talawas blog

Chuyên mục:

Nancy Gibbs – Giải Nobel: Obama chưa cần tới nó

12/10/2009 | 1:01 sáng | 3 Comments

Tác giả: Trần Ngọc Cư

Category: Thế giới
Thẻ: >

Trần Ngọc Cư dịch

Tổng thống Obama trong một phiên họp -- ảnh của AFP
Tổng thống Obama trong một phiên họp – Ảnh của AFP

 

Ở thời điểm này trong nhiệm kỳ Tổng thống của ông và trong sinh hoạt chính trị của nước Mỹ, Barack Obama không cần đến một giải thưởng cho những lời hứa hẹn hoa mỹ của mình.

Những ngôn từ đầy cảm hứng đã chắp cánh cho ông bay qua một đoạn đường dài – kể cả việc ông đến được cái đêm quanh vinh ở Grand Park cách nay chưa đầy một năm khi Obama yêu cầu chúng ta hãy “tham gia công tác tái tạo quốc gia này trong một cách thế duy nhất như đã từng thực hiện trong lịch sử nước Mỹ qua 221 năm – bằng từng khối đá, bằng từng viên gạch, bằng từng bàn tay chai sạn.”

Nhưng cho đến nay, chắc chắn dấu chai sạn trên đầu môi chót lưỡi của ông thì nhiều mà dấu chai sạn trên tay ông thì ít. Obama, cũng như mọi tân Tổng thống khác, hẳn đã từng cân nhắc cả sức mạnh lẫn cái nguy hiểm của ngôn từ, những nguy hiểm đặc biệt to lớn đối với một người có khả năng sử dụng chữ nghĩa tài tình như ông. Một lời hứa hẹn hoa mỹ được đưa ra có thể nâng hi vọng của người dân lên cao vút – những lời hứa như là: chúng ta sẽ hồi sinh nền kinh tế đồng thời kìm hãm việc chi tiêu; chúng ta sẽ làm cho ngành y tế giản dị hơn, an toàn hơn, ít tốn kém hơn, công bằng hơn; chúng ta sẽ quét sạch những vũ khí cực kỳ nguy hiểm khỏi trái đất này; chúng ta sẽ làm cho môi trường sống xanh tươi và trong lành; chúng ta sẽ sống hài hoà cùng nhau.

Vì vậy khi thực tế nhe răng ra cắn, chúng ta sẽ bị bặp những miếng rất đau. Trong khi Ủy ban Nobel nêu ra “những nỗ lực phi thường của Obama nhằm củng cố bang giao quốc tế và sự hợp tác giữa các dân tộc”, thì có người lại chỉ trích một số nỗ lực của ông: đó là những thành phần hậu thuẫn một lá chắn tên lửa (missile shield) cho Ba Lan hay một đợt tăng quân cho chiến trường Afghanistan hay một đường lối cứng rắn với Iran. Thậm chí những người nhiệt tình ủng hộ Obama cũng biết rằng chưa một ước mơ nào của họ được trở thành hiện thực, và một giải thưởng cho việc ấp ủ những ước mơ này chỉ tiếp tục nuôi dưỡng cái ảo tưởng mà họ đang có.

Có lẽ giải thưởng này sẽ tăng sức cho Obama, cho ông ta thêm cơ bắp để lôi kéo những quốc gia ương ngạnh đứng vào hàng ngũ. Nhưng nỗ lực tìm kiếm hoà bình đòi hỏi nhiều khôn khéo hơn là cảm hứng, đòi hỏi phải đọc được các quyền lợi ích kỷ của nhiều quốc gia, đòi hỏi phải biết khai thác những quyền lợi vị kỷ này một cách dè chừng và có chiến lược nhằm đạt được lợi ích chung. Liệu việc giảm bớt số quốc gia thù ghét chúng ta tại bàn hội nghị có ích lợi gì chăng? Ở một chừng mực nào đó thì có ích thật đấy. Nhưng đó cũng chỉ là điểm khởi đầu, chứ chưa phải chính nó là cứu cánh.

