© www.talawas.org     |     về trang chính
tìm
 
(dùng Unicode hoặc không dấu)
tác giả:
A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Ý Z
18.6.2007
Bùi Minh Quốc
Tôi quá sướng khi đọc được trên talawas số 428 ngày 13 tháng 6.2007 cuộc trò chuyện giữa các nhà thơ Thanh Thảo, Nguyễn Trọng Tạo, Nguyễn Thụy Kha… đang làm việc, sinh sống trong nước với các nhà thơ Du Tử Lê, Nguyễn Đức Tùng từ nước ngoài về. Sướng quá, vừa đọc vừa rung đùi.

Trước hết là sướng vì cái sự các anh ngồi với nhau, chuyện trò thoải mái, chẳng những chuyện thơ mà cả chuyện chính trị nữa, một điều thật mới, thật bạo trong tình trạng bấy lâu nay rất nhiều nhà thơ nhà văn trong Hội Nhà văn luôn tuyên bố: tớ là tớ chỉ biết có văn chương thôi, tớ đéo thèm dây với chính trị (mặc dù người tuyên bố đang là hội viên một cái hội “chính trị, xã hội, nghề nghiêp”, đang có chức sắc trong hệ thống chính trị). Điều khiến tôi sướng hơn nữa là cuộc trò chuyện lại được thông tin rộng rãi tới tận từng người đọc talawas, chắc phải đến hàng vạn.

Từ sự kiện nêu trên, tôi xin mạo muội bày tỏ một đề nghị: các anh không nên giữ riêng cái sướng của sự gặp gỡ trò chuyện trong phạm vi hẹp như vậy mà nên nhân rộng cái sướng ấy ra cho toàn thể đồng nghiệp bằng cách đứng ra tổ chức một cuộc gặp gỡ thơ - nhạc Việt, một cuộc đại đoàn viên thơ - nhạc Việt. Ôi, hãy mường tượng, sau bao năm ly tán vì chiến tranh và chia cắt, những đứa con làm thơ làm nhạc của Mẹ Việt Nam, nhờ lòng nhiệt thành và tài tổ chức của các anh Thanh Thảo, Nguyễn Thụy Kha, Nguyễn Trọng Tạo một ngày nào đó sẽ từ bốn phương trời tấp nập tìm về gặp nhau, trò chuyện cùng nhau, đọc thơ và hát cùng nhau những bài yêu dân yêu nước yêu tự do và yêu nhau!

Ảo vọng của tôi chăng?

Không, tôi nêu lên đề nghị này xuất phát từ mấy căn cứ thực tế sau đây:
Đà Lạt 18.6.2007