talawas blog

Chuyên mục:

Đỗ Anh Thơ – Những mẩu ký ức hay là câu hỏi chưa được giải đáp

12/05/2010 | 1:00 sáng | 11 Comments

Tác giả: Đỗ Anh Thơ

Category: Hòa giải hòa hợp dân tộc, Lịch sử
Thẻ:

Sau Cách mạng tháng Tám hai tháng, trường tiểu học toàn cấp duy nhất của huyện Nghi Lộc được mở lại, đặt tại tổng Kim Khê, cách Vinh khoảng 13 cây số. Tôi không rõ tại sao nó không dọn về trường cũ ở Quán Sen, sát huyện lỵ? Phải chăng vì nơi này từng bị Nhật biến thành kho gạo, để cung cấp cho phu làm sân bay, nay đã tan hoang, hay là vì cơ quan huyện lúc này cũng đã dời về Nhà Đoan ở biển Cửa Lò? Mãi đến cuối năm 1946, toàn quốc kháng chiến, nó mới bị phá cùng thành phố Vinh cơ mà! Ở đó, chúng tôi đã từng chứng kiến cảnh lính Nhật chôn sống ông Cửu Bốn, là khán trường (planton) của nhà trường, rùng rợn đến như thế nào! Ông này đã lấy trộm gạo của Nhật, bị chúng phát hiện, phải bỏ trốn. Đúng những ngày Nhật đầu hàng Đồng minh, ông lẻn về thăm nhà. Bọn Nhật đang đá bóng ngoài sân trường. Quả bóng bay vào nhà ông. Chúng chạy vào nhặt và phát hiện ra ông đang ngồi ăn cơm. Chúng liền lôi ông ra cuối sân trường, lấy xẻng đào đất chôn sống. Khi cả toán chuẩn bị bỏ đi, thì một tên ngoảnh lại, thấy đống cát động đậy, nó lấy xẻng xăm mấy nhát cho ông chết hẳn. Chúng tôi rú lên, nhắm mắt lại… Mới hôm qua, có tên mừng vì sắp được về nước, đã vào nhà tôi. Thấy nó tập sàng gạo, sao mà hiền thế! Tôi đã có lần chui xuống dưới cánh máy bay của chúng đậu trong hầm cơ mà. Sao nay chúng còn ác thế!

Gần đây, tôi được tin, ông Cửu Bốn vốn là cảm tình của Đảng, trộm gạo là để cứu tế cho dân nghèo. Nay ông đã được truy tặng là liệt sĩ, là người có công với cách mạng!

Tuy vậy, khi về quê nội, tôi chưa có dịp ghé thăm con ông, vốn là bạn học đã từng sinh hoạt đội thiếu nhi với mình, cái thuở mà chúng tôi được học lịch sử đội, ngoài gương hy sinh của Kim Đồng, còn có gương đấu tranh của thiếu nhi Trung Quốc. Trước họng súng của phát-xít Nhật, các anh đó còn hô to câu nói mà tôi còn nhớ thuộc lòng cho tới tận ngày nay: “Nhật Bản quỷ là rùa mốc, đánh đổ Nhật Bản quỷ”.

Ở nơi trường mới, chúng tôi chứng kiến một nấm mồ, bên cạnh  giếng nước và một gốc phi lao còn mang một vết đạn sâu hoắm, nơi cách mạng xử tử ông Đinh Văn Di, vốn là Xứ ủy Đảng Cộng sảnTrung Kỳ, bị khép tội là phần tử AB (anti- bolshevik).

