Vũ Đông Hà – Đổ thừa Xã hội. Đổ rác Việt Nam
16/03/2010 | 6:00 sáng | 9 Comments
Category: Tổng hợp
Thẻ: Cách mạng Phục hưng > dân chủ dân sinh dân trí > Rác
I.
Ở Hà Nội, Tết vừa qua người ta xả rác vô tội vạ, ở Việt Nam có phong tục đi lễ các đình, chùa vào tháng giêng, chỗ nào người cũng xả rác… Đó là phát biểu của một cư dân Hà Nội trong phóng sự “Nạn đổ rác lén trên đường phố Hà Nội”[1].
Nhưng đây không phải là một nạn duy nhất. Xã hội ta còn vô số nạn. Công khai, không cần lén lút.
Chúng ta có những kẻ say rượu, phóng thích sự thoả mãn đến cuồng loạn[2]. Phóng thích ở đây là đứng chỗ cấm không được đái để làm chuyện đái không được cấm. Cũng chẳng cần bảng cấm, chẳng cần say sưa, người phụ nữ ngoại hình xinh đẹp ngồi phơi mông phóng thích ngay giữa vườn hoa đẹp[3]. Ở đâu cũng có sự phóng thích không đúng chỗ, nhưng chỉ có Việt Nam ta mới phóng thích được một tấm ảnh cực kỳ ấn tượng như thế.
Chúng ta có những kẻ phóng thích sự thỏa mãn trên vỉa hè. Không phải là những vòi nước nhân tạo, chẳng là rác phế thải, rác được ruồi đậu kiến bu, mà là rác rưởi cuồng loạn đổ xuống đầu một cô gái bị nắm tóc đánh đập dã man, được phổ biến tràn lan trên YouTube[4]. Blogger Trương Thái Du gọi đó là sự dã man, vô học và vô văn hóa của kẻ thủ ác[5]. Sự cuồng loạn độc ác này dưới bậc một thứ rác rưởi khác. Đó là loại rác xác chết tuổi chưa quá 20 ngồi trên ghế đá lạnh lùng như đá. Nhìn. Nếu chúng còn sống thì ít ra, dù vì sợ hãi liên lụy hay tôn thờ chủ nghĩa mackeno, chúng đã đứng lên đi chỗ khác.
Chúng ta có những rác rưởi cắt ngang hàng trong xã hội được mang tên xếp hàng cả nước, vỉa hè là xa lộ, đèn đỏ là đèn xanh, thời thượng là quán Chưởi Hà Nội, đm không ăn thì xéo đi, khách hàng nườm nượp kéo vào để nghe chưởi. Ăn mới sướng. Chúng ta có rác PMU18, rác dầu Dung Quất, rác công an vòi tiền doanh nghiệp, rác nhà giáo thâm niên 30 năm, đáng tuổi cha chú, ai đời làm chuyện đó [6]cùng VIP chủ tịch xứ giang hồ mua dâm nữ sinh[7].
Chúng ta có con đường rác cộng sản. Nồng, tanh. Hoa sữa. Gợi nỗi đau chuyện bị chèn ép. Chúng cướp dưỡng khí, dường cô lập tôi giữa rừng người. Trong những bài thơ và những bài hát. Ngợi ca hoa sữa. Khiến thời gian nực cười. Vẻ lãng mạn tồi tàn. Mùi hoa nhắc nhớ mùa thu đương trị. Đã quen với việc hiện diện của chúng. Người ta có thể dễ chấp nhận. Trên mảnh đất này. Một kiểu chánh trị đậm mùi.[8]
Và vì thế
Chúng ta có rác
Màu đỏ Như loài cỏ Ngỡ là chuyện nhỏ Nên không ai dọn bỏ Chúng tôi luôn hốt hoảng nhưng biết làm thế nào!? Đành bỏ ngỏ..!!![9]
Nên chi rác trở thành bãi, bãi thành đồi, đồi thành núi.
Rác bùn bauxite nhuộm đỏ quê hương.
Rác giao kèo đốt rừng thế hệ.
Rác hiệp định cắt đứt giang sơn.
Rác 79, 88 cùm đời tuổi trẻ.
Rác số 4 tám mươi triệu dân đen làm trâu ngựa.
II.
