talawas blog

Chuyên mục:

Nguyễn-Khoa Thái Anh – Nỗi sợ cộng sản, Hoa Kỳ và chủ nghĩa xã hội, McCarthyism, Nguyễn Hữu Liêm và chí công vô tư

21/04/2010 | 11:00 chiều | 6 Comments

Tác giả: Nguyễn-Khoa Thái Anh

Category: Chính trị - Xã hội
Thẻ: > >

Gần đây, một lần nữa lại có người e-mail cho Đàn Chim Việt yêu cầu trục xuất Nguyễn Hữu Liêm ra khỏi ban biên tập, sau khi có lời ngợi khen bài vở cũng như đường lối của trang báo này. Không giấu gì bạn đọc, tôi là một người bạn khá thân của anh Liêm, chúng tôi đồng ý với nhau rằng mối hận thù cộng sản cần được chuyển đổi thành những hành động tích cực hơn là những chửi rủa, bôi nhọ, chụp mũ tiêu cực. Chúng tôi hiểu nhau, tuy không hẳn chia sẻ đường lối và cách tiếp cận vấn đề của nhau. Thiết nghĩ, đấy là tinh thần đa nguyên trong khái niệm của dân chủ. Một điều cốt lõi đã được ông Voltaire (1694-1778) bày tỏ: “Có thể tôi không đồng ý với điều anh nói, nhưng tôi sẽ tranh đấu đến cùng cho quyền phát biểu của anh.”

Do nỗi sợ và thù ghét cộng sản, người Việt hình như vẫn chưa vượt qua được cái mốc căn bản này. Hôm nay, tôi xin không đi vào chuyện vì sao Đảng Cộng sản lại đào một hố sâu hận thù như thế để cho dân tình trong – nhất là ngoài – nước phải nằm cheo leo trên cái dốc trơn trợt này. Tôi chỉ ao ước rằng những người sống ở các nước dân chủ – nhất là Hoa Kỳ – sẽ bình tâm chiêm nghiệm lại ý tưởng đa nguyên này. Tôi cũng xin mạn phép được lược qua trải nghiệm “làn sóng đỏ” của Hoa Kỳ, cũng như vì sao sự đe dọa này không hề hấn gì đối với họ. Có phải vì tinh thần dân chủ, tôn trọng cái khác biệt mà Hoa Kỳ đã vượt qua những cái xấu xa đê hèn trong xã hội?

Đương nhiên, đây là một so sánh khập khiễng vì Mỹ và Việt Nam là hai quốc gia có những kinh nghiệm lịch sử, ngoại cảnh và con người, cũng như cách cấu trúc thể chế hoàn toàn khác biệt nhau – nhưng ít ra trong ước nguyện vượt lên trên phần số của dân tộc mình, tôi hy vọng chúng ta sẽ đối xử với nhau tử tế hơn và nếu định mệnh hay tình thế cho phép – tôi cũng ước ao thật mãnh liệt là người Việt sẽ vượt qua được cái khác biệt của nhau – dù phiến diện hay sâu đậm – nếu không phải lúc này thì trong một tương lai rất gần – để kết hợp với nhau tạo nên một một thế tức nước vỡ bờ, thay đổi được cục diện của đất nước trước khi quá muộn.

Làn sóng Đỏ (Red Scare) tấn công Hoa Kỳ?

Trong lịch sử Hoa Kỳ có nhiều thời kỳ dân Mỹ lo sợ Làn sóng Đỏ (Red Scare), bắt nguồn từ khi Vladimir Lenin cướp chính quyền Nga hoàng (còn gọi là Sa hoàng) năm 1917 trong Thế chiến thứ Nhất, sau đó lại chính Lenin ký kết bắt tay với phát-xít Đức với Hiệp ước Brest-Litovsk (tháng 3.1918) để ông rảnh tay tiêu diệt phe Menshevik, củng cố sự thống trị của cộng sản trên toàn lãnh thổ nước Nga. Một quyền lực và chủ thuyết mới đã bắt đầu trên bình diện thế giới. Trong Thế chiến thứ Nhất (và thứ Hai), Nga là đồng minh của Anh, Pháp và Hoa Kỳ cho nên người Mỹ ít khi nào tin tưởng hay chấp nhận sự tráo trở của Nga sô. Sự nghi kỵ này kéo dài từ 1917 cho đến 1920 (và bây giờ), và phải nói là hai chiều, vì cộng sản Nga cũng trên đường tranh giành bá quyền thế giới. Rồi đến 1930, các nghiệp đoàn lao động ở Mỹ bắt đầu hình thành, làm gia tăng mối lo ngại của dân Mỹ về sự giật dây của  Quốc tế Cộng sản trong nội bộ Hoa Kỳ.