Lúc đó, tôi còn quá trẻ, nhưng vẫn mang một thắc mắc trong lòng cho đến tận bây giờ, là tại sao người đầu tiên mà cách mạng đưa ra bắn không phải là tri huyện Trần Mậu Trinh mà lại là một ông xứ ủy của Đảng, tội trạng lại chưa rõ ràng? Ông có phải liên quan đến vụ xứ ủy Trung Kỳ trong đó có Lê Duẩn, bị bắt hay không? Nếu đúng, tại sao sau đó hai con ông, vẫn được đi học cùng chúng tôi, lại được nhận tiền trợ cấp hàng tháng? Mãi gần đây, tôi đem thắc mắc này hỏi chú họ tôi là Nguyễn Đức Dương, vốn là bí thư chi bộ đầu tiên, năm 1930 của Đảng Cộng sản xã Kim Cẩm. Chú ấy có cho biết rằng: “Sau năm 30 chú bị tù ở Ban Mê Thuột, ra tù chú hoạt động ở trung Trung Bộ là chủ yếu nên chú không rõ lắm. Ngày cướp chính quyền, chú ở Bình Thuận. Chú nghĩ có thể là sự tranh chấp nội bộ. Cháu có thể hỏi chú Trần Văn Quang để rõ hơn!” Lời chú, tôi để trong lòng và đánh dấu hỏi. Có thể vì họ Đinh là họ ngoại của chú, nên nhận định của chú có phần thiên vị chăng?

Ở nơi trường mới, thầy Đốc Ước là một người rất thích văn nghệ. Ngoài giờ học, chúng tôi tập kịch do thày soạn, diễn trong các buổi lửa trại. Chủ đề thường là “diệt ác trừ gian”.

Khoảng cuối năm 45 hay đầu năm 46, một hôm chúng tôi đang lên lớp, bỗng có một ông khách dừng ô tô lại trước cổng trường rồi vào thăm chúng tôi. Thày trò chúng tôi nhận ra ngay đó là ông Võ Nguyên Giáp. Tôi cũng không còn nhớ ông đã căn dặn chúng tôi những gì! Gần đây, đối chiếu lại những hoạt động của ông Giáp lúc đó, tôi xác định lần ấy ông về quê là để thăm  phụ thân, cụ Võ Quang Nghiêm, một nho sĩ yêu nước, có khuynh hướng theo phong trào của Phan Chu Trinh và Phan Bội Châu… Cha con ông hình như có nhiều ý kiến bất đồng. Ông Nghiêm không chịu để ông đưa ra Hà Nội, nên mấy tháng sau, kháng chiến toàn quốc bùng nổ, cụ Nghiêm đã bị Pháp bắt và mất tại nhà lao Huế.

Trong các hồi ký của lãnh tụ cộng sản, rất ít khi nhắc đến dòng tộc, đến cha anh. Võ Nguyên Giáp cũng vậy. Bởi thế mà nay ta không rõ mâu thuẫn giữa cha con ông, càng không rõ giữa họ Võ và họ Ngô có quan hệ bạn bè, đồng học, người ở bên này sông, kẻ ở bên kia sông, kẻ lương người giáo, kẻ đỗ đạt ra làm quan, kẻ thi trượt về nhà làm thuốc, làm hương sư hay không?

Lịch sử nước ta rất thiếu những mảng tư liệu hồi ký như vậy. Vì thế mà đến nay, người ta vẫn cứ rỉ tai nhau, thêu dệt hoài đủ thứ chuyện.

Nhắc tới ông Nguyễn Đức Dương, chú họ của tôi: mẹ của chú là người họ Đinh, em tuần phủ tiến sĩ Đinh Văn Chấp. Ông, cha, anh, cháu… của họ này có đến năm đời là tiến sĩ (tính đến Đinh Văn Nam tức hòa thượng Thích Minh Châu). Thế mà chú tôi vẫn đi theo cách mạng. Lúc về già, chú mới thú thật, khi phong  trào Xô-viết lên tới đỉnh điểm, Pháp dùng chính sách “quan nhà cai trị dân nhà”, chú đã được chú ruột của mình báo trước để chú tạm lánh ra hoạt động ở Thanh Hóa.

Vừa rồi, tôi được đọc truyện “Người không thú tội “của Duy Nhân, viết về ông Kha Tư Giáo. Câu chuyện của một người tù trung thực ở phía “bên kia”, kiên cường cho tới chết mà không chịu nhận tội phản quốc. Tôi bỗng nhiên có ý chê trách ông bộ trưởng đáng kính của tôi, cụ Kha Vạng Cân, một nhân sĩ yêu nước, trung thực đến ngây thơ, như bản chất những người trí thức gốc Nam Bộ, là chú ruột của Kha Tư Giáo. Tôi thắc mắc tại sao cụ Cân đã không bảo lãnh cho cháu, hay là vì cụ đã về hưu, bảo lãnh không được, hay là sợ liên lụy?