Và…
Thế là chúng ta đổ thừa. Tất cả đều do bàn tay rác rưởi của đảng dinh quan(g) và dĩ đại. Chính xác. Còn ai trồng khoai đất này. Vì đảng 10 năm trồng cây nên 50 chục năm Tàu khựa trồng rừng. Vì đảng 100 năm trồng người nên ả xinh đẹp ngồi tênh hênh giữa phố tưới hoa, nên tuổi trẻ mang dòng máu man rợ và trái tim vô cảm. Nên xe leo vỉa hè. Bao tiền vào túi công an. Nữ sinh vào tay hiệu trưởng. Biển Đông mặn xì dầu và đỏ máu ngư dân. Ải Nam Quan sặc mùi giò cháo quảy. TV tưng bừng phim dài đại hán. Siêu sao nước mắm mang họ Triệu, Châu, Chấn, Lâm, Nhật, Thiên, Đan. Bác Mao chui vào phòng nhân dân ba ngày tết mừng đảng trước mừng xuân sau. Bởi do đảng 21 năm trị vì một nửa chữ S phía trên dòng sông Bến Hải, 35 năm cai trị toàn bộ cái đòn gánh nên đất nước mới cong quằn, dân Việt đóng lại vở tuồng truyền thuyết Lạc Âu – 3 triệu đứa con lao đầu ra biển, mấy chục triệu ở lại với rừng hoang.
Thế chúng ta chụp ngay cái hình dơ dáy, vớ ngay cái youtube khốn nạn, vác ngay cái bài báo rác rưởi… viết thêm lời bình dài ba bốn trang hoành tráng nhưng tóm gọn chỉ cần một câu: tất cả đều do cái đảng chết tiệt này mà ra. Và chúng ta tiếp tục phất ngọn cờ chính nghĩa: phải tố cáo tội ác của đám độc quyền cai trị này. Chúng ta đã và đang làm chuyện cần làm. Im lặng là đồng lõa với tội ác. Không vạch trần, không nhắc nhở cho nhau, lâu ngày ở riết gần đống rác sẽ quen mùi. Vậy mà đã mấy chục năm – cái chuyện cần thiết đó.
Và…
Thế là đảng đổ thừa. Tất cả đều do tàn dư của cuộc chiến đã sau 35 mùa lá rụng. Tất cả là vì diễn tiến hòa bình của thằng đế-quốc-không-có-nó-thì-nghèo-mạt-rệp. Tất cả cũng bởi bè lũ phản động, gián điệp, khủng bố, tay sai – ngày xưa là đám tàn dư ngụy quyền chạy ra nước ngoài, ngày nay là đám vô ơn được bác và đảng nuôi nấng từ cái nôi màu đỏ. Còn đảng ta? Sai trái? Có sai trái nhưng chỉ là hiện tượng. TW đúng nhưng già khụ nên trên bảo dưới không nghe. Cũng yêu nước thương nòi nhưng phu nhân già, công nương trẻ yêu hột xoàn 5 cara, quý tử mê chiếc Phantom và thân già Trường Sơn đã lỡ nghiện những con số không ngoằn nghèo trong chương mục Thụy Sĩ.
Thế là đảng ta đem bác ra sơn phết lại thành tư tưởng Hồ Chí Minh làm bùa thiêng điều khiển âm binh, đem 16 chữ vàng ra rao giảng nghĩa bầy tôi, đem điều bảy tám chín ra còng đầu thiên hạ. Đa nguyên: tù. Dân chủ: tù. Tân hiến pháp: tù. Phóng sự tham nhũng: tù. Can du-đãng-đệ-tử-công-an đánh chồng: tù. Biểu tình chống Tàu khựa ngoài đường: tù. Chui vào nhà toạ kháng tại gia: cũng tù. Yêu nước không yêu đảng: tù luôn. Đứng đái ngoài đường, nắm tóc đạp đầu phụ nữ, mua dâm nữ sinh, công an vòi tiền, tổng bí thư, tổng giám đốc, tổng trên tổng dưới lượm phong bì trên bàn dưới ghế: vờ. Đã nói, hơn ba năm nay đồng chí thủ tướng từ bi bác ái chưa kỷ luật một ai.[10]
Trên mảnh đất gần 90 triệu người, chủ đất nước có, đầy tớ nhân dân có, cùng nhau xả rác và đổ thừa. Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam xem chừng đổi thành Đổ thừa Xã hội Đổ rác Việt Nam chắc hẳn hợp tình hợp cảnh hơn.
