talawas blog

Chuyên mục:

Phạm Thiên Thơ – Dân chủ hóa hay nội chiến, sự thực khả thi hay tiên đoán mơ hồ?

09/12/2009 | 2:55 chiều | 11 Comments

Tác giả: Phạm Thiên Thơ

Category: Tổng hợp
Thẻ:

Đất nước hiện tại đang trong sự cai trị độc quyền của Đảng Cộng sản, mặc dù được tiếng là thống nhất, nhưng chỉ phần nào về mặt lãnh thổ địa lý, trong thực tế thì bị nhiều vấn đề chia cách, từ tâm thức người dân, cho đến cuộc sống chênh lệch giàu nghèo, an sinh xã hội không có cho giới nghèo khó, nếp sống thành thị và thôn quê như hai thái cực đầy dẫy những hố sâu ngăn cách giàu có, nghèo hèn, trí thức và quê mùa. Đây là nói về mặt nội tình đất nước, còn mặt ngoài thì đang bị nước láng giềng Trung Hoa khống chế, đe dọa lấn chiếm nhiều mặt.

Đối với tình hình Việt Nam hiện tại, sở dĩ Đảng Cộng sản không thể nào thực thi được việc dân chủ hóa là bởi 3 nguyên do chính yếu sau đây:

1. Lòng người tan hoang chia rẽ

Mang tiếng là thống nhất, nhưng Đảng Cộng sản Việt Nam đã gây ra cuộc chiến tranh tương tàn, lại không muốn hàn gắn vết thương của dân tộc sau hơn 3 thập niên hậu chiến.

Hòa bình, thịnh vượng không thể xây dựng bằng bạo lực, súng đạn và chiến tranh. Cộng sản Việt Nam thống nhất đất nước chỉ ở bề mặt hình thức, còn thực chất nhân tâm băng hoại, ly tán hơn cả thời kỳ 1954 trước chiến tranh. Bằng chứng là Đảng Cộng sản Việt Nam ngày hôm nay nhìn đâu cũng vẫn còn thấy “các thế lực thù địch!”, thì làm sao dám trao trả chủ quyền lại cho người dân để mọi người thực sự có được quyền tự do, bình đẳng trong việc thực thi dân chủ? Trao trả chủ quyền cho toàn dân như Nguyễn Minh Triết đã nói đến việc bãi bỏ điều 4 Hiến pháp có nghĩa là đảng cộng sản sẽ “tự sát!” Như vậy là cộng sản chỉ vì quyền lợi phe nhóm, đảng phái mình, chớ nào nghĩ đến quyền lợi chung của dân tộc?

Đa đảng chính là sự hàn gắn những tan hoang chia rẽ, hàn gắn lại vết thương của dân tộc sau bao nhiêu tàn phá của chiến tranh.

2. Cơ chế chính trị do Đảng Cộng sản Việt Nam thiết lập không xây dựng trên nền tảng dân chủ

Việt Nam sẽ không bao giờ dân chủ hóa được khi chưa có đa đảng, chưa có tự do bầu cử, chưa có một Quốc hội của dân, do dân và vì dân đúng nghĩa, ban hành Hiến pháp mới (Quốc hội lập hiến) để có được một thể chế chính trị xây dựng từ nền tảng tự do dân chủ thực sự.

Hai nhận định chính yếu trên là những yếu tố nội tại kềm hãm chiều hướng phát triển của dân tộc. Thêm nhận định thứ 3 dưới đây là yếu tố ngoại tại có thêm tác động cản trở tiến trình phát triển, dân chủ hóa đất nước.

