Thuỳ Yên – Chết cho cái gì? Án mạng tại Việt Nam tháng Hai 2010
02/03/2010 | 1:29 sáng | 5 Comments
Category: Pháp luật
Thẻ: Án mạng tại Việt Nam
Một bài báo gần đây trên VnExpress nhan đề “Những vụ án đau lòng từ văn hóa đi đường” nhấn mạnh: “Chỉ vì một cú va quẹt xe, một ánh đèn pha rọi vào mặt, hay thấy ‘ngứa tai’ vì tiếng nẹt pô xe của ai đó mà người ta sẵn sàng xuống tay cướp đi mạng sống của người khác một cách tàn bạo.” Nhưng không chỉ là văn hóa đi đường. Ở Việt Nam những ngày này người ta có thể bị giết vì một tiếng chó sủa không ưng tai, vì không chịu mở cửa quán cà-phê cho khách đang có nhu cầu uống cà phê, vì nhắc nhở một cặp trai gái đừng nằm lên ghế đá, vì cãi cọ về chuyện gửi xe, cãi cọ về chuyện thanh toán tiền nhậu, vì giành khách xe ôm, vì thắc mắc về tiền vé xe, vì cạnh tranh gái làng, vì can người đang cãi nhau, vì say rượu, vì quay sang nhìn một bàn khác trong quán…, hay đơn giản là vì bị giết nhầm. Phần lớn các án mạng hay các vụ hành hung nghiêm trọng đều xảy ra từ những mâu thuẫn rất nhỏ, dẫn đến cãi cọ, xô xát, ẩu đả. Vũ khí được sử dụng nhiều nhất là dao. Nhiều hung thủ là nam thanh niên ở độ tuổi 18-25.
Vì sao người Việt chúng ta lại trở nên hung bạo như thế? Ai sẽ thấy mình có trách nhiệm thay đổi tình trạng này? Những thông tin dưới đây hàng ngày xuất hiện trên báo chí Việt Nam. Chúng ta đọc và quen đi, cũng như chúng ta đã quen với rất nhiều thứ đang diễn ra xung quanh mình. Cho đến khi chính chúng ta hay gia đình, người thân, bạn bè trở thành nạn nhân.
Trong vòng hai tháng đầu năm 2010, các tòa án Việt Nam đã ra những bản án nghiêm khắc, trong đó có nhiều bản án tử hình cho trọng tội giết người. Nhưng đó có phải là biện pháp hiệu quả nhất ngăn chặn tình trạng này? Nguyên nhân sâu xa của bạo lực trong xã hội Việt Nam ngày nay nằm ở đâu?
______________
Ngày 1/2/2010, một cháu bé 30 ngày tuổi bị đánh trọng thương vì mâu thuẫn giữa mẹ chồng và con dâu trong tranh chấp đất vườn.
Ngày 2/2/2010, tại Bắc Giang, một người bị đánh chết vì can ngăn ẩu đả.
Ngày 3/2/2010, tại Hà Tĩnh, một nhóm thanh niên chém trọng thương cả gia đình một chủ quán cà-phê vì chủ quán không chịu mở cửa quán.
Ngày 3/2/2010, tại Đồng Nai, án mạng xảy ra do ghen tuông.
Ngày 5/2/2010, tại Cần Thơ, một người đàn ông giết người yêu vì bị người yêu chửi.
Ngày 7/2/2010 tại Lào Cai, một thanh niên 20 tuổi giết người cướp của vì nợ 3 triệu đồng tiền thuê nhà.
Ngày 7/2/2010, tại Nghệ An, một người bị chết và một người trọng thương trong cuộc ẩu đả giữa hai nhóm thanh niên cùng đi dự một đám cưới.
Ngày 8/2/2010, tại Quảng Ngãi, một thanh niên bị đánh chết khi đang ngồi chơi tại bờ kè.