III.
Nhất định rằng đảng cầm quyền phải chịu trách nhiệm trước những vấn nạn của đất nước. Chính họ cướp lấy quyền độc tôn lãnh đạo, độc quyền bám chặt mái chèo con thuyền dân tộc. Nhất định rằng từ các anh – những người tháng tám, các anh đâu rồi thấm mệt rồi chăng[11] cho đến những cựu, nguyên, cố đồng chí lúc nắm quyền hung hăng, về vườn lên tiếng sửa sai cho đẹp lòng lịch sử cũng phải cúi đầu nhận lỗi trước tổ tiên. Nhưng 90 triệu công dân Việt Nam cũng phải chịu trách nhiệm với lịch sử, với danh dự của dân tộc, và với thế hệ mai sau về những núi rác này. Khi du khách nước ngoài chụp bức ảnh người phụ nữ Việt Nam làm chuyện vệ sinh giữa phố thị; khi hành khách, nhân viên phi trường Thái Lan thấy chúng ta cắt hàng; khi người tiếp viên Singapore nghe chúng ta oang oang trên máy bay như giữa chợ trời; khi gã dắt mối Nam Vang rao hàng với những tên Mỹ trắng – gái đây gái đây người Việt xinh đẹp; khi những lão già người Đài kháo nhau muốn lấy vợ và có luôn người ở thì xách một cô gái Việt về nhà; khi những tên chủ Khựa bảo nhau muốn có nô lệ rẻ tiền thì gọi đám môi giới Việt Nam; khi những tên Tây ba lô muốn thỏa mãn thú tính bằng những đứa bé cả gái lẫn trai 9, 10 tuổi thì rủ nhau đến làng Việt Nam Svay Pak… thì chẳng ai lôi đảng cầm quyền ra để mà quy tội đó là nguồn gốc của những điều xấu xa hay tủi nhục. Họ chỉ nhìn thấy trước mắt: những con người Việt Nam.
Nhất định rằng vận mạng của hơn 80 triệu dân không thể tiếp tục bị định đoạt bằng một nhúm người trong căn phòng đóng cửa. Nhất định rằng độc tài phải ra đi và ngọn cờ dân chủ phải được giương cao. Mấy mươi năm qua, phong trào dân chủ dưới chế độ toàn trị đã trải qua muôn ngàn thử thách để sống còn và từng bước vươn lên. Có những người đã nằm xuống. Có nhiều người đã đánh đổi tự do bằng ngục tù để làm những viên gạch lót đường. Nhưng đích đến dân chủ giống như đỉnh núi cao, chỉ một số người có đủ nhiệt huyết, can đảm để dấn thân từng bước leo lên. Còn lại đa phần vẫn đứng bên lề, buông xuôi, hay đồng tình trong yên lặng hoặc góp đôi lời cổ vũ. Đối với nhiều người, sự bưng bít thông tin và miếng cơm manh áo hàng ngày đã là lớp sương mù, mây xám che kín mặt trời dân chủ. Họ không biết, nên không cần, nên chẳng quan tâm. Các lý do đó cộng thêm nhiều lý do khác mà ngày hôm nay chúng ta có những anh hùng, anh thư, những nhà dân chủ đấu tranh kiên cường; nhưng những người con yêu của tổ quốc này không có đám đông quần chúng.
Thế nên câu hỏi đặt ra: ngọn cờ dân chủ có phải là ngọn cờ duy nhất?
Dân chủ là đích đến rốt ráo nhất để mọi người dân Việt có thể phát huy vai trò quyết định vận mạng chung của đất nước. Sớm hay muộn, ngày đó phải tới vì đấy là quy luật tất yếu của lịch sử. Nhưng vào giai đoạn đổi đời đó, dân chủ có thể sống còn và bền vững trong bối cảnh một xã hội đã bị phá sản đủ mọi mặt? Nếu vẫn còn nguyên thói quen “xả rác”, tâm lý thờ ơ, vẫn sống mackeno, và “chuyện chính trị tớ không quan tâm” thì: lấy gì để tin chắc rằng chính phủ mới sẽ giải quyết được hỗn loạn xã hội của buổi giao thời? lấy gì để đảm bảo những lãnh đạo dân chủ này tiếp tục giữ lòng trong sáng và không tự tung tự tác khi quyền lực đã ở trong tay và người dân lại tiếp tục phó thác, bỏ mặc? lấy gì để đảm bảo nền chính trị không trở lại lối mòn độc tài, dù cánh cửa đa nguyên vừa được hé mở?