3. Yếu tố ngoại tại: Bắc Kinh kềm chế

“Diễn biến hòa bình” hay “sức mạnh của nhân dân” đều là những điều cộng sản Việt Nam không muốn thấy xảy ra. Vì sự sống còn, Đảng Cộng sản Việt Nam phải dựa thế và đi theo mô hình cai trị độc tài, độc đảng như Bắc Kinh, vô hình chung đã coi Tàu như “kim chỉ nam”, chịu làm học trò yếu thế, thần phục và rơi vào quỹ đạo kềm tỏa của Bắc Kinh. Mọi việc do đó giẫm chân tại chỗ, tiến trình dân chủ hóa Việt Nam coi như bế tắc, chỉ có lợi cho dã tâm bành trướng của Đại Hán, mà bằng chứng cụ thể là vấn đề biên giới, Biển Đông, bauxite, uranium… rồi việc văn hóa phẩm và hàng hóa Tàu tràn ngập thị trường Việt Nam.

Chúng ta thử ngẫm xem. Sở dĩ nhà Lý và nhà Trần – 2 triều đại vẫn được xem là huy hoàng nhất trong lịch sử dựng nước của dân tộc – tạo cho Đại Việt trở nên cường quốc, uy thế lừng lẫy trong suốt nhiều thế kỷ là nhờ phần lớn vào triết lý chính trị thấm đẫm tinh thần Phật giáo đầy khai phóng (phá chấp, dung hợp được cả Phật, Lão, Khổng), tách rời đường hướng trị quốc ra khỏi hệ tư tưởng Khổng giáo độc tôn chỉ có lợi cho việc cai trị của nhà Hán muốn bành trướng, đồng hóa tất cả dân tộc Bách Việt. Chính nhờ tinh thần Phật giáo góp phần khai phóng mà Đại Việt thoát ly được quỹ đạo Hán hóa của Trung Hoa. Phật giáo là một hệ tư tưởng rất mới mẻ vào thời đó. Người mang đầy tâm huyết, dũng cảm, dám đứng lên dùng sức mạnh tinh thần đẩy lùi bóng đêm đen tối ảnh hưởng của lịch sử cả ngàn năm bị Hán hóa là Thiền sư Vạn Hạnh, quân sư cho triều Lý, khởi công đầu đặt nền móng, mở ra được sinh lộ mới cho dân tộc.

Cái mới trên là thời đại Lý, Trần. Còn ngày nay, chúng ta sẽ tìm được cái mới nào? Có phải lý tưởng Tự do, Dân chủ, Nhân quyền được phản ảnh đầy đủ nơi bản Tuyên ngôn và Công ước Quốc tế về Nhân quyền của LHQ, là sản phẩm trí tụê chung của cả nhân loại? Nếu đúng thế, thì con đường thuận hảo thế giới đã sẵn chọn, có lý do gì mà người Việt Nam chúng ta từ chối, không lấy làm sách lược dựng nước trong thời đại mới này?

Tách rời quỹ đạo kềm chế của Bắc Kinh là điều trước tiên đòi hỏi những người yêu nước phải làm. Thời kỳ Bắc thuộc cả ngàn năm, nếu không có Ngô Quyền bày trận tại Bạch Đằng Giang tiêu diệt quân Nam Hán thì đất nước dân tộc không thể có thời kỳ tự chủ, mặc dù sau đó xảy ra cuộc nội chiến, mà cao điểm nhất là thời Đinh Bộ Lĩnh với 12 sứ quân. Nhưng thà tập trung vào nội trị, thống nhất nhân tâm (nhân hòa), mở ra con đường xây dựng phát triển đất nước (cho các triều đại Lê, Lý, Trần… về sau) vẫn còn hơn sống trong cảnh bắc thuộc, nô lệ, lầm than, tiếp tục bị Hán hóa để dần đi đến mất nước!

Đảng Cộng sản Việt Nam trong thực tế cũng đầy dẫy phe cánh tranh giành quyền lực, quyền lợi, dù nội chiến chỉ mới lan tới xã hội như các vụ án Tổng cục 2, Năm Châu, Sáu Sứ, Năm Cam, PMU18 v.v…, chứ chưa lan ra chiến trường (điều này không có nghĩa là không thể xảy ra trong tương lai!) Chế độ tràn ngập những tham quan kết bè, hống hách, nhũng lạm khắp nơi. Các căn bệnh bất trị này hẳn có khả năng dẫn đến nội chiến còn thảm khốc cho Việt Nam nhiều lần hơn những lo ngại về một chế độ dân chủ đa đảng, có tam quyền phân lập, có hiến định chế tài mọi đảng phái, cá nhân đi ngược lại quyền lợi của quốc gia dân tộc.

