâu thì ông Cù quay qua đi kiện ông Nguyễn. Thế là thế nào? Mà trong vụ kiện này, ông Hà Vũ lấy lý do gì để đưa ông Tấn Dũng ra trước toà án? Tất nhiên trả lời báo và đài, ông Hà Vũ đã nêu rất nhiều lý do vi phạm luật của ông Tấn Dũng. Nhưng qua sự vi phạm luật này, ông Hà Vũ có bị thiệt thòi gì không, để từ đó, sử dụng quyền nguyên đơn đứng ra khởi tố? Nếu thiệt hại xảy ra thì đồng bào Cao nguyên và các vùng lân cận lãnh đủ, ông Cù Huy Hà Vũ ở Hà Nội, đâu có dính líu gì? Lẽ nào…
Chuyện ba: hèn trễ, lầm trễ, lạc trễ, tiếc trễ…
Người trong nước sao ưa làm nhiều chuyện trễ quá sức. Nhạc sĩ Tô Hải quá tám mươi tuổi mới xuất bản hồi ký nhận rằng mình đã hèn. Bác sĩ Nguyễn Hữu Viện gần đất xa trời mới than mình đã lầm. Nhà văn Chế Lan Viên trước khi vĩnh viễn ra đi mới làm thơ và viết văn nhận mình không nên không phải. “Anh” Sáu Dân Võ Văn Kiệt lãnh lương hưu dài dài rồi mới kêu gọi nên làm như vầy như vầy. Còn nhiều người khác nữa, danh tính và tác phẩm của họ xuất hiện đều đều trên internet, ai muốn biết xin mời mở máy ra xem.
Giá như họ sớm không chịu sống hèn, sớm không chịu làm điều sai trái, sớm không chịu bẻ bút khom lưng, sớm không ký nghị định thông tư gì gì đó bắt giam người không cần án lệnh toà v.v… thì Việt Nam mình sẽ ra sao nhỉ? Có như bây giờ không?
Sao nước người ta có sinh viên được dựng tượng ngay trung tâm thủ đô, sao nước người ta có sinh viên được tung hình đứng chắn xe tăng đi khắp hoàn cầu? Sao những sinh viên này không biết lùi lại ngày chống độc tài đến chết gục, lùi lại ngày chặn xe tăng đến nát thân, để sống cho đủ tám chín chục tuổi rồi hẵng thú nhận rằng mình từng thế này thế kia?
Chuyện bên lề một: chuyện của tôi, chuyện của chúng tôi
Tôi lãnh giấy ra tù cộng sản ngày 14 tháng Hai năm 1978. Giấy ghi rõ tạm trú thành phố ba tháng, quản chế sáu tháng. Ngày 11 tháng Chín năm 1978 tôi nhận quyết định được khôi phục quyền công dân với ghi chú phải tiếp tục tu dưỡng để trọn nghĩa vụ của người công dân mới. Tên sĩ quan ngụy mất quyền công dân tiếp tục tu dưỡng bằng cách liều lĩnh “liên hệ ngang” với viên quản gia Toà Đại sứ Tây Đức ở gần rạp Quốc Thanh, đường Võ Tánh, Sài Gòn để cầu cứu nước Đức; vẫn gặp các bác sĩ Pháp thuộc WHO – liên lạc trực tiếp, mặt giáp mặt, tay bắt tay – để nhờ mang hồ sơ sang chương trình ODP theo địa chỉ ODP, 127 Panjabhum Building, Sathorn Tai Road, Bangkok, Thailand 10120. Tôi không có quyền công dân nhưng tôi tự cấp cho mình quyền liên hệ ngang liên hệ dọc, đủ thứ. Xin nhớ là những năm 1978, 1979, 1980 bầu không khí khủng bố đỏ bao trùm toàn đất nước. Bức màn tre bức màn sắt còn buông kín mít. Không làm gì có cởi trói, hội nhập. Không làm gì có Vêtêô Vêtêeo. Tóm lại, y như Bắc Hàn hôm nay.
