Làm thế nào để dựng đứng một nhân vật lịch sử? (2) – Đại uý James Scott, Tiến sĩ Cao Thế Dung và Bác sĩ Trần Kim Tuyến
03/07/2009 | 3:00 chiều | 36 Comments
Category: Chiến tranh Việt Nam, Lịch sử
Thẻ: Cao Thế Dung > James Scott > Trần Kim Tuyến
Vụ đổ máu tại Đài Phát thanh Huế trong đêm ngày 8 tháng 5 năm 1963 là một biến cố quan trọng trong lịch sử miền Nam Việt Nam. Nếu chúng ta không tìm hiểu biến cố này một cách tường tận thì chúng ta khó có thể đánh giá một cách chính xác phong trào Phật giáo đấu tranh nổi lên sau đó. Căn cứ vào sự lưu tâm mà các độc giả đã dành cho bài “Làm thế nào để dựng đứng một nhân vật lịch sử? (1) – Sơn – Sến – Sawyer – Sử …và Scott” do tôi viết, tôi thấy vẫn còn có người chưa muốn hoặc chưa có thể chấp nhận rằng đại uý Scott là sản phẩm của trí tưởng tượng rất phong phú của Cao Thế Dung. Vì nghĩ rằng ngày nào còn có người tin rằng viên sĩ quan người Mỹ này là hung thủ gây ra vụ đổ máu nói trên, thì ngày ấy chúng ta chưa có thể đối diện những vấn nạn của lịch sử Việt Nam Cộng hoà “với một cái nhìn công bằng, ngay thẳng và không tránh né,” nên tôi quyết định viết một bài thứ hai về nhân vật này để giải đáp một cách thấu đáo những nghi vấn cuối cùng mà hình như một số độc giả đang dựa vào để khỏi phải công nhận rằng đại uý Scott chỉ là một nhân vật được dựng nên.
Bác sĩ Trần Kim Tuyến
Câu chuyện về đại uý Scott được kể lại lần đầu tiên trên một tờ báo phát hành ở miền Nam trước tháng Tư năm 1975. “Bởi là người sinh sau đẻ muộn tại một thị xã hẻo lánh cách các trung tâm văn hóa như Sài Gòn hay Huế rất xa,” nên tôi chưa bao giờ được đọc tờ báo này. Nhưng căn cứ vào thông tin do cụ Đinh Từ Thức và cố học giả Ellen Hammer cung cấp, tôi có thể kết luận độc giả miền Nam đã làm quen với đại uý Scott lần đầu tiên qua một loạt bài được đăng trên báo Hòa Bình. Chính cụ Thức là người đặt cho loạt bài này cái tên “Làm thế nào để giết một Tổng thống?” quen thuộc với chúng ta hôm nay. “[S]au khi loạt bài đăng báo chấm dứt, tác giả cho in thành sách, vẫn dùng tên cũ.” Như đã nói trong bài trước, thiên bút ký lịch sử này được Cơ sở Văn hóa Đông Phương tái bản lần thứ ba tại Hoa Kỳ năm 1988 và bạn đọc bây giờ có thể theo dõi những cuộc phiêu lưu của đại uý Scott trên chiến trường Việt Nam từ trang 326 đến trang 331 trong sách đó.
Tuy trên bìa sách lúc nào cũng ghi Cao Thế Dung và Lương Khải Minh, tức BS Trần Kim Tuyến, là tác giả, nhưng lúc tôi hỏi cụ Thức về đại uý Scott thì cụ chỉ nhắc đến ông Dung mà thôi. Cụ viết: “Tôi đặt tên cho bút ký ‘Làm thế nào để giết một Tổng thống’ trước khi lọat bài này được đăng báo. Tác giả viết tới đâu, đăng tới đó. Khi đặt tên, tôi không được biết Scott là ai. Đến khi đọc thấy nói Scott là người đặt chất nổ, tôi hỏi tác giả, thì ông CTD xác nhận chuyện đó là thật, và hứa hôm nào sẽ đưa Scott lại tòa báo giới thiệu.” Chính ông Dung cũng viết ở trang 606 của cuốn sách nói trên rằng BS Tuyến chỉ là người cung cấp tài liệu, còn ông mới thật sự là người chấp bút.
Có ít nhất là một độc giả trên diễn đàn Talawas, độc giả Binh, đã vin vào vai trò đồng tác giả của BS Tuyến trên bìa sách để phủ nhận tính chất hoang tưởng của câu chuyện về đại uý Scott. Ông (hay bà) Binh biện bạch: “[C]ùng viết chung với ông CTD là tác giả Lương Khải Minh. Ông này là ai? … Theo tôi biết thì Lương Khải Minh là bút danh của BS Trần Kim Tuyến, nhân vật có quyền uy rất lớn trong chế độ Tổng thống Ngô Đình Diệm, thành lập cơ sở ‘tình báo’ của chế độ. BS Tuyến biết gì về Scott? Như vậy, vụ Scott không thể bác bỏ một cách ‘cảm tính’ … được.”
