talawas blog

Chuyên mục:

Hà Sĩ Phu – Mấy lời với Nguyễn Anh Duy

14/11/2009 | 12:05 sáng | 14 Comments

Tác giả: Hà Sĩ Phu

Category: Chính trị - Xã hội
Thẻ:

Anh xưng tên là Nguyễn Anh Duy, sinh viên Đại học Đà Lạt về ngành Công nghệ Sinh học, trọ tại nhà bác T. ở khu phố 2 (phường 2) Đà Lạt. Anh viết bài “Chuyện ở khu phố”, tập trung mô tả về tôi, tức Hà Sĩ Phu.

Theo anh, những thông tin anh được biết là do ông chủ nhà T., trong Ban Điều hành khu phố cho biết (ông T. ở khu phố 2, còn tôi ở khu phố 3 nhé!).

1. Vậy anh nói lại với ông T. chủ nhà của anh rằng: Ông ấy tên là gì, công tác cùng viện với tôi hồi nào mà đưa thông tin về tôi hoàn toàn là thông tin láo?

  • Ví dụ: “sau sự kiện Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, thì bác Tụ rất dao động, từ đó nảy sinh tư tưởng phủ nhận chủ nghĩa Marx”. Thực tế, tôi viết bài “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của Trí tuệ” một năm rưỡi trước khi khối cộng sản sụp đổ, khi ấy báo chí vẫn ca ngợi các nước Liên xô, Đông Đức, Rumani đang xây dựng chủ nghĩa xã hội rất thành công và đang chuyển sang giai đoạn cộng sản! Tôi nhìn thấy sự tan rã ấy đúng lúc nó đang thịnh vượng. Trái lại, hiện nay nhiều người tiên đoán cộng sản ở Việt Nam sẽ tan rã trong 1-2 năm tới, thì từ năm 2000 tôi đã tiên đoán nó sẽ biến dạng và tồn tại dài dài vài chục năm nữa. Tôi không hề là kẻ giao động, xu thời.
  • Việc tôi đã nhận tội trong cuộc đấu tố năm 2003, anh bảo tôi “đã bày tỏ nhận thức của mình về những sai lầm” và “hứa với nhân dân khu phố sẽ không để vấp phải những sai lầm đó nữa”. Láo khoét! Trong buổi đó tôi đã nói về việc công an thu máy vi tính của tôi rằng “Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan, quan thời nào chẳng có con dấu hẳn hoi”. Vì thế kết luận của hội nghị là “ông Tụ không hề nhận khuyết điểm và còn ngoan cố, nên không thể giải chế, mà phải tiếp tục có biện pháp mạnh hơn”! Nhưng sau đó 3 ngày họ lại mời tôi đi họp thì tôi dứt khoát không họp hành gì nữa, kết quả là phải trả tự do cho tôi.
  • Ông T. của anh nói “Được giải chế, bác Tụ không những được tự do đi lại mà còn được chính quyền cho lắp lại điện thoại, nối mạng internet để liên hệ bạn bè” cũng láo khoét . Việc cắt điện thoại của tôi kéo dài trên 11 năm, từ 1997 đến 2008, tức là sau khi giải chế năm 2003 vẫn còn kéo dài 5 năm nữa. Có người thừa điện thoại, nhường cho tôi một chiếc, công an còn bắt phải thu lại.
  • Việc “được giúp hợp thức hóa chủ quyền miếng đất mà bác đang ở (vì trước đây, khi bác còn công tác tại Phân Viện sinh học đã được nhà nước bố trí cho ở, sau đó do bác không có nhà chuyển đi, ở lâu ở lì thành ra của bác), cũng láo khoét. Trước sau tôi vẫn là cán bộ Viện Khoa học Việt Nam, căn phòng 30 mét vuông tôi ở từ 1984 cho tới nay đã có bao giờ, và có ai dám yêu cầu tôi chuyển đi mà tôi phải “ở lì”? Việc bán các ngôi nhà đang cho thuê là chủ trương chung, giao cho Phòng Quản lý nhà Đà Lạt phải thực hiện, làm gì có chuyện “ở lâu ở lì thành ra của bác”?
  • Lại đến việc nóng hổi vừa rồi, nói tôi “tái phạm sự cam kết” cũng là nói bậy. Sau những lần phải “làm việc” với công an, bao giờ tôi cũng khẳng định 2 điều. Một là: các anh không thể bắt người trí thức phải nghĩ, phải sống giống như mọi người khác trong khu phố, hai là tuy những bài viết hệ thống tôi đã viết rồi, nhưng tôi vẫn viết tiếp những điều cần thiết, song ngoài cây bút viết tôi không làm gì hơn. Vậy tôi có cam kết điều gì mà nói tôi vi phạm cam kết?
  • Tối 23 tháng 10 vừa rồi, vợ tôi được khu phố trưởng báo đi họp. Vợ tôi đi họp, khóa cửa ngoài. Sau đó một lúc lại thấy có người gọi cửa, tôi nói “Nhà tôi vừa đi họp rồi” và người ấy bỏ đi không nói gì nữa. Hôm sau tôi mới biết cuộc họp đó là để “kiểm điểm” tôi đã làm ảnh hưởng đến thành tích “văn hóa” của khu phố (Ôi mỉa mai thay hai chữ Văn hóa). Nếu chính thức mời tôi đi họp để kiểm điểm, tôi sẽ thẳng thắn cự tuyệt như đã cự tuyệt năm 2003. Vậy sao lại nói tôi “sợ dân mà trốn”? Tôi công khai lên án hình thức coi khinh nhân dân, chỉ sử dụng dân như công cụ, khi cần thì mượn tay dân để đàn áp. Gọi cuộc đấu tố là cuộc “đối thoại” được ư? Tôi thách người cầm quyền dám đưa những bài viết của tôi lên báo chính thống, chỉ cần những bài gần đây đăng trên mạng bauxitevietnam thôi, để nhân dân kết luận xem Hà Sĩ Phu là người tiên tiến trong dân hay lạc hậu trong dân? Đời viết lý luận của tôi đã trải qua 3 cuộc “hội thảo triết học tại phường và tổ dân phố” Đủ thú vị lắm rồi. Biết điều thế cũng là quá đủ. Về việc này, có dịp tôi sẽ nói kỹ hơn.