Vậy mà chúng tôi đã tìm mọi cách chứng tỏ cho chế độ rõ là chúng tôi không chấp nhận chế độ. Cái giá phải trả cho thái độ này rất đắt. Có nữ đồng nghiệp đồng khoá của tôi mất tích cùng toàn gia đình nơi Biển Đông. Còn thì hầu hết khoá tôi – cũng như hầu hết các khoá khác – đều lìa bỏ thiên đường. Chúng tôi cảm thấy mình đã làm đúng. Dẫu chẳng muốn khoe khoang, nhưng chúng tôi vẫn cảm thấy “uy vũ bất năng khuất”.
Chuyện bên lề hai: chuyện của quí vị
Chúng tôi đã đóng góp phần của chúng tôi. Không có chúng tôi cương quyết chối bỏ chế độ bằng mọi giá – kể cả sinh mệnh – qua vượt biên vượt biển di cư di tản ODP HO thì Việt Nam chắc không giống hôm nay. Chúng tôi đã hành động thích nghi vào giai đoạn thích đáng. Cho nên giờ đây chúng tôi nghĩ chúng tôi có quyền chờ mong đến lượt người khác góp phần. Chứ nói cho cùng thì chúng tôi đã có tự do đã có dân chủ rồi. Và nếu như người Tàu có lũ lượt kéo nhau sang đào nát từ mấy trăm mét ở phiá Nam ải Nam Quan đến mũi Cà Mau thì chúng tôi cũng chẳng suy suyển gì.
Cho nên và chẳng hạn, xin mạo muội thỉnh cầu quí vị trực tiếp đến gặp các đại diện thường trực của WHO, UNICEF, UNESCO ở Hà Nội thay vì chỉ gửi thư ngỏ. Quí vị đang là công dân, quí vị đã từng đóng góp cho chế độ, quí vị đang ở ngay Hà Nội; xin quí vị hãy công khai, đường hoàng đến gặp những người nước ngoài đang làm việc trong khuôn khổ luật pháp quốc tế trên đất nước chúng ta nhằm nói lên những điều quí vị nghĩ là nên nói, là cần nói. Hành động hôm nay của quí vị khác với hành động lén lút vào trụ sở cũ của Toà Đại sứ Tây Đức tại Sài Gòn của tên sĩ quan ngụy chưa có quyền công dân ngày nào biết bao!
Nào, xin kính mời quí vị; với niềm hy vọng quí vị sẽ tiếp tục sáng tạo trong đấu tranh, với nỗi ước mong quí vị sẽ dứt khoát lựa chọn con đường của lẽ phải.
Bình luận
8 Comments (bài “Lẽ nào…”)
Đảng ta rất tài tình, điều ấy ai mà chẳng biết. Nhưng thỉnh thoảng, đảng ta cũng ngỏ lời khen ngợi, khâm phục sự tài tình của một số đảng anh em.
Chẳng hạn như đảng ta vẫn khen đảng cộng sản Cu Ba đứng đầu là chủ tịch Phiden Caxtro kính mến là tài tình. Mà một trong những cái tài tình ấy là có tầm nhìn sâu trông rộng. Nếu những ngày cách mạng vừa thành công, đảng cộng sản Cu Ba không có chủ trương, rất sáng suốt, để mặc kệ những ai không ưa thích chế độ ra đi mà không cản trở gì thì có lẽ tình hình chính trị ở đất nước này đã không được “ổn định” như trong suốt thời gian vừa qua.
Trộm nghĩ, hẳn là đảng ta cũng đã rút được nhiều kinh nghiệm qua sự việc này. Nếu không thế thì làm gì có chuyện hàng triệu người bỏ nước ra đi sau 1975 được “yên ổn”. Làm gì có chuyện cán bộ, đảng viên, công an ở một số địa phương, làm bảo kê, bán bến bãi, thu của mỗi thuyền nhân hàng (chục) cây vàng cho mỗi chuyến đi của họ. Không có chuyện bật đèn xanh của lãnh đạo, hẳn không có chú nào dám vi phạm (một cách có hệ thống và bài bản, lớp lang) như thế….