Có được một môi trường dân chủ đa nguyên mới chỉ là điều kiện cần. Có một cộng đồng dân tộc ý thức trách nhiệm công dân và tham gia vào sinh hoạt dân chủ mới là điều kiện đủ. Không thể chờ đến khi có dân chủ đa nguyên mới bắt đầu những nỗ lực cầm máu tổ quốc đang mỗi ngày mỗi chảy. Khó mà xây dựng lại đất nước khi mà dân phong và dân khí đã quá kiệt quệ. Cùng lúc, phong trào dân chủ khó để vươn vai Phù Đổng nếu không có quần chúng tham gia và nếu thành công thì cũng không bảo đảm được sự thăng hoa của dân tộc với tình trạng đất nước mỗi ngày một tồi tệ thêm.
Vì thế bên cạnh ngọn cờ dân chủ làm tiên phong, đất nước chúng ta cần thêm những ngọn cờ song song cùng xung trận. Ngọn cờ dân sinh. Ngọn cờ xã hội. Ngọn cờ giáo dục. Ngọn cờ dân trí. Ngọn cờ văn hóa. Ngọn cờ môi sinh… Những ngọn cờ này sẽ mở ra cơ hội cho nhiều người đóng góp trong khả năng cá nhân, hoàn cảnh thực tế, quan niệm sống và mức độ dấn thân khác nhau của mỗi người. Đạt được đích đến dân chủ là một tiến trình đấu tranh chính trị, nhưng muốn có đông đảo quần chúng tham gia cần khởi đầu bởi những đòi hỏi phi chính trị. Sẽ dễ dàng hơn trong việc vận động người dân tham gia đấu tranh cho những khát vọng thực tế, sát sườn với khó khăn trong đời sống của họ. Một người mẹ sẵn sàng lao vào lửa cứu con. Một người cha sẵn sàng đối diện tù tội để đấu tranh nếu cả gia đình con cái nheo nhóc bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng cũng người cha người mẹ đó lại không sẵn sàng bước qua ranh giới giữa cam phận và vùng lên cho giấc mơ dân chủ xa vời, đôi khi xa lạ đối với họ.
Khởi đầu của những ngọn cờ này là từng bước xây dựng lại tinh thần nhận lãnh trách nhiệm và có trách nhiệm góp phần giải quyết những vấn nạn xã hội. Không trông mong vào đảng và nhà nước. Không chờ đợi thiện chí của những kẻ cầm quyền. Bắt đầu bằng sự vận động nhau lên tiếng nói. Tiếp nối là những nhóm người có cùng mục tiêu nhắm tới cho một lãnh vực nhỏ. Chưa cần chính thức lập hội. Chỉ cần có nhau. Đây cũng là những hạt mầm cần thiết để xây dựng nền tảng của một xã hội công dân.
Những ngọn cờ này cũng sẽ góp phần xây dựng sức mạnh cho phong trào dân chủ. Những người dân quê Hà Tĩnh ngày hôm nay cùng nhau kết đoàn, ôn hòa đòi hỏi cán bộ xã phải xây dựng những chòi nghỉ mát, sau khi đã bắt dân làng đóng tiền từ cả năm trước, sẽ quen dần để sẵn sàng tham gia vào những đòi hỏi cao hơn trong tương lai. Có người sẽ trở thành một lãnh đạo tài giỏi, giàu kinh nghiệm đấu tranh thực tế, và quan trọng hơn cả, có quần chúng bên cạnh cho phong trào dân chủ.
Chúng ta đang có ngọn cờ tranh đấu cho biển Đông, ngọn cờ môi sinh Bauxite, ngọn cờ bảo vệ rừng đầu nguồn. Nhiều tầng lớp, thành phần xã hội đang gia tăng nhập cuộc. Những thành quả đã bắt đầu thấy được. Chế độ đã có những nhượng bộ vì áp suất của phong trào. Trên mỗi ngọn cờ đều không thấy thêu chữ Dân chủ và in hình Tự do. Nhưng có ai nói rằng nó đã không góp phần gia tăng sức mạnh quần chúng, không tiếp hơi và góp phần đẩy mạnh tiến trình dân chủ hóa Việt Nam?