Giải pháp nào để đưa dân tộc sớm thoát khỏi vòng đen tối? Có phải cứ giữ mãi chế độ khuyết tật cộng sản hiện tại để luôn bị Bắc Kinh kềm chế, Hán hóa, sang đoạt dần chủ quyền đất nước một cách từ từ, để rồi… mất nước? Hay phải can đảm viết lại trang sử mới trên con đường dân chủ phát triển, khi cả dân tộc cùng đồng lòng (hay ít ra cũng đa số như hiện nay) đòi đảng cộng sản trao trả chủ quyền lại cho toàn dân? Giải quyết được 3 vấn nạn kể trên thì trở ngại cũng đã san bằng đi nhiều, mở được lối đi thênh thang nhiều hứa hẹn cho Việt Nam tốt đẹp hơn, hội nhập vào trào lưu văn minh tiến bộ cùng thế giới tự do dân chủ. Khi ấy, còn có chỗ nào cho nội chiến nảy nở mà lo ngại? Hơn nữa, những lo ngại về nội chiến chỉ là “điểm” phòng xa, dự đoán. Nội chiến không thể lũng đoạn tiến trình dân chủ phát triển “toàn diện” được, mà ngược lại, chắc chắn sẽ bị xóa sổ theo thời gian.

Tài liệu tham khảo:

http://maithanhtruyet.blogspot.com/2009_11_01_archive.html

http://danchimviet.com/articles/1698/1/Xin-Bn-ch-lm-ln-vi-nh-d/Page1.html

Bắc Kinh tài trợ cho Học viện Chính trị – Hành chính Quốc gia HCM

© 2009 Phạm Thiên Thơ

© 2009 talawas blog

Bình luận

11 Comments (bài “Phạm Thiên Thơ – Dân chủ hóa hay nội chiến, sự thực khả thi hay tiên đoán mơ hồ?”)

  1. Tôn Văn viết:

    Thưa tác giả Phạm Thiên Thơ,
    Thưa bác Phùng Tường Vân,

    Tôi có chút suy tư, thắc mắc và đã được bác Phùng cẩn trọng bổ khuyết, đáng lý phải hồi đáp ngay và tôi cũng đã muốn thế; tuy nhiên nghĩ có lần đã trễ mà bác không lấy làm lòng nên cũng có phần … lười biếng.

    Đọc hồi đáp của tác giả, tôi thật vui trong lòng và cố gắng hoàn thiện suy nghĩ để đáp lại thịnh tình. Tuy nhiên có 2 ý cũng cần thưa trước.
    – Trước hết xin tác giả không vì quá khiêm mà dùng „hậu sinh“ để chúng tôi đắc tội. Công lao tác giả viết một đề tài để chúng tôi có chỗ xẻ chia – đó là việc quý hóa. Có bao nhiêu con chữ được tung lên Internet, mà dường như cứ ào ào như nước chảy qua cầu, hoa vào bến lạ… Ấy vậy mà có được một chút dừng lại với nhau, trao đổi cả một đoạn dài thì thật cũng đáng ghi nhận là tri kỷ. Phản hồi là hỏi học, là nhận lại được rất nhiều… (Tác giả đã đáp lại tất cả các phản hồi một cách chi tiết và đầy đủ!)
    – Thứ hai là: Như trong ý kiến đầu tiên tôi đã trình bày, do những đề tài thời sự mà liên hệ với chuyện xưa thôi. – Muốn xoay cách nhìn chút ít cho việc có sáng thêm chút nào không; Liệu cái điều cổ/vĩ nhân nhắn lại:
    Xưa nay: Nhân định (Tự do, Dân chủ) thắng Thiên (tử – Toàn trị, độc tài) cũng nhiều!
    có đúng thêm lần nữa?