Điều đáng nói ở đây là việc chính BS Tuyến phủ nhận vai trò người cung cấp tài liệu hoặc đồng tác giả mà Cao Thế Dung đã cố gắng gán cho ông. Sự phủ nhận này được Vũ Khánh Thành ghi lại trong một bài viết về BS Tuyến đăng trên trang Việt ngữ của đài BBC ngày 18 tháng 9 năm 2007. Vũ Khánh Thành: “Tôi chỉ quen Bác sĩ Tuyến từ năm 1980 do Cha Gastine (tên Việt là Bùi Đức Tín), nguyên Giám đốc Đại Chủng viện Xuân Bích Vĩnh Long, thầy dạy của tôi và tôi đã quen ngài trước đó. Cha Gastine thấy tôi được tầu Anh vớt, được ở bên Anh và tôi đang làm cho chương trình định cư của Bộ Nội vụ Anh đưa 25 ngàn người Việt từ Hồng Kông qua định cư ở Anh Quốc nên ngài giới thiệu Bác sĩ Tuyến cho tôi vì Bác sĩ Tuyến cũng học Đại Chủng viện Xuân Bích Hà Nội trước năm 1954 và là học trò của ngài.”
Ông Thành cho biết ông có hỏi BS Tuyến nhiều về thiên bút ký lịch sử nói trên và đã được BS Tuyến chia sẻ cảm nghĩ của ông về cuốn sách này. “Bác sĩ Tuyến có nói, Cao Thế Dung có gặp tôi đề nghị viết chung hay cho tài liệu để viết về cái chết của Tổng thống Ngô Đình Diệm do phe đảo chính của Dương Văn Minh, Mai Hữu Xuân, Tôn Thất Đính, Đỗ Mậu… chủ mưu với sự cộng tác của Hoa Kỳ. Bác Sĩ Tuyến nói, viết sách làm chi…” Và BS Tuyến kết luận: “Cao Thế Dung viết lăng nhăng, có nhắc đến tôi trong sách, tôi rất bực nhưng cũng chẳng làm ầm lên làm gì.”
BS Tuyến bây giờ đã là người thiên cổ, nên không thể xác nhận (hay phủ nhận) được những gì Vũ Khánh Thành viết về mình, mặc dù chúng ta hiện giờ không có lý do cụ thể nào để hoài nghi sự xác tín của những gì ông Thành đã viết. Tuy nhiên, để nói cho hết lý, chúng ta hãy thử giả định rằng BS Tuyến quả thật là người cung cấp tài liệu để cho Cao Thế Dung viết sách. Trong trường hợp đó, chúng ta có được phép tin những điều mà BS Tuyến có thể đã nói với ông Dung về việc Scott đặt chất nổ giết người tại Đài Phát thanh Huế hay không?
Muốn tìm được câu trả lời, chúng ta trước tiên phải biết rằng vào năm 1963 BS Tuyến đã bị thất sủng. William Colby, một chuyên viên tình báo cao cấp hoạt động lâu năm tại miền Nam Việt Nam, có kể lại ở trang 150 trong tập hồi ký Lost Victory rằng sau khi phong trào Phật giáo đấu tranh dấy lên, BS Tuyến cùng một số người khác mưu tính thay thế Tổng thống Diệm, vì họ kết luận ông Diệm đã đánh mất sứ mệnh mà người Mỹ trao cho ông. Còn cố học giả Hammer thì viết nơi trang 249 của cuốn A Death in November rằng BS Tuyến cùng với đại tá Phạm Ngọc Thảo, Tổng Thanh tra Chương trình Ấp Chiến lược, và đại tá Đỗ Mậu, Giám đốc Nha An ninh Quân đội, âm mưu lật đổ chế độ Ngô Đình Diệm. Một số tài liệu CIA được giải mật (và được lưu trữ tại trang nhà www.cia.gov) cũng xác nhận những hoạt động chống chế độ của BS Tuyến mà Colby và Hammer đã cho chúng ta biết trong sách của họ. Tuy nhiên đến năm 1971 thì BS Tuyến, theo bà Hammer trong trang sách nói trên, lại viết một loạt bài đăng trên báo để biện bạch cho chế độ Ngô Đình Diệm và để thanh minh thanh nga cho vai trò mờ ám của chính mình trong năm 1963…
Chính vì những lý do vừa được nêu ra, nên ngay trong trường hợp chúng ta tạm chấp nhận giả thuyết BS Tuyến là người đã cung cấp tài liệu về đại uý Scott cho Cao Thể Dung, chúng ta vẫn phải nhận định rằng dù cho việc đó có thật sự xảy ra đi nữa thì BS Tuyến rỏ ràng cũng không phải là một nguồn tài liệu vô tư và khả tín. Căn cứ vào sự phân tích này, tôi kết luận chúng ta phải loại yếu tố Trần Kim Tuyến ra khỏi việc thẩm định tính khả tín của câu chuyện về đại uý Scott. Chúng ta chỉ cần phải lưu ý đến ông khi có người chứng minh được rằng: a. BS Tuyến thật sự là người đã cung cấp tài liệu cho Cao Thế Dung và b. ông ta là một người hoàn toàn vô tư khi làm việc đó.