Cuộc cách mạng của người Việt Nam ngày hôm nay không còn đơn thuần là một cuộc cách mạng dân chủ. Điều đó đang được chứng minh bằng thực tế. Nó cũng không nên là một cuộc cách mạng hai giai đoạn – giải quyết độc tài rồi mới xây dựng lại từ đầu. Chúng ta cần một cuộc cách mạng phục hưng, toàn dân và toàn diện.
IV.
Sau khi ra tù, Ls Lê Thị Công Nhân đã khóc và nói, “Người Việt Nam mình có 90 triệu người, 87 ở trong nước và khoảng 3 triệu ở nước ngoài. Tôi chỉ là một phần trong 90 triệu người đó mà thôi. Tôi không bao giờ hoang tưởng hay kiêu ngạo về bản thân mình và tôi nghĩ là với những gì mà tôi đã làm thì có lẽ hơn cả những gì mà cá nhân tôi trong tỉ lệ dân số có thể làm được. Đó là quá sức của tôi rồi. Nhưng chắc chắn là tôi sẽ không từ bỏ…”
Chúng ta khâm phục và yêu mến Lê Thị Công Nhân. Tinh thần dấn thân, trái tim dũng cảm và lòng thủy chung với lý tưởng của chị là một tấm gương sáng ngời.
Chúng ta không hoang tưởng sẽ có nghìn người sẽ giống như Lê Thị Công Nhân. Nhưng chúng ta có thể nuôi hy vọng rằng mỗi con người Việt Nam quan tâm đến vận mạng của đất nước sẽ bắt đầu cúi xuống nhặt những cọng rác đang vương vãi chung quanh.
Đất nước tôi cần triệu người tầm thường nhập cuộc phi thường hơn là một minh quân, triệu khán-giả-quan-toà
https://vudongha.wordpress.com/
© 2010 Vũ Đông Hà
© 2010 talawas
[1] “Nạn đổ rác lén trên đường phố Hà Nội”.
[2] “Ở nơi có giấc mơ chèm nhẹp”, thơ Trần Tiến Dũng.
[3] “Một hiện tượng xã hội ở nước xã hội chủ nghĩa Việt nam, ‘bệnh tiểu đường’”.
[4] Youtube – “Quai nu danh ban da man.”
[5] “Thư gửi ngài bộ trưởng giáo dục.”
[6] “Hiệu trưởng mua dâm nữ sinh: ‘Tôi bị bất lực’”.
[7] “Chủ tịch tỉnh Hà Giang mua dâm nữ sinh do hiệu trưởng môi giới?”.
[8] “Hoa sữa” – thơ Bùi Chát.
[9] “Bài thơ một vần” – thơ Bùi Chát.
[10] “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: ‘Hơn 3 năm nay, tôi chưa kỷ luật ai.’”
[11] “Bài thơ tháng Tám” – thơ Bùi Minh Quốc.
Bình luận
9 Comments (bài “Vũ Đông Hà – Đổ thừa Xã hội. Đổ rác Việt Nam”)
@ khiêm :
Trong những ý kiến của ông Khiêm có một gợi ý rất đáng suy ngẫm :
Xưa nay thực tiễn thì vẫn xô bồ, nhưng thơ văn thì phải chọn lọc, trang trọng hơn. Nhưng nay, một khi chính thơ văn đã phơi ra những chữ “lồn”, “buồi” và coi đó là cách tân thì sao đời sống thực tế (bao giờ cũng xô bồ hơn so với thơ văn) lại không được phép phơi chúng ra một cách thản nhiên?
Cái mông của “người đẹp ngồi tè” giữa nơi nhĩ mục quan chiêm, không thèm biết đây là thủ đô XHCN,chính là cuộc biểu tình ngồi, thản nhiên đòi quyền bình đẳng với vạn vật, đồng thời cho cụ rùa Hồ Gươm thiêng liêng của ngàn năm Thăng long chiêm ngưỡng, chính là một gợi ý, một thách thức cho ngành LÝ LUẬN VĂN HỌC và cho cả CUỘC ĐỜI nhiều mặt bế tắc đấy chứ chẳng chơi !