    Suy nghĩ còn dài và chắc sẽ chỉnh sửa để hồi đáp;
    Xin post lên đây để tạm gọi là có chút tạ lòng.

    Trân trọng.

  2. Phùng Tường Vân viết:

    “Phạm Thiên Thơ nói:
    11/12/2009 lúc 6:27 sáng
    @ Hai bác Tôn Văn & Phùng Tường Vân”

    Thưa Phạm Hiền Hữu
    Tuy chỉ là một chút đóng góp vào một sơ ý sử liệu của Tôn ông Văn tiên sinh, thật hân hạnh được hiền hữu nhắc đến tên, tôi có ý lần lữa để Tôn Quân lên tiếng trước rồi nhiên hậu nếu có chút sở kiến nào thì ăn ké theo nhưng lại e thất lễ với hiền hữu là người mà đức khiêm ít ra cũng ngang bằng với những sử quan quá đặc biệt, vây chỉ xin được chia sẻ với hiền hữu niềm lạc quan trong bối cảnh tăm tối hiện tại của đất nước, biết đâu cái quý danh hay biệt danh chẳng phải là một tiền định may mắn cho đất nước “Chữ thiên thơ Nam Quốc sơn hà…”
    Thân kính,

  3. Phạm Thiên Thơ viết:

    @ Hai bác Tôn Văn & Phùng Tường Vân,

    Hai bác có niềm hoài cổ sâu xa, hậu sinh như Thiên Thơ đành phải bái phục các bác ở điểm này. Có điều xin mạo muội nhờ hai bác chỉ giáo thêm cho, theo như lời khuyên nhủ của Trạng Trình thì câu “Giữ chùa thờ Phật thì ăn oản” là để khuyên Trịnh Kiểm không nên diệt nhà Lê để lên làm vua mà nên giữ lại nhà Lê, vì thiên hạ đã phân tán quá đỗi rồi. Nhà Mạc ở Cao Bằng vẫn chưa yên, vì cướp ngôi nhà Lê mà phải chịu điêu đứng như vậy, không nên giẫm lại con đường của nhà Mạc đã đi. Do đó mà Trịnh Kiểm giữ lại ngôi vua bù nhìn cho nhà Lê, còn mình tự phong “chúa“, quyền hành cai trị cả nước đều nằm trọn trong tay Trịnh Kiểm, đó mới là thực chất, chứ cướp ngôi để phải nhận hậu quả thua chạy như nhà Mạc là bài học cần phải tránh.

    Nước đã có “vua“ lại còn thêm “chúa“ là thế, sau này Nguyễn Hoàng nghe lời Trạng Trình vào Nam mở nghiệp, trấn đóng từ đất Thuận Hóa trở vào thì cuộc tranh hùng giữa hai chúa Trịnh-Nguyễn đã kéo dài cả thế kỷ mới chấm dứt. Nhưng nếu không có nhà Tây Sơn thì chắc gì chúa Trịnh bị bại và Nguyễn Ánh có được cơ hội tốt để thống nhất sơn hà? Chắc câu “Hoành sơn nhất đái, vạn đại dung thân” chỉ để nói lên sự chờ đợi thời cơ thuận tiện thu thiên hạ về một mối trong cuộc tranh bá đồ vương, kéo dài triền miên hẳn là không giới hạn với ý nghĩa “vạn đại”.