Tự nhiên lại nhớ mấy câu thơ của bác Hồ: “Đảng ta vĩ đại như biển rộng, như núi cao / Qua bao năm chiến đấu và thắng lợi biết bao nhiêu tình / Đảng ta là đạo đức, là văn minh…”
(Mấy hàng, nhân bác Tích kể chuyện vượt biên tìm tự do)
Xin giúp tôi thay hai từ “CHA ANH” bằng từ “TIỀN BỐI” trong câu đầu tiên trong ý kiến của tôi, nghĩa là thay câu:
“Xin cảm phục sự dũng cảm vượt biển đi tìm tự do của các bậc cha anh.”
bằng câu:
Xin cảm phục sự dũng cảm vượt biển đi tìm tự do của các bậc tiền bối.
Xin cảm ơn (TALAWAS)
Arthur Nguyen
Bác Tích,
Tuy rất ngưỡng mộ bác với những bài viết và những nhận định, nhưng khó lòng đồng tình với bác trong việc so sánh sự can đảm bất hợp tác chọn con đường ra đi (dù có thể hy sinh tính mạng) với kỳ vọng, yêu cầu vào sự can đảm đấu tranh của những người ở lại. Tôi cũng là người chọn ra đi khi có cơ hội, nhưng điều đó cũng có nghĩa là chấp nhận bỏ chạy (cách này, cách khác, cũng là thua cuộc), chỉ có thể là người ủng hộ. Gặp nhân viên WHO, UNICEF, UNESCO để xin tị nạn cho một cá nhân, khác với gặp để đấu tranh vì một vấn nạn quốc gia hiện tại.
Có thể phương pháp họ chưa đủ tốt, hay kế hoạch (back-up) chưa đủ hiệu quả, thậm chí vì điều này, nhiều người còn nghi kỵ, cho họ là công cụ của nhà nước, hoặc tự đánh bóng bản thân… Dù phải, dù không, quan trọng là việc làm đó có cần thiết có lợi cho mục đích chính (ảnh hưởng dư luận).
Lẽ nào (3)
“Cầm vàng mà lội qua sông”
Xin sang “Chuyện ba, hèn muộn…”
Chuyện “cỡ nhỏ” là những ông Tô Hải, “kích” lớn là những ông Nguyễn Khắc Viện, tôi lại xin kể: Vào khoảng 1957, 1958 tôi là một giáo viên cấp hai (hồi đó nó có một danh vị “hoàng tráng” hơn nhiều: GS trung học đệ nhất cấp) tại Mỹ Tho, dự một buổi gọi là “đấu lý” giữa một bên là ông Nguyễn Trân, Tỉnh trưởng sở tại, một bên là các ông trong Phong trào Bảo vệ Hòa bình bị bắt và giữ ở Định Tường như Nguyễn Hữu Thọ, Nguyễn Văn Hiếu, Mã Thị Chu, Lê Dân…, trước khi họ được trả tự do. Nguyễn Trân là một ông Tỉnh trưởng dân sự theo tôi là rất giỏi, trong cuộc “đấu lý” ấy một mình ông tả xung hữu đột, còn các vị sau thì phát ngôn từ tốn lắm, không có chút chi hung bạo như sau này, được trả tự do, trốn ra “R”, chửi bới lại cái chính quyền có dư sức cho các ông đi “mò tôm” như cách “ứng xử” phổ biến của những vị trong “thế giới người hiền” mà các ổng lo “bảo vệ”. Kết, ông Nguyễn Trân nói đại khái: Tôi không phủ nhận các ông đi theo tiếng gọi của lòng yêu nước, nhưng sau những vụ Cải cách Ruộng đất, Nhân văn Giai phẩm mà vẫn không tỉnh ra được sao, không dám thừa nhận cái nhầm lẫn của mình sao, đó đâu phải là bản chất của người trí thức lương thiện, cái thái độ của các ông là cách xử sự của những người cầm vàng mà lội qua sông, vàng rơi không tiếc tiếc công cầm vàng đó thôi”. Thiển nghĩ các ông “Hèn muộn, hối muộn” chẳng qua cũng thế thôi, tuy có hơi khác tí ấy là vừa tiếc công vừa tiếc của!
