Phạm Đình Trọng: Lời cuối với Đảng
03/05/2010 | 3:03 sáng | 3 Comments
Category: Thời sự / Spectrum
Theo lời nhà văn Phạm Đình Trọng, vào ngày 23.11.2009 ông đưa Thông báo từ bỏ đảng tịch đảng viên Cộng sản cho chi bộ đảng ủy quận Tân Bình, và sau buổi làm việc cuối cùng của ông với tổ chức đảng vào ngày 18.01.2010, bí thư chi bộ đảng ủy phường 15, quận Tân Bình, TP. HCM đã đến nhà giao quyết định khai trừ đảng đối với ông vào ngày 26.04.2010.
Trong thư “Lời cuối với đảng” được phổ biến trên Dr.Thọ’s Blog, ông đã có một số ý kiến về quyết định khai trừ đảng của quận ủy Tân Bình đối với ông.
Ông viết “Trong thực tế đời sống, đảng Cộng sản Việt Nam đã hoàn toàn giã từ chủ nghĩa Mác Lê nin nhưng vẫn duy trì một xã hội Mác xít để duy trì chỗ đứng, duy trì vị thế độc tôn cho đảng Cộng sản, trong khẩu khí vẫn phải hùng hồn tuyên bố tiếp tục đi theo chủ nghĩa Mác Lê nin và trong đường lối kinh tế phải thòng thêm cái đuôi xã hội chủ nghĩa: Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa! Thế là sự ngụy trang đã hoàn hảo!”
Ông nhận định một trong những mặt xấu của chủ nghĩa xã hội là chính sách “bạo lực chuyên chính vô sản. Bộ máy bạo lực chuyên chính vô sản không biết đến pháp luật, chỉ biết có đảng, thẳng tay trấn áp mọi tư tưởng, mọi tiếng nói khác biệt với đảng, tước đoạt những quyền dân chủ cơ bản của một xã hội văn minh, tạo ra một không khí căng thẳng không bình thường trong xã hội, là nỗi đe dọa thường trực với trí thức, với các hoạt động văn hóa tư tưởng!”
Với tình hình hiện tại ở Việt Nam, ông cho biết “Đảng đặt lợi ích của đảng lên trên lợi ích dân tộc, coi sự tồn tại của đảng cao hơn sự tồn tại của dân tộc thì đảng viên có chức quyền cũng đặt lợi ích của cá nhân họ, gia đình họ lên trên lợi ích của đảng. Họ dùng chức quyền để mưu cầu lợi ích cho cá nhân họ, gia đình họ trước đã.”
Nhìn nhận đảng đã là toàn bộ quãng đời làm việc, chiến đấu và cống hiến hết mình của ông, nhà văn Phạm Đình Trọng cho biết ông viết những dòng này cũng là vì đảng, về vấn đề “bị khai trừ” khỏi đảng, ông viết: “Dù tôi đã ra khỏi đảng nhưng đảng vẫn giành cho đảng quyền khai trừ tôi. Nhận cái văn bản thể hiện cái quyền của đảng, trong tôi chợt có suy nghĩ xót xa về đảng: Đây là cái sai khai trừ cái đúng, cái giả dối khai trừ cái trung thực, cái vô cảm khai trừ cái mẫn cảm và những rôbốt khai trừ con người! Khi một con người, một tổ chức đang tha hóa thì sự khai trừ này diễn ra trong chính con người đó, tổ chức đó!”
Bình luận
3 Comments (bài “Phạm Đình Trọng: Lời cuối với Đảng”)
Việc từ bỏ đảng của nhà văn Phạm Đình Trọng khiến tôi nhớ tới hành động cuối cùng nhân vật Petronius dành cho Nero trong bộ phim Quo vadis. Trước khi quyên sinh, Petronius đã viết thư, nhờ các đồng liêu gửi cho bạo chúa Nero. Hành động „đi trước một bước“ của Petronius cùng nội dung bức thư được các đồng liêu đánh giá là khiến cho Nero còn đau đớn hơn việc tên bạo chúa bị cướp mất ngai vàng. Quả vậy, Nero đã lồng lộn lên mà rằng cớ sao Petronius dám quyên sinh khi chưa được phép vua.
Càng về sau, khi phải chứng kiến những việc làm ngày càng bạo ngược của Nero đối với đồng bào mình đã kiến cho nhiều vị cận thần của Nero phải ghanh tị với Petronius.
Những việc kiểm điểm, mời làm việc, khai trừ khỏi đảng được các cấp đảng bộ tiến hành đối với nhà văn Phạm Đình Trọng SAU KHI ông đã thôi đảng tịch cho thấy: sự „từ bỏ sinh mạng chính trị“ của ông đã khiến Đảng Cộng sản Việt Nam cay cú, sượng sùng. Từ tâm trạng đó dẫn tới một hành động lố bịch của đảng là khai trừ đảng tịch người đã không còn là đảng viên nữa.
Trước đây, những hứa hẹn tốt đẹp về đạo đức, về đời sống vật chất của chủ thuyết cộng sản đã khiến cho nó dễ dàng được chấp nhận trong một xã hội nho giáo dựa trên nền tảng đức trị đã lụi tàn, đang mong chờ „sự cứu rỗi“. Tuy nhiên, ngày nay kẻ sỹ ở đời nếu vẫn còn bám vào chủ thuyết cộng sản với một lý do tự huyễn hoặc là vì lý tưởng cao đẹp của nó mà nhắm mắt làm ngơ trước hiện thực phũ phàng nó mang lại cho đồng bào, cho tổ quốc mình thì có thể xem là có Trí, có Nhân được không?
Hiện tại, những thế lực “mạnh bạo” trong đảng dùng quyền để “khai trừ đảng” cá nhân ông Phạm Đình Trọng. Nhưng tôi nghĩ tương lai không xa, chính những người đã “thấu hiểu” và đi tiên phong như ông Trọng sẽ khai trừ tên đảng của nhà cầm quyền khỏi đất nước VN.
Một vị giáo sư Triết ở Pháp (tôi quên tên) đã nói với sinh viên của mình: “Muốn thấu suốt một lý thuyết triết học, trước hết nên gia nhập vào nó và sau cùng nên ra khỏi nó.” (đại ý)
Tôi nghĩ, khi viết đơn xin ra khỏi đảng CSVN, nhà văn Phạm Đình Trọng hẳn đã thấu suốt lý thuyết Marxism. Nói cách khác, những người còn ở trong đảng CS là những người chưa hiểu gì về lý thuyết Marxism, kể cả các ông cán bộ lớn nằm trong Bộ Chính trị, hoặc các vị có bằng Tiến sĩ Marxism. (Tất nhiên các vị TS có bằng “đểu” thì càng tệ hơn nhiều, nói làm chi!)