Tiến sĩ Cao Thế Dung
Lời quê chắp nhặt dông dài,
Mua vui cũng được một vài trống canh.
Nguyễn Du
Khi tôi bác bỏ câu chuyện về đại uý Scott như một chuyện không đáng tin, vì Cao Thế Dung, người kể lại nó, là một người có trí tưởng tượng rất phong phú, thì độc giả Binh nói trên có bảo rằng tôi chỉ căn cứ vào sự phỏng đoán của tôi để đưa ra lời phản bác đó. Nhưng thật sự thì sức tưởng tượng vô cùng dồi dào của ông Dung là một sự kiện không ai có thể chối cãi được.
Sau khi sang Hoa Kỳ, ông Dung thường tuyên bố ông đã đậu bằng tiến sĩ tại Đại học Georgetown hay Columbia vào năm 1980 hoặc 1981, với một luận án mang tên là “The role of the Chinese merchants in Vietnam’s rice market 1865-1965.” Có lẽ để thanh toán một mối ân oán giang hồ nào đó, nên Cửu Long Lê Trọng Văn đã bỏ ra công sức và thời gian để điều tra lời tuyên bố nói trên của Vị Hoàng Cao Thế Dung. Kết quả của cuộc điều tra này được ông Văn công bố trong cuốn Lột mặt nạ những con thò lò chính trị, do Mẹ Việt Nam xuất bản tại Hoa Kỳ năm 1991. Ông Văn cho biết ông đã viết thư cho Đại học Georgetown và Đại học Columbia để hỏi về mảnh bằng PhD của ông Dung, nhưng Georgetown không trả lời, còn Columbia thì cho biết ông Dung không có tên trong hệ thống computer của họ. Theo lời chỉ dẫn của một ông tiến sĩ thứ thiệt, Lê Trọng Văn sau đó ra thư viện tìm bộ DISSERTATION ABSTRACTS INTERNATIONAL của năm 1980 và 1981 để tham khảo, vì “trong đó có ghi tất cả danh sách những người đỗ tiến sĩ tất cả mọi ngành cùng với tên luận án, tên trường đại học trên toàn thế giới tự do.” Tuy tìm đi kiếm lại rất kỹ lưỡng, nhưng cuối cùng vẫn không thấy tên Cao Thế Dung đâu, cả nơi vần C lẫn vần D trong mấy quyển sách đồ sộ đó. Như thế thì Lê Trọng Văn đã mở đường cho độc giả kết luận rằng cái mà ông gọi là “văn bằng tiến sĩ lúa gạo” của Cao Thế Dung thật sự chỉ hiện hữu trong óc tưởng tượng rất phong phú của ông này mà thôi.
Cuốn sách của Lê Trọng Văn có thể là yếu tố khiến Cao Thế Dung phải tưởng tượng một câu chuyện ly kỳ hơn, khi ông bị trát đòi ra hầu toà tại Toà Thượng thẩm hạt Santa Clara, Bắc California năm 1994. Theo lời tường thuật của Nguyên Vũ Vũ Ngự Chiêu, người có mặt trong toà cùng một lúc với Cao Thế Dung, thì ông Dung đã khai trước toà rằng sau khi tốt nghiệp bằng cử nhân Việt Hán tại Đại học Văn khoa Sài Gòn năm 1967, ông “tiếp tục ghi danh học hàm thụ chương trình Tiến sĩ của trường Ecole Universelle de Paris, và năm 1974 thì tốt nghiệp. Nhận bằng xong, ông mang ra mồ bà mẹ nuôi, đốt đi cúng mẹ, vì bà không những đã nuôi dưỡng Cao Thế Dung từ nhỏ mà còn khuyến khích họ Cao kiếm cho được mảnh bằng Tiến sĩ.”
Câu chuyện đốt bằng trước mộ mẹ nuôi này đã có một tác dụng khả đoán nơi người nghe. Nguyên Vũ Vũ Ngự Chiêu kể tiếp: “Lời khai của Cao Thế Dung khiến không khí phiên tòa sôi động hẳn lên, phá vỡ bầu không khí nặng nề suốt 8 ngày qua. Thẩm phán Biafore cũng phải bật cười, nhưng cố tạo vẻ nghiêm chỉnh trở lại. Bồi thẩm đoàn che miệng cười – và, sau khi xuống phòng nghỉ giải lao – còn mang theo tiếng cười ròn rã trở lại phòng xử. ... Tôi cũng cười chảy nước mắt, xen lẫn trong những cơn ho vì chớm cảm lạnh.”
Như có nói trong bài trước, tác phẩm ứng khẩu độc đáo mà Vị Hoàng Cao Thế Dung trình làng tại Toà Thượng thẩm hạt Santa Clara năm 1994 đã được Nguyên Vũ Vũ Ngự Chiêu ghi lại từ trang 133 đến trang 135 trong cuốn Một ngày có 26 giờ, do Văn Hoá xuất bản tại Houston năm 1995. Chính quyển bút ký này và cuốn Lột mặt nạ những con thò lò chính trị của Cửu Long Lê Trọng Văn đã dọn sân cho tôi khẳng định đại úy Scott chỉ là một nhân vật do ông Dung dựng nên. Làm sao chúng ta có thể tin rằng viên sĩ quan bí ẩn này là một nhân vật có thật, khi hành trạng của ông ta chỉ được kể lại bởi một người giàu trí tưởng tượng như Cao Thế Dung? Xin nhắc lại, ngoài lời tường thuật của Cao Thế Dung, chúng ta không có bất cứ dấu hiệu cụ thể nào khác về việc đại úy Scott đặt chất nổ giết người tại Đài Phát thanh Huế.