Tháng Tư năm 1919, Sở Bưu điện Hoa Kỳ chặn được hơn 30 bưu kiện có gài chất nổ, gởi đến địa chỉ các thương gia và chính giới Hoa Kỳ, có tác dụng sẽ nổ tung khi được mở ra. Tháng Sáu năm đó lại có thêm 8 vụ nổ bom ở 8 thành phố khác nhau trên nước Mỹ, một trong những vụ nổ bom xảy ra tại tư gia của ông Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ Mitchell Palmer, ở ngay thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Điều này cho thấy có một cuộc âm mưu đánh bom qui mô nhắm vào Hoa Kỳ, tạo nên giả thuyết đây là một cuộc khủng bố do cộng sản chủ mưu. Rồi đến năm 1920 một vụ nổ bom kinh hoàng tại Nhà băng Morgan (House of Morgan) làm giới an ninh Mỹ bị báo động. Kết cuộc, ông Bộ trưởng Tư pháp Mitchell Palmer tuyên bố “một ngọn lửa phản loạn đã thiêu hủy nền móng của xã hội Hoa Kỳ”. Sau đó ông cho thiết lập một Phân khu Tổng Tình báo (sau này trở thành FBI/Văn phòng Tình báo Trung ương) do ông J. Edgar Hoover chủ trì. Sau đó cơ quan này khởi động các vụ bố ráp (gọi là Palmer Raids) các tổ chức quá khích, truy bức những di dân Âu châu mà họ cho là có móc nối với cộng sản trong xã hội Mỹ.

Vào năm đó, Đảng Cộng sản Hoa Kỳ (Communist Party of the United States) đã bắt đầu vận động tăng trưởng con số thành viên các nghiệp đoàn lao động. Đến năm 1941, Đảng Cộng sản Hoa Kỳ đã kết nạp trên 75.000 đảng viên. Đến 1949, Nga thí nghiệm cho nổ bom nguyên tử, và Mao đánh bại phe quốc gia của Tưởng Giới Thạch, chiếm trọn Trung Hoa lục địa. Đến 1950, chiến tranh với Bắc Hàn và Trung Quốc cũng khơi mào. Trong khoảng thời gian này đã xảy ra mấy vụ án, như vụ Klaus Fuchs, một người Anh gốc Đức làm việc trong Phòng thí nghiệm nguyên tử ở Los Alamos, bang New Mexico, Hoa Kỳ, trong Công trình Manhattan (Manhattan Project), thú nhận đã làm gián điệp cho Nga. Hay vụ Alger Hiss, một nhân viên cao cấp trong Bộ Ngoại giao Mỹ bị kết án làm gián điệp cho Nga sô. Hai vợ chồng Julius và Ethel Rosenberg bị bị kết án ăn cắp và bán tài liệu về bom nguyên tử cho Nga và xử tử năm 1953.

Cải cách xã hội để đối phó với “Tư bản luận” của Karl Marx

Từ thập niên 30 cho đến nay (2010), Hoa Kỳ đã trải qua nhiều biến chuyển xã hội. 1933-38, chính sách New Deal của Tổng thống Franklin D. Roosevelt; 2009-2010, cải tổ y tế của Obama, tất cả đều mang tính xã hội. Không những Hoa Kỳ đã trải qua các cơn sốt vỡ da về bản chất nhân vị của mình trong quá khứ, ban hành các chương trình đậm nét xã hội quá độ như Social Security Act (An sinh Xã hội giúp đỡ tiền già, hưu trí), Fair Labor Standard Act  1938 cùng với Child Labor Act ấn định lương bổng, giờ giấc làm việc cho trẻ em, ấn định số tuổi tối thiểu mà trẻ em có thể làm việc, Federal Housing Act (FHA, luật trợ giúp nhà cửa) và hai chương trình phụ thuộc Đạo luật An sinh Xã hội (Social Security Act) Medicare-Medicaid được ban hành vào tháng 7.1965 (Medicare giúp đỡ y tế, thuốc men cho người già và Medicaid cho người nghèo) mà hiện nay, người Mỹ – nhất là những nhân vật trong phe bảo thủ – cũng rục rịch chống đối Obama với các phong trào chống thuế TEA (Tax Enough Already) Party, chống xã hội hóa, vì mối nghi ngại cho rằng nước Mỹ đã quá thiên về hướng chủ nghĩa xã hội, nhượng bước cho những người ăn không ngồi rồi, gia tăng gánh sưu cao thuế nặng cho những thành phần đi làm, có trách nhiệm, cầm cả tương lai kinh tế của các thế hệ sau.