2. Bây giờ có vài lời nói với chính anh Nguyễn Anh Duy (như tác giả xưng tên).

Không cần biết tên anh là thật hay giả, nhưng anh xưng là sinh viên khoa Công nghệ Sinh học nên tôi nói với anh mấy lời:

  • Trong bài của anh có sự pha trộn mà tôi lấy làm tiếc. Một mặt, trong cách xưng hô anh có khiêm tốn, chỉ nói lại thông tin từ một cán bộ. Điều ấy tôi ghi nhận. Nhưng những chữ “ngựa quen đường cũ”, “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” đối với tôi thì đấy là lời hỗn láo của bọn “chó nghiệp vụ” thôi anh ạ! Thử hỏi “đường cũ” của tôi đã quen là đường nào vậy? Đường lo nước mất, đường lo đạo đức suy đồi, đường lo kẻ sĩ ươn hèn, đường dám khinh bỉ những quan to vô trách nhiệm với dân, đường dám phản biện những tín điều đã làm khổ dân khổ nước ư? Đường ấy là đường mà những Nguyễn Trãi, những Nguyễn Trường Tộ, những Nguyễn Đình Chiểu, những Nguyễn Mạnh Tường, những Trần Độ đã đi trước, tôi gắng theo gót mà thôi. Ai là ngưu, ai là , thiết nghĩ chỉ cần thành tâm nghe tiếng nói thật của người lương thiện thì khỏi cần tranh luận.
  • Anh là sinh viên đang học Công nghệ Sinh học (trong đó có ngành nuôi cấy mô và tế bào) thì anh đừng quên những Tiến sĩ Nguyễn Văn Uyển (bạn tôi, tốt nghiệp ở Hungary), Nguyễn Xuân Tụ (ở viện Hàn lâm Khoa học Tiệp khắc) là những người thày của anh đầu tiên ở nước này. Tiếp sau đó là các Tiến sĩ Lê Diệu Muội, Lê Thị Xuân, Lê Trần Bình… của Viện Khoa học Việt Nam. Anh quên hay chưa biết, thì tôi nhắc với tư cách của người đi trước trong ngành.
  • Anh đang học về khoa học-kỹ thuật mà quan tâm nhiều đến xã hội như vậy kể cũng hiếm có. Nhưng người làm khoa học tự nhiên mà khảo sát xã hội thường rất duy lý và khoa học, không bao giờ một người đang đi học, ở địa phương khác đến ở trọ lại chỉ nghe lời một ông “chủ nhà trọ” mà vội vàng lăng mạ một người về tuổi là lớp cha của mình, về chuyên môn là lớp tiền bối của mình. Tôi có thể có nhiều nhược điểm, nhưng một người có nhược điểm “nhút nhát” như anh viết chắc không phải là người huyênh hoang, liều lĩnh, tự kiêu đâu.
  • Tôi và thế hệ trí thức chúng tôi đã nhút nhát, nói như thế còn nhẹ, hèn nhát mới đúng. Nhưng khi viết bài ấy, liệu anh có tự đặt câu hỏi: Tại sao trong lúc những tiếng nói phản biện đã rất mạnh mẽ, những đảng viên lão thành, cao cấp, có danh vị đã công khai đòi bỏ điều 4, đòi bỏ cái đuôi “xây dựng chủ nghĩa xã hội”, thậm chí có người từ ngành công an đã dùng chữ “ngụy quyền” cho bộ máy rất nhiều tật xấu hiện nay…, thì chưa bị “đấu tố” gì mà lại phải “đấu tố” một người rất mực “nhút nhát”? Chẳng lẽ sự “nhút nhát” này còn mãnh liệt và đáng sợ hơn chăng? Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh vừa cổ vũ sự tiếp nhận thông tin hai chiều, ý kiến hai chiều. Chẳng lẽ ý kiến trái chiều của một kẻ sĩ “nhút nhát” lại nguy hiểm đến mức phải trừng trị, mà khẩn thiết đến mức muối mặt dùng một hình thức ngụy trá của Cải cách Ruộng đất, đã bị lịch sử lên án, là… đấu tố?

Thân ái

Đà Lạt 13/11/2009

© 2009 Hà Sĩ Phu

© 2009 talawas blog

_________________

Phụ lục

Nguyễn Anh Duy – Chuyện ở khu phố[1]

Đã hơn 03 năm nay ở trọ trên đường Nguyễn Thị Nghĩa, P2, Tp. Đà Lạt, để theo học chuyên ngành Công nghệ Sinh học của trường Đại học Đà Lạt, tôi đã khá quen với những gì diễn ra ở đây và học được khối chuyện trong trường, ngoài lớp.

Sở dĩ chuyện khu phố sắp kể sau đây, mà một sinh viên như tôi lại quan tâm, bởi nhẽ: Gia chủ mà tôi ở trọ là gia đình cán bộ về hưu, bác T. (chủ nhà) lại được tín nhiệm vào Ban Điều hành khu phố, tôi thường trò chuyện với bác, nên những lúc rảnh rỗi ngồi tâm sự với bác, vô tình tôi cũng được biết khối điều về tình hình khu phố mà bác phụ trách.

Khu phố 2 là một trong những khu phố trung tâm nên khá nhiều dịch vụ dành cho khách du lịch phát triển, chẳng hạn: nhà hàng, khách sạn, dịch vụ massage, quán café, vũ trường… đều có cả. Những lúc họp khu phố về bác đều tỏ ý lo lắng, ngán ngẩm bởi những phức tạp thường xuyên diễn ra. Mỗi lần như thế, bác lại càu nhàu: “Du với chả lịch, thượng vàng hạ cám, cái gì cũng tìm đến, có ngày thì loạn mất!”

Có lần tôi tò mò hỏi: “Sao công an họ không quyết tâm ‘quét’ cho hết, cứ để như vậy biết đến bao giờ?” Bác thở dài: “Công an thì công an chứ, nhưng người đâu mà bủa giăng cho hết, với lại chặn chỗ này ‘nó’ lại thòi ra chỗ khác, kín đáo và hợp pháp hơn, tinh vi hơn thì làm gì được.”