Tại sao lại vẫn còn có người tin một câu chuyện hoang đường như thế này vào đầu thế kỷ thứ 21? Có thể vì nó phù hợp với khẩu vị của một số đông người đang cố bám vào quan niệm cho rằng phong trào Phật giáo 1963 vốn chỉ là một biến động chính trị do Mỹ giựt dây chứ không phải là một vận động xã hội bộc phát từ những lý do chính đáng. Có lẽ vì không tìm được bằng chứng thuyết phục, nên có người đã đành phải dựng nên bằng chứng để làm nền tảng cho sử quan của mình. Và đại úy Scott hình như đã trở thành một nhân vật không thể thiếu trong việc đó. Cựu chính trị gia Nguyễn Trân, tác giả tập hồi ký Công và Tội mà cụ Trần Văn Tích nhắc đến khi cụ cho ý kiến về bài viết trước của tôi, là một ví dụ điển hình khác cho phương pháp thu thập bằng chứng lịch sử theo kiểu Cao Thế Dung.
Ông Trân chép từ trang 415 đến trang 416 của tập hồi ký này rằng những gì mà Cao Thế Dung đã viết về đại uý Scott trong cuốn Làm thế nào để giết một Tổng thống? đều “đúng với tin mà chính tôi, tác giả, đã đọc trong một tập san Mỹ vào tháng 6 hay 7 năm 1975, tại nhà con gái tôi ở Arcadia sau khi gia đình tôi di tản đến ở đó. Người ký tên dưới cột báo ấy là James Scott, tự nhận đã ném plastic làm chết người trước Đài Phát thanh Huế trong đêm 8-5-1963.” Khổ nỗi là Nguyễn Trân không còn có thể cho chúng ta biết ông đã đọc bài báo đó trong tập san nào. “[L]úc bấy giờ tôi ở trong thảm trạng bỏ nước ra đi để lại đứa con trai duy nhứt còn lại, tôi buồn phiền không nghĩ đến việc viết lách gì hết, nên rất tiếc đã không giữ tập san ấy làm tài liệu. Song tôi quả quyết là tôi đã đọc rõ ràng, không thể có nghi ngờ gì hết.”
Nếu James Scott nào đó quả thật có đăng lời tự thú nói trên trong một tập san Mỹ năm 1975 thì chuyện động trời này phải được nhiều người biết, nhất là những người chuyên nghiên cứu về lịch sử Việt Nam thời cận đại nói chung và lịch sử thời Đệ Nhất Cộng hòa nói riêng. Nhưng thậm chí những học giả Mỹ và Việt có cảm tình đặc biệt với cố Tổng thống Ngô Đình Diệm cũng không bao giờ nhắc đến bài báo do James Scott ký tên mà Nguyễn Trân quả quyết ông đã đọc. Năm 1987, cố học giả Ellen Hammer nói bà lấy tin về Scott từ báo Hoà Bình. Đến năm 2001 thì Arthur Dommen ghi chú trong quyển The Indochinese Experience of the French and the Americans rằng ông tham khảo cuốn Làm thế nào để giết một Tổng thống? để viết về Scott. Trong cuốn Những ngày cuối cùng của Tổng thống Ngô Đình Diệm, được in lại lần thứ 5 năm 2003, hai tác giả Hoàng Ngọc Thành và Thân Thị Nhân Đức hoàn toàn không đả động gì đến bài báo nói trên khi họ nhắc đến Scott chỉ có vỏn vẹn một lần một trong cuốn sách dày hơn 600 trang của họ. Điều này có thể có nghĩa là sau trên 25 năm kể từ ngày ông Trân đọc bài báo do James Scott ký tên, các nhà nghiên cứu nói trên vẫn chưa tìm ra được dấu vết nào của bài báo đó! Bên cạnh một đại uý ma, bây giờ chúng ta lại có thêm một bài báo ma nữa.
Đại uý James Scott
Chúng ta bây giờ có thể kết luận đại uý Scott đích thực là một nhân vật thuộc cõi Việt Nho của huyền sử gia Lương Kim Định. Đó chính là lý do tại sao cụ Đinh Từ Thức, một người nơi trần thế, “không bao giờ có cơ hội gặp Scott,” tuy Cao Thế Dung có “hứa hôm nào sẽ đưa Scott lại tòa báo giới thiệu.” Kết luận này lại cho phép chúng ta (tái) khẳng định rằng, trái với lời quả quyết có tính cách khôi hài của cụ Tôn Thất Tuệ, Giáo sư Nguyễn Văn Trung hoàn toàn nói sai sự thật khi ông tuyên bố trên thongluan.org: “Vụ nổ plastic ở Đài Phát thanh Huế, do đại uý cố vấn đơn vị Biệt động Quân tên là Scott, xác nhận thừa lệnh trên trao cho trung uý Thiều, thuộc Sư đoàn 1 Bộ binh ở Huế ném vào đám đông.” Viết đến đây tôi chợt thấy ra một điều vô cùng ngộ nghĩnh: Trần Dân Tiên, Trần Huy Liệu và các môn sinh của họ nhất định không phải là những người độc nhất biết hành động trên nguyên tắc Geschichtsschreibung ist die Fortsetzung der Politik unter Einbeziehung anderer Mittel (viết sử là tiếp nối chính trị bằng những phương tiện khác).