Lẽ nào (2)
(TỰ) ỨNG CỬ và KIỆN CỦ KHOAI.
Xin sang “Chuyện hai…”, về chuyện “ứng (mà không ai) cử” của Maitre Cù Huy Hà Vũ thì ở một vài bản tin khác nó có thêm chữ “TỰ”, tự ứng cử,ấy cái chữ TỰ này nó “khám phá” lắm: cái chuyện ứng cử vào một chức vụ mà không có một định chế nào đòi hỏi là nó phải qua một thể thức bầu cử gián tiếp hay trực tiếp như chức vụ bộ trưởng, một thành viên của một chính phủ, cái đó đã là một điều quái dị, nhưng “tự ứng cử” thì lại càng không hiểu nổi: xưa nay ứng cử thì dù là do động cơ nào thúc đẩy cũng phải là do ý chí của chính đương sự, người ấy phải làm đủ mọi thủ tục đòi hỏi, vậy thì ứng cử là ứng cử chứ sao lại có cái vụ “tự ứng cử” chẳng lẽ lại có cái thể chế “ứng cử hộ” nữa sao, thực ra trong các cuộc bầu cử ở Việt Nam trong hai ba chục năm trở lại đây cái khái niệm ứng cử đã hoàn toàn biến chất: từ những chức vụ nhỏ nhất ở thôn xã cho đến những chức vụ ở trung ương đều là “Đảng cử” cả, ông CHHV khi tự ứng cử có lẽ là ông muốn phá cái vòng “kim cô” quái đản của những cuộc “gọi là bầu cử” của chế độ chăng?
Còn vụ ông kiện ông Thủ tướng, bản tin hôm qua cho hay là cơ quan thụ lý đã cho mời ông lên làm việc, không hiểu hậu quả đơn khiếu tố ấy sẽ ra sao, tuy nhiên cái nguyên tắc “không thiệt hại” như BS Tích đã nói sơ qua chính là một điều căn bản của mọi luật tố tụng xưa nay: “không có quyền lợi thì không có tố quyền”, lẽ nào một TS luật mà không biết, có người nói rằng sau khi “tự ứng cử” thì ổng “tự đánh bóng” đó thôi.
Ông Trần Văn Tích nói rất đúng,
Hơn nửa thế kỷ sống dưới chế độ cộng sản hà khắc, người dân đã đánh mất dần cái hào khí dân tộc của một thời oanh liệt xưa kia.
Tôi rất thông cảm với ba vị sáng lập viên bản Kiến nghị 2000 chữ ký, Ba lá Thư ngỏ, với trang nhà BauxiteVietNam mà đã gần hai triệu lượt người ra vào tấp nập, trong vòng chỉ có hai tháng. Có những vị giáo sư đại học nổi tiếng cương nghị, thông minh xuất chúng, luôn vỗ ngực tự hào vì đã dám từ chối lời mời gia nhập Đảng CSVN, nhưng khi nói chuyện chính trị thì hãy còn e ngại nhìn trước nhìn sau, chỉ vì “đám chó săn trí thức” của Đảng luôn rình rập khắp hang cùng ngõ hẹp.
Tôi luôn ghi nhớ trong lòng câu nhắn nhủ của ông Lương Khải Siêu với cụ Phan Bội Châu ngày xưa: “Quý quốc chớ lo không có ngày độc lập, mà chỉ nên lo quốc dân của quý quốc không có dân trí, dân chí và nhân tài”.