Ở thời điểm này nhiều người Mỹ đang mong có một vị Tổng thống dám làm cho người khác nể sợ hơn là chỉ biết lên giọng dạy đời. Vị đương kim Tổng thống, người đã giao khoán số vốn liếng thiện chí to lớn mà ông kiếm được trong ngày nhậm chức cho một bọn chỉ biết chụp giật khi soạn ra dự án kích thích kinh tế, người chưa chấm dứt được việc cò kè về chương trình cải tổ y tế ngoại trừ đưa ra những điều không ai chấp nhận được, người đã quá nương nể đối với bọn lưu manh đã đẩy hệ thống tài chính xuống hố sâu khiến chúng ta tự hỏi còn ai là kẻ đứng sau lưng mình, luôn đưa ra những lời hứa hẹn to lớn, nói ra những điều nghe rất xuôi tai, cam đoan mỗi khi ông ta mở miệng rằng ông thấu hiểu những sợ hãi chúng ta đang đối phó và những hi vọng chúng ta đang ấp ủ. Nhưng thực tế là, Obama đang chủ trì một thủ đô mà sự vận hành từng ngày của nó đã trở nên nửa là trò cười, nửa là bi kịch, đầy lãng phí, mù quáng, kiêu căng, nhỏ mọn. Ở nơi đó, ngay cả những người chủ trương cải cách đầy thiện chí nhất cũng chỉ có thể đo sự tiến bộ của mình bằng những chiếc muổng trà. Đã đến lúc một vị Tổng thống cần phải biết liều lĩnh – và việc Obama dám liều mất uy tín của mình để giành cơ may tổ chức Olympics cho thành phố Chicago cũng chẳng có gì là đáng kể.

Hãy so nỗ lực này của Obama với Greg Mortenson, người được một số nghị sĩ Quốc hội Mỹ đề xuất giải Nobel Hoà bình, người mà giới cá cược đã đặt tỉ lệ 20/1 là xứng đáng được giải này. Con trai của một nhà truyền giáo, từng là lính tải thương trong bộ binh Mỹ và là nhà thể thao leo núi, Mortenson đã đặt cho mình một sứ mệnh là xây dựng trường học cho các em nữ sinh ở những địa phương mà bọn buôn bán á phiện và bọn sứ quân từng giết những ai dám thử làm việc này. Viện Trung Á (Central Asia Institute) của Mortenson đã xây hơn 130 trường học tại Afghanistan và Pakistan – một sứ mệnh, cho đến hôm nay, đã khuyến khích hàng triệu người biết coi việc bảo vệ và giáo dục phụ nữ như là chìa khóa cho hoà bình, thịnh vượng và tiến bộ.

Đôi khi ngôn từ phải đi trước. Nhưng đôi khi phải để cho hành động tự cất lên tiếng nói của mình.

Ghi chú của dịch giả: Nancy Gibbs là biên tập viên và bình luận gia của Tạp chí Time.

Nguồn: http://www.time.com/time/politics/article/0,8599,1929395,00.html

Bình luận

3 Comments (bài “Nancy Gibbs – Giải Nobel: Obama chưa cần tới nó”)

  1. Đức Chính viết:

    Khi biết tin TNS Barack Obama trở thành vị Tổng Thống thứ 44 của Hòa Kỳ tôi cũng không ngạc nhiên lắm. Nhưng nhiều người bạn của tôi thì lại hơi thất vọng nếu như kết quả ngược lại đó là ngài TNS Jonh McCain của Đảng Cộng Hòa trở thành vị Tổng Thống thứ 44 của Hoa Kỳ. Tôi đành phải an ủi họ rằng nhân dân Mỹ luôn lựa chọn sáng suốt.

    Giờ đây Ngài đương kim Tổng thống Hoa Kỳ lại nhận giải Nobel Hòa Bình chắc rằng cũng làm nhiều người sửng sốt. Theo tôi chúng ta có thể vẫn có niềm tin rằng thế giới cũng có những bước đi đột phá và lựa chọn sáng suốt đối với giải Nobel Hòa Bình năm nay.

    Chúng ta chỉ mong rằng với cương vị TT Hoa Kỳ, người nhận giải Nobel Hòa BÌnh sẽ đóng góp gì cho nhân loại?

  2. Đỗ Kh. viết:

    Nhạc sĩ và nhà văn (gốc Do Thái) Gilad Atzmon vừa có một bài viết về việc tổng thống Obama được trao giải Nobel Hoà bình http://www.gilad.co.uk/writings/the-nobel-prize-the-brand-and-the-president.html.