© 2009 Trần Lâm
© 2009 talawas blog
Bình luận
36 Comments (bài “Làm thế nào để dựng đứng một nhân vật lịch sử? (2) – Đại uý James Scott, Tiến sĩ Cao Thế Dung và Bác sĩ Trần Kim Tuyến”)
1 2 3 Trang sau »
Chào bạn Trần Lâm,
Cám ơn bạn đã hướng dẫn link cho tôi đọc. Qua đường link này tôi đoán chắc bạn cũng đã từng tham dự cuộc bàn cãi thảo luận v/d “Biến cố 1963 và Phong Trào Đấu Tranh Pháp Nạn” trên diễn đàn DCVonline, hồi tháng Sáu vừa qua.
Sự thật đã được phơi bày rõ ràng qua nhiều chứng cứ giấy trắng mực đen hẳn hòi, bạn có chấp nhận sự thật hay không là quyền tự do của bạn. Tuy nhiên bạn cũng nên cần biết nguyên tắc căn bản tu hành của Đạo Phật ra sao để hiểu rõ hơn vì lý do gì tôi chú trọng đến vai trò và trách nhiệm của những người lãnh đạo Phật Giáo Miền Nam trước và sau biến cố 1963.
Bạn chưa biết đến những âm mưu thâm độc của TQ nhằm sử dụng Phật Giáo như một thế lực thần quyền giống như Tây Phương dùng chiêu bài Thiên Chúa Giáo trong những chiến dịch thực dân hoá các nước nhược tiểu. Phật Giáo VN đã và đang bị thế lực siêu cường bóp méo trở thành một loại tôn giáo mê tín thờ phụng thần thánh đánh mất tính siêu việt của trí tuệ.
Bạn mở topic đi rồi tôi sẽ giải thích cho bạn rõ.
Chào thân ái,
@Lê Quốc Trinh
Thưa ông LQT,
Việc ông đề nghị tôi đã bắt đầu làm kể từ vài tháng trước. Khi bàn luận về cuộc xung đột giữa chế độ Ngô Đình Diệm và Phật tử miền Nam, điều khó khăn nhất là sự thiếu tài liệu khả tín. Bởi vậy nên tôi đang cố gắng thiết lập một văn khố nho nhỏ trên internet để chia sẻ với các bạn đọc khác những tài liệu mà tôi sưu tầm được. Nếu ông muốn đọc một công trình nghiên cứu nghiêm chỉnh, hy vọng đạt được tiêu chuẩn hàn lâm của phương Tây thì ông phải chờ đến năm 2013, năm mà tôi hy vọng có thể công bố kết quả của việc tìm hiểu của tôi để kỷ niệm 50 năm ngày nhà Ngô sụp đổ. Còn bây giờ thì mời ông đến webste dưới đây để đọc những chứng từ và tài liệu tôi đã tìm được cùng với những lời chú thích vụn vặt:
http://www.virtualarchivist.blogspot.com
Hy vọng sẽ nhận được critical feedback của ông!
Trân trọng,
TL
Mời hai ông TL và LTP vào trang mạng đọc tiểu sử của ông CTD: http://vantuyen.net/index.php?view=story&subjectid=21871. Tiểu sử này chỉ tiết lộ ông CTD có học ở hai trường Georgetown và Columbia nhưng không xác nhận ông Dung đậu Ph.D. tại một trong hai trường này Tên luận án của ông Dung thì đúng như ông TL viết. Riêng ông LTP bảo có đọc một tiểu sử tiết lộ là ông Dung đậu Ph.D. tại đại học New York thì tiểu sử này không tiết lộ tên trường ông Dung đậu Ph.D.
Tôi đề nghị bạn Trần Lâm mở một topic chuyên đề về “Sự thật phong trào đấu tranh Pháp Nạn và biến cố 1963” và cung cấp mọi chứng từ minh bạch, giấy trắng mực đen.
Tôi đã từng xuống đường biểu tình ăn dùi cui, nếm mùi lựu đạn cay từ năm 1963 cho đến 1967 thì bị bà cụ thân sinh tống cổ lên máy bay qua Canada. Tôi đã khắc khoải tìm hiểu cho ra sự thật, qua mọi tài liệu chứng cớ trong hơn 20 năm ròng, gia nhập nhiều diễn đàn hải ngoại để bàn bạc thảo luận, về vấn đề này.