(Mót tiểu quá bà không nhịn được! Cùng tắc biến, biến tắc thông, thì bà thông …tiểu tiện, kẻ nào “tắc” họng không giải thích được thì…”biến” ! Đấy là phép biện chứng “tự nhiên” thôi). Cái “của nợ” nhỏ hơn con thỏ thế mà rất “vĩ mô” , giải cho hết nghĩa có khi động đến Thiên đình.
Còn toàn bài của Vũ Đông Hà thì tuyệt hay rồi.
Một chút nghĩ ngợi.
Tấm hình người đàn bà đái giữa vườn hoa cần được nhìn ở nhiều khía cạnh.
1. Như theo cách nhìn trong bài của VDH và trong đường dẫn đến nguồn.
2. Kẹt quá làm đại.
a. Chúng ta đứng hoặc ngồi đái hàng hàng dọc xa lộ rồi tắc lưỡi “có làm chết thằng dân nào đâu.”
3. Một hành động phản kháng: ra đái rồi chụp hình để cho mọi người thấy nhà nước này bỏ vô số tiền của dân ra để trang điểm cho bộ mặt thành phố chỉ vì chút sĩ diện của kẻ học làm sang nhưng không xây/đặt nỗi một cái nhà vệ sinh để phục vụ công ích, hoặc ít ra cho du khách.
a. Đây là một người dũng cảm.
b. Chúng ta tán thưởng/khó chịu khi một số nhà thơ đương đại tỉnh queo đưa lên thơ những ngôn từ thông tục hoặc tục tĩu mà giới có học dùng ở cửa miệng hàng ngày vì nó phạm vào cấm kỵ hoặc bộ lộ ra sự sa đọa của tư cách và ngôn ngữ. Tấm hình tỉnh queo này cũng vậy.
Cám ơn HB Tử đã cho cái link rất giá trị.
Đọc xong tôi rùng mình nổi da gà và thiết tưởng ở XH tự do chắc chắn ông THD Thức sẽ được đưa vào chương trình bảo vệ nhân chứng ngay. Tại US thì chắc FBI đã đưa ông ấy ra khỏi nhà tù và bảo vệ ông ấy rồi để chờ ngày ra điều trần trước QH. Tôi thiết nghĩ các nhà dân chủ kia chỉ là “nạn nhân” vì phiên tòa thực dân chỉ là màn che đậy.
Bài viết của ông đã đưa những nhận xét rất thông hiểu từ những “symptoms” của một thế giới mafia tham nhũng của những người nắm quyền tạo cả một sự vơ vét trắng trợn của quốc gia và nhân dân trong cái “kinh tế thị trường định hướng cơ hội chủ nghĩa”. Đây là “serious allegation” mà tại nước tự do có thể đưa đến ngay cả tổng thống có thể bị truất phế, đi tù và thậm chí có thể tử hình về tội “phản bội tổ quốc” (treason) nếu có “nước lạ” đứng phía sau. Chả trách càng phát triển VN càng nghèo.
Nếu những việc mà ông THD Thức đưa ra mà đúng thì phiên tòa vừa rồi là cho chính ông; và những người “dân chủ” kia chỉ là con vật hy sinh để được xem như là hành động “đàn áp dân chủ” như những lần trước.
Oh my God ! I can’t believe what I read.
Cái tài tình là giữa chốn rác rưới kinh hồn, ở ông – tác giả Vũ Đông Hà – vẫn có cái gì thơ mộng, chính vì cảm nhận chủ quan ấy tôi muốn được giới thiệu cùng quần hào một bài viết khác của ông, xin mời vào: http://dinhtanluc.multiply.com/journal/item/536
Tác giả nhận xét vấn đề rất thấu đáo, kê khai hầu hết những nhóm nên có trách nhiệm về những vấn đề của đất nước. Bài này hơn hẳn một số bài tôi đã đọc chỉ phê phán những cá nhân hoặc một nhóm nào đó trực tiếp liên quan đến một vấn đề nhưng không truy tận nguồn căn.