Như sợ tôi không hiểu, bác giải thích: “Ví như thanh niên, học sinh la cà quán xá, tụ tập quậy phá, không lo học hành… chỉ khi chúng nó gây mất trật tự nơi công cộng thì công an mới dẹp, chứ chúng nó tụ tập đùa giỡn nơi quán xá thì cớ gì mà dẹp? Hay các dịch vụ massage, karaoke hiện nay hoạt động có giấy phép đàng hoàng, gái mại dâm họat động không hành nghề tại chỗ mà theo khách về khách sạn với danh nghĩa bạn gái của khách thì công an làm được gì? Thành phố du lịch thì biết bao nhiêu cặp trai gái ra vào khách sạn, làm sao biết được đâu là gái mại dâm?”

Tôi vẫn chưa thỏa mãn, nên hỏi bác: “Vậy luật pháp đành bó tay sao bác, không lẽ cứ để cho xã hội rối lên mà những người có trách nhiệm chỉ khoanh tay đứng nhìn?”

“Nhìn thế nào được?”, bác hơi gay gắt. “Nhưng thật sự cũng không dễ dàng dẹp bỏ, luật pháp thường chỉ chạy theo, khi có chuyện xảy ra rồi mới điều chỉnh, rồi chế tài, mà chế tài thì thiếu nghiêm khắc nên người vi phạm không sợ, cứ tái phạm, tái phạm một cách tinh vi hơn, cứ thế làm cho những người có trách nhiệm giữ gìn trật tự càng khó làm việc.” Bác tiếp, “công an dù được trang bị đấy, nhưng công an mà không có dân giúp thì cũng chẳng làm gì được,… cũng may khu phố này còn có nhiều người tốt, có trách nhiệm…”

Là sinh viên theo học chuyên ngành Công nghệ Sinh học, được biết bác T. là cán bộ Phân Viện Sinh học Đà Lạt về hưu, nơi tôi trọ lại là khu phố có khá nhiều cán bộ đang và đã từng công tác Phân Viện Sinh học Đà Lạt ở, nên tôi thường hay hỏi thăm bác T. về công việc của Phân Viện, hòng tìm hiểu thêm về nó, tôi rất muốn khi đi thực tập hoặc sau khi tốt nghiệp sẽ được làm việc tại đây nên lân la hỏi dò bác. Trong những người được kể, tôi đặc biệt chú ý đến bác Nguyễn Xuân Tụ – một người thuộc diện văn hay chữ tốt, nhưng cũng lắm chuyện khác dị, vì thế tôi càng tò mò hơn về con người này. Đầu tiên, tôi đã thử tìm kiếm trên google cái tên “Hà Sỹ Phu” và khá choáng về kết quả tìm kiếm, lần mò mãi tôi cũng tìm đến được thư viện của bác Nguyễn Xuân Tụ. Tôi đã thực sự bị cuốn hút với văn phong và những gì bác Tụ viết, song lòng tự hỏi tại sao bác lại bị xem là phản động…? Tôi thực sự chưa thể phân định được.

Tôi đem thắc mắc này hỏi bác T. thì được biết khá nhiều điều thú vị. Bác T. kể, trước đây bác Tụ cũng không đến nỗi, nhưng sau sự kiện Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, thì bác Tụ rất dao động, tư đó nảy sinh tư tưởng phủ nhận chủ nghĩa Marx, nhất là cho rằng chủ nghĩa Marx không còn giá trị lịch sử. Bác Tụ từ đó lao vào viết lách theo cách nhìn đó. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, bác Tụ lân la kết bạn với một số người đồng quan điểm dẫn đến có việc làm vi phạm pháp luật. Do vi phạm pháp luật mà bác Tụ bị xử lý bằng pháp luật, sau khi mãn hạn tù, chính quyền đã thực hiện lệnh quản chế tại gia, đến năm 2003, do có thái độ cầu thị nên được xem xét giải chế. Trước khi chính thức được giải chế, tổ dân phố đã họp để lấy ý kiến nhân dân khu phố về quá trình chấp hành lệnh quản chế của bác Tụ và cũng là để bác Tụ có lời trình bày trước bà con. Tại đây, bác đã bày tỏ nhận thức của mình về những sai lầm của bác, hứa với nhân dân khu phố sẽ không để vấp phải những sai lầm đó nữa, bác còn xúc động xin bà con chòm xóm láng giềng đùm bọc, vì cảnh bác và vợ đã cao tuổi lại sống đơn độc, không con cái, ít bạn bè… nơi đất khách quê người, bác tha thiết muốn được sống trong tình thương của chòm xóm láng giềng. Trước những tình cảm “chân thật” mà bác thể hiện, nhân dân khu phố đã đồng lòng kiến nghị lên Ủy ban Nhân dân tỉnh giải chế cho bác.

Được giải chế, bác Tụ không những được tự do đi lại mà còn được chính quyền cho lắp lại điện thoại, nối mạng internet để liên hệ bạn bè; được giúp hợp thức hóa chủ quyền miếng đất mà bác đang ở (vì trước đây, khi bác còn công tác tại Phân Viện Sinh học đã được nhà nước bố trí cho ở, sau đó do bác không có nhà chuyển đi, ở lâu ở lì thành ra của bác). Bác Tụ còn được cho sử dụng phần đất cơi nới, lấn chiếm để làm quán cho thuê… và bác vẫn nhận lương hưu theo chế độ, như bao cán bộ hưu trí khác.

Chính quyền và nhân dân khu phố vẫn tưởng, với những điều kiện đó bác Tụ sẽ chuyên tâm đầu tư vào công việc nghiên cứu, viết lách có ích cho xã hội, hoặc chí ít là sự chia sẻ kiến thức chuyên môn về lĩnh vực sinh học (mà bác là một Tiến sĩ) để lại cho đời, cho thế hệ mai sau. Thế nhưng, chỉ được một thờ gian, bác Tụ lại “ngựa quen đường cũ”. Bác T. thở dài ngao ngán: “Chẳng hiểu ‘chả’ nghĩ gì mà cứ làm hoài những chuyện không đâu. Xưa kia còn đi làm đã chẳng làm gì nên chuyện, nay về hưu rồi, ngồi phán như ‘bố chó xồm’, cái đầu thì bé tí mà toàn nói chuyện cao siêu, coi thiên hạ không ai ra gì cả.”