    Ông cho rằng có sự lẫn lộn giữa “Thương hiệu Obama” và “Tổng thống Obama” và giải Nobel Hoà bình như vậy đã trở thành một công cụ ngăn ngừa chiến tranh nhưng tiếc rằng nếu Uỷ ban Nobel sớm nghĩ ra việc này trước đây thì đã đỡ biết mấy!

    Thay vì trao cho mấy tay nhân bản và yêu hoà bình tẻ nhạt và chán ngắt thì họ đã nên trao giải này cho các ông Bush và Blair khi mới vừa nhậm chức. Hay là cho (Chủ tịch Israel) Shimon Peres từ thập niên 50 (Ông Peres được giải này năm 1984). Henry Kissinger? Đáng ra họ phải trao giải cho ông này vào ngày Brit Mila (lễ cắt da quy đầu) khi ông mới được 8 ngày. Như thế thì đã cứu được hàng triệu sinh mạng trên thế giới!

    Gilad Atzmon là một người Do Thái chống Zion chủ nghĩa, sinh tại Israel và hiện sống ở London.

  3. Hoà Nguyễn viết:

    RFA tìm hiểu người Việt ngoài nước và trong nước nghĩ gì về TT Obama đuợc trao giải Nobel Hoà Bình. Dư luận ở Mỹ có mối lo nếu nhiều người nghĩ việc trao giải này là bất xứng, thì như thế sẽ làm hại cho giá trị giải Nobel Hoà bình, và bất lọi cho TT Obama.

    Người Việt nghĩ gì trước việc TT Obama được trao giải Nobel Hòa Bình?
    Đỗ Hiếu, phóng viên RFA
    2009-10-12
    Trích:

    Quá sớm?

    Việc tuyển chọn ấy gây ngạc nhiên và thắc mắc không ít cho dư luận ngay tại Hoa Kỳ cũng như khắp các châu lục khác, vì cho rằng ông Obama chưa thực sự đạt thành tích gì. Giới truyền thông quốc tế thì nhận định rằng giải Nobel Hoà Bình có thể mang tới nhiều hệ luỵ cho ông Obama.

    Từ Liên Bang Úc Châu, ông Đoàn Việt Trung thuộc Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam nói:

    “Cũng như nhiều người khác thì tôi cũng thán phục sự nỗ lực và thiện chí của Tổng Thống Obama, tuy nhiên tôi nghĩ là bây giờ còn sớm quá để cho ông ấy được giải thưởng bởi vì cái thành tích kết quả chwa có được bao nhiêu.

    Từ Saigon, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, sáng lập viên Cao Trào Nhân Bản, một nhân vật bất đồng chính kiến từng ngồi tù lâu năm, tin rằng Tổng Thống Barack Obama đang góp phần hữu hiệu trong việc thiết lập một kỷ nguyên mới, tạo sự hợp tác giữa các dân tộc, hầu tiến tới hòa bình, dân chủ và nhân bản .

    Định hướng cho tương lai ?

    Bà Inna Malkhalova, pháp danh Thiện Xuân, trước đây phục vụ tại Viện Việt Học ở thủ đô Moscow của Nga, nói là bà rất ngạc nhiên khi nghe tin Tổng Thống Mỹ Obama được tặng giải Nobel Hòa Bình. Qua câu chuyện với phóng viên Ban Việt Ngữ của Đài chúng tôi, bà giải thích vì sao:

    Bà Inna Malkhalova : “Riêng tôi, khi mới nghe hôm qua hôm kia gì đấy về một tin là Tổng Thống Obama được giải thưởng Nobel thì phút đầu tiên là tôi chỉ bật cười thôi. Bao nhiêu người xứng đáng mà không được gì hết mà Tổng Thống Obama!

    BS Francois Trương Tấn Trung : “Tôi xin nói thật là chính tôi, cả vợ, cả con tôi nữa rất là vui mừng. Vui mừng là vì sao? Là vì giải Nobel Hoà Bình ngoài cái vấn đề mà cái tên của Giải là một giải rất là long trọng, rất là nguy nga, nhưng mà ý nghĩa của nó rất là sâu sắc.
    ——————-
    Được biết, trong vòng 7 năm qua, đảng Dân Chủ Mỹ đã giành được 3 giải Nobel Hòa Bình gồm có cựu Tổng Thống Jimmy Carter năm 2002, cựu Phó Tổng Thống Al Gore năm 2007 và Tổng Thống Barack Obama năm 2009.

  • talawas - Lời tạm biệt

  • Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam… đọc tiếp >>>