Nguyễn Chính – Chùm thơ
24/03/2010 | 3:14 chiều | 2 Comments
Category: Chính trị - Xã hội, Sáng tác
Thẻ: thơ
Lời ru của cha
À ơi! Mai ngày lớn lên con sẽ hỏi cha Về một thời hoang vu Sao cây không xanh nơi trung du quê mình? À ơi! Con sẽ hỏi cha Về một thời chưa xa Một thời vẫn còn đây bao khát vọng tự do Tự do – như cơm ăn, như nước uống hàng ngày Như mặt trời của cỏ cây À ơi! Con sẽ hỏi cha Về những tượng đài Được dựng lên để ghi nhớ một thời khốn nạn Quỷ dữ bạo quyền, ngày cũng là đêm Đêm sợ hãi bao trùm lên tất cả Bóng hoàng hôn tắt vội những chiều buồn Con sẽ hỏi cha về những người hiền Đất nước này kẻ sỹ chẳng thời nào vắng mặt Những con tằm nhả tơ cho dân mình dệt thành lụa là, gấm vóc Mấy ngàn năm nối tiếp nhau, họ bao giờ cũng thức Uy vũ, ngục tù “bất năng khuất”, lưu danh (*) À ơi! Con ngủ cho ngoan Trắng đêm rồi, cha nguyện hồn sông núi Mai con lớn thành người Đứng thẳng giữa trời Nam.(*) Mượn ý câu “Uy vũ bất năng khuất”
Với mình
Ta cứ tin và mê mải đường xa Đi tìm cái chưa một lần nhìn rõ Chẳng bớt dại dẫu bao lần vấp ngã Để một thời trai trẻ khép sau lưng Ta vẫn bảo trời đâu có thật Nhưng lại tin có thánh giữa đời Ta đã quên rằng từ thủa xa xôi Chính Ac-tơ (*) đã đập tan tượng đất Còn luyến tiếc chi cái hão huyền trộn lẫn lời đường mật Quá nửa đời rồi, ta đã nhận ra chưa?(*) Nhân vật trong tiểu thuyết Ruồi trâu
Đất nước
Đất nước không có nhiều mỏ vàng Để chỉ việc bới lên ăn đời này qua đời khác Cũng chẳng nhiều mỏ sắt Để rèn thành súng nhỏ, súng to Dân tộc này thích gì đâu chinh phạt! Có thể một thời mù quáng, u mê… Cháo loãng cầm hơi chạy chín, mười cây số Nhưng không thể bay lên Bằng cái lý khùng điên cùng cái cuốc chim và cơm nắm, quả cà… Nếu thế hệ này ngu dại hơn cha, ông Đừng ngộ nhận nhà mình là có phúc! Đất nước không có nhiều mỏ vàng!Nha Trang 1989
© 2010 Nguyễn Chính
© 2010 talawas
Bình luận
2 Comments (bài “Nguyễn Chính – Chùm thơ”)
@Nguyễn Chính
“Con sẽ hỏi cha
Về những tượng đài
Được dựng lên để ghi nhớ một thời khốn nạn
Tố Hữu nói :”Thênh thang áo vải hồn muôn trượng
Hơn tượng đồng phơi giữa lối mòn ” vậy mà bày ra lăng tẩm hỗn hào, tốn kém, lố bịch quá !
“Con sẽ hỏi cha về những người hiền…”
Người hiền, chắc không phải “Mác, Lê Nin thế giới người hiền !”(Cũng vẫn Tố Hữu).
(Thây có nhắc đến “VÀNG”, HLV xin được gửi gấm bài thơ dưới dây trong “nhà” của Nguyễn Chính)
BƯỚC VÀO NĂM MỚI CỦA KỶ NGUYÊN
– Hoàng Linh Vương –
Người bạn quyền quí ơi!
Ở đâu có cửa mở cho hạnh phúc?
Chốn nào là miền đất hứa của tự do?
Kỷ nguyên cũ đã giã từ trong bão tố
Và năm mới bước lên ngôi thập tự.
Những tỉnh và thành của Tổ Quốc nhấp nhô
Thể chế đang dần dần mất dấu
Không phải mực nước biển ngăn dòng quật khởi
Cũng chẳng phải sóng sông Hồng hay dòng cuộn Cửu Long.
Loạn những chính khách đang chen chân định đoạt
Giành độc quyền khai thác núi sông
Họ cột buộc tất cả vào tự do
Họ dùng búa, dùng liềm, giương bó đuốc.
Với họ vàng phải mọc trên nương đồng
Và giống như trong thời khắc tiền cổ
Là quan quyền tay khua giơ cung kiếm
Điều khiển bình đẳng, chỉnh lý cán cân công.
Người lãnh tụ kiên trì máu ung thư
Vươn cánh tay gồng gân đầy quyền lực
Chỉ huy lãnh thổ của vòng loang tự phát
Rồi khoá lại như khóa cửa nhà tư.
Được phỏng đoán hành tinh tận cực nam
Họ lướt sóng không nhân nhượng ngừng nghỉ
Họ nhìn thấy hoang đảo cùng bờ xa
Nhưng thiên đường thì mãi nhận không ra.
Trên khắp nẻo tận cùng của Quê Hương
Ta sẽ không tìm ra chốn bình yên
Ở nơi đó Tự Do luôn xanh mãi
Ở nơi đó con người luôn ngây thơ.
Vũ trụ vô tận trong tầm nhìn của ta
Chính những phi thuyền sẽ không thể vượt qua
Và trong lòng của những phi thuyền ấy
Không có chỗ cho ai tìm hạnh phúc.
Trong trái tim thánh thiện có vùng im tiếng lắng
Ta phải vượt ra ngoài sức nặng con người
Tự do chỉ để có trong mơ?
Và thiện mỹ chỉ nẩy nở trong ca thơ?
Hoàng Linh Vương