Thật ra, chuyện hòa giải hòa hợp dân tộc đã được các gia đình và dòng họ giải quyết xong nội bộ với nhau từ rất lâu rồi, ngay sau năm 1975. Từ khi phía bên kia, người người vượt biên, bảo lãnh cho con cháu những người ở bên này đi du học, “người Nam nhận họ, người Bắc nhận hàng”, hàng năm gửi tới ba bốn tỷ đô la về trợ cấp cho gia đình cả đôi bên.

Những người chống lại hòa giải hòa hợp, kể cả hai phía, phải chăng chỉ như những người đi đường sợ ma, sợ sự trả thù, vì bàn tay họ đã nhúng quá nhiều máu và đã chiếm hữu quá nhiều đặc quyền đặc lợi? Chuyện trả ân báo oán ngầm có thể xảy ra với đất nước, với dân tộc ta đã trải qua nhiều đau khổ, một lần nữa hay không, khi mà chúng ta sẽ ngồi lại với nhau?

Có ai có thể đóng vai Trần Hưng Đạo đích thân dội nước kỳ lưng cho Trần Quang Khải để hòa giải, để xóa bỏ đi mọi tỵ hiềm, khi cơ hội đã chín muồi, trước kẻ thù Nguyên Mông hung bạo đây?

© 2010 Đỗ Anh Thơ

© 2010 talawas

Bình luận

11 Comments (bài “Đỗ Anh Thơ – Những mẩu ký ức hay là câu hỏi chưa được giải đáp”)

  1. Trung Thứ viết:

    Bác Đỗ Anh Thơ đã nêu ra những mối tương quan giữa người với người trong gia đình, ngoài xã hội trong một chặng lịch sử. Tôi lưu ý nhất là mối quan hệ giữa Đại tướng Võ Nguyên Giáp và thân phụ của vị Đại tướng. Phải chăng sự xung đột trong mối quan hệ giữa hai con người ấy là xung đột ý thức hệ? Theo tôi sự xung đột này là căn nguyên mọi vấn đề. Tôi có thể nhường cơm, sẻ áo cho anh nhưng tôi đúng, anh sai thì dù tôi muốn nhường anh cũng không thể được. Sau khi vấn đề ý thức hệ đã ngã ngũ thì sự hy sinh, nhường nhịn về vật chất của khối dân chúng phía Tây giành cho phía Đông nước Đức đã không còn là vấn đề gì nữa.

    Tôi cũng hiểu bác Đỗ Anh Thơ đã dùng từ “viện trợ” hay “hỗ trợ” theo một nghĩa rộng chứ không chỉ là sự ban ơn, bố thí. Từ này vẫn thường được dùng đối với nghĩa đi vay mượn. Chẳng hạn nước N viện trợ cho nước V một khoản tiền X nhưng kỳ thực đó là hoạt động vay mượn. Việc đem tiền về nước đầu tư của Việt kiều tạo thêm nhiều công việc, giảm bớt việc xuất khẩu lao động cũng là một cách các bên cùng có lợi vậy. Nhưng tôi thấy một hiện tượng là tiền từ nước ngoài đổ về đầu tư vào bất động sản hơi nhiều.

  2. Đỗ Anh Thơ viết:

    Cháu Lề phải thân mến,

    Đối với bác, là một ông già nhưng còn năng lực dọn sạch đầu để phản tư, tự chỉ trích và tiếp thu cái mới… xem vạn vật “vi xô cẩu” (là con chó cỏ) là “thiên hạ giai tri mỹ vi mỹ, tư ố hỹ” (mọi người đều tưởng cái đó là tốt thì nó đã xấu rồi), xem không có lề phải lẫn lề trái, không có đúng sai, xem cái “hắc ám, đen tối” đang nằm chung dưới một mái nhà, được đặt trên đất nước, là vô lý trong cái hữu lý của sự tận cùng sinh diệt… nên cháu bảo bác “viết chán, vòng vo tam quốc, không lương thiện (nghĩa là độc ác)”… đã làm cho bác rất thích cháu và quyết tâm sẽ viết nhiều câu chuyện đầy ẩn dụ như thế nữa, vì chán là thích mà. Khi cháu vào thế giới ảo này, chán bác nhất thì hãy vào cái ảo khác là doanhtho.blogspot.com để đọc bài “đào chi yêu yêu” của bác xem có đỡ chán hơn chăng?