Rất mong được nghe lý luận của bạn,
Thân ái,
@LQTrinh
LQT viết:
“Câu hỏi quan trọng hơn là xác định rõ vai trò và trách nhiệm. của những người lãnh đạo phong trào Phật giáo miền Nam trong bối cảnh đó từ lúc quyết định dùng hình thức đấu tranh bạo động từ 1962 cho đến 1975, kết quả là nội bộ Phật giáo miền Nam đã bị phân hóa chia xẻ cùng cực thành hai phe chống đối nhau kịch liệt: phe Ấn Quang và phe Viện Hoá Đạo.”
Câu hỏi quan trọng hơn nữa là ai phải chịu trách nhiệm cho những điều kiện xã hội khiến cho phong trào Phật giáo MN có thể bùng nổ. Vai trò của những người này cũng cần phải được xác định rõ ràng, nếu không chúng ta sẽ không thể có “một cái nhìn công bằng, ngay thẳng và không tránh né” về chế độ Ngô Đình Diệm được. LQTrinh cũng đã có nói đến chuyện này, nhưng có vẽ còn e ngại và hình như có khuynh hướng bào chữa cho NĐDiệm. Như đã nói, nếu có dịp tôi sẽ đi sâu vào vấn đề này.
@ PTVân
PTV viết:
“Lại xin thêm, ông nói “lỗi chính tả”, tôi thì thấy nó nghiêm trọng hơn là lỗi chính tả nhiều ông ạ, thiển nghĩ cứ tình hình đọc và hiểu văn bản như vậy mà lại nghe ông nói ông sửa soạn làm cái công việc giải huyền truyện này, đoạn hoặc truyện khác và còn “sửa lưng” các “trí thức hàng đầu của miền Nam” nữa thì tôi lấy làm kinh hãi vô cùng.”
Xin PTVân vui lòng cho biết tôi sai ở chổ nào khi tôi chứng minh GS Nguyễn Văn Trung, một trí thức và khoa bảng hàng đầu của Miền Nam đã nói bậy một cách không thể chối cải được khi tuyên bố trên diễn đàn Thông Luận: “Vụ nổ plastic ở Đài Phát thanh Huế, do đại uý cố vấn đơn vị Biệt động Quân tên là Scott, xác nhận thừa lệnh trên trao cho trung uý Thiều, thuộc Sư đoàn 1 Bộ binh ở Huế ném vào đám đông.”
Xin đa tạ trước.
@LTPhong, Phần 2
Sở dĩ tôi bây giờ viết được tiếng Việt là nhờ ông ngoại tôi. Ngay lúc còn học tiểu học ở VN ông ta đã cho tôi đọc 3 quyển Đông Châu Liệt Quốc, Hán Sở Tranh Hùng và Tam Quốc Chí qua bản dịch của Mộng Bình Sơn. Tôi say mê nội dung truyện đã đành, mà Việt văn của MBS cũng tuyệt vời quá nên tôi thường đọc đi đọc lại cuốn DCLQ do ông dịch. Càng đọc thấy càng hay. Tôi nghĩ rằng nếu tôi đọc bản dịch Việt văn của người khác thì tôi sẽ không mê những truyện này: Bản dịch Tam Quốc của Tử Vi Lang, theo tôi, thua bản dịch của MBS rất xa. Bởi vậy có thể nói rằng tôi đã học cách viết Việt văn của MBS. Ngoài ra, gia đình tôi có nhiều người phục vụ cho chính quyền và quân đội miền Nam, nên cuộc nội chiến vừa qua thường được nhắc đến trong nhà. Do đó, bên cạnh việc đọc đi đọc lại mấy quyển truyện nói trên tôi còn tìm hiểu về chiến tranh Việt Nam. Bởi vậy nên đôi khi có chuyện hết sức tiếu lâm xãy ra trong lúc đọc sách: Mùa hè năm 1987, lúc tôi học trung học ở ngoại quốc, tôi mua được cuốn “Nói Chuyện Tam Quốc” của Vũ Tài Lục, một cuốn sách phân tích truyện TQC mà ba tôi khen là rất hay. Đọc đến đoạn VTL gọi Đổng Trác là Quân Phiệt Đổng Trác tôi không khỏi cười rủ rượi, vì nhân vật đầu tiên tôi lập tức liên tưởng đến không phải ai khác hơn là tướng râu dê Nguyễn Khánh …
Không biết kinh nghiệm cá nhân của tôi có giúp ích gì cho ông LTP trong việc dạy các con ông học tiếng Việt hay không?
@ LTPhong, phần 1
Thưa ông,
Về bằng PhD mà CTD nói ông đã đậu, xin ông (LTP) vui lòng xem lại bài viết của tôi và click vào tên cuốn sách “Lột Mặt Nạ Những Con Thò Lò Chính Trị” để thấy rằng tôi đã lấy những dữ kiện về Georgetown và Columbia trong sách này. Nếu cần, ngày mai tôi sẽ phóng ảnh và đưa lên internet những bằng chứng khác về lời tuyên bố của CTD về Georgetown và Columbia. Ông có thể vui lòng cho biết ông đọc tiểu sử của CTD ở đâu? Đại học New York là đại học nào? NYU hay SUNY? Dù sao đi nữa, những gì ông (LTP) nói về bằng PhD của CTD đã bị chính CTD phủ nhận trong lời khai trước tòa Thượng Thẩm tại hạt Santa Clara năm 1994. 🙂
“Sau khi sang Hoa Kỳ, ông Dung thường tuyên bố ông đã đậu bằng tiến sĩ tại Đại học Georgetown hay Columbia vào năm 1980 hoặc 1981, với một luận án mang tên là “The role of the Chinese merchants in Vietnam’s rice market 1865-1965.”