Bác T. kể tiếp: Lúc trước còn làm ở Phân Viện Sinh học, bác Tụ đã tự tách mình ra khỏi tổ chức bằng lối sống hết sức lập dị, làm những việc không giống ai, được cái là có tài viết lách và nhất là khá rành về chữ Nho, đối chữ, đối câu, nên mọi người cường điệu gọi đùa là sĩ phu Bắc Hà. Dần dà bác ấy lấy bút danh là Hà Sỹ Phu và gọi riết thành quen. Bác Tụ khẩu khí trong văn phong thì rất khí khái nhưng lại đặc biệt rất nhát, bác T. cùng công tác chung khá lâu nên rất hiểu tính cách này, mỗi khi có sự cọ xát, va chạm nào đó thì thường lui về thế thủ “dĩ hòa vi quý”, trong lòng không ưng nhưng lại không thẳng thắn nói ra, mà chỉ thủ thỉ vào tai người này người kia để họ lên tiếng giúp. Lúc đầu, nhiều người cũng sẵn lòng giúp, nhưng sau vài lần bị hớ vì không hiểu rõ thực chất vấn đề, vội tin vào những điều bác Tụ thủ thỉ mà ra tay nghĩa hiệp, đến khi lâm nạn, bị chất vấn không giải thích được thì bác Tụ cũng chẳng tham gia, không những thế còn phủi trách nhiệm, nói rằng bác “đâu có nói thế!”… cứ thế mà người trong Phân Viện ngày càng lảng tránh và xa lánh bác.

Trở lại vấn đề của bác Tụ, bác T. cho biết do nguy cơ khu phố của bác sẽ bị mất danh hiệu “Khu phố văn hóa năm 2009”, lý do chính không phải do các phức tạp tại khu phố, mà chính là sự tái phạm cam kết của bác Tụ. Sau nhiều lần sai phạm, chính quyền nhắc nhở nhưng bác vẫn chứng nào tật nấy. Đã không tiến bộ mà còn ngày càng sa đà, cuối cùng buộc khu phố phải họp để kiểm điểm bác. Thế nhưng bác ấy không đến!

Nhiều người tỏ ra thông cảm, cho rằng bác Tụ biết sợ dân, nhưng có người thì coi đó là thái độ thách thức dân, xem thường dân. Người ta còn phân tích: với vị trí là một Tiến sĩ, tuổi bác Tụ cũng không  còn ít để mà cho rằng phản ứng trên của bác là hời hợt. Thế nhưng nếu đã suy nghĩ thấu đáo thì tại sao không dám đến dự họp tổ dân phố? Bác T. nhận định: sở dĩ bác Tụ không đến là vì cho rằng cuộc họp này đã được khu phố và chính quyền chủ động sắp xếp nhằm đấu tố với bác Tụ, người dân sẽ có dịp lên án những hành vi sai phạm, thất hứa của bác Tụ, đến đấy nhất định bác Tụ sẽ phải nghe những lời nghịch nhĩ… xem ra cũng có lý. Nhưng xét ở một khía cạnh khác thì sự xuất hiện của bác Tụ là cần thiết, tại sao bác Tụ không nhân dịp này để thực hiện những điều mà bác vẫn thường nói: tranh luận, đối thoại, nâng cao dân trí… Thiết nghĩ, đã là cuộc họp tổ dân phố thì thành phần chỉ có thể là những người dân trong tổ và những người được giao trách nhiệm Ban Điều hành (tổ trưởng, tổ phó), một tổ dân phố cao lắm là 20 hộ (nghĩa là có 20 đại diện đến họp), người dân trong tổ dân phố thì có đủ mọi thành phần… một diễn đàn nhỏ với hơn 20 người tham dự mà bác Tụ không dám đối diện để đối thoại thì làm sao dám nói đến những việc khác lớn hơn? Nếu bác Tụ xuất hiện, làm xoay chuyển được một cuộc họp với hơn 20 người ở các thành phần xã hội, khiến người ta nghe ra, hiểu được thì đó mới là một sự trải nghiệm có giá trị, một thực tế có khả năng chứng minh cao, hơn nhiều so với những lý luận mà bác từng nghiên cứu, phân tích. Nhưng bác Tụ không dám đến, còn khóa cửa ngồi trong nhà, trong khi tổ dân phố họp chỉ cách nhà bác vài căn, thử đóan xem bác ấy đã nghĩ gì trong suốt thời gian diễn ra cuộc họp?

Mới có thơ rằng:

Bác có cả một thư viện sách

Hàng nghìn trang do chính bác viết ra

Bác viết cả chuyện trên trời, dưới đất

Chuyện cung đình cho đến chuyện hà sa

Những lý luận ngày đêm tâm huyết

Vắt nên thành những con chữ thanh cao

Bao lý luận bác dày công phân tích

Chỉ để nghe thôi, chớ vội tin vào…

Họp dân phố, chỉ hơn vài chục

Người tham gia đủ mọi giai tầng

Diễn đàn ấy bác không xuất hiện

Thì bác chờ biết đến khi nào?

Vừa rồi tìm trên mạng có bài viết về bác Hà Sĩ Phu mà tôi vô tình nhận được, xin phép tác giả được đăng lại đây để bạn đọc tham khảo:

Thơ tặng người quan sát

Tặng ông dân chủ NQS

Có phải Sỹ Phu là chỉ VIẾT

Còn LÀM, là việc của thứ dân?

Nên mỗi bận khua môi, múa mép

Chẳng cân phân giữa Viết và Làm?

Bao kẻ xông pha nơi hiệp chót,

Quyết trận này gắng sức một phen

Ông lại núp danh… “người quan sát”

Thở than làm nhụt chí anh em.

Nếu cảm thấy mình không đủ sức

Hãy nằm im quan sát nghe ông?

Còn đã quyết dấn thân vì nước

Hãy chính danh quân tử xem nào?