Trong 50 năm cai trị độc tài, ma mãnh, ĐCSVN qua chủ nghĩa chuyên chính vô sản, chính sách tuyên truyền một chiều, mỵ dân và ngu dân đã làm cho dân trí bị lu mờ, dân chí bị hao tổn và nhân tài phải bỏ nước ra đi.
Bây giờ chuyện ưu tiên phải cần làm trước tiên, theo thiển ý tôi đó là:
– khai phá dân trí
– phục hồi dân chí
– và chiêu mộ nhân tài
đạt được những mục tiêu quan trọng đó thì người dân sẽ sáng mắt ra, không còn đế cho ĐCS lưòng gạt, hào khí độc lập chủ quyền vững mạnh và nhân tài sẽ lần lượt xuất hiện hay trở về đóng góp. Lúc đó ĐCSVN không còn lý do để tồn tại.
Lẽ nào (1)
Bài viết của BS Trần Văn Tích có 3 phần, tôi định có đôi lời “nối điêu” với tác giả nhưng vì khuôn khổ “1500 kí tự” nên xin được đề cập đến từng vấn đề một cho mỗi kỳ PH.
“…chúng tôi không có quyền liên hệ ngang tới quý vị” theo tôi hiểu thì cũng chỉ là một cách nói khúc mắc hơn cho ý sau đây “chúng tôi không có quyền liên hệ với quý vị”, tôi nói điều này
do kinh nghiệm bản thân : Năm 2002 UNICEF tổ chức một hội nghị quốc tế tại Hà nội có tên là THÊ GIỚI VÌ TRẺ EM, tôi là một thông-dịch-viên thiện nguyện tại hội nghị ấy vì sử dụng được tiếng Anh và tíêng Pháp, tôi được biết rõ ràng là không một ai được phép tiếp xúc với bất cứ ai của UNICEF tại trụ sở của cơ quan này mà không được sự chấp thuận, cho phép của nhân viên công lực có nhiệm vụ giữ an ninh ở đó, tôi được nghe những câu trả lời,rất thường, đại loại nhu sau của họ”Trường hợp của anh (chị…)chúng tôi không giải quyết được” “giản đơn” thế thôi. Tât nhiên là cũng phải có một cách nào đó “giải quyết được” và tôi nghĩ là quý ông Nguyễn Huệ Chi…có thể là không biết hoặc không thể nào có thể sử dụng được những cách đó chăng?
Xin cảm phục sự dũng cảm vượt biển đi tìm tự do của các bậc cha anh.
Nhưng nói rằng “không có chúng tôi cương quyết chối bỏ chế độ bằng mọi giá – kể cả sinh mệnh – qua vượt biên vượt biển di cư di tản ODP HO thì Việt Nam chắc không giống hôm nay.” (Trần Văn Tích) thì chưa chắc đã hòan tòan đúng.
Chỉ xin đưa ra một giả định: Nếu hàng triệu người có tinh thần chống đối CS không vượt biên và họ ở lại Việtnam thì đó là “thùng thuốc súng” khổng lồ, nổ bất cứ lúc nào. Và biết đâu khi nổ nó sẽ tạo ra sự thay đổi mạnh mẽ như một cuộc cách mạng, làm thay đổi hòan tòan thể chế chính trị của Việtnam, lập ra một nước Việtnam hoàn toàn khác so với hiện tại.
Những người mạnh mẽ nhất đã ra đi sau năm 75, và kết quả là phải hàng chục năm sau mới xuất hiện thế hệ phản kháng mới. Hiện tại họ là những người trực tiếp đấu tranh ở trong nước. Tôi tin rằng họ biết rõ họ phải làm gì và làm thế nào để bảo tồn lực lượng và đạt kết quả cao nhất.
Trên đây là suy nghĩ non cạn của kẻ hậu bối. Nếu có điều gì sai trái, xin được chỉ giáo.