    Có một điều kỳ lạ trong lịch sử, hậu sinh Thiên Thơ tôi muốn ghi lại đây hầu 2 bác rộng đường bình luận. Đó là nhà Tây sơn từ khi khởi nghiệp năm 1771 đến năm 1778 thì Nguyễn Nhạc xưng Đế, chỉ trong vòng 7 năm khởi nghĩa ngắn ngủi mà nhà Tây Sơn đã dám xưng Ðế, thách thức lại cả một truyền thống Khổng học tôn Quân vô lối đã in sâu cả ngàn năm tận tiềm thức văn hóa dân gian, đại diện cho quần chúng là giới sĩ phu mang tư tưởng thủ cựu cứ quyết bảo vệ triều đại suy tàn nhà Lê, mặc dù chỉ làm bình phong để che đậy những mưu mô tranh giành quyền lực giữa những phe nhóm. Trên hai thế kỷ (từ lúc Nguyễn Kim gặp Trịnh Kiểm), đến sau này hai chúa Trịnh Nguyễn vẫn luôn ngắm nghía cái ngai vàng nhà Lê, nhưng chưa bao giờ dám đàng hoàng chính thức phá bỏ triều đại suy tàn này, ngược lại nhà Tây Sơn thì không phải giữ chùa thờ Phật cho nhà Lê để được ăn oản như chúa Trịnh. 2 nhà Trịnh Nguyễn lại cảm thấy nhột nhạt khi địa vị mình không ngang hàng được với nhà Tây Sơn, vì trên danh nghĩa chỉ là bậc “chúa“, coi như vẫn là tôi thần của nhà Lê, nên rất phẫn uất khi thấy nhà Tây Sơn ngang nhiên hùng cứ một giang sơn riêng. “Trời chung khó đội“ là thế!

    Hầu chuyện 2 bác tới đây, xin hẹn lại khi khác.

    Kính

  4. Phạm Thiên Thơ viết:

    @ Trung Nu Hoang,

    Anh/chị TNH đã nhìn thấy những tiêu cực của chế độ cộng sản, người dân cũng nhìn thấy, và hẳn nhiên là những người cầm quyền họ cũng nhìn thấy chứ không phải không thấy! Nhưng không có cách gì thay đổi được những tiêu cực của chế độ; nếu không thì Nguyễn Minh Triết đâu có phải tuyên bố, nếu như cho đa đảng, bãi bỏ điều 4 Hiến pháp thì coi như đảng CS sẽ “tự sát“. Giờ họ chỉ còn biết bám lấy quyền lực và quyền lợi tới đâu hay tới đó, họ làm giàu, thao túng trên quyền lợi và xương máu của nhân dân, họ chấp nhận theo Tàu cho dù mất nước nhưng còn giữ được Đảng, mặc dù phải chịu phận tôi đòi cho Tàu hơn là theo Tây Phương để giữ được nước nhưng Đảng mất cả quyền hành. Tuy nhiên vẫn còn có một số ít người trong đảng CS vẫn muốn thân với Tây Phương, thành phần này chắc chắn sẽ được nhân dân ủng hộ, họ thà chấp nhận mất quyền nhưng được làm công dân tự do, không phải chịu phận tôi đòi cho ai cả.

    Vì những mâu thuẩn ngày một chất chồng, nội bộ đảng CS cuối cùng cũng sẽ nổ ra sự tranh chấp quyết liệt để gải quyết dứt khoát cho thái độ lựa chọn những gì mang đến tốt đẹp cho quốc gia dân tộc. Hy vọng ngày này là một cuộc cách mạng dân chủ không đổ máu như các quốc gia Đông Âu.

  5. Phạm Thiên Thơ viết:

    @ Bác Tôn Nguyễn,

    Một chế độ luôn là đầu máy kéo toa xe di chuyển, những người cầm quyền trong chế độ không có tài đức để thực hiện được công cuộc dân chủ phát triển cho dân giàu nước mạnh mà chỉ ngồi chờ dân trí đi trước để kéo bộ máy cầm quyền đầy cồng kềnh, tiêu cực rệu rã với những nhũng lạm, tham ô, hành dân là giỏi nhất thì thật là một điều hoàn toàn nghịch lý. Trong khi chờ đợi dân trí (không biết từ đâu mà có, khi thượng bất chính thì hạ tất loạn)thì đảng cứ bắt dân phải chịu tòng phục, suốt đời làm nô lệ kéo cổ xe cho đảng. Đảng đời nào lại chịu mất quyền ăn trên ngồi chóc mà tha cho dân thoát khỏi cảnh tôi đòi. Căn bệnh bất trị của chế độ đang làm ung thối cả xã hội là thế.