Tháng X, 2009

TVK


[1] talawas: Bài viết của Nguyễn Duy Anh được gửi đến rất nhiều địa chỉ. Chúng tôi xin phép không công bố những địa chỉ này.

Bình luận

14 Comments (bài “Hà Sĩ Phu – Mấy lời với Nguyễn Anh Duy”)

  1. Trương Quốc Minh viết:

    Tiêu đề của “tác phẩm” trên theo tôi nghĩ nên là: “Những trò lố hay Nguyễn Anh Duy và Hà Sĩ Phu”.

  2. Hà Sĩ Phu viết:

    Cảm ơn các ý kiến của các bạn đã rất hiểu và chia sẻ , chỉ xin nói rõ thêm 2 điều:
    – Tôi nghĩ mãi mà không hiểu vì lý do gì khiến người ta phải bày trò “kiểm điểm HSP trước dân” là một trò lố bịch, một bài bản rất vô văn hóa đối với trí thức (nhưng người ta lại tự hào lấy nó làm văn hóa) giữa lúc những tiếng nói phản biện đã khá mạnh mẽ ở khắp nơi, trong khi tôi vẫn luôn ôn tồn, tuy thấu triệt trong nhận thức nhưng ôn hòa trong ứng xử. Chúng tôi suy đoán: họ đang lúng túng trước ảnh hưởng của giới trí thức, nhưng chưa có cớ gì để để dẹp, nên đánh tỉa từng người, từng nơi, để leo thang tấn công dần vào mạng bauxitevietnam, vào các trí thức của IDS, trí thức Hà Nội, nhóm trí thức Đà Lạt, v.v… (là những nơi mà tôi có liên quan).

    Việc giả danh một sinh viên để bôi xấu HSP, nếu chỉ như thế thì không có nghĩa gì khiến ta phải lưu tâm, nhưng việc này nằm trong bối cảnh như tôi vừa nói thì tôi thấy mình cũng nên mượn cớ bức thư đó để đưa mọi điều ra ánh sáng để ngăn chặn, vì lợi ích chung, chứ không phải tôi muốn đối thoại với một cậu “sinh viên vô danh” làm gì.

    – Ngưu tấm ngưu, mã tầm mã? HSP đã “tầm” những ai nhỉ? HSP chỉ tiếp cận hoặc đồng cảm với những trí thức đáng trọng trong mạng bauxitvietnam, trong IDS, tán thành ý kiến đại tướng Võ Nguyên Giáp, tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, Đồng Sĩ Nguyên…, giao du với các cựu đảng viên, cựu cán bộ ở trong tỉnh ủy, thành ủy Đà Lạt (hết thảy đều là cấp trên của những công an Lâm đồng hiện nay), không biết trong số ấy cậu “sinh viên” kia và ông chủ của cậu định gọi ai là TRÂU là NGỰA? Chẳng lẽ họ ám chỉ cụ Võ Nguyên Giáp, mà HSP đã hết sức ca ngợi trong việc cụ đã thẳng thắn chống lại kế hoạch khai thác Bô xít ở Tây nguyên?

  3. Dong viết:

    Đọc qua là biết anh Duy kia thế nào rồi. Tranh luận làm gì các vị. Một sinh viên bình thường của đại học Đà lạt quan tâm đến HSP chả ai lại ngồi nghe một ông T kể lại để viết một bài như thế. Tại sao anh ta không đến thẳng nhà HSP, chào hỏi và đặt các câu hỏi của mình với HSP ? Tôi tin HSP sẵn sàng trao đổi.

    Thứ hai, nếu anh ta là SV, nói ra câu “ngưu tầm ngưu” là quá tầm nhận thức. Để biết những ngưu mà HSP tầm, anh ta phải hiểu và vượt lên trên tầm những “ngưu” ấy. Việc này là “không tưởng” với một SV làng nhàng như anh ta. bên cạnh đó, vài chi tiết đời tư đưa ra theo kiểu bôi nhọ, làm anh SV này bị coi là “hỗn láo”.

    Thực ra, để nói xấu một người, hay ca tụng ai đó… có thể viết một bài văn, ví dụ : “lời của cây ” để ca ngợi những công nhân tưới và chăm sóc cây hàng ngày. Chắc một ai đó định mượn lời anh SV này cho ra vẻ khách quan. Coi như tuyên bố : Lớp thanh niên mới nhận thức về một con người “có vấn đề” này như thế nào.

    Tiếc là lộ liễu quá nên tác giả bài văn này bị điểm 2. Cắt thưởng !

  4. Trần Quốc Việt viết:

    Bác Hà Sỹ Phu kính,
    Qua việc nhà bác bị cắt điện thoại đến 11 năm trời mới thấy hết sự hèn hạ của chế độ, và trong thời gian dài bị bao quấy rầy và truy bức, bác vẫn viết được những bài hay tha thiết về dân tộc, tôi cảm phục bác rất nhiều. Bác vì đừng một bài viết bôi xấu vu vơ của ai đó mà bực minh, xem nó chỉ như là một vết muỗi đốt trên con đường tối tăm dẫn về một tương lai dân chủ sáng sủa hơn.

    Người Ả Rập nói rằng “chó sủa lạc đà cứ đi.” Mong bác sức khoẻ tốt để viết thêm những bài viết hay và cần thiết , và đừng để ý đến những kẻ như NAD. Con đường dân chủ là một con đường dài như vượt qua sa mạc, đòi hỏi một sự bền lòng chuyên tâm, mong bác vững bước hơn.

  5. hoanglinhvuong viết:

    TRĂN TRỞ VỚI TRƯỜNG SƠN
    Hoàng Linh Vương

    1.
    Và hôm nay
    Một phần ba thế kỷ
    Sau một chín bảy lăm
    Các anh
    Sinh từ ngoài bắc
    Tuần hành trong nam
    Trên mảnh đất Sài Gòn cũ
    Những rác rưởi cũ đã chìm vào cát bụi
    Trật lại những khúc sườn trắng đục
    Rải rác, ngổn ngang …

    Sài Gòn mới
    Thành phần mới
    Thời kỳ đổi mới
    Môi trường ô nhiễm mới
    Xa hoa mùi rượu ngoại
    Nhảy múa trong cường điệu tân kỳ hip-hop
    Hể hả với gái ôm…
    Hoang đàng!!! – Thác loạn!!! – Hủ hóa!!!