Ngày 9/2/2010, tại TP Hồ Chí Minh, một thanh niên 20 tuổi bị chém trọng thương do tranh luận, cãi vã trong bữa cơm tất niên tại công ty.
Ngày 9/2/2010, tại TP Hồ Chí Minh, một bảo vệ công viên bị đâm chết vì nhắc nhở một đôi thanh niên không nằm lên ghế đá.
Ngày 10/2/2010, tại TP Hồ Chí Minh, án mạng xảy ra vì lời qua tiếng lại trong lúc dọn hàng.
Ngày 10/2/2019, tại Bắc Giang, một thanh niên 21 tuổi bị đánh chết vì mâu thuẫn với một thanh niên 21 tuổi khác trong khi đánh bi-a.
Ngày 10/2/2010, tại Quảng Bình, một người chết và một người bị thương vì ẩu đả giữa hai nhóm thanh niên.
Ngày 13/2/2010, tại Hà Nội, một thanh niên 18 tuổi bị đâm chết trong trò chơi ném vòng cổ chai trong đêm hội làng.
Ngày 14/02/2010, tại TP Hồ Chí Minh, một người bị đánh chết vì can hai anh em đang cãi nhau.
Ngày 14/2/2010, tại Cần Thơ, án mạng xảy ra vì cãi vã xung quanh chuyện “Pô xe nổ lớn quá, không cho ai ngủ”.
Ngày 15/2/2010, tại Hòa Bình, một người con đánh chết bố vì bố say rượu hành hung mẹ.
Ngày 15/2/2010, tại Yên Bái, một người chết và nhiều người bị thương vì ẩu đả giữa hai nhóm thanh niên.
Ngày 18/2/2010, tại Hà Nội, một chú rể và bạn bè bị thanh niên làng của cô dâu đánh trọng thương vì đến dự đám cưới.
Ngày 19/2/2010, tại Phú Yên, một người bị đâm chết và một người bị thương nặng vì cãi vã chuyện thanh toán tiền nhậu.
Ngày 17/2/2010, tại Bình Thuận, một Việt kiều Mỹ bị đâm chết vì nợ tiền cá độ bóng đá.
Ngày 18/2/2010, một thanh niên 16 tuổi ở Hải Dương đâm chết một người và làm một người khác bị thương vì cạnh tranh gái làng.
Ngày 19/2/2010, tại Quảng Nam, một học sinh bị chém trọng thương vì bị thanh toán nhầm trong một cuộc ẩu đả từ quán karaoke.
Ngày 19/2/2010, tại An Giang, án mạng xảy ra vì ngoại tình.
Ngày 21/2/2010, tại Hải Phòng, một người chạy xe ôm bị đâm chết vì tranh giành khách với một người chạy xe ôm khác.
Ngày 22/2/2010, tại Cần Thơ, án mạng xảy ra chỉ vì một tiếng chó sủa.
Ngày 22/2/2010, tại Cần Thơ, một thanh niên 17 tuổi bị đâm chết vì nhầm là người liên quan trong một xung đột tình ái.
Ngày 22/2/2010, tại Huế, một sinh viên bất ngờ bị chém trọng thương trong quán Internet.
Ngày 24/2/2010, một thanh niên 24 tuổi ở thành phố Đà Nẵng bất ngờ xách dao mổ lợn vào đâm chém một nhóm thanh niên khác đang ngồi uống cà-phê, khiến một người chết và một người bị thương nặng.
Ngày 24/2/2010, tại Tiền Giang, một người uống rượu, chửi mẹ và đâm chết em ruột.
Ngày 25/2/2010, tại Hải Phòng, một người bị đánh trọng thương vì va chạm nhẹ trong giao thông.
Ngày 25/2/2010, tại Đà Nẵng, một hành khách thắc mắc vì phải trả 50.000 đồng tiền xe, trong khi một hành khách khác chỉ phải trả 40.000 đồng, nên đã bị phụ xe gọi người nhà đến chém trọng thương.