Ví dụ như sự kiện thứ 4 mà tác giả nhắc đến “rác rưởi cuồng loạn đổ xuống đầu một cô gái bị nắm tóc đánh đập dã man,” có một số bài viết khác đã phê phán những cá nhân trong đoạn phim về vụ này và quy trách nhiệm cho nền giáo dục, tuy rằng không sai nhưng họ chỉ dừng lại ở đây là sự thiếu sót lớn. Suy tận cùng thì cũng bởi cái chính quyền đã chủ trương một nền giáo dục như vậy, mà chính quyền thì nằm trong sự điều khiển của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Trách nhiệm còn ở trong những lớp người trước. Họ đã là những cái gương xấu cho những thế hệ sau, và sự kiện trên chỉ là hệ quả hiển nhiên của nó. Ở trong xã hội này, đa số những lớp người trước đã cam chịu hoặc thờ ơ cái xấu và đã sợ hãi sự đàn áp của những kẻ xấu nhưng mạnh, như là chính quyền, để được sống yên thân. Do vậy rất hiếm khi có các cá nhân trong những lớp con cháu của họ có được tinh thần chính nghĩa biết bênh vực người yếu chống lại kẻ bạo ác.
Những ai muốn cho tương lai của mình và của con cháu mình được tốt đẹp thì cùng lúc với việc đòi hỏi để có được một chính quyền dân chủ, mỗi cá nhân còn phải tự sửa mình và khuyên nhủ người thân biết yêu sự thật, ghét cái ác, trọng lẽ phải, bênh kẻ yếu, và không khuất phục những kẻ bạo quyền.
làm chính trị là bẩn
ai nói làm chính trị là bẩn
thì đúng phải đổ rác đấy thôi
rác bất công độc tài chuyên chế
rác lạm quyền tham nhũng tanh hôi
bắc phong
Bài viết chân thực và xác đáng!
Vấn đề bỏ ngỏ là một bộ phận còn chưa đông của dân tộc đã bắt đầu thấy rõ những mâu thuẫn cần giải quyết này và trong tư tưởng của họ những tư tưởng để canh tân đất nước. Nhưng, phần đông dân chúng vẫn còn u mê theo kiểu chế độ nô lệ: khi đói cơm thì nổi dậy đấu tranh, khi chủ sợ quá đành thả cho miếng cơm ăn cho đỡ đói thì lại ngồi xuống để ko biết đến bao giờ lại nổi dậy nếu đói cơm, hay đơn giản chẳng cần thả cho gì ăn mà giơ roi đánh khẽ là mọi việc lại yên ắng, chuỗi sự việc có chu kỳ hiển hiện khi ta chú tâm theo dõi những cuộc biểu tình trong nước và những vụ xử các nhà báo và trí thức trong nước. Cái ta nhìn thấy sau mỗi vụ là tất cả họ đều bị kết án nặng, và sau đó được giảm án đến miễn haonf toàn, để sau đó không còn ai dám làm như họ nữa, nói chi đến hơn.
Môi trường cho quá trình phát triển là quan trọng. Xét theo hiện trạng một khu vực rừng quanh năm khô nóng và hạn hán, nếu chỉ cần có 1 mồi lừa nhỏ là có thể đốt cháy toàn bộ khu vực. Nhưng, ở trong 1 khu rừng xanh tốt ẩm ướt, nơi có những điều kiện ko thích hợp cho một vụ hỏa hoạn, thì cho dù ta đốt cả 1 bó đuối hay đốt 1 vài cây cũng chẳng thể phóng hỏa đốt cháy khu rừng.
Cách giải quyết cho vấn đề tạo động lực cho dân tộc nhìn ra vấn đề của đất nước là gì, khi mà lớp trẻ thì ngại chính trị, người lớn thì lo cơm ăn áo mặc đã đủ nhọc xác sau 1 ngày?
Bài viết rất hay và chính xác ở mặt nêu vấn đề, như bao tác giả khác như Lê Diễn Đức, Hưng Quốc,… nhưng nó có vẻ chưa hoàn thiện ở mặt bình luận về hướng giải quyết cũng như phác họa những con đường mà dân tộc ta cần phải đi, và đi như thế nào, khi mà trên con đường gian khổ này có rất nhiều vật cản. Vì chúng ta là người, ko thể bay hay nhảy xa như trình duyệt mà chính phủ ĐCS VN hướng dẫn dân tộc nhảy vọt lên chủ nghĩa xã hội bỏ qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa, nên có lẽ, những vị trí thức trình độ cao và hiểu sâu rộng trong và ngoài nước sẽ có tâm huyết để lưu tâm đến vấn đề này. Lớp trẻ như tôi mong mỏi được diện kiến!