Từ lúc chủ nghĩa Marxist-Leninist xuất hiện trên thế giới, Làn sóng Đỏ lúc nào cũng là một mối đe dọa của Hoa Kỳ – nếu không trong thế đối trọng tất yếu giữa triết lý tư bản và cộng sản, chính nghĩa và tà đạo, cạnh tranh và nâng đỡ thì cũng trong tư thế hai phe quyền lực cùng nhau tranh giành ảnh hưởng và quyền lãnh đạo thế giới. Trong quá khứ, vào thời 1950, Hoa Kỳ đã có những vụ tố cáo, vu khống, lên án cộng sản, khét tiếng nhất là việc Thượng nghị sĩ Joseph McCarthy chủ xướng các vụ bắt bớ nghệ sĩ, tài tử, công chức chính quyền và những cuộc điều trần, chụp mũ khuynh tả ở Quốc hội. Sự đàn áp quá độ đã đưa đến khái niệm “McCarthyism”, đồng nghĩa với chuyện chụp mũ cộng sản hay bách hại, bêu xấu ai.

Công bằng và lẽ phải giúp Hoa Kỳ tránh chuyện quá độ

Tuy nhiên, lấy công minh mà xét, trong một thể chế dân chủ như Hoa Kỳ, những chuyện thái quá cũng không thể kéo dài trong xã hội. Lẽ phải theo khái niệm “majority rules, minority’s right” (đa số thắng thế, thiểu số có quyền) chí công vô tư, bao giờ cũng gây thiện cảm và thu phục được nhân tâm của công dân. Luật pháp của một nước dân chủ pháp trị cũng được sửa đổi, cải thiện, không cho phép chuyện lộng quyền, áp đảo hay tước đoạt quyền công dân của nhà cầm quyền.

Như vậy lối đi của một nước tư bản như Hoa Kỳ là gì? Có phải là tự lực cánh sinh, mạnh được yếu thua, lấy lợi nhuận làm đầu? Tuy trên lý thuyết thì như thế, nhưng thực chất không hẳn như vậy. Hoa Kỳ tuy là một nước tư bản, nhưng không như Việt Nam, không theo chính sách mackeno, không có những khẩu hiệu thật kêu: “Dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh, tiến bộ”.

Nói tóm lại, tại Hoa Kỳ, chế độ tư bản đầu sỏ, thịnh hành nhất thế giới, phương cách cải tổ xã hội toàn diện đã khiến quốc gia này ngày hôm nay có thể giúp đỡ cho con dân họ nhiều hơn, bao dung hơn chính các quốc gia theo chủ nghĩa cộng sản hay xã hội như Trung Quốc, Việt Nam, Cuba hay Bắc Hàn, tuy nhiều lúc đã có những chất vấn và nghi ngại về đường lối của Tòa Bạch ốc, như hôm nay dưới chính quyền Obama. Nói chung, người dân Mỹ không tin ở chính phủ, đối với họ chính quyền càng ít nhúng tay vào đời sống của dân tình càng tốt, nhất là vào thời buổi kinh tế suy thoái. Chính-quyền-nhỏ-không-chỉ-đạo-hay-áp-đảo người dân không chỉ là một đặc điểm riêng của Đảng Cộng hòa, vì từ thuở lập quốc, mối tranh cãi về quyền lợi của dân và quyền hành của chính phủ lúc nào cũng là điều thiết thực và nổi cộm. Đây chính là chuyện cốt lõi của dân quyền và dân chủ Hoa Kỳ (xin đọc thêm về Anti-Federalist và Federalist Papers).

Vì sao Việt Nam lo ngại cộng sản hơn Mỹ?