Ông TL gán ghép oan cho ông CTD. Tiểu sử của ông CTD ghi là ông đậu PhD tại đại học New York, và ông chưa bao giờ tự nhận là đỗ bằng cấp trên tại Georgetown hay Columbia’
Ông TL tự nhận: “vì vượt biên trước khi học xong tiểu học, nên tôi phạm rất nhiều lỗi chính tả, mong PTV (cùng các độc giả khác) vui lòng bỏ qua cho”. Qua kinh nghiệm nuôi dạy con cái của chính mình hay qua bạn bè, chúng tôi đã dùng mọi phương cách để dạy các cháu sinh hay qua Hoa Kỳ lúc còn bé như ông viết tiếng Việt; nhưng chúng tôi hoàn toàn thất bại. Mong ông chia sẻ kinh nghiệm học và tập viết tiếng Việt của chính ông. Cảm ơn ông trước.
Thưa ông Trần Lâm,
Thực tâm tôi muốn mau chóng, rất mau chóng ra khỏi cuộc hội thoại về đề tài này, tuy nhiên lại phải xin có đôi câu, thực ngắn, thưa lại như sau: Tôi không hiểu ông đọc và hiểu văn bản ra sao mà ông cho hai chữ “võ đoán” tôi dùng một từ vụ mà hoàn toàn nó không có, hoàn toàn không đúng cái “nhiệm vụ” mà tôi nhờ nó chuyên chở. Thiết nghĩ mấy câu ngắn ngủi trong phản hồi ấy của tôi có thể có những sai hỏng khác nhưng tính chất rõ ràng, minh bạch của nó thì không thể hơn được nữa.
Lại xin thêm, ông nói “lỗi chính tả”, tôi thì thấy nó nghiêm trọng hơn là lỗi chính tả nhiều ông ạ, thiển nghĩ cứ tình hình đọc và hiểu văn bản như vậy mà lại nghe ông nói ông sửa soạn làm cái công việc giải huyền truyện này, đoạn hoặc truyện khác và còn “sửa lưng” các “trí thức hàng đầu của miền Nam” nữa thì tôi lấy làm kinh hãi vô cùng.
Xin chào ông.
Như đã nói, huyền thoại Đại Úy này hay Đại Úy nọ chỉ là chuyện nhỏ. Việc lớn là việc một số đông người Việt, trong đó có nhà trí thức hàng đầu của Miền Nam là GS Nguyễn Văn Trung cùng nhóm Thông Luận (?), vẫn cố bám vào huyền thoại này để đánh lạc hướng đọc giả, khiến họ không chú ý đến những nguyên nhân xã hội và chính trị gây nên phong trào Phật giáo 1963. Có dịp tôi sẽ nói một cách thấu đáo về vấn đề tế nhị này, vì nó có thể liên quan đến tiến trình hòa hợp hòa giải dân tộc giữa những người Việt không Cộng Sản trong một quốc gia Việt Nam hậu Cộng Sản. Cuối cùng, xin lưu ý Phùng Tường Vân đến dấu hỏi mà tôi đã cẩn thận đặt giữa ngoặt kép phía sau hai chữ “cụ Vân” trong phản hồi trước của tôi để PTV thấy rằng tôi chỉ đưa ra một nghi vấn chứ không phải võ đoán. 🙂
Tái bút: vì vượt biên trước khi học xong tiểu học, nên tôi phạm rất nhiều lỗi chính tả, mong PTV(cùng các đọc giả khác) vui lòng bỏ qua cho.
Phong trào đấu tranh của Phật giáo miền Nam (1962-1975)
Nếu ai có thì giờ và quyết tâm tìm hiểu thì nên vào website của hoà thượng Thích Tâm Châu đọc bức Bạch Thư của HT viết sẽ thấy được nhiều chi tiết về vấn nạn Phật giáo miền Nam. Cũng có thể đọc qua lá thư trần tình của Thượng tọa Thích Đức Nghiệp để hiểu thêm vai trò lãnh đạo của HT Thích Tâm Châu trong cuộc đấu tranh chống Pháp Nạn 1962-1963.
Ngay trong bức Bạch Thư HT Tâm Châu có nhắc đến sự kiện thảm sát tại đài phát thanh Huế. Chính HT Tâm Châu cũng có nói đến tiếng lựu đạn nổ lúc đầu, nhưng không biết do ai gây ra, đúng là một hình thức kích động đám đông đưa đến cảnh hỗn loạn, sau đó thì xe tăng do thiếu tá Đặng Sĩ chỉ huy vừa bắn đại liên vừa xông lên cán chết nhiều người biểu tình, trong đó có vài trẻ em, phụ nữ.