  3. @Đỗ Anh Thơ: Thưa bác, tôi công nhận là trước năm 1995 kiều hối chủ yếu là trợ giúp thân nhân. Đây là việc làm cực kỳ nhân bản của cộng đồng VK Mỹ. Sau 1995, kinh tế VN khởi sắc hơn, người trong nước đã bắt đầu tự lực, kiều hối trở thành kênh đầu tư là chính.

    @TrungNuHoang: Con số tôi tính là “hỗ trợ” của một gia đình ước tính bốn khẩu, xin anh/chị xem lại giúp. Chẳng lẽ bây giờ chúng ta lại làm phiền mọi người bằng cách chứng minh ai đúng ai sai trong một bài toán cấp 2?

  4. Thanh Nguyễn viết:

    (Trích)
    “Là một người trong nước, tôi cảm thấy bị xúc phạm khi tác giả cho rằng kiều hối là để “hỗ trợ” ai đó, chứ không phải chủ yếu là chuyển ngân lách luật, lách thuế để đầu tư với mục đích tìm kiếm lợi nhuận.”
    @Trương Thái Du:
    Phản hồi của ông có thể dẫn đến một nhận định hoàn toàn ngược lại như vầy nè: Chuyển ngân lách luật, lách thuế để đầu tư với mục đích tìm kiếm lợi nhuận, với mục đích rửa tiền, tuồn tài sản kiếm chác ra ngoài, tìm cách đưa tiền mánh mung, tiền đút lót, tiền hối lộ… từ Việt Nam ra các ngân hàng ở nước ngoài. Hiện tượng này diễn ra bấy lâu nay chưa được phanh phui làm lớn chuyện, mặc dù ai cũng biết.

    Kiều hối được gửi về chủ yếu là để hỗ trợ dù là trực tiếp hoặc gián tiếp, tạo được sức mua hoặc việc làm, đó là tình cảm thật chẳng có gì phải cảm thấy bị xúc phạm. Còn “hiện tượng chảy máu ngoại tệ” như trên mới là điều đáng giận, đáng lên án!

    Hơn nữa, chuyện lách luật, lách thuế ở nước ngoài thì còn thua xa so với trong nước lắm ông TTD ạ!

  5. Phùng Tường Vân viết:

    Miền Nam đã bị cướp bóc như thế nào & Nạn tham nhũng cộng sản

    @Đỗ Anh Thơ

    Sau 30/4/1975, chưa nói đến những tài sản tư nhân của những người bỏ nước ra đi và những thành phần “tư sản mại bản” bị đánh phá, phải nói là “như núi Thái Sơn” đã chạy vào túi riêng của các quan chức lớn, nhỏ cộng sản, tôi chỉ xin nói đến những công sản, đất đai khổng lồ khác của Thủ Đô Sài Gòn cũ mà ngày nay giá trị, theo đúng nghĩa đen là tấc đất tấc vàng, đã bị cướp đoạt như thế nào cũng bởi các quan chức cộng sản và cũng chỉ xin giới hạn vào một khu vực mà tôi biết rất rõ, từ đó độc giả suy ra các khu vực khác sẽ thấy đất đai của quốc gia vào túi tham những cộng sản là mênh mông… mênh mông!

    Suốt một khu vực từ ngã tư Lý Thường Kiệt (Nguyễn Văn Thoại cũ) và đường 3/2 (Trần Quốc Toản cũ) cho đến khu vực (tên cũ) Lê Văn Duyệt, Hiền Vương, Yên Đổ… nằm phía tay trái, ngày xưa hoàn toàn là đất công (tài sản quốc gia), chiều sâu có chỗ vào sát tới Khám Chí Hoà. Khu vực đó phần lớn là đất doanh trại của quân đội (Công Binh, Nha Kiến Tạo, thuộc Bộ Quốc Phòng VNCH)), hoàn toàn không có một đơn vị gia cư hoặc cơ sở thương mại tư nhân nào có thể lọt vô được mà ngày nay hầu hết vào tay tư nhân, mọc lên không biết cơ man nào là biệt thự nguy nga, địa điểm ăn chơi, du hí, cơ sở kinh doanh thương mại…

    Những người cộng sản đầy quyền lực giàu có thật!