Bất kể những cuộc chiến ủy nhiệm thảm khốc giữa Tự do và Cộng sản mà người Mỹ can dự, mối lo ngại về cộng sản ở Mỹ, theo người viết chỉ là một nghi vấn kinh điển, không như Việt Nam, lúc nào cũng là một quan ngại hiện thực, vì gần một thế kỷ nay người dân Việt phải trải qua bao cơn máu lửa tàn phá và hủy diệt để sống trong một guồng máy áp bức và kiểm soát chặt chẽ đời sống của mỗi người. Không những thế, cuộc huynh đệ tương tàn vừa qua đã có những đòi hỏi hy sinh quá đáng để đưa Đảng Cộng sản đến thắng lợi toàn phần, nhưng cải cách và phần thưởng mà người dân mong đợi thì còn rất xa với mục tiêu công bằng và chí công vô tư, xây dựng một “đất nước độc lập, tự do, hạnh phúc”. Nhà cầm quyền ngày càng đi xa, đưa lợi ích của cá nhân và phe đảng lên trên quyền lợi của dân tộc.

Cho dù chính quyền Mỹ không được lòng tin hay tín nhiệm của người dân, cơ cấu bầu cử của Mỹ dành cho người dân quyền chọn lựa người lãnh đạo. Cứ theo từng nhiệm kỳ mà người dân có quyền thanh lọc, bầu chọn lãnh đạo mới của mình, từ chính quyền địa phương cho đến trung ương, những người đại biểu không được ưa chuộng sẽ bị loại, không thể ngồi mãi một chỗ để bóc lột hay đàn áp con dân. Người Việt không có diễm phúc chọn lựa người lãnh đạo mình, cho nên mối chán ghét ngày càng tăng, đến độ người dân bỏ mặc chuyện chính trị vì họ không có một tiếng nói than trách, khiếu kiện hay ảnh hưởng nào.

Trong khi đó, đối với khoảng 3 triệu người Việt sinh sống ở nước ngoài, chính quyền Việt Nam không có một hành vi thực tiễn nào nhằm xoa dịu, chuộc lỗi những hành vi ác nhân thất đức đã đẩy con dân mình vượt biển khơi, bất kể sống chết, đi tìm lẽ sống. Ít ra, cho đến nay người ra đi vẫn chờ một ít lương thiện ở lãnh đạo, mong họ cải tổ đường lối, thôi truy bức những tiếng nói lương tâm ở nước nhà, hoặc những tham nhũng quá độ để mang lại cho những người tha hương một nỗi nhục nhằn hổ ngươi, mỗi khi giới lãnh đạo nhà nước ra nước ngoài. Ngoại trừ Nghị quyết 36, được coi như là một chiến lược để chiêu dụ người Việt hải ngoại, chính quyền cộng sản không có một hành động chính thức nào để đối thoại với “khúc ruột ngàn dặm” của họ.

Ngược lại, đây có thể là phản ứng của lãnh đạo nhà nước đối với với một chọn lựa thiển cận, một sự cố chấp, một sự mị (dân) của một số lãnh đạo cộng đồng “chống cộng” hải ngoại: không muốn thương lượng hay thỏa hiệp với cộng sản, tăng tốc theo những áp bức trong nước, rốt cục cả hai bên đều thi gan cùng tuế nguyệt, ngày càng đào sâu cái hố chia rẽ dân tộc cho đến ngày tàn lụi của đất nước?

Nguyễn Hữu Liêm, anh là ai?

Tất nhiên, người viết chỉ nói đến vấn đề nổi cộm, chứ không nói đến những chi tiết phức tạp của mọi trường hợp. Lấy công minh mà xét, không một ai, ngay cả các đảng viên cộng sản, lại thích ôm ấp mãi cái chủ thuyết ngoại lai vô luân này, nhưng vì thiếu tài đức, dũng cảm, trách nhiệm và lương thiện nên họ muốn ôm ấp cái bổng lộc đặc quyền, đặc lợi này do sự chuyên chính của độc đảng mang đến. Trong khi đó, có một thiểu số ngây thơ, xu nịnh, hoặc những người xem nhẹ, bỏ qua những tai hại chết người của nhà cầm quyền để manh nha góp sức chuyển hướng Đảng Cộng sản, giúp họ thực hiện những điều ích lợi, hy vọng Đảng Cộng sản sẽ dần dà quay về với dân tộc. Ngoại trừ những kẻ chỉ muốn trục lợi, hưởng ơn mưa móc cho cá nhân, phần còn lại có phải là những người thức thời, thấy trước và đi trước mọi người trên lộ trình cam go, mang đất nước ra khỏi ngõ bí.