    2.
    Các anh bảo con gái Sài Gòn sa đọa…
    Đồi trụy!
    Các anh bào con trai Sài Gòn băng hoại…
    Phản động!
    Các anh bảo người Sài Gòn là ngụy
    Các anh phân loại
    Thường dân là ngụy quân!
    Tri thức là ngụy quyền!
    Các anh ban ân huệ vinh quang
    Lao động học tập cải tạo…
    Đời đời nhớ ơn!!!

    Các anh bảo văn hóa Sài Gòn là tội đồ
    Phải đốt sạch bằng những hoan hô
    Các anh bảo phài quét sạch tàn dư chế độ cũ
    Cả lá lẫn chồi!
    Đất trời mù mịt
    Người mắt cay mờ …

    Các anh lấy xã hội chủ nghĩa làm lý tưởng
    Dùng tư tưởng làm mặt trận
    Mang đạo đức cách mạng làm tư duy
    Ôm đảng làm chân lý
    Thần thánh con đường vô sản
    Các anh hô hào tiến lên…
    Muôn năm!!!

    3.
    Rồi các anh tiến hành cơn mộng bao cấp
    Các anh bảo người người sẽ ăn no mặc ấm
    Nhà nhà sẽ tự do hạnh phúc
    Thiên đường của xã hội ưu việt
    Thế giới cuả chủ nghĩa đại đồng…
    Không có gì qúi hơn!!!

    “Với sức người sỏi đá cũng thành cơm”
    Sài Gòn phấn đấu
    Sài Gòn tăng gia
    Sài Gòn trồng khoai sắn bên vỉa hè
    Giữa lòng phi đạo
    Sài Gòn oằn mình cho hiện thực
    Sài Gòn chui rúc trong than bùn
    Sài Gòn lặn ngụp
    Sài Gòn tán loạn…

    4.
    Sài Gòn hôm nay mắt hoa
    Đất đầy người
    Nước trong thời kỳ qúa độ
    Các anh trong chính quyền
    Say sưa nâng cao mức tăng trưởng
    Ngoài cửa hàng bầy biện những hàng qùa lộng lẫy
    Dành cho khách đến bằng ô-tô…

    Bên vệ đường
    Cậu bé vừa trông em vừa ôm chồng báo mời mọc
    Hớn hở gói ghém đồng tiền vừa gặt hái
    Bằng những bản tin nói về chủ trương
    Dành cho đủ cơm rau bữa tối
    Thầy dậy triết xưa ăn mừng chiếc xích lô
    Vừa được tân trang từ gôm góp của những đứa con
    Chị hân hoan như chưa từng được hạnh phúc
    Tìm thấy nấm mộ chồng sau nửa đời biệt tin!

    5.
    Sài Gòn bây giờ đang tươi nở những nụ cười mãn nguyện
    Nước Chúa “được quyền yêu nước”
    Nhà Phật “được quyền thống nhất”
    Người lưu lạc một thời
    Được quyền trở về nhìn lại căn nhà cũ…

    Sài Gòn tuần tự
    Dưới lãnh đạo của đảng
    Trong quyết tâm của chính quyền
    Với kèn loa
    Giữa hàng cờ ca tụng rực rỡ song song
    Đi trên con đường được trải nhựa
    Cứng!

    6.
    Sài Gòn bây giờ ăn sang mặc đẹp
    Các anh bây giờ đi giầy tây
    Trở lại Trường Sơn với dự án bô-xít, vàng…
    Rất khí thế
    Rất hồ hởi…

    Đảng trong chiếc áo quan tòa mầu đỏ
    Uy nghi phê phán
    Đưa ra những quyết đoán hùng hồn
    Lẫm liệt những chỉ thị về cửa quyền tham ô
    Về công trình bị rút ruột…

    Đất chảy máu!
    Sài Gòn co ro nhợt nhạt
    Âm thầm kêu Chúa gọi Phật
    Giật mình vì những tiếng bật sâm banh.
    Sài Gòn được quyền sống nếu chưa kịp chết!

    7.
    Vâng!
    Các anh cứ say sưa
    Với những cương lĩnh giáo điều
    Những biện minh chết người
    Những thành quả nham nhở
    Các anh cứ phớt lờ quyền con người
    Bịt mắt dân chủ
    Các anh cứ thẳng thừng gạt đẩy
    Còn lịch sử sẽ ghi chép và lật trang!

    Trong nước nghẹt thở
    Ngoài nước trăn trở

    Người Quân Tử tam cương
    Đành chấp nhận một bước nhường liêm sỉ
    Chí sĩ trong gông cùm
    Hy sinh làm kẻ ngã gục
    Để
    Không phạm tội
    Phản bội
    Với Trường Sơn.

    Hoàng Linh Vương
    _____________________

  6. Nhuoc Bang viết:

    Tôi cũng nghĩ như ông Son Bac: Riêng bài của tay Anh Duy vớ vẩn nào đó thì không có nghĩa gì, nhưng việc lớn hơn là tại sao lại giở trò đấu tố (trò hề “kiểm điểm trước dân”) là một trò cũ rích, mạt hạng, khốn nạn nhất của Cộng sản, bọc dưới lớp vỏ “nhân dân” với Hà Sĩ Phu vào lúc này?

    Nếu quá ghét hoặc quá lo sợ về HSP thì có thể bắt bỏ tù, nhưng giở trò trẻ ranh vô văn hóa với một người già, một trí thức ôn hòa mà rất nhiều người kính trọng thì thật không thể hiểu nổi . Chẳng lẽ họ lại coi trò đó là rất Văn hóa ư?

    Nếu HSP chỉ là người dân chủ mờ nhạt, chỉ “quan sát” chứ không làm gì như “nhà thơ dân chủ” TVK nhận định (ông này cũng thống nhất với nhận định của công an) thì việc gì phải gây sự với HSP, trong khi bao nhiêu người đang chửi Đảng thậm tệ hơn HSP rất nhiều?