Trong bối cảnh một đất nước nhiễu nhương, lạc hậu như Việt Nam cuối thập niên 50, thì vai trò lãnh đạo của ông Diệm do Hoa Kỳ đưa về không dễ dàng thu phục nhân tâm. Ông Diệm đã tìm cách củng cố thế lực bằng cách dựa trên lực lượng tín đồ Công giáo, vô hình dung gây ra bất công căm phẫn trong quần chúng mà đa số là Phật tử. Nguyên tắc cơ bản của Đạo Phật vẫn luôn luôn là đấu tranh bất bạo động, nhưng phong trào đấu tranh Pháp Nạn đã bị lèo lái vào con đường bạo động để gây xáo trộn tình hình xã hội, chính trị tạo cơ hội cho Hoa Kỳ quyết định can thiệp trực tiếp, leo thang chiến tranh, đưa nửa triệu lính Mỹ sang tác chiến.
Theo thiển ý tôi, vấn đề điều tra lý lịch kẻ tung lựu đạn mở màn để kích động đám đông không còn cần thiết nữa. Câu hỏi quan trọng hơn là xác định rõ vai trò và trách nhiệm của những người lãnh đạo phong trào Phật giáo miền Nam trong bối cảnh đó từ lúc quyết định dùng hình thức đấu tranh bạo động từ 1962 cho đến 1975, kết quả là nội bộ Phật giáo miền Nam đã bị phân hóa chia xẻ cùng cực thành hai phe chống đối nhau kịch liệt: phe Ấn Quang và phe Viện Hoá Đạo.
Thưa ông Trần Lâm,
tôi không nghĩ rằng ông có cái nhìn chính xác về những nhận định chẳng có gì cao xa của tôi về vai trò của một “ông Xoài, ông Mít” nào đó rồi tóm gọn tôi vào cùng một rọ với những người mà ông cho là “không chịu nhìn nhận Phong Trào Phật Giáo 1963 là một vận động xã hội…”, tôi ngừng ở trước hai chữ “bộc phát” là có ý chưa được “thống nhất” với ông ở điểm này: triết lý Phật Giáo với khái niệm lý luận khế lý, khế cơ dành cho tôi sự dè dặt ấy. Tôi cũng chẳng có lý do gì để đánh lạc hướng dư luận về hướng này hay hướng khác về một chi tiết vụn vặt của một giai đoạn đầy những oan trái của lịch sử dân tộc ta từ trên dưới một nửa thế kỷ nay, tôi thực sự không có quan tâm ấy như lời ông võ đoán.
Xin được cảm ơn ông về tinh thần trọng trưởng nên đã có lời tôn xưng lên bậc”cụ”, thực ra chưa xứng đáng được gọi như vậy ạ.
Xin góp vài lời với cụ Phùng Tường Vân:
Nếu vụ đổ máu tại đài phát thanh Huế quả thật do 1 đại úy M hay X nào đó gây ra thì các học giả có cảm tình với TT Diệm bây giờ đã phải chứng minh được điều này rồi. Việc một số trong họ phải tiếp tục dựa vào 1 đại úy ma tên Scott cho thấy họ không tìm ra được bằng chứng cụ thể nào để làm nền tảng cho giả thuyết nói trên. Vấn đề chính do đó không phải là việc Scott chỉ là 1 nhân vật được dựng đứng. Ông ta chỉ vỏn vẹn là 1 biểu tượng cho tâm lý của 1 số người Việt, trong đó có cụ Vân (?), cho đến đầu thế kỹ 21 mà vẫn chưa chịu chấp nhận rằng phong trào Phật giáo 1963 là một vận động xã hội bộc phát từ những lý do chính đáng. Đây mới là vấn đề then chốt mà tôi sẽ bàn đến một cách sâu rộng nếu có dịp. Chuyện Đại Úy Scott hay Đại Úy Xoài hay Đại Úy Mít bất quá cũng chỉ là 1 thủ đoạn đánh lạc hướng đọc giả, được áp dụng để khiến họ không lưu tâm đến vấn đề chính.
Đại úy Xoài, đại úy Mít?
Nếu không có một đại úy Scott, và tôi cũng tin là ông không có, thì tất nhiên cũng phải có một đại úy Xoài, đại úy Mít nào đó nhúng tay vào vụ thảm sát ở trước Đài Phát thanh Huế đêm hôm đó và ông ta thuộc phe, nhóm nào là câu hỏi vẫn còn tồn nghi. Tuy nhiên có một yếu tố không thể bỏ qua là nếu không có vụ lựu đạn nổ, người chết đêm hôm ấy thì Phong trào Phật giáo miền Trung dứt khoát không thể gây nổi một cao trào phản đối lan rộng ra khắp miền Nam và chung cuộc gián tiếp lật đổ được chế độ Ngô Đình Diệm, yếu tố ấy có thể rọi cho ta ít nhiều tia sáng cho những ai khách quan, thực tâm muốn đi tìm “bản lai diện mục” của ông Xoài, ông Mít ấy.