Bài toán Việt Nam còn nhiều ẩn số. Tôi không có câu trả lời, và căn cứ trên những diễn biến đê hèn của nhà nước đối với Trung Quốc gần đây, người ta gần như hết hy vọng. Tôi không phải là một trong những người có cơ hội – hay là người cơ hội – gần gũi hay tiếp cận với lãnh đạo nên không thể biết được những chuyện như bạn tôi, anh Nguyễn Hữu Liêm có thể biết, hoặc giả anh cũng chẳng biết gì hơn vì còn những mặt chìm, nhưng vẫn nuôi hy vọng còn nước (để tát) cờ (để đánh). Theo ước đoán, anh Liêm có thể giữ một nước cờ cao hơn những gì tôi biết hay đoán được ở anh. Hoặc có thể anh cũng chỉ là một người quá khả quan, quá hoang tưởng về nội lực của mình cũng như hứa hẹn từ đối tác nhà nước của anh. Và một ngày kia anh sẽ vỡ mặt – hoặc nở mặt vì thành công.

Như nhiều người, tôi hiểu được cái quá khứ tráo trở khôn lường của cộng sản, nhưng vì tin tưởng vào những khái niệm dân chủ như: “Hãy dành cho người khác ý tưởng tốt thay vì nghi ngờ họ” (give someone the benefits of the doubt), nên tôi cũng cố dành phần phán đoán cho đến lúc sau cùng khi có đủ bằng chứng hay dữ kiện. Lại nữa, tôi chỉ quan niệm rằng không nên dùng thước đo của mình mà đo lường, phán xét người khác. Những người tranh đấu cho dân chủ nên áp dụng cho mình một lý tưởng cao hơn những doanh nhân hay nghệ sĩ, nhưng chính vì vậy họ không nên hà khắc mà áp đặt tiêu chí của mình lên đường đi hay công việc mưu sinh của người khác. Gần đây anh Liêm và Hiệp hội Doanh nhân Toàn quốc (ngoài Hội Doanh nhân California) đã gặp gỡ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở Hoa Thịnh Đốn để xúc tác kêu gọi chính thức hóa, từ đó bảo vệ việc đầu tư của người Việt hải ngoại ở Việt Nam.

Điều khó xử của phương án này không nằm ở phía người đầu tư mà nằm ở phía nhà nước và những luật định chồng chéo của họ. Tôi tin rằng khi những hợp đồng ký kết giữa người Việt và nhà nước Việt Nam không nằm trong khế ước quốc tế bao quát hơn như Hiệp ước Song thương (Bilateral Trade Agreement và WTO) giữa Hoa Kỳ và Việt Nam thì doanh nhân Việt vẫn nằm ở thế yếu và bất cập. Nhà nước cộng sản chỉ đủ can đảm để đương đầu với những giao kèo và hợp đồng này khi họ tự tin làm như thế sẽ mang lại cho họ được tín nhiệm để àm ăn lâu dài với quốc tế, do đó họ bắt buộc phải làm nhiều điều phải hơn trái.

Còn một giả định nữa mà một số người đã nói với tôi: “Nếu anh Liêm là công cụ của cộng sản, có hại cho bước tiến chung của đất nước thì Thái Anh sẽ đối phó ra sao, liệu anh có để tình bạn khỏa lấp và làm cho mình mù quáng?” Tôi không tin điều này sẽ xảy ra. Nhưng nếu có thì hành xử quang minh như trong trường hợp sau đây sẽ làm gương chuẩn cho tôi:

Một hôm, nhân lúc giảng dạy về mối sợ Làn sóng Đỏ sau Thế chiến thứ Nhất, lớp Sử Hoa Kỳ (United States History) chúng tôi bàn về mối nghi ngờ bàn tay lông lá của cộng sản trong những vụ đánh bom khủng bố ở Mỹ vào thời 1920, có một học sinh nhắc tới Ted Kaczynski, người được FBI mệnh danh là Unabomber vì mục tiêu đánh bom của ông ta thường nhắm vào các giáo sư đại học và các công ty hàng không (UNiversity and Airlines Bomber) vì chán ghét bước tiến ồ ạt của công nghiệp, lấn chiếm thôn quê hoang dã của thành thị (phải chi ông là cư dân Hà Nội, thủ đô bành trướng của ngày nay!). Trên 10 năm, những vụ khủng bố đánh bom (16 vụ) của ông không bao giờ được FBI tìm ra, tuy đây là trường hợp điều tra tốn kém nhất của họ. Năm 1995, ông gửi cương lĩnh “Một xã hội công nghiệp và viễn tượng của nó” đến tờ New York Times và hứa sẽ thôi khủng bố, nếu họ công bố cương lĩnh này trên toàn Hoa Kỳ. Rốt cuộc một người anh của Ted Kaczynski đã nhận ra tuồng chữ và cách hành văn của em mình và tố cáo ông với FBI. Kết cuộc, Ted Kaczynski bị bắt và ở tù chung thân vì người anh của ông đã bất chấp tình gia đình máu mủ, nộp ông cho pháp luật.