    Nhân dân đừng để bị kềm kẹp nữa, trước tiên quyền làm người phải có, có tự do trong việc mưu tìm hạnh phúc thì đời sống dân trí mới phát triển được. Mất tự do thì giống như bầy, đàn thú vật sống kiếp ao tù, trí não cùng kiệt chứ không cao được. “Tự do hay là chết“, tất cả ý nghĩa là đó.

  6. […] Tài liệu tham khảo: http://maithanhtruyet.blogspot.com/2009_11_01_archive.html http://danchimviet.com/articles/1698/1/Xin-Bn-ch-lm-ln-vi-nh-d/Page1.html Bắc Kinh tài trợ cho Học viện Chính trị – Hành chính Quốc gia HCM © 2009 Phạm Thiên Thơ Nguồn: talawas blog […]

  7. Trung Nu Hoang viết:

    Ông Phạm Thiên Thơ cho rằng:”Đảng Cộng sản Việt Nam ngày hôm nay nhìn đâu cũng vẫn còn thấy “các thế lực thù địch!”, thì làm sao dám trao trả chủ quyền lại cho người dân để mọi người thực sự có được quyền tự do, bình đẳng trong việc thực thi dân chủ?”

    Theo tôi nghĩ, Đảng CSVN vì không muốn trao trả chủ quyền lại cho người dân…” nên mới tự xây dựng cho mình (tức là tự kỷ ám thị) cách nhìn bệnh hoạn là… nhìn ra bên ngoài đâu đâu cũng thấy “các thế lực thù địch” mà không nhìn kỹ vào chính cơ chế đảng, đoàn, cán bộ của họ: nhung nhúc nạn tham ô hủ hóa, xã hội suy đồi tận đáy về đạo đức và niềm tin vào những giá trị cổ truyền cao đẹp của dân tộc. Những tệ đoan này mới đúng là tác nhân chủ yếu của “diễn biến hòa bình” chứ không ai khác.

    Lại nữa, chính vì đảng CS đặt vị trí của họ cao hơn Tổ quốc nên bắt buộc phải muối mặt chiều lụy, luồn cúi trước thế lực “bành trướng bá quyền Bắc Kinh” (nghe quen tai quá vào những năm 1979-83), dù phải nhượng đất, nhượng đảo, nhượng biển và… nhượng bauxite, miễn là duy trì được sự độc tôn của đảng trên đầu trên cổ 85 triệu dân Việt. Mục đích của họ mang đầy tính vị kỷ, cốt để mặc tình bốc hốt, tham ô chứ đâu phải vì dân vì nước hoặc vì lý tưởng chủ nghĩa XH đại đồng của các bậc tiền bối đáng kính nể của họ trước đây (dù họ có sai lầm nào đi nữa, thì cũng là thứ sai lầm phát xuất từ thiện ý!!!). Hiện nay, ôi thôi, toàn là những trò bịp bợm, láo khoét của lũ gian manh chợ búa, treo đầu heo (độc lập, tự do, hạnh phúc), bán thịt chó (độc tài, tham ô, lừa bịp, láo khoét, nô lệ Tàu…)

    Nay mai, xin đừng ai ngạc nhiên nếu các nhà máy điện hạt nhân ở Ninh Thuận sẽ do nhà thầu Trung Cộng xây dựng vì họ thường bỏ giá thấp nhất do lợi thế nhân công rẻ mạt hoặc xì chút tiền cho dự án vay nhẹ lãi và hàng trăm mánh khóe “danh trấn giang hồ” khác của các chú Ba. Để rồi sau đó, họ sẽ làm lai rai câu giờ và kiếm mọi cách gây khó để moi thêm tiền của ta, theo bài bản đã từng xảy ra cho các nhà máy xi măng, điện đạm, nhiệt điện khắp nơi trong nước từ Cà Mau cho đến Nghệ An, Cẩm Phả, Lao Kay… Rốt cuộc sau 10, 15 năm xây dựng nhà máy Điện Hạt nhân – như TS Phùng Văn Đoàn tiên liệu – tiền thì mất, nợ phải trả cho đến đời con, đời cháu chưa chắc đã hết… mà điện thì chẳng có.