  6. Tri Ngộ viết:

    Từ khi rời VN đến nay đã thấm thoát gần nửa thế kỳ, tôi được dịp về thăm quê hương VN 3 lần và tôi đã có một cái nhìn về những biến đổi ở quê nhà.
    1. Từ Huế cho đến Sài Gòn, tôi đã thấy và gặp những người trẻ (tuổi từ 20 đến 30) rất chăm chỉ cần cù làm ăn và họ là những người dân Việt tiêu biểu (vì theo thống kê, họ chiếm đa số). Những người trẻ này chỉ mong có công ăn việc làm và sinh sống bình thường. Nói chung họ chỉ mưu sinh hạnh phúc và cầu xin hai chữ bình an. Họ không biết hay không thích biết về chính trị và cũng không muốn (hay tránh) nói chuyện về chính trị.
    2. Nước Việt quá đông dân so với diện tích nhỏ bé. Nhà cửa được xây lên một cách quá ồ ạt. Xe cộ, nhất là ở Sài Gòn với số xe 2 bánh có động cơ nổ, nhiều quá sức chứa của thành phố, gây ra những vụ kẹt xe lớn. Không khí thành phố ô nhiễm và nóng bức hơn trước. Tiếng động gây ra bởi xe cộ cũng quá mức và chắc chắn không tốt cho sức khoẻ người dân.
    3. Trước một sức sống mãnh liệt của những người trẻ mà phần lớn đẻ sau 1975, số người trẻ này tạo thành một khối lượng (tiếng ngoại quốc có chữ inertie, inertia hay khối lượng quán tính) rất lớn và rất khó kiểm soát, nếu không có một sức mạnh võ trang như quân đội nhân dân hoặc công an với dùi cui, chó và súng ống tối tân. Quân đội và công an được huấn luyện chỉ để biết nghe răm rắp chỉ thị của Đảng, dựa trên một luật pháp không được thuần nhất và nghiêm túc mà khi thi hành thì lại có tính cách trừng trị dã man và thiếu dân chủ.
    Tôi đi đến kết luận là quản lý một nước như VN không dễ. Với một dân trí còn thấp và một cách cai trị hiện tại dựa trên sự sợ hãi và khủng bố, vấn đề đem dân chủ ào ạt đến với VN là một chuyện khó làm. Áp dụng dân chủ cho VN đòi hỏi thời gian và chiến lược.
    Vấn đề hoà hợp hoà giải dân tộc hiện nay không phải là vấn đề ưu tiên của những người trẻ ở VN. Vấn đề này nếu được giải quyết, chỉ làm thoả mãn những bức xúc lo lắng, cũng như làm tan đi hận thù, của hơn 3 triệu người VN ở hải ngoại và khoảng 3 triệu đảng viên CSVN cầm quyền chỉ muốn ôm giữ quyền lợi của mình.
    Du lịch tại VN hiện nay là một trong những nguồn lợi kinh tế rất lớn cho đất nước. Trên 3 triệu người VN ở hải ngoại bị đánh đuổi hoặc tự động ra đi khỏi VN sau 1975 và đã bị chế độ nguyền rủa, nay trở thành một khúc ruột thân yêu vì họ có tiền và tiền họ trở thành quý báu trong việc phát triển đất nước dựa trên quy luật kinh tế thị trường.
    Chính sách nước giàu dân mạnh, người người no ấm hạnh phúc thật sự chỉ là một chiêu bài mà nhà cầm quyền CSVN tung hô. Nắm được giây cương của con ngựa VN đầy sức sống hiện nay là một chuyện không dễ, chỉ có một chính sách độc tài đảng trị hà khắc mới kìm được con ngựa này.