    Bí ẩn ấy khiến tôi nghi ngờ, hay là HSP đã phá vỡ một cái gì đó của Đảng , gây nguy hại cho không khí chuẩn bị Đại hội của Đảng mà Đảng không biết đối phó cách nào. Cực chẳng đã nên phải “muối mặt” (chữ của HSP) giở trò đồi bại ấy mà thôi.

  7. vancun viết:

    Đọc bài của Nguyễn Anh Duy, mới hay công an Việt Nam tài hèn trí thiển đến thế nào. Đã dàn dựng nên một màn kịch vụng về là sinh viên Đại học Đà Lạt, rồi quen biết bác T. là cán bộ của Phân viện Sinh học trước đây, rồi ham tìm hiểu về một nhân vật đặc biệt là “Bác Tụ”…rồi màn “đấu tố”…
    Thật chẳng khác gì xem một bộ phim của một tay đạo diễn tồi. Đã đành phim là bịa (cũng như công an tìm cách trấn áp, vu khống ông Hà Sỹ Phu) nhưng cũng phải dàn dựng thế nào cho có vẻ thật một tý chứ. Mà phim VN hiện nay rất chán, vì mới xem vài ba phút là đã biết đầu đuôi, kết thúc ra sao rồi, do đạo diễn quá kém, và rất lười tư duy, coi thường khán giả.
    Cái tay công an văn hóa nào dựng nên màn kịch này cũng quá ư tệ hại. Muốn xây dựng một màn đấu tố người ta mà bị phản tác dụng, biến thành “tự đấu tố” chính mình.
    Cái tay “sinh viên” tên Duy này tỏ ra nhã nhặn, có văn hóa khi xưng hô một “bác Tụ” hai “bác Tụ” (cho có vẻ giống sinh viên), nhưng với những từ ngữ như “ngựa quen đường cũ”, “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, “bố chó xồm”…thì y đã tự lật mặt nạ mình cho thiên hạ thấy chân tướng của một kẻ lưu manh, vô học, hạ lưu.
    Cũng đáng thương cho công an Việt Nam, trí tuệ chỉ có chừng đó sao. Cái anh công an văn hóa mà chỉ mức ấy, không hiểu mấy chú/bác bên chỗ “vai u thịt bắp” thì còn dã man đến mức nào?
    Xưa nay tôi thường nghe nói công an chơi trò xã hội đen, nay mới thấy.

  8. Hai Van viết:

    Đọc bài của NAD làm tôi nhớ lại một câu chuyện nhỏ chưa xa xôi lắm : Hè năm 2006, chúng tôi “được dự” lớp “bồi dưỡng chính trị” tập trung thường lệ. Hôm ấy, một “đồng chí báo cáo viên” lên lớp đã “chửi” không tiếc lời về 1 truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư –Cánh đồng bất tận -. Ông ấy “thao thao bất tuyệt” về tính chất phản động, bôi bác chế độ,” chỉ thấy hiện tượng mà không thấy “bản chất” của chế độ XHCN ta là tốt đẹp, nhân đạo…v.v và v.v…( những luận điệu phân tích về tác phẩm ấy tôi có đọc trước đó trên báo “Tuổi Trẻ” thì phải)
    Khi “giải lao”, tôi tranh thủ tới gặp “báo cáo viên” và “khen” mấy câu là “đồng chí phân tích sâu sắc, thấu tính đạt lí quá” rồi tranh thủ hỏi “ thế nhưng đ/c đã đọc tác phẩm ấy chưa ?”. Thật bất ngờ, ông này trả lời : “ Chưa, bận quá chưa đọc” . “ -Ủa, vậy mà sao anh nói về tác phẩm hay vậy ?”. Trả lời : “ Tài liệu trên phân tích thế đó chứ mình chưa đọc kĩ”. Thật hết ý kiến .
    Tôi cũng từng dự giờ một GV nổi tiếng “dạy giỏi môn Văn” , đầu thập niên 80, ở một “trường chuyên” giảng bài về “ vụ án Nhân Văn-Giai phẩm” . Chị ấy “chửi”rất mạnh mẽ về các tác giả trong phong trào ấy như Trần Dần, Lê Đạt, Hữu Loan, Phan Khôi…Lúc “góp ý” tôi “thành thật” hỏi – “Chị đã được đọc tác phẩm của những nhà văn trong phòng trào VH phản động NV-GP này nhiều không mà phân tích sâu sắc thế ?” Và thật bất ngờ chị bảo : “ Của hiếm ấy ở Miền Bắc sau 1959, 1960 trở đi tụi tôi làm gì được phép tiếp xúc ! Bài giảng vừa rồi là theo “hướng dẫn giảng dạy” và chủ yếu là bài phê bình của Tố Hữu và của các giáo sư dạy ở ĐHSP Hà Nội đó”
    Hết ý kiến ! Cho nên bác HSP cũng đừng “tranh luận” nữa với cái loại suy nghĩ như NAD này làm chi!

  9. nguoiyeunuoc viết:

    Với chế độ cộng sản này thì chắc bác Hà Sĩ Phu quá thừa rõ thành phần đón bác ở buổi họp tối hôm ấy là ai. Họ sẽ nói những gì theo chính quyền sắp đặt với bác ra sao? Sẽ kết tội bác ra sao? Làm gì có tự do dân chủ mà họp với hành?Tất cả là một bản án ký sẵn. Ngay ở các phiên toà, từ cấp thấp đến cấp cao cũng chỉ là những bản án đã được soạn sẵn theo chỉ đạo. Đặc biệt là những vụ án chính trị và kinh tế mang tầm vóc nghiêm trọng. Không tin thì cứ xem trụ sở từ lớn chí nhỏ của ngành tư pháp đều treo cờ Đảng hết thảy. Có gì nữa để nói. Nguyễn Anh Duy cứ đề nghị bác Phu đăng đàn lên những phương tiện thông tin đại chúng như báo chí, đài truyền thanh, truyền hình như bao quốc gia dân chủ khác xem! Tui hoan hô cả hai tay liền. Bác Phu cũng vậy. Toàn dân cũng vậy. Dám không Nguyễn Anh Duy và chính quyền? Tôi phải gõ lên trang này để nói lên ý kiến độc lập của mình, ông Duy thử phát biểu bất cứ một cái gì không thuộc lề phải thử xem ông có đựoc ưu tiên hơn tôi trên các phương tiện truyền thông của nhà nước như bài này không? Thách nhau như vậy là không có trí, không công bằng và không có lòng tự trọng vì nhờ núp bóng bạo quyền mà giành phần được phát biểu.