Ngày 25/2/2010, tại Bạc Liêu, một học sinh lớp 10 đâm chết bạn vì ghen tuông.
Ngày 26/2/2010, tại Hà Nội, vì mâu thuẫn trong việc gửi xe, một khách gửi xe đã bị nhân viên giữ xe dùng dao đâm chết, một khách khác bị đâm trọng thương.
Ngày 26/2/2010, tại TP Hồ Chí Minh, một bác sĩ đâm chết một nữ y sĩ vì bị từ chối tình yêu.
Ngày 26/2/2010, tại Sơn La, một nhóm thanh niên trêu nhau bằng súng kíp bắn chim tự chế, khiến một người bị chết.
Ngày 27/2/2010, 4 thanh niên (đều ở tuổi 21-22) ở Kỳ Anh, Hà Tĩnh, ngồi uống rượu trong quán, thấy hai người ở bàn khác quay sang nhìn mình nên ra tay, đánh chết một người và làm người kia bị thương nặng.
© 2010 Thuỳ Yên
© 2010 talawas
Bình luận
5 Comments (bài “Thuỳ Yên – Chết cho cái gì? Án mạng tại Việt Nam tháng Hai 2010”)
Hãy xem xét kỹ lại vấn đề, 50% là xảy ra khu vực phía bắc, còn những vụ phía Nam thì hung thủ đa số cũng gốc Bắc. Chính con người lớn lên và có phần trưởng thành trong thành trì XHCN là thủ đô Hà Nội và các tỉnh phía Bắc + thì lại là những tên hung hãn, độc ác và liều mạng nhất.
Việt Nam chưa bao giờ làm thống kê thật sự về những chuyện như vậy thì lấy đâu ra để so sánh. Còn nếu có làm thống kê thì cùng lắm như những “thắng lợi cơ bản” trong quá khứ. Chắc chắn số nạn nhân thật chưa và sẽ không bao giờ biết được, nếu nhà nước thật sự có làm thống kê.
Trong phim “The Lives of Others” có đoạn về thống kê số người tự tử. Xem để biết các chế độ XHCN tươi đẹp tới mức nào.
Nhờ người Bắc Hàn chạy ra nước ngoài mới biết Bắc Hàn có nạn đói làm người chết, nhờ Liên Sô sụp mới biết công nghiệp hóa thời Stalin đã phải trả bằng một giá mắc tới cỡ nào. Những chuyện như thế này còn phải chờ lâu, hay chả bao giờ biết được con số chính xác. Hình như VN học được bài học này sau khi Đông Âu giã từ chủ nghĩa CS, ngành thống kê xã hội bây giờ được xem là kẻ thù giai cấp.
http://www.nationmaster.com/graph/cri_mur_percap-crime-murders-per-capita
Tôi tìm thấy cái này. Về số lượng tội ác giết người thì Việt Nam không đứng trong top 62.
Tôi chưa bao giờ tới nước nào mà người ta gây gổ, đánh nhau nhiều như ở Việt Nam.
Các nước Âu Mỹ thì không nói làm gì, ngay cả những nước Đông Âu một vài năm sau XHCN.
Ấn tượng nhất là lần đi Ấn Độ, một nước nghèo, “đầy nhóc” người và đã có những chuyện Ấn, Hồi, Sikh, Kashmir thịt nhau. Trong 3 tuần ở đó, đi rất nhiều, tôi không thấy 1 vụ ẩu đả, chửi nhau.
Từ Ấn Độ về Việt Nam, ngay ngày đầu đi phố tôi đã thấy người ta chửi nhau. Sau đó, cách một vài ngày lại thấy người ta đánh nhau, cách vài ngày lại thấy người ta cầm dao doạ nhau, đuổi nhau, phổ biến nhất là ở miền Nam. Đàn ông, đàn bà gì cũng đều có thể đánh nhau, chửi nhau.