Phân tích tình hình xã hội VN hiện nay một cách thực tế vào từng ngành, từng nghề bằng những dữ kiện và lập luận, tôi nghĩ là thích hợp hơn cả trong việc khai trí cho người dân trong nước để họ nhận thức được ra vấn đề. Thí dụ, anh Trần Huỳnh Duy Thức đã có từng viết rất nhiều bài luận, thể hiện anh hiểu rõ bản chất xã hội VN đến từng khía cạnh. Mà một trong những khía cạnh đó là phân tích tình hình tiền tệ cùng biến đổi xã hội ở Việt Nam như bài viết này, với vai trò là một độc giả tôi đánh giá rất cao giá trị của những bài viết như này, mong quý vị nào có nhã ý thì đọc tham khảo: http://hoabattublog.multiply.com/journal/item/435/435
Chính những bài viết như này với tầm nhìn của tác giả bám sát thực tế xã hội Việt Nam, mới khiến dân chúng tỉnh ngộ trong cơn mê cơm áo gạo tiền, để họ xác định lại tư tưởng. Chính quyền nhà nước XHCN Việt Nam mới ra tức tận diệt họ để ngòi bút của họ bị bẻ gãy!
Bài viết có tầm nhìn rất thực tế do hệ thống chính trị sai lầm đưa đến sự lãnh đạo quá yếu kém trong 35 năm vừa qua. Và ai cũng thấy là nước Việt đã đến giai đoạn thoái hóa và đào thải chỉ là vấn đề thời gian.
Một thí dụ nhỏ là một người gốc Việt DB QH Cao Quang Ánh đã lọt vào QH Mỹ muốn đi thăm quê hương thì phá thối không cho gặp những nhà dân chủ. Đáng lý ra những người như LS LT Công Nhân phải đưa vào cái Điện Diên Hồng ấy làm chủ tịch ủy ban nhân quyền chống nghèo đói để có thể “access” vào cái QH Mỹ kia để được ưu tiên kinh tế của những quốc gia tư bản thì mới đúng. Đó là chưa kể những nhà dân chủ còn ngồi khám kia thật là phí phạm năng lực quốc gia. Nên nhớ CQ Ánh chỉ là một chính trị gia và có một thời thôi đấy. Thời gian là vàng bạc, đừng ngu xuẩn phí phạm nó.
Dân chủ văn minh tiến bộ là con đường tất yếu để đưa nước Việt ra khỏi khủng hoảng để tiến lên.
Bài viết quá hay và đáng cho chúng ta suy ngẫm. Mười hai điều đề nghị mới đây của Thiền Sư Nhất Hạnh nhân dịp lễ hội 1000 năm Thăng Long có thể có câu trả lời cho những câu hỏi của tác giả bài chủ. Đem đạo đức (ngày xưa có môn Công Dân Giáo Dục) vào học đường là một việc cần thiết phải làm. Dạy dỗ trẻ con ngay từ bây giờ và đây là việc cấp bách. Cho phép mở thêm tu viện (cả Đạo Phật lẫn Đạo Chúa) để có nhiều người trẻ được có cơ hội tu học về tâm linh và đạo đức và góp phần vào việc chuyển hoá xã hội (qua các khoá tu dành cho người trẻ ngày càng khao khát học hỏi).
Kho tàng văn hoá Việt Nam với tuệ giác của tổ tiên, của Đạo Phật trên 2000 năm và của nền văn minh hiện đại trong đó có những tuệ giác mới đã du nhập vào VN như Đạo Chúa, chắc chắn có câu trả lời về điều kiện cần và đủ để thực hiện một xã hội VN đầy tình người và đầy tinh thần trách nhiệm.
Đây là một vấn đề lớn của VN. Chúng ta tất cả đều có bổn phận đóng góp, dù thật là nhỏ, trước khi chúng ta bị “rác” Trung Quốc tràn sang như vỡ bờ và chôn lấp cái đống rác bé VN.
Trong giới thứ 5 của Đạo Bụt có dạy chúng ta cẩn thận trong việc tiêu dùng (tiếng Anh dịch là mindful consumption, tiếng Pháp: consommation réfléchie) có khả năng giúp chúng ta giữ gìn sức khoẻ, và đồng thời vừa giúp xã hội đỡ “rác” hơn.