  7. Trung Nu Hoang viết:

    @ Trương Thái Du (TTD):
    …””Ước tính Việt kiều trên toàn thế giới hiện nay là 3 triệu người. VK Mỹ khoảng 1,5 triệu, hằng năm gửi về 4 tỷ USD (so với 8 tỷ và 6 tỷ USD tổng kiều hối lần lượt trong hai năm 2008 và 2009). Trung bình 1 gia đình 4 khẩu, chỉ có 50% gia đình có khả năng “hỗ trợ” bà con ở trong nước thì một năm, một gia đình đã “trợ cấp” bà con, họ hàng: 21.333 USD. Đây là một con số vô lý…”” (quote)

    Con số đó thật sự vô lý, vì bác TTD tính kiểu chi mà lạ rứa? Các nơi như Pháp, Đức, Nga, BaLan v..v họ cũng gửi tiền về VN giúp gia đình chứ, chưa kể những người đi Lao Động theo phép của NN/VN. Cho là kiều hối: $ 7. 5 tỷ thay vì 4 tỷ cho dễ phép tính so với số người có khả năng gửi tiền về chỉ có 750 ngàn người (tức là 1/4 của 3 triệu VK, như bác TTD nói) thì cũng chỉ có 10.000 USD/ năm thôi. Bác TTD thử xem nhé:
    (7.5×10 9 : 750×10 3 = 750x 10 7 : 750 x 10 3 = 1 x 10 4 tức 10,000 USD/năm)
    Nếu chỉ tính 4 tỷ USD gửi về, thì chỉ có:
    4/7.5 x 10,000 = 5.330 USD/ năm mà thôi !
    Ghi chú: xin đọc 10 9 là 10 lũy thừa 9 tức 1 tỷ và 10 3 là 1 ngàn

  8. Matsu viết:

    Nhân tác giả nhắc tới lính Nhật Bản, tôi nhớ hồi cuối năm 2008, quốc hội Đài Loan thông qua nghị quyết yêu cầu chính phủ Nhật xin lỗi và bồi thường về việc đã cưỡng bức các phụ nữ Đoài Loan phải làm việc trong các nhà thổ dành cho binh lính Nhật trong thế chiến II. Trong thời gian Nhật chiếm đóng nước ta, phụ nữ Việt Nam có phải chịu thảm cảnh này không? Nếu tác giả và bạn đọc nào có thông tin về vấn đề này, xin vui lòng cho biết.

  9. Đỗ Anh Thơ viết:

    Anh Du,

    Tôi cũng như anh còn ở trong nước, đã già đang đau đớn phản tư. Về sự hỗ trợ của Việt kiều mà tôi ước tính làm cho anh phản cảm, đành xin lỗi, nhưng tôi hình dung sự hỗ trợ này, bao gồm cả trực tiếp lẫn gián tiếp, là rất lớn, trước kia là hàng, nhà cửa đất cát bỏ lại… ta ví như giúp con cá… đến nay là góp vốn đầu tư, làm cho giá trị tài sản người trong nước gia tăng lên gấp trăm lần, đó là vốn ban đầu là đất cát, ao hồ nhà cửa nói trên… nó là hỗ trợ cái cần câu và tôi e rằng con số ước tính của tôi còn thấp, anh ạ. Tiền vào túi ai, bị tham nhũng, phân phối không đều, chênh lệch giàu nghèo càng lớn… thì bình quân GDP/người của ta đã từ 75 USD tăng lên gần 1000 USD rồi. Nếu không có những cú hích đó, thì đa số gia đình trong nước ta hiện nay đã ra sao? Cho dù nhà nước có vay nước ngoài đến trên 30% GDP thì cuộc sống của dân cũng không thể cải thiện do nạn tham nhũng.

  10. Lề Trái viết:

    Đọc qua 3 bài của ông/bà Đỗ Anh Thơ, thật tâm phát chán vì kiểu viết không lương thiện một chút nào. Nhưng tới bài này thì nó vượt quá sự chán mà đưa tới một sự gần như bất bình.

    Một sự đánh tráo khái niệm khá là trâng tráo được ngụy trang bằng hình ảnh sến sống sượng nhất đến hình ảnh lịch sử, thôi thì không thiếu thứ gì.

    Tôi chỉ đồng ý phần này, đúng, dân tộc ta đã làm xong chuyện hoà hợp hòa giải từ lâu rồi. Như vậy việc hòa hợp hòa giải ở đây là với cái gì? Tại sao Đỗ Anh Thơ không một lần lương thiện để nói trắng ra, cứ phải vòng vo tam quốc làm gì. Hay là tại vì không có lấy một lý do chính đáng cả trong quá khứ lẫn hiện tại từ phía kêu gọi để đặt lên bàn làm điều kiện hòa giải?