Tôi cũng thế – không thể vì tình bạn mà bao che cho cái tai hại chung của đất nước. Lẽ phải và dân tộc sẽ thắng thế.

© 2010 Nguyễn-Khoa Thái Anh

© 2010 talawas

Bình luận

6 Comments (bài “Nguyễn-Khoa Thái Anh – Nỗi sợ cộng sản, Hoa Kỳ và chủ nghĩa xã hội, McCarthyism, Nguyễn Hữu Liêm và chí công vô tư”)

  1. Công tử Bạc Liêu viết:

    Em đã có lần kín đáo đề nghị bà chị Hoa Bất Tử hãm phanh một chút cho giao thông công cộng được nhờ, nhưng phanh của bà chị hình như là phanh của Toyota, từ một tốc độ nào đó trở lên là không hãm được nữa, mà tốc độ này thì bà chị sử dụng hơi bị thường xuyên.

    Quý hồ tinh, bất quý hồ đa, bà chị ạ. Bà chị xông vào mọi đề tài, diễn thuyết thao thao bất tuyệt, ai phản đối một chút thì bà chị quạt như mưa như gió vào mặt người ta. Bà chị chẳng bao giờ xin lỗi ai một câu, chẳng bao giờ nhận sai (vụ vs bác sĩ Trần Văn Tích là ví dụ điển hình nhất, may mà bác Tích tuổi cao, không chấp mấy thứ như thế). Thử hình dung, nếu bà chị mà được ở vào vị trí Trưởng Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương Đảng CSVN chẳng hạn thì tình hình tư tưởng, văn hóa VN sẽ đến mức thế nào. Chắc cũng bị bóp nghẹt chẳng kém hiện nay!

    Nói gần nói xa chẳng qua nói thật: Chúng em đây đã biết rõ tất tần tật các suy nghĩ, lập luận, kiến thức của chị rồi. Nếu những phản hồi sắp tới của chị không có gì mới mẻ hơn, mà chỉ thuần túy tiếp tục phục vụ nhu cầu diễn thuyết hay nhu cầu “đường ta rộng thênh thang tám thước” thì ta cứ nhấn ga thỏai mái, chẳng việc gì phải hãm phanh của chị thì những người khác đang đi trên đường nên chú ý, ở đâu có gắn biển Hoa Bất Tử là bạn nên tránh xa!

  2. Thanh Nguyễn viết:

    @HBT:
    You viết một câu tối nghĩa. Khiến người đọc rất dễ hiểu sai. Vì vậy, người gõ phản hồi là người cần phải động não trước khi đặt tay lên bàn phím.

    Đừng lấy lí do gì để giải thích cho cái câu: Mỹ là quê hương của Adam Smith. Lời viết khẳng định như đinh đóng cột vậy(lại còn ghi năm sinh – tử nữa) nên Louis thắc mắc là phải rồi.
    Nếu viết: Mỹ là môi trường/ thửa ruộng/ mảnh đất tốt/… của học thuyết kinh tế của Adam Smith… thì làm gì có thắc mắc.

    Viết phản hồi, trả lời ý kiến tranh luận cần phải rõ ràng. Viết làm sao để nguời ta không hiểu sai và mình khỏi mất thì giờ giải thích dài dòng. Rồi sinh ra cãi cọ lòng thòng. Chẳng học hỏi được gì mà chỉ thấy những tiểu tiết để chứng minh cái tôi của mình một cách vớ va vớ vẩn.

  3. Louis viết:

    @ Hoa Bất Tử
    Cảm ơn ông/bà đã có lời ưu ái khuyên tôi động não khi đọc. Bài viết của ông Nguyễn Khoa Thái Anh thì mạch lạc dễ đọc dễ hiểu, tôi không cần phải động não nhiều; tuy nhiên khi đọc đến phần phản hồi của ông/bà thì não tôi ngừng hoạt động, tôi bị “tẩu hoả nhập ma”. Câu văn dài gần 250 con chữ của ông /bà với những cụm từ “mà không những “(2 lần), “mà lại” (3 lần) được chấm dứt bằng 1 dấu hỏi làm não tôi choáng váng:

    “Song song với sự phát triển cùng nước Mỹ cho dù có phần chậm hơn, tại sao nước Đức bên kia bờ đại dương vốn là quê hương của không ít những vị triết học gia về chủ nghĩa Cộng Sản lỗi lạc như Karl Marx, Friedrich Engels… mà không những đã từ bỏ bằng thái độ chắc chắn rằng: dân tộc Đức đoạn tuyệt với chủ nghĩa phát xít (vốn đề cao sự độc tài toàn trị của 1 Đảng phái duy nhất, và sự đề cao độc tôn dân tộc Đức với dòng máu da trắng tóc vàng nên mọi dân tộc khác là kẻ thù của dân tộc Đức) mà không những lâm vào tình trạng bị suy kiệt vì Đảng Cộng Sản lãnh đạo, mà lại trở thành nước công nghiệp giàu có và hưng thịnh vào hạng nhất nhì thế giới với mặt bằng xã hội cao và là nơi cho nhiều nhân tài trẻ ưu tú trên thế giới bay về hội tụ để được đào tạo trong những ngôi trường danh giá, mà lại trở thành nơi cho các Đảng phái với tôn chỉ tự do trong thương mại, sản xuất cũng như tiêu thụ hàng hóa đi ngược với tôn chỉ của Đảng Cộng Sản do những vị trí thức của dân tộc đề ra, mà lại trở thành quốc gia, nơi mà Đảng Cộng Sản khó khi nào giành được 5% phiếu bầu của người dân để có chỗ ngồi trong quốc hội?”

    Tôi luôn trân trọng những tác giả, “phản hồi gia” đã dành nhiều sức lực và thời giờ chia sẻ tri thức của mình qua những bài viết nghiêm túc, những phản hồi chừng mực… Thú thật là tôi đã học hỏi được rất nhiều trong những năm vừa qua làm độc giả của Talawas. Tuy nhiên khi đọc phải những “chuyên viên phản hồi” mà bài viết nào vừa được tung lên mạng thì “chuyên viên” có phản hồi ngay với những dữ kiện chưa được minh xác bởi chuyên viên thì tôi có cảm giác là chuyên viên đó không có sự kính trọng người đọc và không có cả sự kính trọng cho chính mình. Động não như thế chỉ phí calorie.

  4. Hoa Bất Tử viết:

    @Louis:

    Bạn đinh ninh đúng đấy. Tôi xin đính chính lại rằng tôi chỉ có viết “Mỹ là quê hương của..” chứ tôi không viết là “Mỹ là quê hương tâm linh của…” đâu. Rất cám ơn bạn đã đọc phản hồi của tôi và cùng động não suy nghĩ với điều tôi viết. Mong bạn hãy cùng động não suy nghĩ cùng tác giả Thái Anh nhé.

  5. Louis viết:

    Thế mà lâu nay tôi vẫn đinh ninh Adam Smith là người Scott, chưa 1 lần đặt chân đến Mỹ. Hay ông/bà Hoa Bất Tử cho rằng Mỹ là “quê hương tâm linh” của Adam Smith?

  6. Hoa Bất Tử viết:

    Mấy đảng thì đủ mà mấy đảng thì dư? Đó thực sự sẽ chẳng còn là điều gì cần thiết phải quan tâm khi mà những con người ra ứng cử hiểu được rằng lợi ích dân tộc phải được đặt trên tất cả, trên lợi ích của đảng phái, phe nhóm. Khi nào đảng phái trở thành mái nhà để từ đó nuôi dưỡng những nhân tài bước ra phục vụ cho xã hội thì đất nước sẽ thăng tiến. Bằng không, nếu chỉ lấy đảng phái ra làm cái khiên và vỏ bọc để tranh giành những lợi ích cá nhân thì VN muôn đời cũng không khá được.