  10. Laurel viết:

    Một Người Pháp gốc Việt hỏi tôi, “Khu phố văn hoá” là gì? Sao ở VN nhiều “Khu phố văn hoá” quá vậy? Văn hoá nghĩa là ‘culture’ phải không? Tôi không biết phải trả lời ra sao, chỉ gật đầu,’Ừ, văn hoá nghĩa là ‘culture!” Giờ thì tôi đã hiểu!

  11. Nhuoc Bang viết:

    Dù Nguyễn Anh Duy ẩn nấp khéo thế nào, đến chỗ thò ra luận điệu “ngựa quen đường cũ’ và “ngưu tầm ngưu” trước một trí thức đã 70 tuổi, đã có một thư viện trên mạng (mà hắn thấy choáng) thì giọng nghiệp vụ “cớm” láo lếu đã hiện nguyên hình.
    Sự quyết liệt trong lý luận nhưng “ngọt ngào” trong thái độ của HSP đã thành thứ hóa chất làm rỉ tất cả những đinh ốc trong cỗ máy chuyên chính mà Đảng cần xiết lại để làm Đại Hội sắp tới. Họ quyết định phải đánh cái “ngọt ngào” HSP là có bài bản, đúng sách dạy đấy!
    (Ta còn nhớ chính luận điểm “Đảng và dân này còn thích nghi được với nhau, lợi dụng nhau thì Đảng còn sống dài dài…, Đảng cứ ỳ ra không đổi mới cũng chẳng chết đâu” đã khiến Đảng tức tối, quy cho ông tội phản quốc năm 2000 đấy). Trái lại nếu đe dọa “Đảng không đổi mới thì chết” lại rất hợp tai Đảng. Bài học này đáng suy ngẫm.
    Nực cười là một tên “cớm” lại dùng một bài “thơ” của một “nhà dân chủ” nổi tiếng đại ngôn để cùng đánh HSP, hóa ra hai thằng cha này cùng một ruộc! Lộ rồi, lỗ vốn rồi.

  12. Son Bac viết:

    Bác Hà Sĩ Phu thừa thời gian mà để ý những bài viết như vậy. Loại bài này có tầm cỡ kiểu như như “Vedan vì sức khoẻ Cộng đồng”…
    Hà Sĩ Phu phàn nàn về học trò vô lễ với thầy thời nay ư? Đó là sự kế thừa truyền thống. Hoàng Minh Chính là thầy dạy trực tiếp của Phan Văn Khải, còn hơn thế nữa, đã đứng ra bảo lãnh khi Phan Văn Khải phạm kỷ luật chửi đệm lúc chào cờ trước mặt Lê Đức Thọ. Sau làm thủ tướng, Phan văn Khải cho công an ném phân người vào nhà cụ Chính (xin xem lại những bài viết về việc cụ Chính bị khủng bố lúc cuối đời).

  13. Trung Nu Hoang viết:

    Bác Hà Sĩ Phu (NXT) sống ở VN lâu năm mà không biết rõ về những “chiêu thức” của chính (ngụy) quyền CSVN đến thế sao? Ai đã từng sống với CS mà chẳng biết: khi họ muốn vùi dập uy tín một người nào mà họ quy kết là thành phần “phản động”, “nguy hiểm” hoặc nhẹ hơn là “có vấn đề”, thì họ bày trò bôi nhọ trên các kênh thông tin, từ báo đài đến rỉ tai trong nhân dân tới từng khu phố…
    Ông T. – cán bộ nghỉ hưu – ở Khu phố 2 nào đó cho dù không phải là “bóng ma” đi nữa, thì cũng đã từng bị nhồi nhét những luận điệu qua rỉ tai, tuyên truyền như thế về ông NX Tụ (tức HSP), tất nhiên sẽ “rỉ tai” lại cho chàng sinh viên như NDA, mà ở đây tôi có thể đoán cũng có thể là một tên “ma”, một thứ bồi bút trong muôn ngàn bồi bút dưới chế độ, chỉ vì miếng cơm, manh áo, thậm chí chỉ vì “nhút nhát” mà phải viết bài này. Nếu NDA là người thật đang là sinh viên khoa Sinh Hóa thì mục đích viết bài này cũng không ra ngoài việc “lấy điểm” để được ở lại phục vụ tại trường ĐH này như mong muốn của NDA —

    Tiếc một điều, ông HSP (NXT) đã không cho biết bài viết của sinh viên NDA đã đăng trên báo nào đề độc giả dễ “phán đoán” hơn; nếu đó là báo CAND thì càng dễ “giải mã ” dù là kẻ thiểu trí như… tôi?

  14. ha thai viết:

    Cái tên ma chàng Sinh Viên khoác lác
    nằm trong phe bồi bút kiếm cơm
    lập luận kiểu người bắt cá lờn bơn
    nắm đầu nào, đầu nào cũng bù trớt
    Nói là nói nói bằng nói được
    miệng có quai vả cũng có phát âm giai
    đọc được, thấy đó, mắt nhìn hơi quái
    trần gian nầy chỉ có đứa hèn mới nhai lại
    nhai lại những điều từ phủ bộ ban ra
    nặn chuyện bôi người , trét bẩn người ta
    đâu rõ rằng mặt mày tay chân họ bẩn trước
    Trước ánh sáng mặt trời có gì giấu được
    thấy rõ rồi loài tôm tép rong rêu
    viết theo chỉ đạo – nhận được bao nhiêu?
    đừng nhai lại – nên giã từ cốt nhai lại
    còn muốn nhai lại, ra ngoài đồng cùng đồng loại
    Cái kiểu chàng sinh viên thọc lét vo bi.
    nhân dân mình nghe mãi đã chán chê !
    Quê!

  • talawas - Lời tạm biệt

  • Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam… đọc tiếp >>>