Điều tôi để ý là khi có tranh chấp, dù là nhỏ, một hay cả hai bên thường cố gắng sừng sộ lên cho thật dữ dằn. Có lần người nhà làm vậy, tôi hỏi, họ trả lời là phải làm vậy để bên kia không làm tới.
Tôi không hiểu đó là vì người Việt mình có vấn đề, hay là vì người dân không được sự bảo vệ của luật pháp cho nên phải tự vệ kiểu Wild West, hay là vì phải Wild West lâu quá đâm ra có vấn đề.
Nhưng, nghĩ lại, trí thức Việt Nam, ở nhiều nước khác nhau trên thế giới, trong đó có tôi (tạm dùng từ “trí thức” với nghĩa rộng), cũng rất dễ đâm chém nhau bằng bàn phím.
Thuỳ Yên viết : “Nguyên nhân sâu xa của bạo lực trong xã hội Việt Nam ngày nay nằm ở đâu?”
Trả lời câu hỏi này phải nhờ đến tâm lý học của Đạo Bụt, qua lăng kính của nguyên lý duyên khởi. Theo nguyên lý này thì lý do chính là vì những chủng tử về bạo lực đã được huân tập quá lâu nơi tâm thức những người trẻ. Những thanh niên đó đã lớn lên trong một xã hội thiếu tình thương, đầy bất công và đầy bạo lực.
Nói một cách đơn giản hơn là chính họ đã bị xã hội “đì”. Đì như thế nào ? Đây là vài nhận xét :
1. Họ đã lớn lên trong bạo lực : trước hết là gia đình thiếu thương yêu. cảnh ông bố nhậu nhẹt be bét, làm việc cực nhọc, kiếm ăn khó khăn, về nhà đánh vợ đánh con (violence familiale và violence conjugale). Sau đó là hoàn cảnh xã hội không hài hoà : đường phố nhiều xe cộ mạnh ai nấy chạy, một khung cảnh tiếng động ầm ĩ ngày đêm hoà với khói xe mịt mùng, những hình ảnh này huân tập tâm thức những trẻ con sống trong hoàn cảnh đó. Và cuối cùng là học đường : học sinh phải phấn đấu rất khó khăn trong một môi trường hoàn toàn thiếu tình thương, chỉ có sự đe doạ của Thầy Cô và những ganh đua chèn ép nhau không hài hoà.
2. Cuộc sống kinh tế ngày càng khó khăn : tạo nên thêm trăm điều lo lắng cho người trẻ.
3. Nhà cầm quyền vô trách nhiệm : không có chương trình giảng dạy về đạo đức. Không có chương trình huấn nghệ và giúp đỡ những thanh niên này. Không có một nền pháp trị nghiêm minh. Nhà nước lại khuyến khích ăn chơi vì sợ thanh niên lo đến chính trị (rượu uống thả dàn, các sàn nhảy đầy dẫy và chính Sài Gòn và Hà Nội là nơi có những hí trường lớn nhất Á Châu, các quán bia ôm, các cô gái bán dâm đầy dẫy trên các đường phố về đêm…). Từ các viên chức nhà nước cho đến những người lo về giáo dục không có đời sống nề nếp mấy. Họ chạy theo vật chất. Họ sống không kỷ cương và kém đạo đức.
Nói tóm, nguyên nhân sâu xa là sự huân tập những chủng tử xấu trong tâm thức của những người trẻ, những mảnh đời bất hạnh thiếu tình thương. Nhà nước có bổn phận phải làm cho xã hội bớt tha hoá và bớt bạo cường (violent). Phải cho phép lập nhiều tu viện (Tu Viện Bát Nhã là một giải pháp tốt nhưng khổ thay vì mù quáng và tham lam, nhà nước đã lỡ đóng cửa một cách đáng tiếc một pháp môn tu tập tốt cho người trẻ). Phải đem lại đạo đức nơi học đường. Phải có nền pháp trị nghiêm minh.