  8. Tôn Nguyễn viết:

    Người CS luôn luôn nhắc đi nhắc lại rằng dân trí còn thấp quá thì chưa cần dân chủ.

    Đây là một cách ngụy biện. Vì đâu mà dân trí thấp kém? Tại vì chính sách giáo dục ngu dân của chính CS. Tại sao dân trí miền Nam trước 75 không thấp kém so với Nam Hàn, Thái Lan… Chảy máu chất xám xảy ra ở đâu? Cũng ở trong Nam sau 75.

    Nói là chảy máu chất xám chứ thực tình người CS không cần chất xám mà còn xem những người có chất xám thứ thiệt là thù địch nữa. Vậy thì chất xám không tìm cách chảy đi nơi khác mới là lạ. Hiện nay CS đang cố tạo ra vài chục ngàn “chất xám kiểu CS” trong nước để không mang tiếng là CS thì ngu dốt. Chất xám này sẽ hợp tác với vài chất xám “yêu nước” ở hải ngoại. Để coi sự hợp tác này có bền vững không.

    Người CS nói chống tham nhũng thì tham nhũng mạnh hơn. Nói đến ấm no hạnh phúc là đói rách lo sợ… Ngôn ngữ của mấy “chất xám CS” là bánh vẽ, là dối trá, tráo trở, nói lấy được, là không có giá trị thực tế và phải nghĩ ngược lại.

  9. Phùng Tường Vân viết:

    @Tôn Văn
    Xin quần hào và bác Tôn (Văn) thứ cho lỗi sơ xuất, thay vì dẫn câu “Hoành Sơn nhất đái…” thì tôi lại dẫn câu “Giữ chùa…” trong PH vừa được post, chắc liệt vị cũng đã nhận ra cái lẩm cẩm ấy mà đính chính cho rồi.

  10. Phùng Tường Vân viết:

    @Tôn Văn

    Xin phép Tôn hiền hữu để đính chính một tí ti sử liệu, câu “Giữ chùa thờ Phật thì ăn oản” của Nguyễn Bỉnh Khiêm là để trả lời Nguyễn Hoàng, lúc ấy Nguyễn Kim đã bị một hàng tướng nhà Mạc là Dương Chấp Nhất đánh thuốc độc chết, binh quyền về tay Trịnh Kiểm, Nguyễn Uông anh ruột Nguyễn Hoàng bị Kiểm giết để đề phòng trước nạn tranh đọat quyền hành, Hoàng lo sợ cho tính mạng mình đi vấn kế Trạng Trình thì được lời cứu mạng như trên.
    Ngoài ra hình như hiền hữu cũng có nhắc đến tôi trong một câu hỏi về chuyện thơ “cái nọ dí vào cái kia…”, ông Trương Đức đã có trả lời, tôi cũng có một chút “sử liệu” về khóm thơ độc đáo ấy, sẽ xin trình sau.

  11. Tôn Văn viết:

    Nhớ Cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm
    Lâu nay, đọc những bài viết trong các chuyên đề „chính trị xã hội“, „dân chủ pháp trị“, etc., tôi hay nhớ và nghĩ về những lời khuyên của Cụ Trạng Trình cho các vị đương (và sắp) cầm cương xã tắc:
    – „Thờ Bụt thì ăn oản“ (cho chúa Trịnh);
    – „Hoành sơn nhất đái (giải) – vạn đại dung thân“ (cho Nguyễn Kim, chúa Nguyễn);
    Không biết „vạn đại“ là bao lâu và dân Việt làm thế nào để bảo tồn mình trong vạn đại? (Thượng-hoàng Trần Thánh-tông: Non sông thiên cổ vững âu vàng!)

  • talawas - Lời tạm biệt

  • Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam… đọc tiếp >>>