    Mỹ là quê hương của Adam Smith (1723-1790), – triết gia thành công nhất trong việc hoàn thành học thuyết về nền kinh tế thị trường (Marktwirtschaft) với quyển sách phát hành năm 1776 “Inquiry into the nature and causes of the wealth of nations” có giá trị rất cao ở sự mô tả chi tiết về sự tự do trong môi trường kinh tế tự do không có sự kiểm soát của nhà nước về mặt phát triển thông thương giữa Cung và Cầu, cũng như yếu tố lịch sử của chính dân tộc Mỹ vốn đa chủng tộc, đã khiến cho nước Mỹ không có hiện trạng bị cai trị theo kiểu độc tài toàn trị như tại 4 nước Cộng sản: Việt Nam, Trung Quốc, Cuba, Bắc Hàn. Song song với sự phát triển cùng nước Mỹ cho dù có phần chậm hơn, tại sao nước Đức bên kia bờ đại dương vốn là quê hương của không ít những vị triết học gia về chủ nghĩa Cộng Sản lỗi lạc như Karl Marx, Friedrich Engels… mà không những đã từ bỏ bằng thái độ chắc chắn rằng: dân tộc Đức đoạn tuyệt với chủ nghĩa phát xít (vốn đề cao sự độc tài toàn trị của 1 Đảng phái duy nhất, và sự đề cao độc tôn dân tộc Đức với dòng máu da trắng tóc vàng nên mọi dân tộc khác là kẻ thù của dân tộc Đức) mà không những lâm vào tình trạng bị suy kiệt vì Đảng Cộng Sản lãnh đạo, mà lại trở thành nước công nghiệp giàu có và hưng thịnh vào hạng nhất nhì thế giới với mặt bằng xã hội cao và là nơi cho nhiều nhân tài trẻ ưu tú trên thế giới bay về hội tụ để được đào tạo trong những ngôi trường danh giá, mà lại trở thành nơi cho các Đảng phái với tôn chỉ tự do trong thương mại, sản xuất cũng như tiêu thụ hàng hóa đi ngược với tôn chỉ của Đảng Cộng Sản do những vị trí thức của dân tộc đề ra, mà lại trở thành quốc gia, nơi mà Đảng Cộng Sản khó khi nào giành được 5% phiếu bầu của người dân để có chỗ ngồi trong quốc hội? Adorf Hitler, về khoản thù ghét nhân loại, ông yêu chúa Trời nên phải xử dân tộc Do Thái. Về cái khoản có mấy năm nắm chính quyền mà “đại ca” ấy đưa nước Đức thoát khỏi vị thế bại trận, xây đường cao tốc cho xe chạy rầm rầm. Sự độc tài trong lãnh đạo của Hitler cùng sự phân biệt chủng tộc đến mức quyết giết bỏ một dân tộc khác bằng vũ lực, bằng súng đạn…, ít ra bộ óc lãnh đạo của ông cũng không bị nhuộm bẩn bởi những đồng tiền đút túi riêng nặng nề như các vị lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện tại, ít ra cũng có những hành động thiết thực vào việc xay dựng đất nước. Thành quả ngày nay là những con đường cao tốc hiện đại bậc nhất thế giới với hệ thống đèn báo, biển hiệu, và những công trình cầu đường có tuổi thọ hàng trăm năm, chứ không như tại VN, dầm cầu xây được vài ngày đã sập.

    Ông Nguyễn Hữu Liêm đứng giữa 2 dòng tư tưởng, theo như lời nhận định riêng của ông rằng ông có những nước cờ riêng của ông. Việc ông bị cả 2 phe phái (vâng, phe phái – vì người Việt Nam thích chia phe phái để xác định chỗ đứng của mình)phản kích với những nghi ngại về lý tưởng ông đề ra là phản ứng bình thường trước công luận. Ai tin thì ủng hộ mà ai không tin thì có những phát ngôn đả kích thái quá. Tôi nhận định rằng, phản ứng chê bai kế hoạch của người ta đặt ra trước khi chính bản thân người chê chưa có hành động nào thiết thực để hành động mang lại lợi ích chung cộng đồng là một phản ứng rất là không nên. Các cụ xưa nói “chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng tổng”, trong khi còn chưa dám đi thi để khẳng định giá trị bản thân mà đã lớn tiếng chê kẻ quyết tâm đi thi, xét ra họ cũng là những người vô dũng mà cũng vô mưu.

    Bài viết của tác giả Thái Anh lần này tiến bộ ở mặt truyền đạt ý tưởng. Ông không đi quá sâu vào chi tiết khai thác thái độ bạn đọc với mình, những người đã dành cho ông sự phê phán kịch liệt với những bài viết kiểu tựa đề “Người Việt và căn bệnh hoang tưởng trầm kha”… để làm tư liệu viết bài. Ông đi thẳng vào hiện trạng thực tế của đất nước và một số nước có tầm đối tác chiến lược với Việt Nam trong thời điểm hiện nay. Âu cũng là giá trị đáng khích lệ của ông khi muốn chia sẻ với cộng đồng về ý kiến riêng của mình. Xin chân thành cảm ơn ông về bài viết có giá trị này.

  • talawas - Lời tạm biệt

  • Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam… đọc tiếp >>>