    Thôi thì tôi nói thẳng ra, việc hòa hợp hòa giải ở đây là với nhà nước đương quyền. Thậm chí nó không mang cả nghĩa hòa hợp hòa giải, mà là một sự phục tùng hoặc chấp nhận “càng nhiều càng tốt”, nhưng nếu không thì cũng phải là một sự chấp nhận/phục tùng tối thiểu – nói trắng ra là sự im lặng. Thử hỏi hòa hợp hòa giải cái gì khi tác giả Nguyễn Hưng Quốc bị cấm nhập cảnh, ông Mai Thái Lĩnh bị cấm xuất cảnh, vừa nghe tin ông Đỗ Nam Hải bị xộ khám… Có muốn tôi nêu thêm tên? Mỗi cái tên như dao cứa vào lòng vì họ là tầng lớp ưu tú nhất mà Việt Nam (theo định nghĩa đất nước) có thể tạo ra. Và ông/bà vẫn lải nhải giọng điệu hòa hợp hòa giải: “Có ai có thể đóng vai Trần Hưng Đạo đích thân dội nước kỳ lưng cho Trần Quang Khải để hòa giải, để xóa bỏ đi mọi tỵ hiềm, khi cơ hội đã chín muồi, trước kẻ thù Nguyên Mông hung bạo đây”.

    Chắc tôi đọc ít Nietzsche nên nhìn không ra nhà Trần phải đối mặt với họa Nguyên Mông. Khi những người quan tâm tới hiểm họa của đất nước lại bị làm khó dễ như các bloggers ở VN, trầm trọng hơn, phải đi tù như blogger Điếu Cày, tôi chỉ nhìn ra triều đại của Lê Chiêu Thống, của bọn rước voi, của bọn bán nước để đổi lấy sự an toàn độc quyền quyền lực. Tới mức này tôi sẽ tìm tới Nguyễn Huệ để đầu quân chứ không bao giờ hòa hợp hòa giải kiểu đánh tráo định nghĩa với những Lê Chiêu Thống thế kỷ 21.

    Nếu thật sự chế độ này muốn hòa hợp hòa giải không phải theo kiểu đánh tráo định nghĩa, và thật xem có họa Nguyên Mông thì nên hành động như nhà Trần thay vì như thời Lê mạt. Điểm mở đầu là những điều kiện do ông Cao Quang Ánh đưa ra, theo tôi rất hợp lý và hợp nghĩa.

    Còn những người như Đỗ Anh Thơ, sự chọn lựa chính là ở quý vị, có thật lòng hòa hợp với những người thật sự yêu nước ở ngay trong nước hay không? Chắc cũng không thừa nếu tôi nhắc lại một điều tối quan trọng “Yêu nước không phải và không bao giờ đồng nghĩa với yêu Đảng”.

  11. Xin được mạn phép trả lời tác giả một phần câu hỏi, trích: “Từ khi phía bên kia, người người vượt biên, bảo lãnh cho con cháu những người ở bên này đi du học, “người Nam nhận họ, người Bắc nhận hàng”, hàng năm gửi tới ba bốn tỷ đô la về trợ cấp cho gia đình cả đôi bên”.

    Ước tính Việt kiều trên toàn thế giới hiện nay là 3 triệu người. VK Mỹ khoảng 1,5 triệu, hằng năm gửi về 4 tỷ USD (so với 8 tỷ và 6 tỷ USD tổng kiều hối lần lượt trong hai năm 2008 và 2009). Trung bình 1 gia đình 4 khẩu, chỉ có 50% gia đình có khả năng “hỗ trợ” bà con ở trong nước thì một năm, một gia đình đã “trợ cấp” bà con, họ hàng: 21.333 USD. Đây là một con số vô lý.

    Là một người trong nước, tôi cảm thấy bị xúc phạm khi tác giả cho rằng kiều hối là để “hỗ trợ” ai đó, chứ không phải chủ yếu là chuyển ngân lách luật, lách thuế để đầu tư với mục đích tìm kiếm lợi nhuận.

  • talawas - Lời tạm biệt

  • Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam… đọc tiếp >>>